Anh Đi Rồi Tôi Cũng Chẳng Tiết/Chapter 3: Kỳ thi xếp lớpChapter 3: Kỳ thi xếp lớp
20px

Chương 2: Kỳ thi xếp lớp

Cơn choáng váng ban đầu qua đi, nhường chỗ cho một sự thật lạnh lẽo, phũ phàng và vô cùng nực cười. Kim Hun-min, game tester chuyên nghiệp, người đã vắt kiệt cả thanh xuân và sức khỏe để tìm lỗi trong "Học Viện Tình Yêu và Chiến Tranh", giờ đây đã trở thành một phần của chính cái lỗi mà anh ghét nhất: một biến số không xác định trong một thế giới đã được lập trình sẵn.

Anh, bây giờ là Park Ji-sung, ngồi bật dậy trên chiếc giường trong phòng y tế. Cậu bạn tóc nâu tốt bụng đã rời đi sau khi thấy anh có vẻ ổn. Căn phòng giờ chỉ còn lại mình anh và sự im lặng đến đáng sợ.

"Bình tĩnh nào, Hun-min... à không, Ji-sung," anh tự nhủ, vỗ nhẹ vào đôi má xa lạ của mình. "Mày là một game tester. Mày không hoảng loạn trước một con bug. Mày phân tích nó, khai thác nó, và báo cáo nó. Giờ thì... mày phải sống với nó."

Tư duy nghề nghiệp ăn sâu vào máu giúp anh nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh. Bước đầu tiên khi đối mặt với một tình huống bất thường là gì? Thu thập dữ liệu.

Anh đứng dậy, đi tới trước tấm gương lớn trong góc phòng. Hình ảnh phản chiếu là một thiếu niên hoàn toàn xa lạ. Tóc nâu, mắt nâu, chiều cao trung bình, thân hình hơi gầy. Không có một đặc điểm nào nổi bật, một gương mặt mà nếu lạc vào đám đông sẽ hòa tan ngay lập tức. "Đúng chuẩn nhân vật nền cấp F," anh buông một lời bình phẩm cay đắng. "Ít nhất cũng phải cho mình cái ngoại hình của Han Ji-won chứ, đồ keo kiệt."

Anh thử vận động cơ thể. Nhảy lên nhảy xuống, xoay tay, xoay chân. Không có cảm giác khó chịu nào. Cơ thể này trẻ trung, khỏe mạnh, dù hơi thiếu rèn luyện. Vấn đề lớn nhất bây. giờ là...

"Status," anh lẩm bẩm theo thói quen.

Không có gì xảy ra.

"Status window."

Vẫn im lặng.

"Menu? Bảng trạng thái? Thông tin nhân vật?" Anh thử một loạt các lệnh quen thuộc trong game. Chẳng có gì hiện ra cả. Anh bắt đầu toát mồ hôi lạnh. Lẽ nào thế giới này không có hệ thống game? Nếu vậy thì anh toi đời. Kiến thức của anh về các chỉ số, kỹ năng, và điểm yếu sẽ trở nên vô dụng.

"Chết tiệt, làm ơn đi mà..." anh tuyệt vọng cầu nguyện. Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần, và hình dung ra một bảng trạng thái đang hiện lên trước mặt mình. Anh đã làm điều này hàng ngàn lần trong đầu khi phân tích game.

Và rồi, một điều kỳ diệu xảy ra.

Trước mắt anh, trong tâm trí anh, một bảng thông tin mờ ảo hiện ra. Nó không phải là một màn hình 3D lơ lửng như trong game, mà giống như một ký ức, một nhận thức trực quan về bản thân.

> **[Park Ji-sung]**

> **Tuổi:** 17

> **Cấp độ:** 1

> **Danh hiệu:** Học sinh năm nhất Học viện Astria

>

> **Chỉ số:**

> *   **Sức mạnh (STR):** 8 (Yếu hơn cả một người nông dân trung bình)

> *   **Thể chất (VIT):** 9 (Chạy vài vòng sân là thở không ra hơi)

> *   **Nhanh nhẹn (AGI):** 11 (Tạm đủ để không vấp ngã khi đi đường)

> *   **Trí tuệ (INT):** 15 (Đủ thông minh để biết mình đang gặp rắc rối lớn)

> *   **Mana (MANA):** 35/35 (Ít đến đáng thương)

>

> **Kỹ năng:**

> *   **Ma pháp cơ bản (Cấp 1):** Cho phép sử dụng các phép thuật đơn giản nhất.

>     *   *Tia Sáng (Light Orb):* Tạo một quả cầu ánh sáng nhỏ.

>     *   *Đạn Mana (Mana Bolt):* Bắn ra một viên đạn mana gây sát thương không đáng kể.

>     *   *Khiên Gió (Wind Shield):* Tạo một lá chắn gió yếu ớt, có thể làm chệch hướng những vật thể nhỏ.

Ji-sung đọc xong bảng trạng thái mà hai mắt tối sầm lại. Anh biết Park Ji-sung là nhân vật nền, nhưng không ngờ chỉ số của nó lại thảm hại đến mức này. Mana 35? Một tiểu thư quý tộc yếu ớt nhất cũng có mana khởi điểm ba con số. Các kỹ năng thì toàn là những thứ dạy cho trẻ em quý tộc để làm trò tiêu khiển.

Đây không phải là khởi đầu khó. Đây là khởi đầu ở chế độ "Địa ngục" mà còn bị gắn thêm một đống debuff.

*Cốc, cốc.*

Tiếng gõ cửa kéo Ji-sung về thực tại. Cô y sĩ lúc nãy bước vào, theo sau là một vị giáo sư với vẻ mặt nghiêm nghị, bộ râu được cắt tỉa cẩn thận.

"Trò Park Ji-sung, trò cảm thấy khá hơn chưa?" Vị giáo sư hỏi, giọng ông ta trầm và uy quyền.

"Thưa giáo sư, em ổn rồi ạ," Ji-sung vội vàng cúi đầu. Anh nhận ra người này. Giáo sư Maxwell, người phụ trách Kỳ thi xếp lớp.

"Tốt," Maxwell gật đầu. "Vậy thì nhanh chóng đến sân tập trung số 3. Kỳ thi xếp lớp sắp bắt đầu rồi. Đừng để tình trạng sức khỏe ảnh hưởng đến kết quả của mình. Học viện Astria không có chỗ cho những kẻ yếu đuối."

Nói xong, ông ta quay người rời đi, không cho anh một cơ hội để trả lời. Ji-sung nuốt nước bọt. Kỳ thi xếp lớp. Anh quên mất sự kiện quan trọng này. Đây là sự kiện lớn đầu tiên của game, nơi các nhân vật chính sẽ thể hiện tài năng của mình và được xếp vào lớp A danh giá. Còn những kẻ như Park Ji-sung...

Anh nhớ lại kịch bản game. Park Ji-sung, sau khi ngất xỉu, đã tham gia kỳ thi trong trạng thái mệt mỏi và thể hiện vô cùng kém cỏi. Kết quả là bị xếp vào lớp F – lớp học dành cho những kẻ không có tài năng ma pháp, nơi bị cả học viện coi thường.

"Không đời nào," Ji-sung nghiến răng. "Mình không thể vào lớp F. Đó là con đường thẳng đến một cuộc đời học sinh bị bắt nạt và một cái kết mờ nhạt."

Mục tiêu của anh không phải là trở thành anh hùng hay chiếm được trái tim của dàn harem. Mục tiêu của anh là SỐNG SÓT. Sống một cuộc đời yên bình, không dính dáng đến những drama chết người của các nhân vật chính, và tốt nghiệp một cách an toàn. Để làm được điều đó, anh cần một vị trí đủ tốt để không bị coi thường, nhưng cũng đủ tầm thường để không bị chú ý.

"Lớp C," anh xác định mục tiêu. "Lớp C là hoàn hảo. Lớp dành cho các quý tộc hạng trung và thường dân có chút tài năng. Một môi trường đủ tốt để học hỏi và đủ mờ nhạt để ẩn mình."

Với mục tiêu rõ ràng, Ji-sung nhanh chóng rời phòng y tế, chạy về phía sân tập trung số 3. Cơ thể này yếu thật, mới chạy một đoạn mà anh đã bắt đầu thở dốc. Nhưng anh không có thời gian để phàn nàn. Anh cần tận dụng lợi thế duy nhất của mình: kiến thức của một game tester đã chơi đi chơi lại màn này 1,327 lần.

---

Sân tập trung số 3 là một đấu trường khổng lồ ngoài trời, được bao quanh bởi những bức tường đá cổ kính. Hàng trăm học sinh năm nhất đã tập trung ở đây, tạo nên một khung cảnh ồn ào và náo nhiệt. Họ chia thành từng nhóm, đa số là các quý tộc trẻ tuổi khoe khoang về ma pháp của gia tộc mình.

Ji-sung len lỏi vào đám đông, cố gắng giữ mình vô hình. Anh không tìm kiếm bạn bè hay đồng minh. Anh đang tìm kiếm "chúng". Những ngôi sao của vở kịch này.

Và anh thấy họ.

Ở trung tâm của sự chú ý, tất nhiên, là Hoàng tử Kang Min-hyuk. Mái tóc vàng óng của hắn tỏa sáng dưới ánh nắng, nụ cười tự tin và hoàn hảo của hắn khiến các tiểu thư xung quanh đỏ mặt. Hắn đang trò chuyện vui vẻ với một nhóm quý tộc cấp cao, phong thái vương giả toát ra một cách tự nhiên.

"Tên khốn kiêu ngạo," Ji-sung lẩm bẩm. "Route của hắn là dễ nhất nhưng cũng nhàm chán nhất. Chỉ cần tỏ ra ngây thơ và ngưỡng mộ là hắn tự đổ."

Cách đó không xa, tựa lưng vào một bức tường, là Thiên tài phép thuật Seo Ji-hoon. Mái tóc bạch kim và đôi mắt tím lạnh lùng của hắn tạo ra một rào cản vô hình với thế giới xung quanh. Hắn đang cầm một cuốn sách ma pháp cổ, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình.

"Tên tự kỷ với quá khứ phức tạp," Ji-sung phân tích. "Chìa khóa để (chinh phục) hắn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Tuyệt đối không được nhắc đến xuất thân thường dân của mẹ hắn trước mặt các quý tộc khác, nếu không chỉ số thiện cảm sẽ tụt xuống âm vô cực."

Và kia, đang đi tán tỉnh một nhóm nữ sinh xinh đẹp, là Công tử nghịch ngợm Han Ji-won. Mái tóc nâu đỏ và nụ cười ranh mãnh của hắn có sức sát thương cực lớn với phái nữ. Hắn kể một câu chuyện cười nào đó, và cả nhóm lại phá lên cười khúc khích.

"Một tên lăng nhăng có trái tim vàng," Ji-sung thở dài. "Nhìn bề ngoài có vẻ dễ dãi nhưng thực ra lại là người khó mở lòng nhất. Hắn dùng sự hài hước để che giấu nỗi cô đơn."

Ji-sung cảm thấy mình như một đạo diễn đang xem lại bộ phim của chính mình. Anh biết từng nhân vật, từng câu thoại, từng sự kiện sắp xảy ra. Ví dụ như bây giờ...

*Bịch!*

Đúng như dự đoán. Một cô gái với mái tóc nâu hạt dẻ, gương mặt thanh tú nhưng có phần rụt rè, đã vấp ngã ngay trước mặt Hoàng tử Kang Min-hyuk. Đó chính là nữ chính nguyên tác, Lee Yeon-woo.

"Cô không sao chứ?" Kang Min-hyuk, với phản xạ của một nam chính, đã nhanh chóng đỡ lấy cô, nở một nụ cười ấm áp.

"A... tôi... tôi xin lỗi, thưa Hoàng tử!" Lee Yeon-woo lắp bắp, mặt đỏ bừng.

"Sự kiện kịch bản #1: Cuộc gặp gỡ định mệnh," Ji-sung ngáp dài. "Nhàm chán."

Anh lướt mắt qua đám đông, tìm kiếm nhân vật cuối cùng. Nhưng anh không thấy hắn đâu. Yoo Jung-hoon. Kẻ mạnh thứ hai học viện. Tên trùm cuối khó nhằn nhất.

Bỗng nhiên, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Ji-sung. Một sự im lặng bất thường lan tỏa từ một góc của đấu trường. Đám đông đang ồn ào bỗng tự động dạt ra, tạo thành một khoảng trống.

Và hắn đứng đó.

Yoo Jung-hoon.

Hắn không làm gì cả. Chỉ đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, tựa lưng vào bóng râm của một cột đá. Mái tóc đen, đôi mắt bạc. Gương mặt vô cảm của hắn không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Nhưng sự hiện diện của hắn đủ để bóp nghẹt không khí. Hắn giống như một hố đen, hút hết mọi âm thanh và sự sống xung quanh.

Ji-sung cảm thấy tim mình đập thót một cái. Đây không phải là nhìn qua màn hình máy tính nữa. Áp lực mà Yoo Jung-hoon tỏa ra là thật. Nó hữu hình, lạnh lẽo và đầy đe dọa. Anh có thể cảm nhận được lượng mana khổng lồ đang cuộn chảy một cách bình lặng bên trong cơ thể kia, giống như một ngọn núi lửa đang ngủ say.

Và rồi, như thể cảm nhận được ánh nhìn của anh, đôi mắt bạc đó khẽ liếc về phía Ji-sung.

Chỉ một khoảnh khắc.

Một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đủ để khiến Ji-sung lạnh toát mồ hôi. Ánh mắt đó không có cảm xúc, chỉ có sự phân tích lạnh lùng, như thể đang nhìn một vật thể không xác định. Ji-sung vội vàng quay đi, tim đập như trống dồn.

"Bình tĩnh, mày chỉ là một nhân vật nền. Hắn không có lý do gì để để ý đến mày," anh tự trấn an. Nhưng cảm giác bị "con boss cuối" nhìn chằm chằm vẫn khiến anh không thể nào thoải mái được.

Đúng lúc đó, giáo sư Maxwell bước lên bục cao, và sự im lặng bao trùm toàn bộ đấu trường.

"Chào mừng đến với Kỳ thi xếp lớp!" Giọng ông vang vọng khắp nơi nhờ ma pháp khuếch đại. "Kỳ thi năm nay rất đơn giản. Mỗi em sẽ được phát một viên pha lê ghi điểm. Trong vòng một giờ, các em phải thu thập điểm bằng cách phá hủy các mục tiêu giả (training dummy) được đặt khắp đấu trường. Một mục tiêu giả cấp thấp cho 1 điểm, cấp trung cho 5 điểm, và cấp cao cho 20 điểm."

Ông dừng lại, một nụ cười bí ẩn hiện trên môi. "Tất nhiên, còn có một cách nhanh hơn để kiếm điểm. Đó là lấy pha lê từ các thí sinh khác. Mỗi viên pha lê cướp được sẽ cộng toàn bộ số điểm của người đó vào cho các em.

Người bị lấy pha lê sẽ bị loại ngay lập tức. Không được phép sử dụng các phép thuật gây thương tích vĩnh viễn hoặc tử vong. Mọi thứ đã rõ chưa?"

Đám đông xôn xao. Luật chơi này rõ ràng khuyến khích việc tranh đoạt và chiến đấu. Những kẻ mạnh sẽ càng mạnh hơn bằng cách săn lùng kẻ yếu.

"Kịch bản 'Cá lớn nuốt cá bé' kinh điển," Ji-sung nghĩ thầm, nhưng anh không hề lo lắng. Ngược lại, trong đầu anh đã vạch ra một kế hoạch hoàn hảo.

"Kỳ thi... BẮT ĐẦU!"

Ngay khi tiếng hô của giáo sư Maxwell vang lên, một kết giới khổng lồ bao trùm lấy đấu trường, và hàng trăm học sinh tản ra như ong vỡ tổ.

Những tiếng nổ vang lên khắp nơi.

"Hỏa Cầu!"

"Băng Thương!"

"Lôi Điện!"

Những phép thuật đầy màu sắc bay loạn xạ. Các quý tộc mạnh mẽ ngay lập tức thể hiện sức mạnh của mình, phá hủy các mục tiêu giả cấp trung và bắt đầu tìm kiếm những con mồi yếu ớt. Kang Min-hyuk triệu hồi một thanh quang kiếm, dễ dàng chém đôi một mục tiêu giả cấp cao. Seo Ji-hoon thì chỉ lẩm nhẩm vài câu thần chú, và hàng chục mũi tên băng từ trên trời rơi xuống, dọn sạch một khu vực.

Giữa sự hỗn loạn đó, Park Ji-sung không làm gì cả. Anh chỉ chạy.

Anh không chạy về phía những mục tiêu giả. Anh chạy về phía ngược lại, hướng đến một khu vực hẻo lánh ở rìa đấu trường, nơi có một khu rừng nhân tạo nhỏ. Đây là nơi mà trong game, hầu như không có người chơi nào để ý tới. Nó được thiết kế để tạo cảnh quan, và chỉ có vài mục tiêu giả cấp thấp được giấu sâu bên trong.

Kế hoạch của anh rất đơn giản: Tránh xa các nhân vật chính và những cuộc chiến không cần thiết. Tìm một nơi an toàn. Chăm chỉ "farm" điểm từ các mục tiêu cấp thấp. Tích tiểu thành đại. Mục tiêu của anh là khoảng 50 điểm, đủ để lọt vào top giữa và được xếp vào lớp C.

Anh lao vào khu rừng, tiếng la hét và những vụ nổ sau lưng nhỏ dần. Không khí ở đây yên tĩnh hơn hẳn. Anh cẩn thận di chuyển, đôi mắt liên tục quét xung quanh. Lợi thế của anh là trí nhớ siêu phàm về bản đồ này. Anh biết chính xác vị trí của từng mục tiêu giả.

"Tìm thấy một," anh mỉm cười khi thấy một hình nộm bằng gỗ đứng sau một bụi cây. Nó có một vòng tròn ma thuật nhỏ trên ngực.

Ji-sung giơ tay lên, tập trung một lượng mana ít ỏi của mình. "Đạn Mana."

Một viên đạn năng lượng nhỏ bằng quả bóng bàn bay ra, trúng phóc vào vòng tròn ma thuật.

*Bụp!*

Hình nộm vỡ tan thành những mảnh gỗ. Viên pha lê trên tay Ji-sung sáng lên.

> **[Điểm: 1]**

"Tốt," anh gật đầu. "Cứ thế này là được."

Anh tiếp tục di chuyển sâu hơn vào rừng, tìm kiếm và phá hủy từng mục tiêu một. 1 điểm, rồi 2 điểm, rồi 5 điểm. Anh di chuyển nhanh chóng và hiệu quả, chỉ sử dụng lượng mana tối thiểu cho mỗi phát bắn. Anh giống như một công nhân lành nghề đang làm công việc lặp đi lặp lại của mình.

15 phút trôi qua, anh đã kiếm được 23 điểm. Một con số khá ổn. Anh đang định tiếp tục thì nghe thấy tiếng bước chân và tiếng nói chuyện gần đó.

"...Tên khốn Marcus, hắn dám cướp điểm của tao!"

"Thôi nào, chúng ta đi tìm vài tên thường dân yếu ớt để gỡ lại là được chứ gì."

Ji-sung ngay lập tức nấp sau một thân cây lớn, nín thở. Anh nhận ra ba tên vừa đi tới. Marcus và hai tên lâu la của hắn. Một nhóm quý tộc hạng bét, chuyên đi bắt nạt những học sinh yếu hơn. Trong game, chúng là những nhân vật phụ gây phiền nhiễu ở giai đoạn đầu.

"Kìa, trong kia có ánh sáng," một tên nói. "Chắc có đứa đang farm lén."

Marcus nhếch mép cười. "Tới giờ thu hoạch rồi, các chàng trai."

Chúng đang tiến thẳng về phía anh. Ji-sung nghiến răng. Kế hoạch ẩn mình của anh đã thất bại. Với chỉ số hiện tại, đối đầu trực diện với ba tên này chẳng khác nào tự sát. Mana của chúng ít nhất cũng phải gấp ba, gấp bốn lần anh.

Chạy trốn? Chúng sẽ đuổi theo. Cầu xin? Chúng sẽ càng thích thú hơn.

Chỉ còn một cách. Phải chiến đấu.

Nhưng không phải là một cuộc đấu phép thuật. Mà là một cuộc đấu trí.

Ji-sung hít một hơi thật sâu, não bộ của một game tester bắt đầu hoạt động hết công suất. Anh phân tích địa hình xung quanh. Cây cối rậm rạp, mặt đất ẩm ướt, có nhiều rễ cây trồi lên. Anh nhìn vào bảng trạng thái của mình. Sức mạnh 8, Thể chất 9... vô dụng. Nhưng Trí tuệ 15... đây là thứ duy nhất anh có thể dựa vào.

"Này! Thằng kia!" Giọng Marcus vang lên khi chúng phát hiện ra anh. "Đang trốn ở đây làm gì thế? Mau giao viên pha lê của mày ra đây, bọn tao sẽ tha cho mày một trận."

Ji-sung bước ra từ sau gốc cây, cố gắng tỏ ra sợ hãi. "Các... các vị muốn gì?"

"Ha, nhìn mặt nó kìa," một tên lâu la cười phá lên. "Còn giả vờ không biết. Giao điểm ra đây!"

"Tôi... tôi chỉ có hơn 20 điểm thôi, không đáng để các vị ra tay đâu," Ji-sung nói, tay run run giơ viên pha lê lên.

Marcus cười khẩy. "20 điểm cũng là điểm. Nhanh lên, tao không có thời gian."

"Được rồi, được rồi, tôi đưa..." Ji-sung nói, và trong khoảnh khắc Marcus lơ là cảnh giác, anh đột ngột ném viên pha lê vào một bụi rậm cách đó vài mét.

"Cái gì?" Cả ba tên đều bất ngờ.

"Muốn thì tự đi mà lấy!" Ji-sung hét lên rồi quay đầu bỏ chạy về hướng ngược lại.

"Thằng khốn! Đuổi theo nó!" Marcus tức giận gầm lên. Hai tên lâu la của hắn ngay lập tức đuổi theo Ji-sung, trong khi Marcus chạy đi nhặt viên pha lê.

Đó chính là điều Ji-sung muốn. Chia tách chúng ra.

Anh chạy luồn lách qua những thân cây, cố gắng giữ khoảng cách. Hai tên kia đuổi sát phía sau, liên tục bắn những phép thuật cấp thấp như "Hỏa Tiễn" hay "Đạn Đất".

"Khiên Gió!" Ji-sung hét lên, tạo ra một lá chắn gió mỏng sau lưng. Nó không đủ mạnh để chặn hoàn toàn các phép thuật, nhưng đủ để làm chúng chệch hướng một chút, cho anh thêm vài giây quý giá.

Anh biết mình không thể chạy mãi. Thể lực của cơ thể này quá kém. Anh liếc thấy một bãi đất trống phía trước, bên cạnh là một sườn dốc nhỏ phủ đầy rễ cây. Một ý tưởng lóe lên trong đầu anh.

Anh đột ngột dừng lại và quay người đối mặt với hai tên đang đuổi tới.

"Hết chạy được rồi hả, thằng nhãi?" Một tên cười gằn, giơ tay lên chuẩn bị niệm chú.

"Tia Sáng!" Ji-sung bất ngờ hét lên.

Một quả cầu ánh sáng chói lòa đột ngột xuất hiện ngay trước mặt hai tên kia. Chúng theo phản xạ nhắm mắt lại. Đó không phải là một phép thuật tấn công, nhưng hiệu quả gây bất ngờ của nó là hoàn hảo.

Chỉ chờ có thế, Ji-sung lao về phía sườn dốc, dùng hết sức bình sinh đạp mạnh vào một búi rễ cây lớn đã mục ruỗng.

*Rắc!*

Búi rễ gãy rời, kéo theo một mảng đất đá nhỏ lở xuống. Nó không đủ lớn để gây nguy hiểm, nhưng đủ để tạo ra một chướng ngại vật bất ngờ. Hai tên lâu la vừa mở mắt ra đã thấy đất đá trượt xuống chân mình, vội vàng nhảy lùi lại.

Lợi dụng khoảnh khắc hỗn loạn đó, Ji-sung đã vòng ra sau lưng một tên. Hắn vẫn chưa kịp định thần. Ji-sung không tấn công. Anh chỉ giơ tay ra, giật phắt lấy viên pha lê trên tay hắn.

"Cảm ơn vì điểm nhé," Ji-sung nói.

*Vụt!*

Tên lâu la đó ngay lập tức bị một luồng sáng bao bọc và dịch chuyển ra khỏi đấu trường. Hắn đã bị loại.

Viên pha lê trên tay Ji-sung sáng rực.

> **[Điểm: 78]**

Anh đã có được 55 điểm từ tên kia. Quá đủ cho mục tiêu lớp C.

"Mày... mày dám!" Tên còn lại và Marcus vừa chạy tới, chết lặng khi thấy đồng bọn của mình biến mất.

Ji-sung không cho chúng thời gian phản ứng. Anh ném viên pha lê vừa cướp được đi, rồi dùng hết tốc độ còn lại chạy biến vào rừng sâu. Anh không có ý định tham chiến nữa. Mục tiêu đã hoàn thành.

Marcus và tên còn lại gầm lên tức giận, nhưng chúng không dám đuổi theo một cách mù quáng nữa. Sự ma mãnh của Ji-sung đã khiến chúng phải dè chừng.

---

Ji-sung tìm một ngọn cây cao và rậm rạp để trốn, thở hổn hển. Tim anh đập loạn xạ, adrenaline vẫn còn chảy trong huyết quản. Anh đã làm được. Anh đã dùng những phép thuật cơ bản nhất, kết hợp với địa hình và một chút tâm lý chiến, để đánh bại những kẻ mạnh hơn mình.

Cảm giác này... thật lạ. Nó không giống như việc tìm ra một con bug. Nó là cảm giác chiến thắng sau một trận chiến sinh tử thật sự.

Anh ngồi trên cây, quan sát cuộc chiến từ xa và chờ đợi thời gian kết thúc. Anh thấy Lee Yeon-woo, bằng sự may mắn và lòng tốt của mình, đã kết bạn được với một vài học sinh khác và cùng nhau phòng thủ. Anh thấy Han Ji-won vừa chiến đấu vừa tán tỉnh đối thủ của mình. Anh thấy Seo Ji-hoon đứng một mình một cõi, không ai dám lại gần.

Và anh thấy Kang Min-hyuk đang đối đầu với một nhóm học sinh mạnh khác. Cuộc chiến của họ tạo ra những vụ nổ lớn, rung chuyển cả một góc đấu trường.

Đó là thế giới của các nhân vật chính. Một thế giới đầy rẫy những trận chiến hoành tráng và những mối quan hệ phức tạp. Một thế giới mà anh, Park Ji-sung, không muốn dính vào.

*Keng...*

Tiếng chuông báo hiệu kỳ thi kết thúc vang lên. Một luồng sáng bao bọc lấy tất cả các thí sinh còn lại, dịch chuyển họ trở lại quảng trường trung tâm.

Ji-sung đáp xuống đất, hòa mình vào đám đông đang xem bảng xếp hạng khổng lồ vừa hiện ra trên không trung.

1.  Yoo Jung-hoon - 1520 điểm.

2.  Kang Min-hyuk - 985 điểm.

3.  Seo Ji-hoon - 970 điểm.

...

Ji-sung trợn mắt kinh ngạc. Yoo Jung-hoon... 1520 điểm? Con số đó thật phi lý. Hắn đã làm cái quái gì trong đó vậy? Hắn đi săn hết cả đấu trường à? Anh thậm chí còn không thấy hắn di chuyển.

Anh lướt xuống dưới, tìm kiếm tên mình.

...

58. Han Ji-won - 125 điểm.

...

76. Lee Yeon-woo - 85 điểm.

77. Park Ji-sung - 78 điểm.

...

Anh thở phào nhẹ nhõm. Hạng 77. Một vị trí hoàn hảo ở tầm trung. Không quá cao để bị chú ý, không quá thấp để bị coi thường. Lớp C chắc chắn nằm trong tay anh.

Anh lặng lẽ tách khỏi đám đông, định trở về ký túc xá. Kế hoạch của anh đã thành công mỹ mãn. Bước đầu tiên để có một cuộc sống học đường yên bình đã hoàn thành.

Anh bước đi, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Anh không để ý thấy, trên một ban công cao của tòa nhà chính, một bóng người đang đứng đó, lặng lẽ quan sát đám đông bên dưới.

Và khi Park Ji-sung đi ngang qua khoảng sân trống, bóng người đó hơi nghiêng đầu.

Đôi mắt màu bạc lạnh lẽo nhìn xuống, xuyên qua hàng trăm học sinh, và dừng lại chính xác trên bóng lưng của cậu thiếu niên vô danh vừa tạo ra một bất ngờ nho nhỏ trong khu rừng. Ánh mắt đó không còn là sự phân tích đơn thuần. Nó mang theo một tia hứng thú thoáng qua, một sự tò mò mà ngay cả chính chủ nhân của nó cũng không nhận ra.

Park Ji-sung bỗng rùng mình một cái, một cảm giác bất an không tên dấy lên. Anh bất giác ngẩng đầu lên, nhưng trên ban công không có ai cả.

"Chắc là mình tưởng tượng thôi," anh lắc đầu, tự cười nhạo sự nhạy cảm của mình và rảo bước nhanh hơn.

Anh không biết rằng, bánh xe vận mệnh, thứ mà anh đã cố gắng hết sức để né tránh, đã bắt đầu kêu lên những tiếng cọt kẹt đầu tiên.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...