Ánh Sáng Hy Vọng/Chapter 4: Lời Kêu Cứu Từ Ngôi Làng Hẻo LánhChapter 4: Lời Kêu Cứu Từ Ngôi Làng Hẻo Lánh
20px

Bốn năm dài đã lặng lẽ trôi qua kể từ buổi sáng định mệnh ấy, khi chiếc xe ngựa sang trọng mang theo Aoi và Shin khuất dạng sau vòm cây xanh rì. Hikari, cô bé với mái tóc xanh dương nhạt ngày nào, giờ đây đã bước sang tuổi mười hai. Vóc dáng nhỏ nhắn đã thêm phần mảnh mai, cao ráo hơn, và đôi mắt vàng rực sáng, dù vẫn ánh lên nét hồn nhiên trong trẻo, đã ẩn chứa một sự điềm tĩnh và chín chắn vượt xa lứa tuổi. Sự trầm tư, những nỗi băn khoăn về vai trò của một Healer vẫn còn đó, nhưng chúng không còn là gánh nặng khiến cô bé thu mình, mà đã trở thành một phần của sự trưởng thành, một động lực thầm lặng để Hikari không ngừng nỗ lực.

Dưới sự chỉ dạy tận tình của thầy Takumi, Quang Ma Pháp của Hikari đã có những bước tiến đáng kinh ngạc. Lượng Ma Lực dồi dào, thứ từng khiến cô bé chật vật kiểm soát, giờ đây đã gần chạm ngưỡng tám triệu đơn vị, một con số vẫn vững vàng ở Hạng C nhưng đã tiệm cận mức cao hơn. Quan trọng hơn cả con số, Hikari đã học được cách điều khiển dòng năng lượng thuần khiết ấy một cách tinh tế và uyển chuyển. Những quả cầu ánh sáng cô tạo ra không chỉ lớn hơn, duy trì được lâu hơn, mà còn có thể thay đổi cường độ, hình dáng theo ý muốn. Khả năng chữa trị cũng trở nên điêu luyện. Những vết thương thông thường có thể lành lại gần như tức khắc dưới bàn tay cô, và đặc biệt, Hikari bắt đầu cảm nhận được những dòng chảy năng lượng vi tế, những "rung động" bất thường bên trong cơ thể sống. Đó là bước khởi đầu cho một khả năng mà thầy Takumi gọi là "chẩn đoán ma pháp", một kỹ năng hiếm có ngay cả với những Healer dày dạn kinh nghiệm.

Cuộc sống của Hikari trôi qua êm đềm trong căn nhà nhỏ giữa khu vườn. Mỗi sáng, cô thức dậy cùng ánh bình minh, luyện tập Quang Ma Pháp, lắng nghe những bài giảng của thầy Takumi về lịch sử ma pháp, về các loại thảo dược, về sự cân bằng của tự nhiên. Buổi chiều, cô giúp thầy chăm sóc vườn cây, phân loại những cuốn sách cổ đã ố vàng, hoặc thỉnh thoảng theo thầy đến những nhà dân gần đó, chữa trị những vết cắt, vết bỏng nhỏ hay những cơn cảm mạo thông thường. Hình ảnh Aoi với Băng Ma Pháp sắc lạnh và Shin với ngọn lửa ấm áp vẫn thường hiện về trong những giấc mơ, nhưng nỗi nhớ không còn là sự trống trải day dứt. Thay vào đó, nó là một niềm hy vọng mơ hồ về ngày tái ngộ, một lời hứa thầm lặng rằng cô sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, theo cách riêng của mình.

Một buổi chiều tà, khi những vệt nắng cuối cùng còn vương trên ngọn cây, nhuộm vàng cả khoảng sân trước nhà, Hikari đang cẩn thận lau bụi cho một cuốn sách da thuộc cũ kỹ. Thầy Takumi ngồi bên bàn trà, nhấp một ngụm trà ấm, đôi mắt hiền từ nhìn ra khu vườn. Không gian yên bình đến mức có thể nghe rõ tiếng lá xào xạc và tiếng côn trùng rỉ rả.

Sự tĩnh lặng ấy đột ngột bị phá vỡ bởi những tiếng bước chân dồn dập và tiếng thở hổn hển. Một người đàn ông trung niên, dáng người tiều tụy, khuôn mặt hốc hác vì mệt mỏi và lo lắng, quần áo lấm lem bùn đất, gần như lao vào căn nhà. Ông ta chống tay lên đầu gối, cố gắng hít thở từng ngụm không khí khó nhọc.

"Thầy... thầy Takumi..." giọng ông khản đặc, đứt quãng. "Xin... xin thầy cứu giúp!"

Thầy Takumi đặt chén trà xuống, đứng dậy, vẻ mặt trở nên nghiêm nghị. Hikari cũng ngừng tay, tò mò và có chút lo lắng nhìn người đàn ông lạ mặt.

"Xin ông bình tĩnh," thầy Takumi ôn tồn nói. "Có chuyện gì, cứ từ từ nói rõ."

Người đàn ông hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. "Tôi... tôi là Kael, trưởng làng của Làng Sương Mờ. Làng chúng tôi nằm ở phía Đông, sau dãy Hắc Sơn, cách đây... cách đây gần ba ngày đường đi bộ." Ông chỉ tay về phía xa xăm, nơi những ngọn núi mờ ảo hiện ra dưới ánh hoàng hôn.

"Làng Sương Mờ?" Thầy Takumi khẽ nhíu mày. "Ta có nghe qua. Một ngôi làng khá biệt lập."

"Vâng, thưa thầy," Kael gật đầu, giọng nói run rẩy vì tuyệt vọng. "Gần một tuần nay, một dịch bệnh kỳ lạ... một tai ương khủng khiếp đã giáng xuống làng chúng tôi. Người bệnh ban đầu chỉ sốt nhẹ, cơ thể mệt mỏi, nhưng chỉ sau một ngày, toàn thân họ nổi những nốt ban đỏ kỳ lạ, rồi ho dữ dội, lồng ngực đau nhói, hơi thở ngày càng khó khăn. Đã có... đã có năm người không qua khỏi, thưa thầy, toàn là người già và trẻ nhỏ." Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má sạm đen của ông. "Thầy lang duy nhất trong làng, ông ấy cũng đã nhiễm bệnh, nằm liệt một chỗ. Chúng tôi đã thử mọi loại lá thuốc, mọi bài thuốc gia truyền, nhưng tất cả đều vô hiệu. Trong lúc tuyệt vọng, tôi nhớ ra lời cha ông kể về một vị ẩn sĩ tài ba, am hiểu y thuật và ma pháp, sống ở vùng này. Tôi... tôi đã liều mình tìm đến, với hy vọng cuối cùng."

Thầy Takumi im lặng lắng nghe, từng nếp nhăn trên trán ông như sâu hơn. Ông nhìn sang Hikari, ánh mắt thoáng qua một tia ưu tư, rồi lại nhìn Kael, người đang cúi đầu, bờ vai run lên vì bất lực.

"Lão phu tuổi đã cao," thầy Takumi chậm rãi cất tiếng, giọng trầm buồn. "Sương gió đường xa, lại thêm hiểm nguy từ dịch bệnh chưa rõ nguồn gốc... e rằng thân già này không kham nổi." Lời nói của thầy như một nhát búa giáng xuống niềm hy vọng mong manh của Kael.

Người trưởng làng ngẩng phắt lên, rồi như mất hết sức lực, từ từ sụp xuống nền đất, hai tay ôm lấy mặt. Tiếng khóc nấc nghẹn ngào của một người đàn ông trụ cột, bất lực nhìn dân làng mình chìm trong đau khổ, khiến không khí trong căn nhà nhỏ trở nên nặng trĩu.

Hikari đứng đó, trái tim cô bé như thắt lại. Hình ảnh những người bệnh, những đứa trẻ yếu ớt, tiếng ho khan vật vã hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô, dù cô chưa từng đặt chân đến Làng Sương Mờ. Cô nhớ lại những bài học của thầy Takumi về lòng trắc ẩn, về sứ mệnh của người sở hữu Quang Ma Pháp. Bốn năm qua, cô đã luyện tập không ngừng, lượng Ma Lực trong người cô đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. Nếu mình không thử... nếu ngay cả mình cũng không dám thử, thì ai sẽ giúp họ đây? Một ngọn lửa nhỏ bé nhưng kiên định bỗng nhiên bùng lên trong lòng cô gái 12 tuổi.

"Thưa thầy," Hikari bước lên một bước, giọng nói trong trẻo nhưng có chút run rẩy của tuổi mới lớn vang lên, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. "Con... con nghĩ con có thể đi. Con muốn thử sức mình."

Kael ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe ngơ ngác nhìn Hikari. Một cô bé? Một cô bé mảnh mai thế này sao? Thầy Takumi cũng nhìn học trò của mình, ánh mắt ông phức tạp, có sự ngạc nhiên, có lo lắng, nhưng nhiều hơn cả là một niềm tự hào không che giấu. Ông thấy được sự quyết tâm sắt đá trong đôi mắt vàng kia, thấy được lòng nhân ái thuần khiết đang thôi thúc cô bé.

"Hikari..." thầy Takumi khẽ gọi.

"Con biết đường đi sẽ vất vả, dịch bệnh cũng rất nguy hiểm," Hikari nói tiếp, giọng đã vững vàng hơn. "Nhưng con đã học Quang Ma Pháp, con có thể chữa trị. Ít nhất, con cũng muốn cố gắng làm điều gì đó. Con không thể chỉ đứng nhìn mọi người chịu khổ được."

Thầy Takumi nhìn sâu vào mắt học trò một lúc lâu, rồi ông từ từ gật đầu. "Được lắm, Hikari. Lòng dũng cảm và trắc ẩn của con thật đáng quý. Đây sẽ là thử thách thực sự đầu tiên trên con đường của một Healer. Con đã sẵn sàng chưa?"

"Con sẵn sàng, thưa thầy!" Hikari đáp, không một chút do dự.

Quyết định đã được đưa ra. Thầy Takumi không giữ Hikari lại, bởi ông hiểu rằng, một con chim non đã đến lúc phải rời tổ để tập bay, dù bầu trời ngoài kia đầy rẫy phong ba. Ông biết, đây là cơ hội để Hikari thực sự hiểu được ý nghĩa của sức mạnh mà cô sở hữu.

Ngay tối hôm đó, thầy Takumi đã cẩn thận chuẩn bị hành trang cho Hikari. Một chiếc ba lô bằng vải gai bền chắc, kích thước vừa vặn với vóc người thiếu nữ, bên trong là một ít lương khô làm từ bột ngũ cốc và mật ong, một bình nước bằng da dê đã được làm sạch, vài bộ quần áo mỏng nhẹ nhưng giữ ấm tốt. Quan trọng hơn cả, thầy đưa cho Hikari một cuốn sổ tay nhỏ, bìa bằng da mềm, bên trong là những dòng chữ viết tay nắn nót của thầy, ghi lại triệu chứng và cách điều trị cơ bản một số bệnh dịch thường gặp bằng Quang Ma Pháp, cùng với hình vẽ và công dụng của vài loại thảo dược thanh tẩy, giải độc mà Hikari có thể tìm thấy trong rừng. Thầy cũng không quên dặn dò cô mang theo con dao găm nhỏ mà ông đã rèn cho cô từ lâu – không phải để chiến đấu, mà để phòng thân khi cần thiết, hoặc dùng để cắt hái thảo dược. Cuối cùng, thầy trao cho cô một viên đá màu hổ phách, khi truyền Ma Lực vào, nó sẽ phát ra ánh sáng dịu nhẹ, đủ để soi đường trong đêm tối hoặc dùng làm tín hiệu.

Trưởng làng Kael, sau phút bàng hoàng và có chút nghi ngờ ban đầu khi thấy người thầy Takumi cử đi chỉ là một cô bé, giờ đây không còn lựa chọn nào khác. Ông nhìn thấy sự tin tưởng trong ánh mắt của vị ẩn sĩ, và hơn hết, ông nhìn thấy một điều gì đó rất đặc biệt ở cô bé Hikari này – một sự kiên định và một vầng hào quang vô hình của lòng tốt. Ông hứa sẽ dẫn đường cẩn thận và bảo vệ cô bé hết khả năng của mình.

Sáng sớm hôm sau, khi sương đêm còn giăng mắc trên những ngọn cỏ, và mặt trời chỉ vừa ló dạng ở đằng đông, Hikari đã khoác ba lô lên vai, sẵn sàng cho chuyến hành trình. Thầy Takumi tiễn cô ra đến cổng vườn. Cái ôm của thầy thật chặt, thật ấm áp, mang theo cả sự lo lắng và niềm tin tưởng vô bờ.

"Hãy nhớ những gì ta đã dạy, Hikari," thầy nói, giọng khẽ run. "Nhưng quan trọng hơn cả, hãy lắng nghe trái tim con, tin vào bản thân và Quang Ma Pháp thuần khiết của con. Ánh sáng sẽ luôn dẫn lối cho những tâm hồn nhân ái."

Hikari gật đầu, cố gắng mỉm cười dù sống mũi cay cay. "Con sẽ không làm thầy thất vọng."

Cô bé quay người, cùng với trưởng làng Kael, bước những bước chân đầu tiên trên con đường mòn dẫn vào khu rừng rậm rạp. Con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy những điều chưa biết. Khu rừng già âm u, với những thân cây cổ thụ vươn cao che khuất cả bầu trời, và những âm thanh lạ lẫm của muôn vàn sinh vật ẩn mình, vừa khiến cô bé 12 tuổi cảm thấy háo hức của một cuộc phiêu lưu nhỏ, lại vừa mang đến một cảm giác lo lắng mơ hồ. Trách nhiệm cứu giúp cả một ngôi làng đang đè nặng lên đôi vai mảnh dẻ ấy.

Họ đi được gần nửa ngày, khi mặt trời đã lên quá đỉnh đầu. Rừng càng vào sâu càng ẩm ướt và khó đi. Bất chợt, bầu trời đang quang đãng bỗng nhiên sầm tối lại. Những đám mây đen kịt từ đâu kéo đến, và chỉ trong chốc lát, một cơn mưa rừng xối xả trút xuống. Hạt mưa to và nặng, quất vào mặt đau rát. Con đường mòn vốn đã trơn trượt giờ đây biến thành một dòng suối bùn lầy lội.

Trưởng làng Kael, vốn đã kiệt sức sau chuyến đi tìm kiếm sự giúp đỡ và giờ là dẫn đường trở về, loạng choạng trên con dốc trơn. Ông hét lên một tiếng thất thanh khi một chân bị trượt, cả người chao đảo, suýt nữa thì ngã lăn xuống một khe vực nhỏ hẹp nhưng sâu hoắm bên cạnh đường.

"Cẩn thận, bác Kael!" Hikari kêu lên, tim như thót lại. Không một chút do dự, cô bé nhanh chóng vận dụng Quang Ma Pháp. Một vầng sáng ấm áp, dịu nhẹ lan tỏa từ lòng bàn tay cô, không phải để tấn công hay phòng thủ theo cách thông thường. Ánh sáng ấy bao bọc lấy Hikari và trưởng làng, xua tan đi một phần cái lạnh buốt của cơn mưa, và kỳ diệu thay, quần áo ướt sũng của họ bắt đầu khô lại nhanh chóng. Ánh sáng cũng soi rõ từng mô đất, từng hòn đá trên con đường trơn trợt, giúp họ nhìn rõ hơn trong màn mưa trắng xóa.

Thấy trưởng làng vẫn còn run rẩy vì sợ hãi và lạnh, Hikari tập trung hơn một chút. Cô hướng dòng Quang Ma Lực xuống mặt đất ngay dưới chân ông Kael. Một cách vô thức, cô đang cố gắng "thanh tẩy" và "cô đặc" lớp bùn nhão, khiến nó trở nên cứng cáp và bớt trơn hơn. Người trưởng làng cảm nhận được sự thay đổi, ông bước thử một bước, rồi bước nữa, vững vàng hơn hẳn.

Ông quay lại nhìn Hikari, đôi mắt ánh lên vẻ kinh ngạc và biết ơn sâu sắc. Ông đã nghe nói về ma pháp, nhưng đây là lần đầu tiên ông thực sự chứng kiến nó được sử dụng một cách kỳ diệu và hữu ích đến vậy, không phải để hủy diệt, mà để bảo vệ và giúp đỡ. Ông nhận ra, cô bé trước mặt mình, dù còn rất trẻ, nhưng chắc chắn không hề tầm thường. Có lẽ, hy vọng của Làng Sương Mờ thực sự nằm ở đây.

Cơn mưa vẫn không ngớt. May mắn thay, sau khi đi thêm một đoạn ngắn nữa, họ tìm thấy một mái đá lớn nhô ra từ sườn núi, tạo thành một cái hang nhỏ tự nhiên, đủ khô ráo để trú ẩn. Trưởng làng Kael nhanh chóng dùng chút củi khô còn sót lại trong túi và viên đá lửa để nhóm lên một đống lửa nhỏ. Ngọn lửa bập bùng xua đi cái lạnh và mang lại chút hơi ấm cùng cảm giác an toàn.

Hikari ngồi xuống bên đống lửa, đưa hai bàn tay nhỏ bé ra hơ ấm. Cô nhìn những giọt mưa nặng hạt vẫn đang rơi không ngớt ngoài kia, lắng nghe tiếng gió rít qua kẽ đá. Lần đầu tiên xa nhà, lần đầu tiên đối mặt với một trách nhiệm lớn lao đến vậy. Trong lòng cô bé 12 tuổi, sự lo lắng ban đầu đã dần được thay thế bằng một quyết tâm mạnh mẽ. Cô nghĩ về những người dân làng đang mòn mỏi chờ đợi, về những đứa trẻ đang vật lộn với bệnh tật. Ánh sáng trong đôi mắt vàng của Hikari càng trở nên kiên định hơn. Cô biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều gian nan, nhưng cô sẽ không lùi bước.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...