Anh Biết Tên Em, Em Biết Lòng Mình Có Anh/Chapter 10: Kito và Moryry, ZeroChapter 10: Kito và Moryry, Zero
20px

Chương 18: Kito và Moryry, Zero

(Góc nhìn của Miko)

Bất ngờ có một cô bạn với mái tóc nhiều màu cùng bộ đồ hình con mèo đến lớp của tôi. Cô bạn ấy là Moryry bạn của Mansour.

Mansour nói với Moryry: Cậu mặc cái gì vậy, không hợp chút nào.

Moryry nói: Chào các cậu. Tớ hôm nay sẽ hoá thân thành con mèo để đến lớp của Kito chơi vì lớp cậu ấy mở lễ hội động vật vui lắm.

Mansour nói: Nhưng tớ không thể để cậu đi quanh quẩn trong bộ đồ này được, kì lắm.

Faisal nói: Tạo hình này là con mèo à, đáng yêu nhỉ.

Zero ở lớp lễ hội động vật đến nói.

Zero nói: Chào các cậu.

Các cậu có muốn đến lớp tớ và Kito chơi không? Sẽ vui lắm đấy. Ngoài việc hoá trang thành các con vật ra thì tụi mình còn làm bánh hình các con vật chiêu đãi mọi người nữa đấy.

Câu chuyện thơ: Bánh hình các con vật

Những con vật dễ thương

Có thêm chút vị đường

Của bánh panda mật

Có thêm chút cat chấm của bánh mì bơ kem

Có thêm chút hạt sen của bánh hotdog kèm và tô mỳ mát lạnh cùng bánh tráng miệng lành.

Zero nói: Dựa vào bài thơ này và dựa vào hiểu biết của bạn hãy cho tôi biết Liên kết giữa việc mặc trang phục hoá trang thành các con vật và làm bánh hình các con vật là gì?

Faisal nói: Câu hỏi của bạn rất hay — vì nó chạm tới cốt lõi của “trò chơi lễ hội”: không chỉ là chơi cho vui, mà là hoá thân – sáng tạo – và chia sẻ cảm xúc qua biểu tượng.

Mình sẽ giúp bạn phân tích liên kết giữa việc mặc trang phục hoá trang thành các con vật và làm bánh hình các con vật, ở ba tầng ý nghĩa: trực quan – nghệ thuật – và tâm hồn.

1. Tầng trực quan: Trò chơi nhập vai và cảm giác sống động

Hai hoạt động này cùng chung một tinh thần nhập vai.

Hoá trang thành các con vật → giúp bạn trở thành nhân vật trong thế giới động vật.

→ Đây là trò chơi của hình dáng và cảm xúc: mỗi người khoác lên mình một bộ lông, một chiếc tai, một đuôi, để “biến hình” và tưởng tượng.

Làm bánh hình các con vật → giúp bạn tạo ra nhân vật ấy bằng tay.

→ Đây là trò chơi của sáng tạo và vị giác: những con vật trở nên gần gũi, có thể “ăn được”, “chạm được”, “chia sẻ được”.

? Liên kết trực quan:

Cả hai cùng khiến thế giới động vật hiện ra sống động trong lớp học, không chỉ qua hình dáng mà còn qua mùi hương, vị ngọt, và niềm vui cùng nhau sáng tạo.

? 2. Tầng nghệ thuật: Biến hình và phản chiếu

Hoá trang và làm bánh đều là hai cách biểu hiện nghệ thuật song song:

Hành động

Biểu hiện nghệ thuật

Ý nghĩa

Hoá trang

Dùng thân thể để thể hiện

Biến bản thân thành nghệ thuật sống

Làm bánh

Dùng đôi tay để sáng tạo

Tạo ra nghệ thuật có thể chia sẻ

➡️ Khi bạn mặc trang phục con vật, bạn “đi vào trong thế giới của loài vật”.

➡️ Khi bạn nặn bánh hình con vật, bạn “mời thế giới ấy bước ra cùng bạn”.

Hai chiều chuyển động ấy gặp nhau ở giữa — tạo nên một vòng tròn sáng tạo hoàn hảo:

Con người hóa thân vào con vật, con vật hóa thân vào bánh, bánh hóa thân thành niềm vui.

? 3. Tầng tâm hồn: Sự đồng cảm và gắn kết

Nếu đi sâu hơn, cả hai hoạt động đều nói về tình thương và sự đồng cảm với thế giới xung quanh.

Khi bạn hoá trang, bạn thử “sống như con vật” – cảm nhận cái đáng yêu, ngộ nghĩnh, hoặc yếu đuối của nó.

Khi bạn làm bánh hình con vật, bạn “trao tặng hình ảnh ấy” cho người khác, qua chiếc bánh ngọt ngào.

? Liên kết sâu sắc nhất:

Cả hai đều là hành động yêu thương bằng sự nhập vai và chia sẻ.

Bạn không chỉ “chơi” với con vật, mà còn “chơi” bằng trái tim biết cảm và biết cho.

Thế nên, lễ hội động vật không chỉ vui – mà còn gieo mầm lòng nhân ái, giúp mọi người thấy:

“Thế giới này đẹp hơn khi ta biết yêu từng sinh linh nhỏ bé,

dù chỉ qua một chiếc bánh panda mật hay một bộ đồ hóa trang mèo nhỏ.”

? Tóm tắt ý nghĩa liên kết

Mức độ

Liên kết giữa hoá trang & làm bánh hình con vật

Bề mặt (trò chơi)

Cùng chủ đề – đều tạo hình con vật, mang lại niềm vui học đường

Nghệ thuật

Một là biểu hiện bằng thân thể, một là bằng bàn tay – cùng sáng tạo, cùng tưởng tượng

Tâm hồn

Cùng hướng tới sự đồng cảm và yêu thương thế giới động vật, nuôi dưỡng cảm xúc nhân ái

Tiếp tục câu chuyện.

Zalo nói: vậy bây giờ các bạn đến lớp của tớ chơi nhé.

Tất cả chúng tôi nói: Được đấy chúng mình đi thôi.

Kito đến và bất chợt nói.

Tạo hình này của Moryry là sao đây Zero?

Kito nắm tay Moryry và rời khỏi đó trong sự ngỡ ngàng và sững sờ của rất nhiều người.

Kito kéo Moryry đến một phòng học trống và nói

Kito nói: Moryry tại sao cậu lại đi loanh quanh một mình trong trường với bộ đồ đó? Mấy cô bạn của cậu đâu rồi? Cậu biết là hôm nay có rất nhiều người đến mà.

Moryry tỏ ra bối rối trước câu nói của Kito và Moryry cảm thấy Kito cư xử hơi kỳ lạ.

Kito nói: Tớ không thoải mái, tớ không thể kiềm chế được hành động của mình nên mới kéo cậu đi trước mặt mọi người nhưng cậu đang làm cái gì vậy Moryry?

Moryry nói: cậu nhìn này đằng trước bộ quần áo hình con mèo này nó một bông hoa thêu rất đẹp do Zero thêu cho tớ đấy.

Kito nói: Đây không phải là vấn đề, cậu đừng đánh trống lảng nữa được không?

Moryry nắm tay Kito và bình tĩnh nói.

Moryry nói: Cậu yên tâm đi, tớ ổn mà, tớ rất thích bộ đồ này vì nó rất dễ thương và đáng yêu.

Kito nói: Tại sao vậy? Tớ biết tớ đang nói điều kỳ quặc nhưng những điều tớ muốn lúc này là Moryry đừng mặc đồ hoá trang nữa.

Moryry bình tĩnh trước sự đánh mất đi lý trí của Kito khi chứng kiến Moryry mặc đồ hoá trang.

Moryry nói với Kito: Khi được Zero đề xuất ý tưởng này tớ đã rất vui mà không màng tới việc mọi người trong lớp của Kito và Zero có suy nghĩ gì? Tớ xin lỗi nhưng các bạn nữ khác cũng mặc những bộ đồ hình con thỏ, con chó, con cáo… rất đẹp và hợp với lễ hội của lớp cậu mà. Cậu đừng lo lắng quá, tớ không sao đâu.

Lòng Kito dịu lại khi nghe thấy giọng nói êm ái của Moryry. Kito nghĩ Moryry sẽ từ chối khi được yêu cầu mặc thế này nên Kito khá bất ngờ.

Moryry nói tiếp: Trong cuộc thi năm nay có rất nhiều người ủng hộ tớ và Kito nên tớ vui lắm. Và cũng từ cái lần đầu tiền Kito đi đón hai đứa em sinh đôi giúp tớ và chăm sóc cho chúng đã khiến tớ cảm động nên kito ơi cậu đừng nói những lời như kiểu này nữa nhé hay những lời như kiểu tớ đang giận cậu lắm và chỉ như muốn bỏ rơi cậu và làm người dưng với cậu thôi. Kito à tớ sẽ buồn lắm đấy.

Giọng của Moryry run lên như đang khóc khi nói chuyện với kito.

Moryry nói: Vậy đã gọi là chúng mình làm lành chưa nhỉ Kito.

Kito nói: Đương nhiên là rồi. Cảm ơn cậu nhé Moryry.

Có một điều mà tôi chưa nói cho các bạn biết là Pato và Kito là anh em sinh đôi.

Những câu chuyện thơ là ngoại truyện

Câu chuyện thơ: Ôm mưa và hoa vào trong chiếc gương soi

Em vẫn giữ hạt mưa muôn thuở ấy

Nhặt hạt mưa anh đánh dấu ngày mùa

Vào chiếc gương anh “lén nhìn một thuở”

Bóng dáng người như “mưa của trách gì”

Tất cả vì anh xa ở nơi chi?

Để mỗi lần sau khi em nhìn lại

Thấy một bài ca yêu dấu thuộc dài

Thấy những khi em hỏi bài anh thức

Chiếc gương soi những nhất mực trong tim

Làm em nhìn thấy bóng hình ấy “người nhìn”

Khi em soi chiếc gương kia mòn mỏi

Vì em muốn mưa học đòi một thói

Cũng yêu anh như trói buộc trái tim

Vào bóng dáng bóng hình ấy nằm im

Chờ anh ru vào “giấc ngủ ngày chìm”

Để những khi anh tìm được nỗi nhớ

Thì đã quá những một thuở mộng mơ

Em đã lớn nhưng em vẫn sẽ chờ

Ngày anh cùng em soi ngày tháng nợ

Tất cả là một nỗi niềm không nhớ

Vì em chỉ một niềm vui tràn bờ

Nhưng anh mơ những ngày dấu yêu cơ

Những ngày tháng đợi chờ em mải miết

Đôi ta xa cách một chuyện tình hiền

Mà lòng thì bao nỗi niềm nhắc nhở

Rằng em soi cơn mưa ấy từng giờ

Ôm lấy nó một lòng chờ anh đến

Để những khi anh cập bến yêu thương

Đẹp như trăng với cả những tình trường

Cơn mưa thường mang nhiều bi thương nhỉ?

Vì mưa chỉ đang khóc nỉ lại non

Để em trông bóng dáng ấy mỏi mòn

Cho con sói trong hòm còn rung động

Cho ngày tháng bên trời ca sâu rộng

Anh yêu mộng của những tháng ngày trồng

Nên những ngày ôm mưa vào gió lộng

Với chiếc gương soi sáng rộng trái tim

Cho bóng hình ấy một vẻ lặng im

Của những “ngày lòng em chìm nỗi nhớ”

Đến nỗi sợ bông hoa ấy “phất chờ”

Đến những ngày mơ mưa rơi mải miết

Để lòng thật yêu lắm những triền miên

Bông hoa khi xưa ấy nhạt nhoà

Dù trăng thoả cũng một lòng yêu quạ

Vì con quạ thông minh da diết quá

Dùng que lấy thức ăn để cho hoa

Long đen tuyền, ánh xanh và ánh tím

Đưa cho hoa mà mắt quạ lim dim

Tiếng kêu “quạ quạ” quá canh thìn

Thích nghi cao sống ở rừng sa mạc

Làm hoa lạc đến tận “sắt son vàng”

Tượng trưng cho trí tuệ và quan sát

Người châu Mỹ gọi “vị cứu tinh vàng”

Nhưng đôi khi trứng gia cầm thất lạc

Ngô, lúa, khoai bị vết mỏ làm càn

Là qua quạ đã phá hoại mùa màng

Mang đi mất những quả trứng có hạn

Trong văn hoá của “người Việt Nam sáng”

Thì xem quạ như một ánh chiều tàn

Mang theo bao nhiêu điều xui xẻo đến

Vì đêm tối chẳng nhẫn nại gần sang

Làm cho nàng hoa e ấp muộn màng

Để chàng không ôm mưa cho “nắng hạn”

Mà ôm mưa vào “lòng gương chiếu ngàn”

“Nỗi bất cản” của muôn vàn sai phạm

Để “tình chàng ấm áp ánh trăng sang”

Những đêm vàng có thức sang “canh chán”

Cũng hỏi nàng có dỗi chàng hay không?

Để ngóng trông một em bé đầu lòng

Cho tình mình “ấm nóng sáng ngày mong”

Cho tiếng lòng luôn cất giọng nói trong

Ơi em bé có mong điều chi nhỉ?

Để bố mẹ “đáp ứng muôn ngàn mỹ”

Vẻ đẹp thiệt yêu kiều kiểu tình si

Có chuyện gì cũng phải nói mẹ nhi

Để không phải một mực chán chường gì

Mà “vào năm bé yêu thêm nỗi” nhỉ?

Để ba mẹ cho bé “cái nôi my”

Nhắc nhở gì ba mẹ thế “bé i”

Con không phải là một nàng tiên nhỉ?

Chính ba mẹ là những “đấng diệu kỳ”

Đem cầu vồng thắp sáng ánh mong chi?

Bông hoa khi xưa ấy…

Ôm lấy mưa trong chiếc gương đòi quà

“Chiếc gương hoa” xinh như “nàng công đoá”

“Nàng công chúa đoá hoa” nở trắng mùa

Những ngày rùa đi một mình chậm rãi

Chiếc gương phải soi sáng mãi trong tim

Làm đoá hoa nở một ánh “tình chìm”

Vào trong mưa nở một nghìn nỗi nhớ

Đoá hoa kia ôi sực nhớ điều gì?

Có phải vì em sẽ vì yêu nhỉ

Mà trao gửi hết tấm lòng muộn chi

Vì dẫu gì cũng một ly nỗi nhớ

Ôm hạt mưa trong đoá hoa ngày mùa

Cùng gương soi những tình mùa muôn thuở

Để những khi ánh nhìn của gương lại

Thấy cả bầu trời tan vỡ mãi không sai

Vì tấm lòng em thật sự rất dài

Không biết yêu ai nhiều hơn ai? Phải biết.

Đừng để anh chờ đợi với triền miên

Tấm lòng hiền như một cô tiên, bụt

Trong mưa rút ngập sóng khắp “gương chùn”

Chùn bước chân soi nỗi ánh âm thầm

Trong bão tố giật gân tâm tỉnh giấc

Vào những chuyện rất mực phải yêu em

Trong ngày tháng “mưa rơi khắp quận rèm”

Lúc anh thèm bóng hình em mải miết

Thì anh cố siết chặt nỗi “tình viền”

Cho gương liền yêu thương ấy triền miên

Thương những ngày mưa nói rõ nỗi niềm

Rằng có tiền cũng không yên trở lại

Vì tâm sự thật sự mãi tìm dài

Anh với em như ngọc cài lên tóc

Đẹp lồng lộng bóng hồng giống ngày đông

Dù giá rét nhưng lòng như người trồng

Lên một rừng mưa xuống đồng đất lở

Khiến người dân một phen mơ cũng sợ

Khi giặc dữ đã tràn khắp nẻo bờ

Để anh mơ cũng không thôi nỗi nhớ

Chiếc gương soi sáng rực mỗi vần thơ

Anh bảo rằng mưa là nước mắt chờ

Còn chiếc gương là từng giờ cơ hội

Soi lấy mọi những bóng tối trong tim

Để em không còn phải bận kiếm tìm

Bóng hình người yêu chìm trong biển rộng

Thế giới rộng, đất nước phải chờ mong

Những chiếc gương một lòng tâm chung sống

Với những ngày giống như được người trồng

Lên một vườn “hoa mưa lưa thưa” nhỉ?

Chiếc gương em soi giờ thành bãi đá sông hồng

Nơi anh hoá thành “đá rồng phượng múa”

Nơi em úa những “ngày tháng nặng chua”

Nơi gió mùa ôm hoa vào muôn thuở

Ánh sáng đua ngày em thua nỗi nhớ

Nên “anh chờ bao giấc, tháng ngày nơ”

Có bao giờ anh hỏi cơn sóng nhỡ

Ôm hoa vào chiếc gương phảng phất chờ

Để từng giờ em chờ, mừng cơ hội

Cho tuổi đời của em mãi sinh sôi

Cho em có “một đôi thiên thần nhỏ”

Như những ngày năm tháng vẫn cần cò

Những lời ru của người mẹ yêu cho

Có bóng dáng con cò mong tập võ

Để ru bé vào “giấc ngủ học trò”

Những lời ru vẫn luôn luôn ở đó:

“Con cò lặn lội bờ sông

Hỏi đâu chú rể ngóng trông ngày về”

Một con cò màu trắng với miền quê

Đem thuần khiết vào an lành nhắc nhẹ

Những cơn mê không bóng dáng tìm về

Diệt côn trùng gây hại những miền quê

Kiếm ăn mê mải miết trên “phố về”

Bay qua dãy núi cao sừng sững thế

Để tặng gương soi chiếu ôm hoa nhiều

Cho lòng yêu những điều như nhỏ bé

Vạn vật được tái sinh dưới gương mê

Tấm lòng thề son sắt mải ê chề

Vì tình yêu là đợi chờ muôn lối

Yêu tất cả lóng dáng người lầm lỗi

Đem chiếc gương vào bóng tối trong tim

Lòng yêu hoa nên khắc khoải kiếm tìm

Chiếc gương soi sáng lòng ai ngất lịm

Vì ân ái nào nhìn thấy trái tim?

Của đôi ta nơi ngày chìm biển lớn

Làm chiếc gương trong bóng tối đi tìm

Những “bông hoa người tình duyên thắm lịm”

Nhưng chất chứa ẩn khuất ở trong tim

Của những tháng ngày tìm mong nỗi nhớ

Và nỗi chờ khắc khoải ánh văn thơ

Có một điều em còn chưa kịp nói

Hoa trắng ấy em nhuộm bằng lời mới

Mỗi cánh rơi là ngày bé chào đời

Là một lần em bóng hình phấn khởi

Với anh rồi, rồi lại với bé thôi

Em đóng đinh vào “nỗi áng văn rồi”

Cho lòng chặt dồn nén sâu tới họng

Để vết nứt ánh sáng rọi qua trông

Nhưng thôi em hãy đề “hoa ngày chèn”

Có một chút bóng hình em phảng phất

Vì vết nứt sáng bất tận trái tim

Đưa dẫn lỗi người ôm hoa, gương rối

Vì mình đã được nối dưới tấm lòng

Của những người trồng nên miền ký ức

Giải thích:

Mưa rơi khắp quận rèm: quận tên là rèm vì toàn buông rèm ngày mưa

Quạ: Trong thần thoại Bắc Âu quạ Huginn và Muuninn của thần Odin quạ tượng trưng cho sự quan sát và trí tuệ.

Nỗi bất cản: Lược từ của “bất chấp cản”  hoặc “bất diệt ngăn cản” là không bao giờ mất đi sự ngăn cản.

Canh chán: năm canh chán (năm canh tên là chán)

Vào năm bé yêu thêm nỗi: Năm canh chán bé yêu thêm nỗi chán

Cái nôi my: cái nôi tên là my

Phố về: phố tên là về

Bé: đứa con của đôi trai gái

Lời nhắn:

Đây chính là những cơn mưa của lòng anh và em và cơn mưa đơn thuần.

Có một nghich lý là “nỗi bất cản” không phải là của những điều đúng đắn mà là của những điều sai tự nhận thức được là mình sai mà mong muốn được tha thứ và sửa chữa lỗi lầm.

Câu chuyện thơ: Màu mắt em

Trong phòng yên ắng mùa thu tới.

Em viết những trang giấy gọi mời.

Căn phòng yên ắng màu mắt hơi có chút rạo rực của tình khơi (khơi nguồn cảm hứng).

Khiến em biết mình tâm sự trời (tâm sự trời biển).

Em biết là mình màu mắt mới có chút ánh bạc của tình nơi màu mắt tinh anh đẹp nhất đời.

Trao em chút lòng sâu trọng gợi bao nhiêu tâm sự mãi êm chơi như bức họa mây nắng tình đời.

Em có bảo rồi em biết tới những màu mắt mới bởi tình ơi, tôi yêu bạn nhất đó "tình đời (bạn trai)".

 

Câu chuyện thơ: Một ngày làm em bé

Ngoài trời mây vàng trôi lặng lẽ.

Em biết mọi chuyện, có em nghe.

Em nhấp một ngụm cốc nước chè.

Chuyện xưa kể lại lòng cũng nhẹ.

Em đến tâm sự với bạn bè.

Sóng gió mà chi rủ lòng nghe.

Có những sự tình thật be bé giấu trong túi gấm lụa mỏng nhẹ.

Em nhìn khoảng trời thật im re.

Điều gì khiến em vòi vĩnh mẹ.

Cho em có được điều nhỏ bé.

Để em được làm trẻ ranh nhe.

Trở về tuổi thơ chốn cầu, bè.

Bình tâm lội suối tâm mỏng nhẹ.

Đó là sự thật "chốn làng me".

Trao cho em tỉnh giấc mộng trưa hè.

Để em được làm một em bé.

Luôn nũng luôn nịu mọi người nè.

Để mọi người là người trông trẻ.

Còn em thì lại hay khóc nhè.

Nhưng nay đã nín thật rồi nhe.

Để không khiến mẹ em buồn nè.

Bài thơ: Anh có hôn em không?

Anh đừng lo hôn em là rác rưởi

Đừng tất tưởi, thắp sưởi ánh chiều tà

Đừng gây ra cây lá đành nở hoa

Đừng làm ánh chiều tà thêm giọt lệ

Vì em là buổi xế chiều không tệ

Em là những giọt lệ thêm sắc hè

Em là cả một bầu trời đẹp mê

Là những ngày anh khóc về nỗi nhớ

Vì anh mơ ngày tháng em đợi chờ

Và anh nói em ơ thờ anh nhỉ

Có một chút, không sao, em nặng chí

Nên giấc nghỉ em không thể yêu anh

Vậy mà anh sớm tối muốn lòng thành

Làm sao em gánh "lòng anh một mảnh"

Có nên đành em thức giấc "canh thanh"

Hạnh phúc lành đến với anh sao tránh

Như đức hạnh của em với điềm lành

Ban cho anh với niềm tin bất hạnh

Vì em thấy sao siết bao "ngày cạnh"

Anh ở bên bạn bè mới của anh

Em chỉ là người yêu một lòng thành

Trao cho anh giấc mơ em không đánh...

Đánh đổi cả một tương lai "đẹp hạnh"

Yêu anh nhất cũng chỉ một mình anh

Vậy mà anh sớm tối ở cạnh nhành...

Hoa đang nở với hương lành lộng lẫy

Còn em đây tỏa khí chất tràn đầy

Sự cá tính của người thầy trong mắt

Làm người tưởng một ánh nhìn vắn tắt

Như thắt chặt, thấu đặt cả tâm can

Vậy mà anh lại nghĩ ngợi muộn màng

Cho rằng em phải tự mang "nắng hạn"

Tự em mang những "ngày sang chật cạn"

Không một chút...thở nổi đâu hỡi chàng

Vì em sống như mang thêm gánh vác

Nói khả năng có hạn...thì lại tháng ngày tràn...

Với những lời trách cứ còn sang, ngang...

Dù em không phải con cua đầu hàng

Cũng biết rằng tình chàng không lay động

Một vết thương cứ thế mà sâu rộng

Vì em sống với nỗi sầu trông mong

Có. Sao không? Tấm lòng anh đẹp rộng

Vậy mà không mang nổi ánh tình hồng

Trao cho em để lòng em đẹp lộng...

Lẫy thắp sáng ánh nhìn...khiến người trông

Anh ơi anh một ngày tháng nếu không...

Mang ái ân của nỗi sầu thắp đống

Thì còn đâu tình nghĩa rộng trong lòng

Anh hiểu không chàng trai của ngày nhỏ

Đã cùng em ươm giấc mơ học trò

Đi bên em thắp chốn thong dong đó

Để ở bên người con gái chẳng sầu lo

Giải thích:

Lòng anh một mảnh: lòng anh được đặt tên một mảnh vì anh muốn em yêu anh trọn vẹn như một mảnh vải chứ không phải nửa mảnh vải.

Bài thơ: Hoa cài lên áo

Anh bỗng thấy mình như khách qua đường

Đứng ngắm nhìn em giữa “phố tình trường”

Một cánh hoa rơi từ đâu chẳng rõ

Vương trên tà áo, nhạt nhoà đôi mi

Em cúi xuống nhặt chiều thu vào tay

Nụ cười làm xanh màu lá cũ

Chiếc lá mang theo cả mùa thu

Như tấm lòng em dù yêu vẫn yếu

Trong những khoảnh khắc được anh cưng chiều

Anh muốn hỏi: “có phải mùa đông năm ngoái

Em cũng đi qua đây một mình.”

Nhưng gió cuốn câu hỏi trong im lặng

Chỉ còn hai bóng người ngả vào nhau

Những niềm đau dần dần sẽ phai màu

Cái lạnh buốt của mùa đông đã cũ

Em che dù vì lá rụng cuối thu

Rơi áo anh khiến lòng em nhận đủ

Khoảnh khắc cũ nhưng người mới dịu dàng

Em yêu chàng yêu nhiều năm tha thiết

Dẫu tạm biệt cũng luyến tiếc trong tim

Ngày anh tìm một cô em ở lại

Tâm sự dài cho lòng đầy tình ái

Thuở tình si em cũng muốn điều gì?

Được anh ôm vào lòng tim che chở

Cùng nằm mơ giấc ngủ ấy dịu hiền

Chúng mình giống như hàng cây đứng đợi

Rễ chạm nhau mà chẳng nói nên câu

Em trao anh một bông hoa xinh đẹp

Cài lên áo và mải nói chịu liền

Anh sẽ giữ bằng trái tim xa nhất

Để em nhớ anh bất chấp ngày đêm

Để chúng ta với một tấm “lòng thêm”

Mãi ấm êm dù sự đời lay chuyển

Để chúng ta với một tấm lòng nguyên

Mãi ấm êm dù thế gian lay chuyển

Khi gặp lại thì tâm sự sẽ dài

Rồi mãi mãi đứng ở “bài ký ức”

Bài thơ: Hạt mưa hoa trắng lụa

Anh nhặt cánh hoa rơi giữa phố chiều

Em hong khô bằng “ánh mắt trong yêu”

Nhìn em liều những điều chưa dám nói

Em sành sỏi giỏi “chuyện đôi tình mình”

Em yêu bằng chính con tim biết dính

Vào hạt mưa những “cánh hoa yêu vừa”

Không cần hứa cũng không cần nói nữa

Chỉ một nụ hôn chất chứa những hạt mưa

Đã khiến lòng bông hoa ấy khi xưa

Đem lòng yêu những ngày mưa hơn nắng

Đem sự đắng của nước mắt mưa hoà…

Vào gió nhoà lên “đôi mi tráng lệ”

Lung linh thế “một ánh mắt tìm về”

Nơi anh mê bao nhiêu câu nói tệ

Để lòng thật từ bi bác ái mê

Cơn mưa hoa không xoá nhoà ký ức

Mà chỉ đang khóc nức nở thôi anh

Vì xa cách mà lòng đành ở lại

Đôi ta phải “tìm nhau mãi dài dài”

Những tâm sự của những “truyện biết ai”

Đang cố gài lên những trang ký ức

Một bóng hình cô gái ấy dịu hiền

Thuở triền miên nhớ chàng ơi da diết

Bao nắng quyện làm sao xuyến lòng ta

Hạt mưa sa hạt mưa mải la cà

Vào chốn hoa làm ánh mắt xưa quá

Còn anh thì bỗng hoá “dáng siêu minh”

Anh một mình giữ trọn trái tim mình

Trao cho em ngàn “đời tình” không mệt

Đừng vội vã, đừng dệt truyện đôi ta

Cứ để cho ngài mưa sa thong thả

Đem rừng hoa đến tặng em làm quà

Ánh mắt nhoà đi những giọt lệ xoá

Bao nỗi đau bao vấp ngã thâm sâu

Của tấm lòng khi mình anh nể trọng

Bóng dáng của người hiền “học tình miền”

Về với miền ký ức xa xôi luyến

Vì anh ở nơi chiến tuyến chờ em

Dẫu không phải đi vào chốn bom rền

Cũng khiến em thôi ấm êm muôn thuở

Vì anh chỉ đi xa giữa “tình mùa”

Tình mùa của “hạt mưa hoa trắng lụa”

Chỉ một nụ hôn ôm lấy những hạt mưa

Đã khiến lòng hoa ứa thuở khi xưa

Có biết chăng ngày mưa đến rất vừa?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...