Cộp... cộp..."
Cậu bé vội vã chạy dọc hành lang ngôi nhà, ánh trăng xuyên qua cửa sổ, chảy dài trên nền đất, chiếu những tia sáng le lói. Cậu bé vẫn không dừng lại, mặc cho hai đầu gối đã mỏi nhừ, nặng trĩu, lồng ngực quặn thắt, đau đớn vì nghẹt thở. Cậu biết hắn vẫn đang đuổi theo từng chút một.
"Cộp... cộp..."
Tiếng động phía sau ngày một rõ, như tiếng vang vọng của tử thần, khiến cậu bé càng hoảng loạn, chạy nhanh hơn, hơi thở dồn dập cắt vào phổi. Ngay trước mặt là cánh cửa gỗ dẫn ra bên ngoài, trong mắt cậu bé lóe lên một tia hy vọng mong manh, như ánh sáng cuối đường hầm. Nhưng chưa kịp chạm vào tay nắm, cậu bé đã bị kéo ngược về phía sau. Bàn tay của kẻ đó siết chặt lấy eo cậu bé, cảm giác lạnh lẽo như băng giá truyền thẳng vào da thịt, cắt đứt mọi hy vọng. Ngay sau đó, miệng và mũi cậu bị bịt lại; một mùi thơm nhẹ, ngọt lịm tràn vào khiến ý thức của cậu bé dần trở nên mơ hồ. Cánh cửa gỗ trước mắt dần nhòe đi. Trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối, cậu bé cảm thấy kẻ phía sau như đang thì thầm điều gì đó bên tai, một lời nói lạc giữa khoảng không vô định.
*********
"Reng, reng!"
Ian giật mình bật dậy, lưng áo ướt sũng mồ hôi lạnh, vài giọt mồ hôi vẫn còn chảy dọc theo khuôn mặt trắng trẻo, lướt qua sống mũi thẳng thanh tú rồi nhẹ nhàng rơi xuống sàn. Anh thở hắt ra, đưa tay vò nhẹ mái tóc dài màu trắng bạc của mình.
"Lại là giấc mơ chết tiệt này," Ian lẩm bẩm, giọng đầy vẻ khó chịu. Nó khiến anh cảm thấy không thoải mái chút nào. Dù chỉ là mơ nhưng dường như anh vẫn còn cảm nhận rõ sự nghẹt thở đầy đau đớn nơi lồng ngực, cảm giác lạnh lẽo từ đôi tay, cũng như hơi thở ẩm ướt của hắn vẫn còn quanh quẩn trên vành tai anh, như thể mọi chuyện mới xảy ra ngày hôm qua. Tiếng chuông báo thức vẫn tiếp tục réo lên những âm thanh nhức óc, như cố tình kéo anh ra khỏi vòng xoáy ký ức. Anh nhíu nhẹ mày, cố gắng xua đi cảm giác nặng nề rồi chỉ đành đứng dậy tắt chuông báo thức để chuẩn bị cho ngày hôm nay.
7h30, Thành phố Ostland, Bang Costar, Mỹ - Trụ sở FBI.
Ian bước vào khu vực làm việc của Đội Điều tra Tội phạm Đặc biệt – một đội điều tra được trụ sở thành lập với các thành viên chủ chốt là những tinh anh từ các phòng, đơn vị. Họ chuyên giải quyết và xử lý các vụ án nghiêm trọng, mang tính nguy hiểm cao. Anh từng là thành viên của đội này với vai trò là một chuyên viên tâm lý, nhưng sau đó anh đã xin chuyển công tác sang Úc để theo học và đào tạo thêm ở Đại học Latern trong 3 năm. Bốn ngày trước, anh đã nhận được lệnh triệu tập để quay lại làm việc trong Đội Điều tra Đặc biệt ở trụ sở chính vì họ đang gặp phải một vụ án khó, mang tính nguy hiểm cao, khi chỉ trong vòng 2 tháng đã có liên tiếp 3 vụ giết người.
Anh quay lại đây một phần vì lệnh triệu tập, một phần là vì khoảng một tháng trước anh đã nhận được một lá thư giấu tên với nội dung chỉ vỏn vẹn: "Tôi chờ em ở nơi hai ta bắt đầu." Mặc dù nó là giấu tên nhưng anh có thể đoán nó đến từ 'Kẻ kiến tạo nghệ thuật' – tên sát nhân khét tiếng 12 năm trước, kẻ mà anh luôn theo đuổi trong suốt sự nghiệp của mình. Trong quá trình điều tra đó, hắn vẫn thỉnh thoảng gửi cho anh những lá thư giấu tên như vậy, chính điều đó khiến anh có thêm hy vọng tìm ra hắn. 'Mong là lần này có thêm một chút manh mối nào đó, dù sao đầu mối bên Úc hoàn toàn bị cắt đứt rồi,' Ian vừa đi vừa miên man suy nghĩ, một thoáng ưu tư lướt qua gương mặt anh. Sau một vài phút, anh đã bước đến trước cửa văn phòng, đưa tay lên gõ nhẹ. Bên trong vọng ra tiếng: "Mời vào."
Nghe vậy, anh liền đẩy cửa bước vào. Trước mặt là một người đàn ông cao lớn đã đứng tuổi, mái tóc ngắn lấm tấm bạc được cắt gọn gàng, gương mặt góc cạnh, hiện rõ vẻ cương nghị. Đôi mắt ông ta có màu nâu nhạt, tạo cảm giác rất nghiêm nghị. Ông ta đứng dậy, tiến lên bắt tay với Ian một cách vui mừng: "Lâu lắm rồi mới gặp lại cậu, Ian."
Ian cũng vui vẻ đáp lại: "Rất vui vì được gặp lại ông, James." Sau khi bố mẹ anh mất, vợ chồng ông là người đã nuôi và chăm sóc cho anh. Đối với anh, hai người cũng như bố mẹ thứ hai vậy, nên có thể nói anh cũng đang giúp đỡ người nhà của mình.
Ngay sau đó, James mời Ian ngồi xuống rồi bắt đầu nói, giọng trầm ổn nhưng ẩn chứa vẻ lo lắng: "Hôm nay chúng ta sẽ có hai vấn đề mà tôi muốn nhắc tới. Vấn đề đầu tiên, như cậu biết rồi đấy, Ian, hiện tại chúng tôi đang gặp phải một vụ khá khó nhằn, khi không hề có một chút manh mối rõ rệt nào ở hiện trường vụ án cả. Điểm chung duy nhất là họ đều là những người phụ nữ đã đứng tuổi. Dù tôi biết cậu vẫn đang theo đuổi 'Kẻ kiến tạo nghệ thuật' kia từ vụ án của bố mẹ cậu, nhưng làm ơn, chúng tôi rất cần sự giúp đỡ của cậu. Phía chính phủ và người dân cần một lời giải thích rõ ràng."
Nói rồi, ông ấy thở dài nặng nề, rút ra một điếu thuốc rồi nhìn Ian, ánh mắt dò hỏi, ngỏ ý có phiền không nếu ông hút một điếu. Ian lắc đầu, nở một nụ cười nhẹ: "Không vấn đề gì đâu, ông cứ tự nhiên."
James rít một hơi thuốc lá dài, khói thuốc cuộn mình bay lượn trong không khí rồi khẽ tan biến, ông nhẹ nhàng thở ra, như trút đi gánh nặng. "Vậy cậu nghĩ sao, Ian?"
Ian gật đầu, ánh mắt kiên định: "Tất nhiên là tôi sẽ đồng ý, mong là tôi có thể góp một phần nào đó.
" Anh có thể cảm nhận rõ nét mặt của James đã thả lỏng rất nhiều sau câu nói của mình, một gánh nặng vô hình như vừa được cắt bỏ.
"Vậy vấn đề thứ 2 thì sao?" Ian thắc mắc hỏi, anh khá tò mò không biết chuyện gì quan trọng cần nói nữa. Anh có thể dễ dàng nhìn ra được sắc mặt của James dần trở nên bối rối xen lẫn chút khó chịu.
"Ờ... thì... trong khoảng thời gian 3 năm cậu hoạt động và chuyển công tác sang bên Úc thì đội của chúng ta vừa có thêm một số thành viên mới. Họ đều là những tinh anh trẻ mà trụ sở tìm được từ các phòng, đơn vị trong ba năm," James ấp úng, dường như đang cân nhắc từng lời nói. Ông dừng lại và nói tiếp: "Tôi phải công nhận một điều là các tinh anh đợt này thật sự không chỉ có tài năng mà tính cách của họ cũng rất kỳ dị nhưng chung quy đều ở mức ổn. Tuy nhiên, người có tính cách đặc biệt nhất là Lucas Ivano – tinh anh sáng giá nhất của đợt này. Tính cách của cậu ta thì..."
Chưa kịp để James nói nốt, cửa văn phòng bị đẩy ra một cách mạnh mẽ, một tiếng "RẦM" vang lên khiến cả hai giật mình. Gương mặt của James nhanh chóng chuyển sang sự chán nản cùng cực. Ông thở dài một tiếng, đầy vẻ cam chịu, nói với Ian: "Cậu nhìn sẽ hiểu thôi."
Một bóng dáng cao lớn bước vào, đi kèm là một giọng nói trầm khàn hơi mang hướng uể oải, chán chường: "Lại nữa, tôi thật sự cảm thấy ông Brown đây đang cố gắng làm quá lên mọi chuyện đấy! Và tại sao tôi phải làm nhiệm vụ đi đón người mới đầy vô bổ, nhàm chán này cơ chứ? Thay vì đưa ra yêu cầu thừa thãi như vậy thì ông có thể tìm thêm cách giải quyết cho vụ án... được không?" Bóng người đó khựng lại trước cửa khi nhìn thấy rõ mọi cảnh vật trong phòng. Ian nghe hắn nói vậy thì lông mày hơi nhíu lại, nhìn sang vẻ mặt như đã quen của James, anh ngầm hiểu điều James định nói về hắn ta: "Một người khá thô lỗ và độc mồm."
Nhưng anh vẫn rất ấn tượng về ngoại hình của hắn. Hắn cao ít nhất là 1m90. Vẻ ngoài của hắn cũng rất nổi bật với gương mặt góc cạnh, điển trai, mái tóc vàng sáng vuốt ngược ra đằng sau, trước trán có vài sợi tóc rơi xuống càng tạo nên vẻ phong tình, lãng tử. Sống mũi cao thẳng, đôi môi bạc mỏng hơi nhếch như đang cười, ẩn chứa sự ngạo mạn. Đôi mắt hắn bị che lại sau cặp kính râm màu đen, nhưng Ian nghĩ hắn sẽ có một đôi mắt rất hút hồn.
Khi anh quan sát và đánh giá hắn, hắn cũng đã thoát khỏi trạng thái đứng khựng lại của mình. Ngay sau đó, hắn gỡ cặp kính râm xuống rồi nhanh chóng đi đến phía Ian, chìa bàn tay ra trước mặt anh. Ian hơi bất ngờ, nhưng theo lễ phép vẫn đứng dậy nắm lấy tay hắn. Anh có thể cảm nhận bàn tay hắn siết chặt hơn một chút, một cái siết tay đầy dứt khoát. Lúc này, hắn hơi cúi người, đôi môi khẽ chạm vào mu bàn tay anh rồi thì thầm: "Chào cậu, tôi là Lucas Ivano, đội trưởng Đội Điều tra Đặc biệt, hân hạnh được làm quen."
Ian bất ngờ đến mức không nói nên lời, hai má anh hơi ửng hồng. Anh chưa từng gặp trường hợp nào thế này từ trước. James đứng bên cạnh cũng bất ngờ không kém, một sự ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt ông. Tên Lucas này trước nay chưa bao giờ chủ động bắt tay với người khác. Nếu là người đẹp và người hắn tán thưởng, may ra hắn còn nhìn dễ chịu một chút, nhưng khi phải bắt buộc bắt tay và đụng chạm cơ thể với những người đó, hắn vẫn còn tỏ vẻ khó chịu ra mặt. Anh dù ngạc nhiên nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, trả lời lại: "Tôi là Ian, rất vui khi gặp anh."
Đôi mắt Lucas nhìn chằm chằm vào Ian, một ánh nhìn đầy thăm dò và hứng thú. Và đúng như anh nghĩ, đôi mắt hắn rất đẹp, nó có màu xanh biển sáng, sâu thẳm. Khi nhìn vào đôi mắt ấy, cảm giác như thể bị hút vào bên trong vậy, một lực hút khó cưỡng. "Quả là một cái tên hay, và xin lỗi vì sự thất lễ trước đó của tôi. Anh nhìn rất đẹp, đặc biệt là đôi mắt màu xám nhạt của anh, chúng thật sự rất tuyệt vời," Lucas nói, nở một nụ cười quyến rũ, dường như đã nhận ra sự bất ngờ từ nét mặt của anh. Ian hơi sửng sốt rồi chỉ mỉm cười đáp lại, giọng có chút ngượng nghịu: "Không sao đâu, anh cũng vậy, đặc biệt là đôi mắt của anh."
James đứng bên cạnh bối rối, ông vẫn không thể nào tin được tên Lucas trước mặt này lại khác xa so với tên Lucas mà ông từng biết. Thấy hai người vẫn còn nhìn nhau không dứt, ông ho nhẹ để kéo lại sự chú ý của họ: "Khụ, khụ."
Lucas rời mắt khỏi Ian và nhìn sang phía James với ánh mắt không mấy thiện cảm nhưng rồi vẫn buông tay của Ian, giọng điệu có chút mờ nhạt: "Xin lỗi ông Brown, tôi đã quá ấn tượng với Ian nên vô tình quên mất ông vẫn ở đây đấy."
Mặt của James lúc này như nuốt phải ruồi, ông gượng cười, cố gắng che giấu sự khó chịu: "Không sao đâu, ai gặp Ian lần đầu cũng đều bất ngờ thế hết." Ông nghĩ thầm: 'Tốt nhất không nên chấp nhặt với tên Lucas đó.' Rồi nói, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh: "Vậy trước mắt thì hai người các cậu đã gặp nhau rồi. Lucas, làm phiền anh hãy dẫn Ian đến làm quen với các thành viên còn lại nhé. Sau đấy, bảo mọi người tập trung ở phòng họp để họp bàn về vụ án. Tôi đi trước đây." Sau đấy, James bước ra ngoài trước để đi lấy tài liệu, để lại hai người trong không gian có chút ngượng nghịu. Lucas quay qua mỉm cười với Ian rồi nói: "Chúng ta đi nhé, phòng chung của đội cũng gần đây thôi." Ian nghe vậy gật đầu rồi theo chân hắn đến phòng chung của đội.
Chaporia
Bình Luận (0)