Sau khoảng chừng bảy tiếng di chuyển, Dũng và Mai đã đến, địa điểm lần này là Sa Pa một nơi có những ngọn núi hùng vĩ. Ngay khi chiếc xe dừng lại bên dưới khách sạn, Dũng và Mai liền bước xuống xe. Cả hai anh em đều có sắc mặt mệt mỏi giống nhau. Không phải vì say xe mà là do quãng đường di chuyển quá xa, điều đó khiến cho hai anh em có đôi chút mệt mỏi.
Chiều ngược lại, ông quản lý Phong lại có sắc mặt vô cùng tươi tắn, đối với ông quãng đường này chỉ là chuyện nhỏ. Rồi ông, đợi hai đứa nhỏ xuống xe, thì ông nhanh chóng lái xe đi đỗ.
Quay về phía hai anh em kia, trong khi Dũng vẫn còn đang lờ đờ vì mệt mỏi. Đột nhiên, cậu nghe thấy tiếng gọi bên cạnh, quay sang thì đang thấy cô em đang rất phấn khích mà nói,
“Nè, nè! Mau đứng dậy đi thôi, nhanh nào”
Mai vừa nói vừa cười toe toét, đồng thời cô dùng hai tay kéo Dũng đứng dậy. Còn Dũng thì đang cảm thấy khó hiểu vì cô em nãy còn đang mệt mỏi, giờ lại thấy phấn khởi như chưa từng có gì xảy ra. Thấy Dũng vẫn ngồi lì ở ghế trước khách sạn, Mai nói tiếp,
“Anh còn ngồi gì nữa. Mau lên, đứng dậy đi thôi” Cô nói nhưng vẫn tiếp tục kéo. Còn Dũng thì hỏi lại với giọng điệu khó hiểu,
“Này, sao em thay đổi còn nhanh hơn lật mặt thế! Lúc thì than mệt, lúc thì khỏe re. Bộ, em có công tắc nào à?”
Nghe câu hỏi đầy ngớ ngẩn của ông anh, Mai cười khinh bỉ, rồi đáp lại,
“Hừ, anh nghĩ tiểu thư đây là ai cơ chứ. Tiểu thư đây, chưa bao giờ bị khuất phục”
Chưa kịp để Mai nói xong. Dũng cùng ông quản lý đi vào khách sạn, đang luyên thuyên một lúc, thì Mai mới nhận ra mình bị bỏ rơi. Cô chạy chóng chạy đến bên cạnh Dũng, nói tiếp,
“Này, anh làm vậy là có ý kiến gì đây”
“Đoán đúng rồi đấy, nghe người thần kinh lảm nhảm, mệt óc”
Dũng nói lại với giọng điệu uể oải. Lúc nãy, khi cậu đang phải ngồi nghe Mai nói thao thao bất tuyệt. Thì đúng lúc đó, ông quản lý Phong đi ra từ bãi đỗ xe, thấy ông quản lý đi đến cậu ra hiệu bằng mắt. Rồi cậu đứng dậy cùng ông quản lý đi vào khách sạn, mặc kệ cô em vẫn đang lải nhải một mình phía sau. Còn về phía Mai, sau khi nghe lời Dũng nói ra, cô phồng má và nói,
“Hứ, người ta, quan tâm hỏi han, động viên anh cho nhanh khỏe. Giờ lại bị đối xử như vậy, hông thèm nói chuyện nữa.”
Nói xong cô phồng má lần nữa, rồi quay mặt đi chỗ khác. Còn Dũng thấy bộ dạng đó, vì cậu đang mệt lên không muốn đo co với Mai, nên đành bất lực mà nhượng bộ,
“Thôi được rồi, lần này muốn gì thì anh mua cho cái đó.” Lời vừa dứt, Mai chỉ tay vào mặt Dũng và nói,
“Chốt, lời nói được phê duyệt.”
Nói xong, cô cầm tay anh trai chạy thẳng vào khách sạn. Dũng thì lại thêm phần bất lực trước em gái. Đồng thời, cậu cũng cảm thấy khó hiểu với tâm trạng của con gái, lúc vui lúc buồn, lúc giận chả biết đâu mà lần. Còn ông quản lý thì thành người tàn hình trong cuộc nói chuyện đó.
Bước vào sảnh, hai anh em bị choáng ngợp trước sự lộng lẫy của khách sạn. Dũng thì thầm trong lòng mấy câu,
( Quả không hổ danh là khách sạn cao cấp, đẹp và sang trọng ghê )
Mặc dù, Dũng và Mai đều đi những nhà hàng và khách sạn cao cấp hơn. Nhưng mỗi lần đi đến một nơi mới, hai anh em đều giống như lần đầu đặt chân vào nơi sang trọng. Chính vì vậy, nên nhiều khi hai anh em thường bị đánh giá như đứa nhà quê mới lớn.
Trong khi Dũng và Mai đang ngó nghiêng xung quanh một cách đầy tò mò, thì ông quản lý đi đến và nói,
“Chúng ta nên đi ra quầy lễ tân làm thủ tục.”
“Okay.” Mai nhí nhảnh đáp lại, còn Dũng thì không nói gì nhưng cũng đã ngưng nhìn xung quanh.
Sau đó, hai anh em đứng đợi, còn ông quản lý đi ra lễ tân làm thủ tục, rất nhanh sau đó đã nhận được phòng. Sở dĩ là vì, phòng được đặt theo phương thức online nên chỉ cần đến làm một số thủ tục nhỏ là có phòng ngay. Sau khi nhận được phòng, cả ba người tức tốc đi lên phòng.
Khi cánh cửa phòng được mở ra, Dũng và Mai lần nữa bị choáng váng trước sự lộng lẫy xa hoa ở đây. Căn phòng này, có một phòng khách có kính nhìn thẳng ra được biển. Bên cạnh đó, là hai phòng ngủ gồm một phòng có gường đôi và một phòng gường đơn. Và có cả 2 nhà tắm cho mỗi phòng.
Không chần chừ hai anh em đi khám phá ngay. Sau một lúc khám phá chán chê thì giờ đến lúc phân phòng. Dũng và ông quản lý ở cùng nhau, còn Mai thì ở phòng còn lại. Chia phòng xong thì ai về phòng nấy cất đồ đạc và chuẩn bị đồ.
Khoảng lâu sau, Dũng, Mai và ông quản lý đã chuẩn bị xong. Mặc dù, ông quản lý không có gì để chuẩn bị nhưng ông vẫn làm cho có lệ. Vì khi di chuyển đến nơi thì đã gần trưa nên sau khi bàn bạc một lúc thì cả ba đã quyết định được chỗ ăn trưa. Dù trong khách sạn có dịch vụ gọi đồ ăn nhưng dưới sự nài nỉ của Mai nên Dũng đành đồng ý mà đi ăn bên ngoài.
Trên đường di chuyển đến nhà hàng, có rất nhiều cửa hàng ven đường được bày bán với đủ loại món ăn khác nhau. Nhìn những món ăn ấy, thật khiến người khác muốn ăn ngay lập tức.
Chính vì điều này, lại kích thích tính ham ăn của Mai. Cô liên tục đòi mua đồ ăn này rồi lại cái kia, đến nỗi trên tay ăn chưa hết đã mua thêm cái mới. Đến nước này, thì Dũng phải lên tiếng,
“Không mua nữa.”
“Hả!!!! Tại sao, anh đã hứa là sẽ mua cho em những gì em thích mà.”
“Em hãy nhìn đống đồ ăn trên tay em đi. Chưa đến nhà hàng mà em đã no luôn rồi.
”
“Tại trông nó lạ mắt nên em mới muốn thử chút chứ bộ.”
Nói xong, Mai cúi mặt xuống ăn đồ ăn, đồng thời cũng lảng tránh đi ánh mắt dò xét của Dũng. Nhưng cậu quyết không nhượng bộ lần nữa, cậu nói tiếp,
“Đi. Sắp đến nơi rồi, cố mà giữ cái bụng đói đi.”
“Vâng.”
Mai có chút luyến tiếc nhìn những chiếc bánh nướng nóng hổi kia. Ông quản lý nhìn thấy Mai vẫn còn chần chừ, liền lên tiếng nhắc nhở,
“Cô Mai, chúng ta nên đi thôi. Chúng ta có thể quay lại vào lúc khác, nếu cô không nghe lời thì cậu Dũng sẽ bực thật đấy.”
Nghe thấy lời của ông quản lý, Mai cũng biết điều mà nghe theo không đòi hỏi thêm gì nữa. Cứ thế đi bên cạnh Dũng và ăn những đồ vừa mua.
Thật ra, không phải Dũng không muốn cho cô em gái mua nữa. Mà là do ba mẹ chỉ cho cậu ba triệu tiền tiêu sài cho chuyến đi chơi này. Nếu như mua quá nhiều sẽ xài hết tiền của ba mẹ tài trợ cho chuyến đi này mất. Nếu hết thì lại phải sài tiền tiết kiệm mà cậu dành dụm. Nếu không may sài quá đà thì ước mơ mua máy ảnh mới của cậu sẽ tan biến mất thành mây khói. Còn về tiền nơi ở thì được ba mẹ cậu lo cho hết.
Quay trở lại, Dũng vừa đi vừa nghĩ những địa điểm mà mình sẽ đi trong chuyến đi chơi này. Mai thấy anh trai đang chú tâm nghĩ gì đó mà không để ý đến xung quanh. Thấy anh trai sắp gặp nguy hiểm, cô lên tiếng,
“Nếu anh đi như này, anh sẽ ôm cột đèn đấy.”
Khi Mai lên tiếng Dũng mới chợt tỉnh ra khỏi những suy nghĩ. Thấy đúng là mình sắp va vào cột đèn, Dũng chỉ biết gãi đầu cười trừ, rồi cậu lên tiếng,
“Được rồi, anh sẽ chú ý hơn.”
“!!!!”
“Không phải, anh vừa nghĩ đến tình yêu của mình đấy chứ!”
“Hở???”
“Em lại tính giở trò gì đây.”
“Hửm. Ai biết gì đâu, có ai đó vừa nghĩ đến tình yêu của mình mà không để ý đến xung quanh này.”
“Gì đây, anh sẽ không mắc bẫy của em nữa đâu.”
“Nào, khai thật đi cô gái đó là ai~~” Nói xong, cô che miệng cười.
“Bỏ cuộc đi, anh sẽ không bị lừa nữa đâu.”
“Không phải ngại, đừng chối nữa mà khai thật đi~~”
“Từ chối nói chuyện.”
“Hừm. Đồ nhạt nhẽo, hết hứng thú.”
“Chú ý ngôn từ của mình đi, đồ thần kinh.”
“Anh vừa nói ai là đồ thần kinh!”
“Tự biết à.”
“Hừ. Anh mới là đồ thần kinh”
Cứ như vậy hai anh em lại lời qua tiếng lại như lúc trên xe, nhưng cả hai đều biết ý mà điều chỉnh giọng của mình nhỏ lại. Ông quản lý thấy hai anh em như vậy mà đi không để ý xung quanh, ông lên tiếng,
“Hai người chú ý đường, cả hai cũng sắp ôm cột rồi đấy.”
Nghe thấy lời ông quản lý, quay ra thấy mình sắp ôm cột thật. Cả hai liền cười trừ, nhưng sau đó cả hai lại cãi nhau tiếp cho đến khi đến nhà hàng. Giờ cả hai mới dừng hẳn lại cuộc nói chuyện.
Bước vào nhà hàng, cả ba đều bị cách bố trí theo phong cách cổ điển nhà hàng làm cho ấn tượng, đều thầm cảm thán một câu trong lòng. Sau đó, cả ba đi đến bàn ăn trên tầng ba ngay cạnh cửa sổ. Khi vừa ngồi xuống, nhân viên đi đến và hỏi,
“Dạ. Em gửi gia đình mình menu ạ. Gia đình mình muốn ăn gì thì gọi giúp em nha.”
“Okay.” Mai đáp lại với giọng nhí nhảnh.
Sau một lúc chọn lựa thì cũng đã xong, Dũng thấy Mai gọi nhiều thì bèn lên tiếng,
“Em ăn hết được chứ.”
“Tất nhiên là được rồi.”
“Vậy, em sẽ phải đối mặt với cân nặng trong mấy ngày tới.”
Nghe câu đó, Mai khựng lại nhưng rồi cô lên tiếng tự bào chữa cho mình,
“K-Không sao hết, em vẫn sẽ tập thể dục kể cả khi đi chơi.”
Dũng chỉ nhìn Mai khinh thường một cái, rồi anh quay sang chỗ ông quản lý và nói,
“Còn chú không cần khiêm tốn vậy đâu. Cháu nói rồi cứ đối xử bình đẳng đi.”
“Không sao đâu cậu Dũng, như vậy là đủ cho bữa tối rồi.”
Dũng á khẩu trước lời nói đó. Nhưng Mai lại nói thêm,
“Sao mà được. Thôi được rồi, lát tôi sẽ chia cho chú phần ăn của tôi.”
Ông quản lý lấy tay che miệng ho vài cái, rồi nói,
“Tôi không cần đâu. Đồ ăn của cô Mai quá lượng dầu mỡ rồi.” Nói xong, ông quay mặt đi chỗ khác lảng tránh ánh mắt của Mai.
Còn Dũng thì quay sang nhìn Mai đầy khinh thường, bởi đúng là có mỗi Mai gọi đa số đồ ăn dầu mỡ là chính. Ngược lại, Mai vẫn đang tải lại não trước câu nói của ông quản lý, sau một lúc cô lên tiếng,
“Hả!!! Tôi đang có lòng tốt chia đồ ăn cho chú mà. Chú đang ám chỉ tôi béo đúng không?”
“Không có, tôi chỉ nói về đồ ăn thôi.”
“Hừ. được lắm, tôi sẽ về mách ba là chú chê tôi.”
“K-Không có mà cô Mai.”
“Chú ý ngôn từ đi. Đồ thừa cân.”
“Anh!!!”
“Hừ. Hai người được lắm tôi sẽ mách bố là hai người chê tôi.”
“Cứ việc.”
“Anh dám thách thức sao.”
“Chuẩn.”
“Được rồi. Đợi đấy chuyện này chưa xong đâu.”
“Ồ, vậy sao.”
“An-Anh là cái đồ thần kinh.”
“Đó là em mới đúng, đồ thần kinh còn thừa cân.”
Cứ như vậy, hai anh em lại lời qua tiếng lại với nhau lần nữa, không ai chịu nhường ai. Còn ông quản lý thì lại tàn hình trong cuộc nói chuyện này, vì ông sợ lại lỡ miệng gây ra chuyện khác. Bữa ăn bình thường giờ đây lại trở thành một bữa ăn bất ổn. Một dấu hiệu chẳng suôn sẻ cho chuyến đi chơi này.
Chaporia
Bình Luận (0)