Những đêm mất ngủ của tháng 8 lại tới. Làng Nanan lại chuyển vào trạng thái báo động. Những đốm sáng đó cho thấy rằng đối phương không phải là một nhóm người bình thường. Họ có ý muốn tiếp cận thầm lặng và tránh sự phát hiện. Tuy vậy việc họ di chuyển thành một nhóm lớn là điều bất thường.
"Làng Nanan nằm trong phân vùng Korva, là một trong những phân vùng gần rìa của đất nước về phía bắc. Nếu như có hoạt động quân sư hay chiến tranh xảy ra thì phân vùng này hoàn toàn không chịu ảnh hưởng bởi nơi này chẳng có gì để khai thác ngoài tuyết và tuyết. Thế nhưng tôi sợ rằng đôi lúc chiến tranh không chỉ xoay quay lợi ích, nó xoay quay nhiều thứ hơn nữa." - Rasva viết xuống nhật ký của mình vào tuần đầu tiên của tháng mùa đông thứ 8
Trong căn phòng họp đêm này sẽ là chiến thuật đối phó với một đoàn người chưa rõ danh tính đang tiếp cận.
-Nếu như lời Rasva nói là đúng thì lần này chúng ta nên làm thế nào đây ? Khác với đoàn người di cư, đây có thể là dấu hiệu cho một đội quân. - Yakav mở lời
Soko lên tiếng:
-Lúc em còn học ở học viện hoàng gia thì họ có nói rằng tháng 8 là thời gian hoàn hảo để hành quân trong vùng băng tuyết. Có lẽ nào đó thật sự là một đội quân ?
-Nếu cậu nói vậy thì càng không hợp lý - Rasva lên tiếng - Chúng ta vốn cách vùng không đóng băng ở miền nam ít nhất là là 4000 chặng tức là 4 triệu bước chân. Đó là một con số rất lớn. Họ buộc phải hành quân thần tốc thì mới tới đây được.
Alanta khi này lên tiếng:
-Có thể họ đã không khởi hành từ vùng không đóng băng ở miền nam mà khởi hành từ một vùng tiệm cận ở gần Phân Vùng Korva.
Mọi người khi này chợt nhận ra có điều gì đó không lành. Suy nghĩ của họ như đã được đồng bộ nhưng thực chất tất cả bọn họ đều đang nhớ về lời nói của Senvana rằng đang có chiến tranh xảy ra và họ phải di cư vì bị quân đội hoàng gia tấn công.
Nếu điều này là thật thì có lẽ quân đội hoàng gia đã theo dấu đoàn người di cư này từ trước rồi. Khi này Kyra lên tiếng:
-Có lẽ mọi người đều đã nhận ra rồi đúng không ? Việc đoàn người di cư kia dừng lại chứng tỏ họ gặp được một nơi lánh nạn tốt.
-Và vì thế quân đội hoàng gia, nếu như có theo dấu họ thì chắc chắn sẽ nhận ra rằng có một ngôi làng ở đây. - Kyra nói tiếp
Yakav cười nhẹ rồi hỏi:"Điều gì khiến cô cho rằng họ sẽ nhận biết rằng có một ngôi làng ở đây ?"
Kyra nhắm mắt trả lời, khuôn mặt của cô hiện rõ sự lo lắng:
-Lương thực và thức ăn của đoàn người di cư có hạn. Nếu như họ dừng lại mà không tách đoàn, không làm gì cả trong suốt cả tháng trời thì có lẽ họ đã tìm được nguồn lương thực.
Alanta lại nói tiếp:
-Nơi duy nhất có đủ lương thực cho một đoàn người đông tới vậy là một ngôi làng hoặc là một địa điểm có trù phú năng lượng mana.
-Thật chất hoàng gia đã biết về sự tồn tại của những vị trí tồn tại lượng lớn mana này. Tuy vậy thì họ lại không có lý do gì phải khai thác nó cả. Các vị trí khai thác ở miền nam vốn đã là quá trù phú mana. - Alanta nói với giọng lo lắng.
-Nếu họ không khai thác tài nguyên, không dùng con người thì có lý do gì quân đội hoàng gia vốn phục vụ cho lợi ích của hoàng gia phải ở đây chứ ? - Rasva hỏi trong sự nghi vấn
Alanta trả lời:
-Rasva, cậu có điều chưa biết, các vị trí khai thác ma thạch và chiết suất mana vốn nằm ở miền nam, điều đó có nghĩa là họ đã khai thác cạn các mỏ ma thạch và bây giờ nhằm duy trì cho nhu cầu khai thác của họ, họ sẽ di chuyển về phía bắc.
-Tuy vậy điều này chỉ có thể diễn ra khi họ đang chuẩn bị cho một dự án lớn hoặc là thảm họa ma pháp đã xảy ra ở miền nam. - Alanta nói tiếp
Trong khi đó Kyra suy tư một hồi rồi cô lại nói:
-Tớ không nghĩ điều cậu nói là hợp lý. Miền nam Avernyst là một hồ chứa mana khổng lồ, nơi mà các dòng mana tự nhiên dù là dưới lòng đất hay trên mặt đất đều đang chảy về. Một thảm hỏa đủ để xóa xổ hồ chưa này thì cũng đủ để xóa xổ toàn bộ Avernyst ngay lập tức.
-Đúng vậy, đó là một vị trí nổi tiếng cho ra đời các đại pháp sư ở nhiều quốc gia khác nhau, không lý nào mana ở đó lại thiếu được. - Yakav nói - Nhưng chúng ta vẫn còn một khả năng cuối, một siêu dự án xây dựng cần rất nhiều Mana.
-Tôi cho rằng chúng ta ở đây suy diễn mãi như thế này thì không chính xác đâu, chúng ta phải cho người tới vùng không đóng bằng ở miền nam để xem xét. - Haya
-Cậu nói có lý đó, Haya, vậy thì chúng ta sẽ đến miền nam thế nào đây trong khi đó chúng ta không đủ khả năng để thực hiện điều đó ? - Alanta hỏi
-Thật ra chúng ta hoàn toàn có khả năng đó, thưa thủ lĩnh. - Haya
Alanta ngạc nhiên:
-Vậy cậu thử trình bày xem ?
-Chúng ta có thể cái tiến xe của Kyra, phát minh này của cô ấy cho thấy chúng ta có thể làm ra các phương tiện chạy với tốc độ cao. Nếu như mọi thứ thuận lợi, tôi cá là chúng ta chỉ mất chừng hai tuần để tới miền nam và quay trở lại đây - Haya nói
Alanta quay qua hỏi Kyra:
-Điều đó có khả thi không, cô công chúa nhỏ ?
Kyra trả lời:
-Không thực sự khả thi với một phương tiện sử dụng bánh xe như của chúng ta. Nó mặc dù bềnh bỉ nhưng không thích hợp để vượt địa hình trên tuyết.
Nói rồi Kyra lại dùng phép hóa ra tuyết từ hơi nước có trong không khí:
-Các cậu hãy nhìn xem, trên tay của tôi là một nắm tuyết. Nắm tuyết này nếu ta dùng chân dẫm lên thì sẽ không lún qua sâu nhưng nếu ta nặng hơn bình thường thì chắc chắn sẽ lún xuống sâu hơn nữa.
-Tuy vậy ta có thể tăng diện tích tiếp xúc giữa cơ thể chúng ta và mặt tuyết để tránh hiện tượng này. Như vậy có thể thấy, tuyết hoạt động gần giống như một chất lỏng. Tiết diện càng cao thì sẽ càng dễ nổi và ngược lại. - Kyra nói
Yakav khi này lại nói tiếp:
-Nói theo cô thì chúng ta sẽ có hai vấn đề sau: thứ nhất là chúng ta sẽ không thể làm ra một phương tiện có đủ nhiên liệu và nhu yếu phẩm để có thể tới được miền nam. Thứ hai là phương tiện này chỉ có thể chạy trên con đường tương đối bằng phẳng, ở những chỗ có độ dốc lớn thứ này sẽ gần như vô dụng.
-Yakav, cậu nói cũng chính xác rồi đấy. Phương tiện hiện tại của chúng ta có thể đi được trên một khoảng cách ngắn với lượng hàng hóa tối thiểu. Tuy vậy nếu đi dài hơn thì cần một phương tiện chuyên vượt địa hình. - Kyra nói
Skera khi này bước vào:
-Tôi có ý tưởng này !
Mọi người quay qua nhìn vào Skera, với một xích gỗ trên tay, cô nhẹ nhàng đi tới và đặt xuống bàn:
-Trong lúc mày mò làm cùng mọi người, tôi có nhận ra một thứ khá thú vị. Nếu ta tạo ra các mảnh gỗ và dùng chốt quay để nối chúng lại với nhau, ta sẽ có một sợi xích,. Xợi xích này thường được dùng để buộc hàng và di chuyển bởi tính ổn định của nó.
-Tuy vậy, lúc trước tôi và cha có thử đan chúng lại thành một vòng gắn lên hai bánh xe rồi cho bò kèo. Chiếc xe của bọn tôi khi đấy đã dễ dàng vượt qua một đầm tuyết vốn dễ lún. - Ske ra nói tiếp
Mắt Kyra mở sáng, cô không nói gì, đi thẳng tới chỗ của Skera rồi kéo cô ấy đi:
-Tôi mượn Skera một chút nhé, bọn tôi có chuyển phải làm rồi, mọi người cứ thoải mái lên kế hoạch để đi miền nam đi ~
Yakav nhìn theo và nói:
-Đó là một nạn nhân của công chúa nhỏ... Thật đáng thương...
Alanta cũng nhìn theo và nói:
-Không sao đâu, họ sẽ làm điều không thể thành có thể thôi, chúng ta có thể hy vọng ở Kyra mà...
Buổi họp hôm ấy đã trở đỡ căng thẳng hơn một chút, họ bây giờ có thể bàn vào chuyện chính:
-Để đối phó với tình hình này, chúng ta cần phải di chuyển đoàn di cư ra sau núi và xóa sạch dấu vết của họ. Đồng thời che phủ và chặn tất cả những lối đi có thể dẫn tới làng, mục đích của chúng ta vẫn không thay đổi... Đừng Để Bị Phát Hiện. - Alanta nói
-Alanta này, chị có muốn em và Rasva đi thông báo với đoàn người di cư bây giờ không ? - Soko hỏi
-Chưa cần thiết lắm đâu, Soko, giờ mấy đứa hãy về nghỉ ngơi đi, ngày mai chị sẽ trực tiếp cùng bọn em qua đó. - Alanta
Lời Alanta vừa nói thì mọi người cũng chợt nhận ra điều gì đó. Họ đã không hề ngủ đêm hay nghỉ ngơi một tí nào kể từ khi tin Rasva đưa về. Họ nhận ra rằng căng thẳng và thức đêm lâu dài đã bắt đầu ảnh hưởng đến sức khỏe của những bọn họ.
Vậy nên đêm đấy cả làng Nanan dường như chẳng còn ai thức giấc nữa trừ những người gác đêm.
Kết Thúc Chương 19: Ánh Đèn Giữa Đêm Chợt Tắt
Chaporia
Bình Luận (0)