Tất cả đã tắt, cột khói, ngọn đèn và cả gió. Trời hôm này đang lặn gió hơn bình thường, gió nhỏ tới mức ta có thể nghe rõ tiếng từng mảng tuyết đang rơi ở trong khu rừng. Từ bây giờ mọi thứ có lẽ đã bắt đầu, một cuộc rượt đuổi giữa mèo và chuột. Con mèo phải no bụng bằng cách bắt lấy con chuột và con chuột phải sống sót bằng cách trốn sự truy đuổi của con mèo.
Cuộc rượt đuổi này như một trò chơi sinh tử. Chỉ có thể một bên sống, một bên chết. Con mèo có thể sẽ kiệt sức và chết, cuối cùng bị lũ chuột gặm nhấm thân xác hoặc con chuột sẽ kiệt sức và thành bữa ăn cho con mèo. Dù là bên nào trong cuộc chơi này thì họ cũng đều có những nỗi lo và ưu tiên giống nhau đó là làm sao để có thể sinh tồn ở trong mùa đông như thế này ?
Những dấu chân trên tuyết đang dần ngày càng hiện rõ, thậm chí có một lần nó chỉ cách công sự ngoài của tường thành vỏn vẹn có 50 bước chân. Họ đã rất gần so với cổng làng, các nhóm thám báo đã bắt đầu khởi hành, Kyra trước khi đi đã có điều chỉnh lại ván trượt tuyết, bằng cách gắn tăng độ rộng của ván, áp lực lên tuyết sẽ giảm và do đó dấu vết sẽ nông hơn và ít bị chú ý hơn.
Đồng thời Kyra cũng gắn thêm hai gạt nhỏ ở hai bên của mỗi chiếc ván trượt, những chiếc gạt này có nhiệm vụ là cào bằng xuống chỗ nào có dấu vết của ván trượt. Bằng cách này thì dấu vết của ván trượt trở nên tự nhiên hơn và sẽ ít bị chú ý hơn nữa.
Tuy vậy họ gặp một số vấn đề nhỏ, tiếng ồn động cơ của ván, tiếng ồn ko lớn nhưng trong ko gian tĩnh lặng như thế này thì nó sẽ rất dễ bị chú ý. Do đó các tổ thám báo buộc phải hạn chế sử dụng chức năng này của ván trượt. Điều đó có nghĩa là họ buộc phải di chuyển theo cách truyền thống.
Cách này ko nhanh nhưng đủ để họ không bị phát hiện. Ngoài các tổ thám báo lần này thì còn có thêm sự tham gia của các Tổ Chiến Thuật. Đơn vị bao gồm ba thành viên lần lượt chịu các trách nhiệm khác nhau: một người quan sát, một người dùng súng viễn xạ và một người dùng súng máy - thứ súng mà Haya đã gọi là khẩu "chẻ củi cực nhanh".
Các tổ chiến thuật sẽ được bố trí ở các vị trí quanh công sự cách chừng 80 bước chân từ tường thành. Họ đào xuống tuyết, tạo thành những dải hào. Cứ mỗi một dải như vậy thì sẽ có một tổ chiến thuật. Chính vì đặc thù của vị trí mà họ đóng một vai trò rất quan trọng, tạo ra một hàng rào hỏa lực cho các đơn vị thám báo rút lui an toàn trong trường hợp giao tranh xảy ra.
Đồng thời họ cũng đóng vai trò như các điểm quan sát tiền phương, theo dõi và phát hiện các động thái của đối phương.
Các tổ thám báo khi này đã rời đi, từ phòng chỉ huy, Yakav và Alanta đều trở nên rất lo lắng. Nếu như đối phương thật sự có nhiều thành phần nguy hiểm như pháp sư hay các thuật sư thì họ sẽ không thể nào trụ vững được.
Do đó thông tin do các tổ thám báo này mang lại rất quan trọng đối với chiến lược phòng thủ Nanan lần này. Từ điện đàm đầu tiên trên tay Alanta, cô nghe thấy một tiếng bụp rồi theo đó là giọng của Kyra.
-Đây là Kyra từ tổ thám báo số một, không phát hiện đoàn người nhưng chúng tôi đã phát hiện các dấu tích của họ, có một bãi tro tàn rất lớn nằm ở đây và xung quanh là những bãi tro nhỏ, có vẻ như họ đã đốt củi để sưởi ấm ở đây. - Kyra từ điện đàm
-Tuy vậy từ những gốc cây đã ngã đổ cho thấy, họ có thể đã dựng một số láng trại tạm thời nhưng ở hiện trường, tôi không thấy láng trại nào cả. Có vẻ như họ đã bắt đầu tản ra khắp khu rừng rồi. Chúng tôi sẽ rút lui về để tránh bị phát hiện, hết - Kyra từ điện đàm
-Được rồi, mau chóng rút lui, nếu trên đường đi thấy có việc gì nữa thì yêu cầu tổ thám báo số một báo lại, hết - Alanta
-Tổ thám bao số hai báo cáo, đây là Skera, bọn tôi đã phát hiện một nhóm nhỏ nhiều người đang lập một láng trại ở phía bắc của cổng làng, cách khoảng 200 bước chân, một láng trại nữa đã được dựng xong và cách khoảng 150 bước chân. Trước mắt chúng tôi chỉ thấy như vậy, báo cáo hết, yêu cầu chỉ thị tiếp theo hoặc chúng tôi sẽ rút lui, hết - Skera
-Tổ thám báo số hai, mau rút về, đối phương đã tản ra, tình hình không phù hợp cho thám báo nữa. Trên đường về nếu phát hiện gì thêm thì hãy báo cáo lại ngay lập tức - Alanta
-Tổ thám báo số ba, báo cáo, đây là Vonha, bọn tôi đã đụng độ với đối phương, họ có vũ trang, chúng tôi chưa bị nhìn thấy nhưng có thể họ đã phát hiện ra sự hiện diện của chúng tôi. Yêu cầu hỗ trợ, hết - Vonha
-Tổ thám bao số ba, ngay lập tức rút lui, càng nhanh càng tốt, hai người không thể ở đó lâu được nữa. Mặc kệ việc bị nhìn thấy hay không, hai người phải rút lui ngay lập tức. Hết - Yakav
-Đã rõ, bọn tôi rút liền đây ! Hết ! - Vonha
Dù đã nói "hết" nhưng Yakav vẫn nghe tiếng họ đang chạy từ điện đàm, tiếng gió rít, tiếng động cơ trên ván trượt. Có thể nói họ đang rút đi với tốc độ rất nhanh, có thể nói là đang lướt đi. Các nhóm thám báo chỉ sau vài tiếng thì đã phải trở về sau lần phát hiện đầu tiên. Điều này chứng tỏ rằng họ không thể do thám nữa do sự phân tán của đối phương khắp khu rừng. Nếu còn cố gắng làm tiếp thì họ có thể sẽ gặp nguy hiểm.
Tiếng rú của gió vang lên, đó là do tốc độ di chuyển của các nhóm thám báo trở về gây ra, họ đi khá nhanh, tạo ra một làn gió lớn ngay trong khu rừng. Những chiếc ván trượt được gắn động cơ đúng là đi nhanh hơn dự tính ban đầu của mọi người, không ai nghĩ rằng ngoại trừ tiếng ồn thì tiếng gió do dùng thứ này di chuyển cũng là một yếu tố để dẫn dụ đối phương về phía cổng làng.
Các nhóm thám báo đã bình an vô sự trở về, họ lần lượt đi qua công sự, qua cổng thành và lên tới lại phòng chỉ huy. Ở đây Rasva và mọi người đang nhanh chóng đánh dấu vị trí mà họ cho rằng có thể có sự hiện diện của đối phương.
-Rasva, tôi thấy chúng ở ngay giữa một lõm tuyết, xung quanh khá thưa cây, theo hướng đi thì bọn tôi đã hướng về phía này rồi sau đỏ quẹo trái và đi tiếp, ở đằng sau bọn tôi vẫn còn thấy được dãy núi của làng ta. - Skera
Rasva lấy bút, chấm xuống một điểm trên bản đồ:
-Vậy có lẽ là chúng đang ở các vị trí tương tự như vậy, trong rừng có tổng cộng khoảng chục điểm lõm như vậy. - Rasva
Nói rồi cậu chấm tiếp cả chục điểm nữa, những chấm đỏ chi chít trên bản đồ, tập trung ở một số địa điểm cụ thể nhất định. Chợt Vonha nói lớn.
-Bọn tôi đã đi sâu vào trong những chấm này, có lẽ nào chúng tôi đã chạy ngang qua vị trí của đối phương mà không hề hay biết ? - Vonha
-Vậy cậu có nhớ đặc điểm của chỗ mà cậu thấy họ dựng trại như thế nào không, Skera ? - Saha
-Ohm thì nó lõm xuống ? Có ít cây bao quanh ? Hình như là còn có thêm...
ah đúng rồi có thêm rất nhiều cây thông non nữa và còn cả chỗ đó sáng sủa hơn bình thường nữa. Còn có một điểm nữa là chỗ đó có rất nhiều bụi rậm, những cái bụi xơ xác đấy ! - Skera
- *Ochstretova. Vậy là bọn tôi đã đi vào khu láng trại của chúng mà không biết. - Vonha
-Uhh.... Cái này.... - Alanta
-Chưa chắc chúng đã thấy đâu, mấy cậu còn lùn hơn cả tôi và Rasva mà ? - Kyra
-Khoang đã, lùn, thấp... - Kyra
-Đúng rồi, tất cả tổ thám bao của chúng ta đều có thể đã bị phát hiện ngay từ đầu rồi. Họ đã đào vào trong lớp tuyết dày, bằng cách tìm chỗ trũng hoặc lõm thì họ có thể đào ngang vào trong mà không cần phải mất công đào xuống nữa. - Kyra
-Đúng vậy, chúng ta đã đi ngang qua những láng trại của họ mà không hề hay biết về việc chúng ta đã bị phát hiện ngay từ đâu. - Kyra
-Vậy nếu đúng như Vonha nói thì chúng đã bị phát hiện rồi. - Kyra
Khi này từ trong rừng các tổ chiến thuật đã phát hiện những đốm sáng nho nhỏ, nhìn kỹ qua thì đó là những ánh đuốc. Qua chiếc ống nhòm trên khẩu súng viễn xạ, họ nhận ra rằng đối phương có vẻ như đang tìm ai đó. Các tổ chiến thuật nhanh chóng báo cáo lại rồi sau đó rời khỏi vị trí về lại tường thành theo lệnh của Alanta.
Họ không dựng láng trại trên mắt đất, thật chất Kyra và mọi người đã nhận ra rằng những láng trại này nằm ở dưới mặt tuyết tức là họ đã chạy qua nó rồi bị phát hiện mà không hề hay biết hoặc có thể đó chỉ là do họ bất cẩn bị phát hiện bởi một ai đó và người đó cảnh báo cho cả đoàn biết.
Con mèo và con chuột, con nào cũng trốn cả, chuột vừa ló đầu, mèo cũng vừa lò mắt. Gió cứ vậy mà thổi, như những khán giả vô tình của cuộc ruột đuổi này. Một trò chơi rượt đuổi mà một khi thua rồi là sẽ không thể quay lại như khi còn là trẻ thơ nữa.
"Hơi Ấm Từ Gió Lạnh, Ngọn Lửa Bùng Lên Rồi Tắt Trên Tuyết Ấm. Chúng ta cứ như loài thiêu thân, con người trên vùng đất này sẵn sàng lao vào lửa, như để giữ lấy những làn ấm cuối cùng. Tháng mùa đông thứ 7 đã tới rồi. Cái lạnh có lẽ cũng đã bớt khắc nghiệt hơn chút." - Rasva Viết Vào Nhật Ký Của Mình
Những ngọn đuốc từ rừng đã dần hiện rõ hơn, vài ngày đã trôi qua kể từ khi họ bị phát hiện. Đối phương có lẽ vẫn chưa dừng cuộc tìm kiếm. Theo Kyra, họ có thể đang khoanh vùng từng khu vực một để tìm người và nếu như họ tìm hết cả khu rừng mà không thấy ai, rất có thể họ sẽ mò tới vị trí của làng.
Trong căn phòng chỉ huy dã chiến ở tường thành, các chiến binh từ làng Nanan đang tiến hành một cuộc họp khẩn:
-Một sai lầm chiến thuật nhỉ ? - Yakav
-Đúng là vậy, một sai lầm chiến thuật có thể dẫn tới việc vị trí của làng bị lộ thì đó rõ ràng không còn là sai lầm chiến thuật nữa. - Haya
-Đó là một sai lầm chiến lược, một sai lầm chiến lược đó ! - Haya
-Haya, bình tĩnh, tôi thấy ông hơi lo lắng quá rồi. - Rasva
-Rasva, ông nghĩ xem, cái đó mà gọi là lo lắng quá đó hả ? Đôi phương chưa biết tốt xấu gì nhưng giờ họ đã nhận ra sự hiện diện của ta rồi. - Haya
-Giờ đây chúng ta bị đẩy vào thế bị động, làng thì không di được, hành động thì chẳng còn bao nhiêu chọn lựa nữa ! - Haya
-Haya, ông không nói sai, nhưng càng bị động thì phải càng bình tĩnh, chúng ta giờ chỉ có thể quan sát và sẵn sàng chạm mặt với bọn họ. - Rasva
Căn phòng im lặng, ai dường như cũng đã hiểu được tình cảnh của họ hiện tại. Kyra đã vắng mặt từ lâu, Alanta thì đang ngồi bần thần suy nghĩ. Trong khi đó Soko thì vẫn như thường lệ, cô ấy ngồi gấp những chiếc diều giấy. Gắp xong thì cô lại phóng nó đi, cứ mỗi lần như vậy thì chiếc diều giấy lại bay xa hơn.
Alanta trầm lặng nhìn mọi người nói:
-Chúng ta sẽ chủ động gặp mặt họ. Trong lúc đó thì hướng họ ra xa khỏi làng, dẫn họ vào một điểm khác.
Yakav búng tay, anh ta như chợt nghĩ ra một ý tưởng nào đó:
-Chúng ta có thể giả dạng là người du hành, sau đó thiết lập một nơi ở tạm bợ ở xa làng. Dụ họ tới đó, nếu như vậy thì có thể khiến họ nghĩ rằng chúng ta chỉ là một nhóm nhỏ chứ không phải là một nhóm lớn như thế này.
-Tôi nghĩ rằng cách đó có lẽ sẽ không hiệu quả lắm đâu, vấn đề của những nhóm như thế này là gì thì có lẽ các cậu cũng đã biết rồi. - Kyra bước vào, cô vừa đi, vừa nói
-Như chiếc diều giấy này, có lúc bay lên thì phải có lúc đáp xuống, họ cũng giống như chúng ta ngày trước, họ cần một chốn để gọi là nhà. - Soko
Soko ngồi dậy và nói:
-Mọi người, tớ nghĩ rằng chúng ta nên chấp nhận họ vào làng, dù gì làng của chúng ta vẫn còn nhiều chỗ, lương thực chúng ta không thiếu. Tại sao không chấp nhận họ.
Vừa dứt lời, Soko cầm một chiếc diều giấy lên và ném về phía bàn tay của Alanta:
-Alanta, em tin rằng chúng ta vẫn có thể chọn phương án này. Liệu chị có đồng ý với em không ?
Alanta im lặng một hồi lâu rồi nhắm mắt lại, cô nói:
-Soko, em là chiến binh nhỏ tuổi nhất trong làng, em có biết mùa đông có thể khiến con người trở nên tham lam, bạo lực và điên dại không ? - Alanta nói với giọng nhẹ nhàng
-Chị Alanta, dù biết là vậy nhưng em tin rằng, cái lạnh mùa đông sẽ khiến con người quây quần lại gần nhau để kiếm hơi ấm, như bầy chim nhỏ quấn nhau trên những cành thông.
-Em tin rằng vì mùa đông này mà chúng ta từ những kẻ vãng cư, không làng, không nhà nhưng giờ đây đã ở bên nhau như một đại gia đình. - Soko
-Chị tin tưởng em, Soko, những chiếc diều giấy này cũng phải tới lúc kiếm cho chúng một chỗ đáp rồi. - Alanta mở mắt ra nhìn về phía Soko nói.
Cô đứng dậy đi ra giữa căn phòng rồi đặt những chiếc diều giấy xuống tấm bản đồ:
-Chúng ta đã bị nỗi sợ che mờ mắt, họ có lẽ cũng vậy nhưng bản thân tôi tin rằng mọi người ở đây đều chẳng muốn đánh nhau nhỉ ? - Alanta
-Tất cả những gì chúng ta muốn chỉ là sư an toàn và nỗi sợ có thể đã khiến chúng ta mất phương hướng. Có lẽ chúng ta nên cho họ một cơ hội nhỉ ? - Alanta
Cả căn phòng yên lặng. Không một ai mở lời, không một ai dám phản đối hay đồng tình. Tất cả đều đưa lên một ánh mắt phân vân. Chỉ có Soko là nhìn rất rực rỡ, Kyra cũng vậy, có lẽ đã lây từ Soko rồi.
-Alanta, người có biết rằng mọi người đã đều rất sợ hãi không ? - Yakav - Họ không sợ con người nhưng họ sợ lòng tham vô đáy mà mùa đông đã gieo rắc vào những người sống trên vùng đất này. Liệu cho đối phương một cơ hội, có phải là lựa chọn đúng không ?
Gió bên ngoài vẫn còn thổi, trái tim nửa ấm nửa lạnh, lòng người nửa nghi nửa ngờ. Ai cũng đang nhìn vào Alanta, chờ đợi một quyết định cuối cùng, một quyết định từ thủ lĩnh của bọn họ.
-Không sao đâu, nếu họ coi không ra gì cơ hội mà chúng ta đã trao họ. Thì ta sẽ cho họ biết, cái giá của vô ơn trên mảnh đất đầy tuyết này là gì. - Alanta nói.
Thế rồi những ngọn đèn lần lượt được thấp lên trên tường thành. Một số ve vẩy qua lại trong gió, một số nằm im như đang ngủ trên bờ thành. Gió đã bắt đầu thổi, đưa con diều về nơi lửa ấm.
Kết Thúc Chương 10: Con mèo và con chuột
*Ochstretova: từ chửi thề tiếng Avernyst, dịch ra tiếng việt có thể hiểu là "thấy mẹ rồi"
Chaporia
Bình Luận (0)