A Song of Blossoms and Thorns/Chapter 16: Sụp đổChapter 16: Sụp đổ
20px

Một khoảng lặng đột ngột xé đôi không gian giữa chúng tôi. 

“Phát hiện này... ngoài sức tưởng tượng. Cira Silvain là một trường hợp cực kỳ hiếm gặp, một cá thể có năng lực đồng bộ gần như hoàn toàn với hệ thống vận hành của Trái Tim . Một sự tương thích kỳ diệu, như thể cô ấy sinh ra chỉ để làm điều đó. Cậu hiểu chứ? Cô ấy chính là chìa khóa cuối cùng, giải pháp duy nhất để cứu lấy toàn bộ thung lũng này và hàng trăm nghìn sinh mạng đang sống ngay bên dưới chân cậu bây giờ đây.”

Hắn ngưng một chút, như để cho tôi kịp tiếp nhận sự thật nặng nề đó, rồi chuyển giọng, lạnh lùng, như một bản án đã được định sẵn:

“Và vì vậy… tôi muốn cậu dừng lại. Đừng cố cứu em cậu nữa. Thay vào đó, tôi muốn mượn con bé trong khoảng 4 đến 5 năm cho đến khi một Trái tim mới được hoàn thành và an toàn vận chuyển đến đây. Chỉ cần khoảng thời gian đó… Chúng tôi hứa sẽ giữ cô ấy an toàn. Nhưng cậu phải đồng ý. Nên tôi xin cậu, à không…” Giọng hắn bỗng đanh lại “Là ra lệnh. Chúng tôi yêu cầu cậu không gây khó dễ cho quá trình khôi phục Trái tim nữa. Nếu cậu chấp nhận, em gái cậu sẽ được an toàn và…”

“Nói thế đủ rồi…” Tôi cắt ngang lời hắn “Ông nghĩ tôi sẽ đồng ý à? Sau tất cả những gì tôi đã nghe? Mượn em gái tôi? Như thể cô ấy là một món đồ sao? Ông có biết mình đang nói gì không?”

Tôi siết chặt nắm tay, cố ngăn mình không gào lên giữa căn phòng lạnh buốt. Lồng ngực tôi căng lên từng nhịp, đau nhói.

“Tôi tưởng, bằng cách lắng nghe ông, tôi sẽ hiểu thêm điều gì đó, rằng tất cả chuyện này có một lý do nào đó... một phần nào của sự thật. Nhưng hóa ra, tất cả chỉ là một màn kịch rẻ tiền. Những lời dối trá trơn tru đến phát sợ. Một thung lũng được xây dựng trên sự hi sinh và lừa lọc, giờ lại đòi thêm cả em tôi để duy trì nó?

Nếu ngay từ đầu ông chỉ cần cô ấy, thì sao không giết quách tôi luôn đi? Giết tôi, rồi đưa cô ấy đi theo cách của các người. Chẳng phải như thế sẽ dễ dàng hơn bội phần sao? Cần gì phải dựng lên cái trò hề này? Các người nghĩ tôi là thằng ngu à? Nghĩ tôi sẽ chấp nhận, sẽ ngoan ngoãn gật đầu vì cái thứ gọi là ‘cứu người’ đó sao? Chính các người đã giết đi biết bao nhiêu sinh mạng giờ lại đòi cứu người. Trò đùa gì thế này. Thật là lố bịch, hết sức lố bịch”

Khi tôi mất đi sự bình tĩnh, giọng nói bắt đầu run lên vì phẫn nộ, thì tên cảnh trưởng vẫn giữ nguyên thái độ dửng dưng, mặt không chút biến sắc, như thể mọi phản ứng của tôi đều đã nằm gọn trong tính toán của hắn. Còn kẻ đeo mặt nạ ngồi bên cạnh từ đầu đến giờ vẫn ngồi ung dung, tay xoay xoay chiếc cốc sứ nóng hổi, từng ngụm cà phê được nhấp một cách đầy châm chọc, không hề bận tâm đến bầu không khí đang đặc quánh lại vì căng thẳng.

“Vì sao không giết cậu à?” Cảnh trưởng nhướng nhẹ mày, đôi môi khẽ nhếch lên như thể câu hỏi vừa rồi là trò đùa con nít. “Chà… cậu cũng tinh ý đấy. Chúng tôi không có ý định kết liễu cậu, cho dù việc đó có thể sẽ khiến mọi thứ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều… Nhưng trên thực tế, chúng tôi còn cần cậu sống nữa kìa.”

“Vô lý. Theo như lời ông, tôi hoàn toàn không còn giá trị gì với các người. Vậy giữ tôi lại làm gì? Để làm con tin? Hay là để xem tôi đau khổ từng ngày?”

“Cậu lại hỏi lý do nữa rồi...” Hắn thở dài, ánh mắt đầy thương hại. “Cái gì cậu cũng muốn có lời giải thích. Cái gì cũng phải hiểu cho tường tận. Ý chí ấy, tôi không phủ nhận là đáng quý, nhưng cũng quá đỗi ngây thơ.”

Hắn nghiêng người về phía tôi, giọng trầm hẳn xuống:

“Có những sự thật không dành để biết. Cái cơn đói tri thức mà cậu đang theo đuổi, có thể sẽ nuốt chửng cậu... trước cả khi cậu kịp tiêu hóa được bất cứ điều gì. Đôi khi... càng biết nhiều, cậu càng gần cái chết hơn mà thôi.

Tiếc là, câu hỏi này tôi không có quyền trả lời. Và hơn hết, kể từ giây phút này... cậu không còn quyền được hỏi nữa rồi.”

“Mọi thứ chúng tôi làm…” Hắn tiếp tục. “Là để bảo vệ lợi ích của cậu. Dù cậu có tin hay không, thì đó vẫn là tất cả những gì tôi có thể nói.”

Tôi mất bình tĩnh, cố vùng vẫy khỏi những sợi dây trói nhưng bất thành.

Tôi gằn giọng, gần như hét lên:

“Đủ rồi. Đủ lắm rồi! Ông nghĩ tôi vẫn còn đủ ngu ngốc để tin vào những lời nói trơn tru đó sao? Đến nước này mà còn cố chơi trò lập lờ sao? Tôi không cần thêm một lời giải thích nào nữa. Vở diễn này đủ tồi tệ rồi. Đưa tôi đến gặp Cira. Ngay bây giờ.”

Sự im lặng rơi xuống trong chớp mắt. Gã đeo mặt nạ cuối cùng cũng đặt chiếc cốc xuống bàn. Tiếng sứ va vào gỗ vang lên nhẹ nhàng mà rợn người. Tên cảnh trưởng khẽ nhắm mắt, như thể đang tiếc nuối cho điều gì đó. Hắn nói, không còn lạnh lùng nữa, mà như một người đã buông xuôi:

“Không thể được.” Giọng hắn giờ nghe thật mệt mỏi, như thể hắn đã cố thử một con đường nhẹ nhàng hơn. “Như tôi đã nói ban nãy, đây không phải là một lời khẩn cầu. Đây là mệnh lệnh. Một quyết định đã được đưa ra từ trước khi cậu bước vào căn phòng này… Có lẽ tôi đã sai khi nghĩ rằng cậu có thể hiểu. Tôi chỉ còn một câu cuối cùng dành cho cậu, và mong rằng cậu cân nhắc nó kỹ hơn một chút.”

Hắn ngước nhìn tôi, đôi mắt sâu hoắm, đầy những tầng lớp cảm xúc mà tôi không thể đọc nổi. Hắn ngừng lại, rất lâu, rồi nhìn thẳng vào mắt tôi:

“Cậu sẽ không từ bỏ chứ?”

“Không bao giờ.” Tôi trả lời mà không có một chút chần chừ, mắt vẫn trừng trừng nhìn về phía hắn. 

Hắn lắc đầu, vẻ mặt chán nản nhìn tôi. Rồi hắn rút từ túi áo ra một khẩu súng, giương về phía tôi rồi nói:

“Đành vậy thôi. Kết thúc ở đây đi.”

Mọi chuyện diễn ra rất nhanh, nhanh một cách chóng mặt. Một tiếng súng chói tai vang lên, kéo theo cơn nhói bùng lên, thiêu rụi lòng ngực tôi. Máu ấm ứa ra từ miệng vết thương, loang dài rồi nhỏ giọt xuống. Hơi thở của tôi đứt quãng trong giây lát, mỗi nhịp thở trở nên khó khăn như thể không khí trong phổi đang dần cạn kiệt. Bàn tay tôi vốn nắm chặt giờ đã khẽ buông lơi từ lúc nào không biết. Cảm giác choáng váng, mất thăng bằng bất ngờ ập đến khiến tôi không thể giữ vững được mình, và trong khoảnh khắc tiếp theo, tôi đã ngã lăn ra mặt đất, như một con rối bị cắt dây rơi vào cái chết đang dang tay đón lấy. Tôi cố gắng mở trừng mắt, hướng về phía tên cảnh trưởng đứng đó, nhưng mắt tôi đã không còn nhìn rõ nữa, mọi thứ dường như đang chìm vào trong bóng tối. Hơi thở của tôi dần trở nên nặng nề, cảm giác như tôi đang ở giữa một cơn ác mộng không có hồi kết. Khi tâm trí tôi cố gắng bình tâm lại, sự thật tàn nhẫn ập vào tôi như một cú sốc. Tôi đang nằm trên một vũng máu nhớp nháp. Cơ thể tôi gần như bất động, chỉ còn lại ý thức mơ hồ nhận thức được không gian xung quanh.

Ly cà phê lúc nãy còn nguyên trên bàn giờ đã vỡ vụn dưới sàn nhà. Những tiếng ồn hỗn độn lần lượt ập tới, nhưng tôi đã kịp trấn tĩnh bản thân để dõi theo những gì xảy ra sau đó. Một sự hốt hoảng thoáng hiện lên trong mắt tên đeo mặt nạ khi hắn nhìn thấy khung cảnh hỗn độn ấy. Hắn không thể giấu được sự lo lắng khi quay sang hỏi:

“Nè, chẳng phải anh không được phép làm như vậy sao?”

“Chẳng còn cách nào khác nữa, chúng ta đã hết thời gian rồi. Trái tim sẽ chẳng thể chịu nổi đến hết ngày mai, không thể chần chừ thêm một phút giây nào nữa rồi. Đích thân tôi sẽ đi giải thích với tổng thống. Phần việc sau đó thì đành tùy ý ông ấy.”

"Từng mạch suy nghĩ trong tôi dần rối loạn hơn, âm thanh từ lời hắn nói vang lên đứt đoạn trong đầu tôi, rồi dần bị nhấn chìm bởi một làn sóng mơ hồ kéo tôi vào cơn choáng váng không lối thoát." Tôi cảm thấy mình như đang chìm vào một dòng nước xoáy, nơi mà thời gian và lý trí không còn nghĩa lý gì nữa.

“Tiếc thật.” Tên đeo mặt nạ thở dài. “Tôi đã nghĩ, có thể cậu ta biết người đó ở đâu.”

Câu nói ấy như nhát dao cuối cùng, xé toạc chút tỉnh táo mỏng manh còn lại trong tôi. Mọi thứ bắt đầu trôi tuột khỏi tâm trí, từng âm thanh, hình ảnh, ý nghĩ… dần chìm vào hư vô. Thị giác tôi bị bao phủ bởi một màn đêm đặc quánh, dày đến mức ánh sáng không còn chạm tới. Tâm trí tôi trôi dạt – nhẹ như một cánh lông chim giữa hư vô mênh mông, và rồi… mọi thứ hoàn toàn biến mất.

Và thế là tôi đã chết… thêm một lần nữa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...