20px

Đi ngang ngã tư, một quầy kẹo kéo tỏa mùi thơm ngọt ngào.

Mắt ta sáng lên, kéo ca ca qua, bảo lão thợ nặn cho một hình kẹo ta và ca ca nắm tay nhau.

Đường vàng óng dần thành hình, ta vừa đưa tay định nhận.

Bên cạnh chợt vang lên một giọng có chút quen tai.

“Cố La?”

Ta ngơ ngác quay đầu.

Là Hạnh Hoa.

Nàng thay đổi rất nhiều, mặc váy lụa màu hồng nhạt, da trắng hơn, dáng người cũng thon thả, phía sau còn có hai nha hoàn cúi đầu đứng theo.

“Hạnh Hoa!”

Ta vui vẻ gọi:

“Ngươi cũng đến mua kẹo sao?”

Nàng lại như thấy quỷ, đột ngột đẩy tay ta ra.

“Ngươi sao lại ở đây? Ai cho ngươi vào kinh? Ca ca không phải đã nói, không cho ngươi…”

Chưa nói xong, ca ca đã tiến lên một bước, nắm cổ tay nàng, hất sang một bên.

Hạnh Hoa lảo đảo lùi lại, suýt ngã.

Nàng ngẩng đầu nhìn ca ca, sắc mặt biến đổi.

“Cố đại ca? Là huynh đưa A La vào kinh?”

“Các người mau về thôn La Nam đi! Nơi này… không phải chỗ các người nên ở.”

Một nha hoàn bên cạnh nhỏ giọng hỏi:

“Tiểu thư, hai người này là…?”

Hạnh Hoa cắn môi, giọng thấp xuống.

“Là người quen cũ cùng thôn. Nàng… chỗ này không được rõ ràng.”

Nàng chỉ vào đầu mình:

“Có lẽ ca ca nàng dẫn nàng ra ngoài mở mang.”

Trong lòng ta bỗng có chút khó chịu.

Trước kia ở thôn La Nam, Hạnh Hoa thường bị Đại Lang bắt nạt, mỗi khi trốn ra sau núi khóc, ta đều chia cho nàng một nửa bánh của mình.

Khi đó, nàng vừa ăn, vừa ôm cổ ta nói.

“A La là người thông minh nhất, tốt bụng nhất trên đời, sau này ta nhất định sẽ báo đáp ngươi.”

Nhưng bây giờ, nàng dường như… không muốn nhìn thấy ta chút nào.

Ca ca kéo ta lại gần, giọng lạnh xuống.

“A La muốn đi đâu thì đi, không liên quan đến ngươi.”

“Ngươi không muốn gặp, tự tránh đường là được.”

Hạnh Hoa vội nói:

“Cố đại ca! Huynh tỉnh táo đi! Nàng là kẻ ngốc, cho dù vào kinh, cũng có ai muốn nàng?”

Tay ca ca nắm tay ta dần siết chặt.

“Ta muốn.”

12

Ngồi trong nhã gian của tửu lâu, ta vừa ăn cá quế chua ngọt ngoài giòn trong mềm, vừa dựa cửa sổ nhìn xuống.

Hạnh Hoa vẫn đứng bên kia đường, ngẩng đầu nhìn về phía ta.

“Ca ca, sao Hạnh Hoa thấy ta mà không vui? Ta rất nhớ nàng.”

Ca ca dùng khăn nhẹ nhàng lau nước sốt bên khóe miệng ta.

“Bởi vì nàng cảm thấy, muội sẽ cướp đi những thứ nàng đang có.”

“Ta cướp cái gì?”

Ta càng không hiểu:

“Ta không cướp.”

Nghĩ một chút, bỗng mở to mắt.

“Là ca ca của nàng sao? Nhưng đó là ca ca của nàng mà, ta cướp làm gì? Ta có ca ca rồi. Hai người cơ! Còn nhiều hơn nàng một người.”

Ca ca xoa đầu ta.

“A La nói đúng.”

Huynh ấy nhìn ra ngoài cửa sổ, Hạnh Hoa đã quay người rời đi, bóng lưng hòa vào dòng người.

“Sau này gặp nàng, không cần để ý.”

Ta “ừ” một tiếng, trong lòng vẫn có chút tiếc.

Nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu, gắp một miếng cá vào bát ca ca.

“Ca ca ăn.”

13

Cuối tháng, một đồng môn của Cố Thế Văn mừng sinh nhật, hắn nhất định kéo ta đi cùng.

Không ngờ, Hạnh Hoa cũng ở đó.

Bây giờ nàng gọi là Cố Ngu.

Lúc nhìn thấy ta, ánh mắt nàng thoáng dao động, rồi lập tức quay đầu, cùng mấy vị tiểu thư ăn mặc lộng lẫy thấp giọng cười nói, nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng liếc về phía ta.

Ta chuyên tâm ăn bánh hải đường trong tay.

Nàng không để ý ta, vậy ta cũng không để ý nàng.

Cố Thế Văn ghé lại hỏi:

“A La, có muốn xem đèn cá vàng không? Từ Yến Thanh năm ngoái tốn rất nhiều bạc mua, đẹp lắm.”

Ta tò mò:

“Đèn cá vàng? Nó có bơi không?”

“Ban đêm thắp lên, trông như sống vậy! Muội ở đây chờ, ta đi mượn về cho muội chơi.”

Hắn để lại cho ta đầy một đĩa điểm tâm, lại dặn A Tiếu trông chừng ta, rồi hớn hở chạy đi.

Nhưng hắn vừa đi chưa bao lâu, Hạnh Hoa cùng mấy vị tiểu thư kia đã vây lại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...