A La Và Hai Người Ca Ca
Bốn tuổi năm ấy, người của phủ Vĩnh An Hầu tìm đến, nói rằng ta vốn là ấu nữ thất lạc nhiều năm của Hầu gia.
Nhưng sau một trận sốt cao khi còn nhỏ, đầu óc ta lúc nào cũng không nhớ rõ chuyện, nói năng cũng chậm.
Vị đại ca đến đón ta đứng trong sân nhìn ta hồi lâu, rồi xoay người dắt Hạnh Hoa nhà bên đi mất.
“A La như vậy… sau này làm sao kết thân với Thế tử? Mối lương duyên giữa hai nhà, không thể đứt trong tay một đứa ngốc.”
Trước khi đi, hắn nhét vào tay ta mười lượng bạc, cúi người dặn dò:
“Sau này, đừng nhắc đến thân phận của muội nữa.”
Thân phận gì?
Ta nắm chặt bạc, nghiêng đầu nghĩ một lúc, vẫn không hiểu.
Hôm qua, cha mẹ của ca ca nuôi cũng tìm đến.
Ca ca nói, từ nay về sau ta sẽ là tiểu thư của phủ Tướng quân.
1
Trời vừa tờ mờ sáng, trong thôn bỗng náo động.
Tiếng vó ngựa dồn dập, bụi đất tung lên rồi lại lắng xuống.
Người dẫn đầu cưỡi chiến mã cao lớn, oai phong lẫm liệt.
Con ngựa dừng lại trước cửa nhà ta.
Ta trốn sau cánh cửa, chỉ lộ nửa khuôn mặt lén nhìn.
Phải làm sao đây?
Ca ca sáng sớm đã đi chợ mua bánh cho ta, trước khi đi còn dặn đi dặn lại, không được cho người lạ vào.
Người trong thôn ta đều quen mặt, ngày thường nửa tháng cũng không gặp một người xa lạ.
Hôm nay lại đến nhiều như vậy.
Nhỡ là bọn bắt cóc thì sao…
Nếu ca ca về không thấy ta, chắc chắn sẽ lo đến phát khóc.
Ta đang định cài then cửa, người đàn ông kia đã đẩy cửa bước vào.
“Là A La phải không?”
Hắn vậy mà biết tên ta?
Ta lặng lẽ giấu cây gậy nhóm lửa ra sau lưng.
“Ta là ca ca của muội, họ Hứa, tên Hoài Niên.”
Hắn dừng lại một chút, giọng trầm xuống.
“Phủ Vĩnh An Hầu mới là nhà của muội.”
Ca ca?
Không đúng, ca ca của ta đẹp hơn hắn nhiều.
Một bà ma ma bên cạnh cười niềm nở tiến lại gần, vừa đưa tay định kéo ta, đã bị ta một gậy đánh vào mu bàn tay.
“Ái chà!”
Bà ta đau đến lùi liền ba bước:
“Tiểu thư, lão nô là Chu ma ma bên cạnh phu nhân, là phu nhân sai lão nô theo thiếu gia đến đón người…”
Mấy người trao đổi ánh mắt.
Hứa Hoài Niên nhíu mày:
“Cầm gậy làm gì? Mau bỏ xuống.”
Ta nắm chặt cây gậy hơn:
“Các người đến bắt cóc ta sao?”
“Ta không đáng tiền đâu.”
“Muội là thiên kim của phủ Hầu.”
Giọng hắn dịu lại đôi chút:
“Ca ca đến đón muội về nhà, cha mẹ đều đang đợi.”
Cha mẹ?
Tai ta khẽ động.
Nhưng ca ca rõ ràng nói, ta là do huynh ấy nhặt được trong một ngôi miếu hoang.
Hứa Hoài Niên giải thích với ta:
“Năm đó trong phủ xảy ra biến cố, muội vừa sinh ra đã bị thất lạc. Bao năm nay mẫu thân vẫn luôn tìm muội, khó khăn lắm mới dò được tin ở đây.”
Ta cúi đầu, nhìn đôi ủng của hắn.
“Huynh giẫm lên hoa của ta rồi.”
Hắn sững lại, lập tức nhấc chân ra.
Bên dưới là một cọng cỏ đuôi chó bị nắng làm héo, đã bị hắn giẫm lún nửa thân vào bùn.
Đúng lúc ấy, một tên tùy tùng từ nhà bên vội vàng chạy về, ghé tai hắn thì thầm.
“Thiếu gia… người trong thôn nói… tiểu thư hình như đầu óc không được nhanh nhẹn.”
“Ý là sao?”
“Là… từ nhỏ đã không giống những đứa trẻ bình thường.”
Sắc mặt Hứa Hoài Niên khựng lại:
“Muội ấy… là một đứa ngốc?”
Ta lập tức đẩy cây gậy về phía trước, chĩa vào bụng hắn:
“Huynh mới là đồ ngốc!”
Ca ca chưa từng cho phép người khác gọi ta như vậy.
Huynh ấy nói A La là người thông minh nhất.
Chỉ là năm đó, khi nhặt được ta trong miếu hoang, ta đang sốt cao, sốt suốt ba ngày ba đêm, tỉnh lại thì nói năng làm việc đều chậm hơn người khác nửa nhịp.
Nhưng chậm… đâu có nghĩa là ngốc.
Ta biết “đồ ngốc” không phải lời hay.
2
Mỗi lần có người gọi ta như vậy, ban đêm ca ca đều lặng lẽ ra ngoài dạy dỗ họ.
Lần trước, thằng Béo trong thôn vừa cười nhạo ta, sáng hôm sau đã khóc lóc chạy khắp làng.
Ca ca dùng giấy dầu gói một cục phân chó, cười tít mắt đưa cho nó:
“Kẹo mè mới đấy, nếm thử xem?”
Thằng Béo nhai được hai miếng thì “ọe” một tiếng, nôn sạch ra đất.
Đám trẻ trong thôn cười ầm lên.
Đến cả A La cũng biết thứ đó không ăn được, vậy mà nó lại ăn ngon lành.
Từ đó về sau, thằng Béo trở thành đứa ngốc thứ hai trong thôn.
Hứa Hoài Niên lùi lại một bước, cúi mắt nhìn vệt tro đen dính trên vạt áo, mày càng lúc càng nhíu chặt.
“A La như vậy… sau này làm sao kết thân với Thế tử?”
“Liên hôn giữa hai nhà, không thể hỏng trong tay một đứa ngốc.”
Lời còn chưa dứt, cửa nhà bên cạnh kêu “kẹt” một tiếng.
Hạnh Hoa đang bám trên đầu tường, thò đầu sang nhìn.
Ánh mắt Hứa Hoài Niên dừng trên người nàng một lát, rồi đột nhiên xoay người, đi sang nhà Hạnh Hoa.
Không biết hắn đã nói gì trong đó.
Chẳng bao lâu sau, mẹ Hạnh Hoa đỏ hoe mắt chạy ra, hướng về phía bóng lưng hắn mà liên tục dập đầu.
Cha Hạnh Hoa cầm một thỏi bạc, vừa nhét vào ngực vừa lớn tiếng:
“Từ nay con bé này không còn là người nhà ta nữa! Thiếu gia cứ việc đưa nó đi!”
Ta kiễng chân nhìn sang.
Hạnh Hoa đã được Chu ma ma nắm tay, dìu lên một cỗ kiệu nhỏ.
Nàng ngoái đầu nhìn căn nhà của mình một lần cuối.
Môi khẽ động, nhưng cuối cùng không nói một lời.
Mắt thấy đoàn người sắp rời đi, ta mới bước ra, ngồi xổm xuống dựng lại cọng cỏ đuôi chó bị đổ.
Hứa Hoài Niên chợt dừng bước, quay lại.
Một túi gấm nặng rơi xuống bên chân ta.
“Trong này có mười lượng bạc.”
“Hôm nay là ta nhận nhầm người, muội không phải là muội muội của ta.”
“Sau này nếu có ai hỏi, tuyệt đối không được nhắc đến thân phận của mình.”
Thân phận?
Thân phận gì?
Chẳng lẽ hắn đã biết rồi?
Ta hoảng hốt vội bịt miệng.
Ta có nói gì đâu, sao hắn lại biết chứ?
Túi gấm nằm trong lớp bụi đất, phủ đầy bụi xám.
Thấy hắn quay người định đi, ta nhặt lên, dùng hết sức ném trả lại.
Không lệch chút nào, túi gấm trúng ngay sau đầu hắn.
“Đại ca ơi, huynh đánh rơi đồ rồi!”
Thân hình Hứa Hoài Niên cứng đờ, gân xanh nơi thái dương khẽ giật.
Chu ma ma ngoái đầu nhìn, lắc đầu thở dài:
“… Haizz, đúng là ngốc đến đáng thương.”
Cỗ kiệu chậm rãi lăn bánh, càng lúc càng xa.
3
Mẹ Hạnh Hoa cũng không lau nước mắt nữa, vui mừng kéo tay áo chồng.
“Một lát đi cắt cân thịt, bồi bổ cho Đại Lang!”
Cha Hạnh Hoa cười đến hở cả răng:
“Nhà ta Đại Lang có một cô em gái quan gia như vậy, sau này nhất định có tiền đồ!”
“Nhưng quý nhân không cho chúng ta đi nhận thân mà?”
“Chúng ta không đi nhận, đợi Đại Lang lớn rồi, tự nó không đi nhận được sao?”
Ta làm mặt quỷ với họ:
“Xấu hổ xấu hổ! Đồ lừa đảo!”
Sắc mặt mẹ Hạnh Hoa thay đổi, kéo chồng đi vào trong viện.
“Đừng chấp nhặt với con ngốc đó.”
Cửa gỗ “rầm” một tiếng đóng lại.
Chaporia
Bình Luận (0)