Ánh Mắt và Máy Ảnh/Chapter 1: Khởi đầu bất ổnChapter 1: Khởi đầu bất ổn
20px

Từ khi còn nhỏ, Dũng có một niềm đam mê mãnh liệt với cái đẹp. Dù là từ thiên nhiên hay là do bàn tay con người tạo ra. Chỉ cần mỗi khi nhìn thấy một cái gì đó mà cậu cho rằng là đẹp, trong lòng cậu không kìm lại được ham muốn lưu giữ thứ đó vào trong trái tim mình.

Đến một ngày, cậu xem trên ti vi thấy những người thợ săn thú ở Châu Phi cầm một cái cục sắt, kêu một tiếng tách. Sau đó, nó cho ra một tấm ảnh tuyệt đẹp. Ngay khoảnh khắc đó, cậu đã thấy được điều mà mình mong muốn bấy lâu nay. Một công cụ giúp cậu lưu giữ lại điều mình muốn.

Không chần chừ, cậu chạy thẳng vào phòng của ba,

“BAAA!!!”

Cậu đẩy cửa thật mạnh và hét lớn vào bên trong.

“Hở..”

Đáp lại sự hùng hồn của Dũng là vẻ mặt vẻ mặt ngơ ngác, bối rối của ông Khải, ba Dũng.

“Con muốn mua một cái cục sắt biết lưu giữ.”

Nói xong, Dũng cười toe toét, bên trong lòng cậu còn cảm thấy rất phấn khích khi nghĩ đến thứ đó.

“C-Cục sắt biết lưu giữ?”

Ông Khải ngơ ngác nhìn đứa con mình, như thể vừa nghe thấy điều gì ngốc nghếch bằng chính tai mình. Sau đó, ông Khải đáp lại với giọng điệu có phần nghi ngờ.

“Lại gì nữa vậy?”

Nghe thấy sự nghi ngờ trong lời nói của cha, cậu đáp lại với giọng chắc nịch,

“Hông có, cục sắt đó kêu tách một cái rồi có một bức ảnh chui ra. Ba, hãy mua cho con đi”

Dũng vừa nói xong, ông Khải lại rơi vào im lặng một lúc. Bày ra tư thế chống tay lên cằm, mặt cúi gầm xuống ra chiều suy tư điều gì đó.

( Một cái cục sắt biết lưu giữ rồi nó kêu tách, sau đó cho ra một bức ảnh sao?....Ah )

Sau một lúc suy ngẫm . Ông Khải đáp lại Dũng,

“Rồi, rồi, cha biết rồi…” Nói xong, ông Khải liếc xéo Dũng và nghiêm giọng nói với cậu. “Đó không phải cục sắt biết lưu giữ. Mà là chiếc ảnh, hiểu chưa?”

Ông Khải đồng ý đáp ứng yêu cầu của Dũng. Nhưng cũng không quên nhắn nhở lại kiến thức cho cậu.

“Hiểu ròi, con đoán vậy.” Dũng bày ra vẻ mặt tinh nghịch với ông Khải.

Nghe thấy lời Dũng như vậy, ông Khải đành bất lực lắc đầu,

“Ha…Ba sẽ mua nó cho con, giờ thì ra ngoài ba đang làm việc”

Một tay ông Khải chống lên đầu, tay còn lại xua liên tục muốn đuổi Dũng ra bên ngoài.

( Nhức đầu với thằng nhóc này quá, lâu lâu nó lại như lên cơn )

“Mệt chết mất…”

Sau đó vài ngày, đúng như trước đó ông Khải đã mua cho Dũng chiếc máy ảnh và tất nhiên là Dũng cảm thấy rất vui khi nhận món quà này. Ban đầu, cậu chưa quen sử dụng máy ảnh nên rất vụng về trong việc chụp ảnh. Sau đó, theo sự chỉ dạy của ba, cậu đã làm quen được với nó.

Bây giờ, Dũng có thể tự tin rằng mình đã chụp được ảnh và bức ảnh đầu tiên cậu chụp đó là hình ảnh ông Khải lúc trước khi vào phòng ngủ. Không có gì bất ngờ, khi mà nó vẫn còn rất là xấu. Và cậu cho ra ngay kết luận,

“Chắc chắn là do ba xấu không phải do kĩ năng của mình tệ”

“…”

“Kệ đi, mai chụp tiếp~~”

Tại một nơi nào đó,

“Háttt-xìiiii”

“Ghê chết đi được, anh hắt hơi quay mặt ra chỗ khác đi chứ”

Bà Ánh, mẹ Dũng, bày ra vẻ mặt chán ghét, khinh thường ông Khải. Nhìn thấy ánh mắt đầy sự khinh thường của vợ, ông Khải liền phản bác lại,

“Tại nó bất ngờ chứ bộ”

Đồng thời, ông cũng thầm chửi thề trong lòng một câu. (  Giờ này ai còn chửi thề mình nữa trời )

“Kệ anh”

Nói xong bà Ánh quay ngoắt mặt đi chỗ khác. Chỉ để lại cho ông Khải một bóng lưng lạnh lùng cùng với vẻ mặt ngơ ngác của ông.

Những ngày tiếp theo, Dũng chụp rất nhiều từ cha đến mẹ, rồi đến em gái. Những bức ảnh khác rất đẹp ngoại trừ ba. Lý do tại sao, cậu cũng không biết nữa.

Từng ngày cứ trôi qua như vậy, Dũng không còn chụp những điều vặt vãnh trong nhà nữa. Cậu chuyển sang chụp những thứ mà mình thích, cái mà cho rằng nó vô cùng đẹp đẽ trong mắt cậu. Theo từng tiếng tách, ngày càng nhiều bức ảnh được cho ra và chúng đều là những bức ảnh mà cậu vô cùng thích.

Sau thời gian dài chụp ảnh, thì hiện tại Dũng đã có thể được gọi là có kinh nghiệm dày dặn trong phần chụp ảnh vì giờ đây cậu còn dùng chính nó để tự mình kiếm tiền.

Không phải là vì nhà cậu nghèo đi, mà là do một phần cậu muốn được tự do tài chính của bản thân. Còn phần nữa là được người khác khen gợi và được nhìn thấy nụ cười của họ, cũng làm cậu cảm thấy rất hạnh phúc trong lòng.

Và Dũng cũng không từ bỏ đam mê của mình, có những ngày được nghỉ dài ngày là cậu sẽ đi đến một nơi khác để săn những cái đẹp. Mỗi lần đi như vậy, cậu lại phải dành hàng giờ đồng hồ để đàm phán với ba mẹ. Có chút mệt mỏi nhưng điều đó lại cho cậu một cảm giác an tâm khó tả.

Và hiện giờ đang là kì nghỉ hè không thể bỏ lỡ được điều này. Nên Dũng đã nói ngay kế hoạch của mình với ba mẹ. Tất nhiên, như mọi lần cậu đã đàm phán thành công với ba mẹ để được đi chơi rồi.

Có điều mỗi lần đi đâu đó là lại phải dẫn theo ông quản lý và thêm đứa em gái nữa. Mỗi lần như vậy chuyến đi của cậu, e rằng sẽ chẳng bao giờ yên ổn.

“Chậc”

“Hửm. Anh vừa cảm thấy phiền sao.” Mai, em gái Dũng, vừa nói em ấy bày ra vẻ mặt châm chọc như đang muốn thách thức điều gì đó trong cậu.

Nhìn vẻ mặt gợi đòn đó, Dũng chỉ nhìn một cái đầy khinh bỉ rồi nhìn đi chỗ khác.

Thấy ông anh mình như vậy, Mai tiến lại gần hơn dùng tay chọc một cái vào eo Dũng.

Sau đó, thì thầm vào tai cậu,

“Không lẽ, em làm cản trở buổi hẹn hò bí mật nào của anh sao~~”

“Đúng rồi đó, em gái à”

Không đợi em gái phản bác lại, cậu nói tiếp,

“Nếu không có em thì ngày hôm nay sẽ tuyệt hơn đấy”

“Hửm~~”

Dũng liếc xuống nhìn em gái mình, vẫn là cái bộ mặt đấy, bây giờ thì thêm đôi tay đang che đôi môi cong lên vì cười. Nhìn thấy bộ dạng của em gái như vậy, cậu chợt thấy cảm thấy một sự bất an khó tả đang sôi sục trong lòng cậu.

Trong lúc cậu đang ngẩn ngơ tìm ra nguyên nhân, thì không để cậu phải đợi lâu. Mai mở miệng nói,

“Vậy là lộ rồi nha~~”

“Hở?”. Trong lúc cậu đang cảm thấy khó hiểu vì lời nói đó. Thì Mai đưa điện thoại ra trước mặt cậu, chưa kịp nhìn rõ là gì, Mai nói tiếp ngay,

“Em vừa gửi cho mẹ đoạn tin nhắn thoại, trong đó bao gồm  n-h-ữ-n-g  g-ì  a-n-h  v-ừ-a  n-ó-i  ó~~”

“!!!!”.

Câu nói vừa được thốt ra, Dũng giật lấy điện thoại của em gái nhìn vào, thì đúng như những gì Mai vừa nói. Tệ hơn nữa mẹ cậu đã xem đoạn tin nhắn đấy rồi. Nhìn bộ dạng hốt hoảng của ông anh, Mai nói thêm một câu châm chọc nữa,

“Hông biết nên làm gì giờ đây ta, anh đừng lo lắng mẹ sẽ gọi ngay thôi~~”

Lời nói vừa được thốt ra thì cuộc gọi từ mẹ Dũng được truyền đến, cậu đành bắt máy đồng thời cũng không quên lườm em gái một cái. Ngược lại, Mai lại cảm thấy rất thích thú khi chơi được ông anh một vố đau, vui đến mức đôi môi có thể cong đến tận tai mất.

Vừa bắt máy giọng bà Ánh truyền đến,

“THẰNG ANH CON ĐÂU RỒI.”

Nghe thấy giọng giận dữ của mẹ, Dũng cẩn thận đáp lại,

“C-con đây.”

“CON GIỎI NHỈ, TRỐN ĐI CHƠI VỚI TÌNH YÊU CƠ ĐẤY.”

“K-không có, bọn con chỉ đang đùa nhau. Mẹ cũng biết tính con bé mà.”

Nghe thấy như vậy giọng bà Ánh cũng nhẹ lại đi đôi chút, nhưng cũng không quên hỏi thêm mấy câu cho chắc chắn. Sau một lúc giải thích với mẹ, Dũng mới coi như thoát một kiếp nạn.

“Liệu hồn đấy, mẹ mà biết thì không xong đâu.”

“Mẹ yên tâm, không bao giờ có chuyện đó xảy ra.” Dũng đáp lại mẹ với một giọng nói chắc nịch, để cho tăng thêm phần yên tâm.

Cúp máy với mẹ xong, Dũng thở dài một hơi. Rồi quay sang nhìn em gái, nhìn thấy vẻ mặt giả bộ vô tội kia, cậu nhíu chặt mày nhìn chằm chằm vào cô em gái. Nhận thấy được ánh mắt đằng đằng sát khí của ông anh trai, Mai cũng cảm thấy một chút bất an trong lòng nhưng rồi cô lên tiếng với giọng điệu vô tội,

“Vậy, đưa điện thoại em đây. Em hông biết gì đâu nha, đừng nhìn em như thế, anh không biết nhìn như vậy con gái sẽ cảm thấy khó chịu hay sao.”

Mai đưa tay ra hàm ý muốn Dũng đưa điện thoại cho cô. Nhưng Dũng không đáp lại, chỉ giữ chiếc điện thoại vẫn sáng màn hình. Nhìn thấy điều đó, Mai cảm thấy càng bất an hơn vì trong điện thoại của cô có một thứ mà cô không muốn ai biết. Cô nói tiếp,

“G-Gì vậy, đưa cho em đi chứ.”

Nói xong cô nhào vào định giật lấy điện thoại nhưng lại bị Dũng chặn lại ngay lập tức. Lúc này, Dũng nhếch mép cười nhẹ nhìn thấy vẻ mặt đó cô cảm thấy sự bất an ấy rõ rệt hơn lúc nào hết. Không để Mai đợi lâu, Dũng lên tiếng,

“Không biết khi mẹ biết cô con gái yếu dấu của mình. Lại đi đọc một câu chuyện tình của đôi trai thì sao, ta~~”

“!!!!”

Bấy giờ đến lượt Mai cảm thấy bối rối, nhìn thấy vẻ mặt từ ngạo nghễ chuyển sang bối rối, lo lắng. Dũng không nhịn được châm chọc thêm câu nữa,

“Nếu anh gửi cho mẹ thì sao, ta~~”

“KHÔNG ĐƯỢCCC”

Nói xong cô cố hết sức nhào vào nhằm giật lấy điện thoại mình. Dũng cũng không chịu thua giắng hết sức đẩy cô em gái mình ra. Hai anh em cứ qua lại với nhau như vậy, khiến cho chiếc xe lắc lư không ít. Ông quản lý cố giắng hết sức mình điều khiển chiếc xe nhưng ông lại không muốn lên tiếng nhắc nhở hai anh em, ông mặc kệ.

Sau một lúc vật lộn, giờ đây cô em gái Mai phải quỳ xuống trên ghế xe, còn ông anh Dũng thì cười đắc thắng.

“Sao rồi.”

“Em xin lỗi hứa sẽ không tái phạm lần nào nữa, thưa anh trai.”

“Tiếp.”

“Em nguyện nghe theo lời anh cho đến hết chuyến đi này, thưa anh trai.”

“Tốt, ngẩng mặt lên”

Mai ngẩng mặt lên, tiếp đó Dũng đưa chiếc điện thoại cho cô. Như một con thú săn mồi thực thụ, cô vồ lấy ngay không cho Dũng kịp rút lại. Nhìn thấy bộ dạng của em gái đang hối hả lục soát tin nhắn, Dũng chỉ đành mỉm cười bất lực. Bởi ban đầu, cậu cũng chỉ dọa cô em gái mình một chút thôi, chứ cậu cũng không có ý định gửi cho mẹ. Lý do cậu biết chuyện này là vì lúc cuộc gọi vừa tắt, đột nhiên có một dòng thông báo từ bộ truyện. Vậy nên, cậu mới biết để trêu đùa em gái một chút.

Sau lúc lục soát, Mai mới thở phào nhẹ nhõm bởi cô sợ trong lúc tranh chấp vừa rồi, ông anh mình lại không may ấn gửi cho ai thì toang. Thở phào xong cô quay sang ông anh mình và nói,

“Hứ. Những lời vừa rồi, giờ vô nghiệm”

“Ồ, em muốn lật giọng đấy hả?”

“Hứ”

Cô quay sang chỗ khác làm ra vẻ mặt hờn dỗi.

“Vậy anh sẽ đi kể nhé. Em gái~~”

“Anh dám.”

“Sao lại không nhể.”

“Hừ.”

“Hahaha”

Ông quản lý nhìn vào gương hậu thấy hai đứa trẻ chơi vui như vậy, ông cũng cảm thấy ấm lòng. Bởi ông là người nhìn hai đứa lớn lên nên cũng biết hai đứa tính như nào, do đó ông là lý do ông không can thiệp vào cuộc vui đùa của hai anh em.

Trong xe, hai anh em cứ lời qua tiếng lại không bên nào chịu nhường bên nào. Cuộc đi chơi bất ổn giờ đây mới thực sự bắt đầu.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...