Ánh Sáng Hy Vọng/Chapter 7: Rừng Sương Canh Gác và Nanh Vuốt Độc DượcChapter 7: Rừng Sương Canh Gác và Nanh Vuốt Độc Dược
20px

Cái chết của lão thầy lang phủ một màn sương bi thương lên Làng Sương Mờ, nhưng cũng chính nó đã thổi bùng lên ngọn lửa quyết tâm trong lòng Hikari. Cô bé Healer mười hai tuổi, với đôi mắt vàng trắng nay ánh lên sự kiên định lạ thường, hiểu rằng ma thuật chữa lành của mình, dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng chỉ là giải pháp tạm thời nếu nguồn cơn của dịch bệnh vẫn còn đó, như một con quái vật vô hình đang gặm nhấm sự sống của ngôi làng. Cuốn sổ tay y thuật của thầy Takumi, với những trang giấy đã ngả màu theo năm tháng, trở thành vũ khí duy nhất mà cô tin tưởng vào lúc này.

"Thưa bác Kael, thưa các chú," Hikari đứng trước những người đàn ông còn lại chút sức lực của làng, giọng nói trong trẻo nhưng đanh thép, "những triệu chứng của người bệnh, đặc biệt là độc tố mà con cảm nhận được, cho thấy đây không phải là một trận ốm thông thường. Con tin rằng nguồn nước của chúng ta đã bị ô nhiễm bởi một thứ gì đó cực độc từ thượng nguồn con suối Mờ. Chúng ta phải tìm ra nó!"

Khu rừng phía thượng nguồn vốn là nơi cấm địa đối với dân làng, đầy rẫy những lời đồn về thú dữ và những hiện tượng ma quái. Nhưng giờ đây, đối mặt với sự sống còn, nỗi sợ hãi đã phải nhường chỗ cho sự liều lĩnh. Trưởng làng Kael, sau khi nhìn thấy những gì Hikari đã làm, đã đặt trọn niềm tin vào cô bé. Ông chọn ra năm người thanh niên, những thợ săn và tiều phu dũng cảm và rắn rỏi nhất làng. Dù Ma Lực của họ có thể chỉ ở mức Hạng D hoặc C thấp, nhưng kinh nghiệm đi rừng, kỹ năng sử dụng giáo mác, dao rựa và sự thông thuộc địa hình của họ là không thể xem thường. Bran, người lớn tuổi nhất và là thợ săn giỏi nhất, có Đấu Khí ở mức Hạng D trung bình, đủ để cường hóa sức mạnh và tốc độ của mình lên đáng kể. Họ là những người bảo vệ cho Hikari trong chuyến đi đầy rủi ro này.

Hikari chỉ mang theo túi thuốc thảo dược, một bình nước lớn, và con dao găm nhỏ mà thầy Takumi đã rèn cho cô. Sức mạnh của cô không nằm ở việc đối đầu trực diện.

Hành trình ngược dòng suối Mờ thử thách sự kiên trì của cả nhóm. Càng vào sâu, rừng càng âm u, cây cối chen chúc, và không khí đặc quánh mùi ẩm mốc. Hikari liên tục vận dụng Quang Ma Lực, không phải để tạo ra ánh sáng rực rỡ, mà để khuyếch đại các giác quan của mình lên mức tối đa. Cô có thể "nghe" được tiếng nước chảy ngầm dưới lớp lá mục, "ngửi" được mùi của từng loại cây cỏ, và quan trọng nhất, "cảm nhận" được những dòng năng lượng bất thường, những dấu hiệu của sự sống hoặc sự ô nhiễm.

Sau gần một ngày đường, Bran, người đi đầu với khứu giác nhạy bén của một thợ săn, bỗng khựng lại, giơ tay ra hiệu. "Mùi máu tươi... và một thứ gì đó rất hôi thối," anh thì thầm, đôi mắt cảnh giác quét khắp xung quanh.

Cả nhóm nín thở, thận trọng tiến lên. Họ rẽ qua một rặng cây dương xỉ khổng lồ và cảnh tượng trước mắt khiến họ phải sững sờ. Xác một con hươu núi to lớn nằm đó, cổ họng bị một vết cắn khủng khiếp xé toạc. Máu vẫn còn rỉ ra, nhuộm đỏ cả một vùng đất. Nhưng điều đáng sợ hơn là những dấu chân xung quanh. Chúng lớn hơn bất kỳ dấu chân sói nào họ từng thấy, với những móng vuốt dài và sắc nhọn hằn sâu xuống nền đất ẩm.

Hikari cúi xuống, không hề tỏ ra sợ hãi. Cô cẩn thận dùng một cành cây nhỏ gạt lớp lông trên vết thương của con hươu. Một lớp dịch nhầy màu xanh lục nhạt, có mùi tanh nồng, bao phủ quanh vết cắn. Cô đưa đầu ngón tay lại gần, tập trung Quang Ma Lực, cố gắng "phân tích" thứ dịch đó. Một cảm giác lạnh lẽo, đầy ác ý và "bệnh tật" truyền thẳng vào tâm trí cô.

"Độc tố rất mạnh," Hikari khẳng định, giọng trầm xuống. "Nó ăn mòn và làm suy yếu sinh lực cực nhanh. Đây không phải là sói thường. Chúng ta đang đối mặt với một loài Sói Độc Biến Dị, có lẽ mỗi con ít nhất cũng phải ở Hạng D cao, thậm chí là C thấp."

Lời nói của Hikari khiến những người thanh niên càng thêm căng thẳng. Đối đầu với một con sói Hạng D đã là thử thách, giờ đây có thể là cả một bầy.

Họ quyết định phải lần theo dấu vết, bởi lẽ hang ổ của bầy sói hoặc nguồn nước mà chúng sử dụng có thể chính là nơi phát tán dịch bệnh. Dấu chân dẫn họ vào một khu vực rừng tối tăm và chằng chịt hơn, nơi những thân cây cổ thụ xoắn xuýt vào nhau như những con quái vật khổng lồ.

Đột nhiên, không một tiếng động báo trước, năm cái bóng xám xịt lao ra từ các hướng. Sói Độc! Chúng to lớn và hung tợn hơn bất kỳ con sói nào họ từng thấy. Bộ lông xám tro của chúng lốm đốm những mảng màu xanh lục bệnh hoạn, đôi mắt đỏ ngầu như hai hòn than rực lửa, và từ những chiếc mõm dài, răng nanh nhọn hoắt nhe ra, nhỏ giọt thứ nước dãi độc hại. Mỗi con sói đều toát ra một luồng khí tức mạnh mẽ, ít nhất là ở ngưỡng Hạng C thấp, đủ sức xé xác một người thường trong nháy mắt.

"Vào vị trí!" Bran hét lớn, Đấu Khí màu nâu nhạt bao bọc lấy cơ thể anh, khiến cơ bắp anh như phồng lên, tốc độ và sức mạnh tăng vọt. Anh vung ngọn giáo dài, chặn đứng cú vồ của một con sói. Tiếng kim loại va chạm với xương cốt vang lên chát chúa.

Bốn người thanh niên còn lại cũng nhanh chóng tạo thành một vòng tròn nhỏ, Hikari ở giữa. Họ không phải là những chiến binh được đào tạo bài bản, nhưng kinh nghiệm sinh tồn trong rừng sâu đã dạy họ cách phối hợp.

Hikari không hoảng loạn. Cô biết vai trò của mình. Hai bàn tay cô phát ra ánh sáng vàng trắng dịu nhẹ nhưng ổn định. "Tập trung phòng thủ! Đừng để chúng cắn trúng!" cô hét lên, giọng vang vọng.

Một con sói với tốc độ kinh hoàng lách qua được ngọn giáo của một người thanh niên, định cắn vào sườn anh ta. Hikari phản ứng cực nhanh.

Một "Quang Đạn" – quả cầu ánh sáng nén chặt – được cô bắn ra từ đầu ngón tay. Nó không mang sát thương vật lý lớn, nhưng khi trúng vào mắt con sói, ánh sáng chói lòa đột ngột khiến nó phải nhắm mắt, khựng lại trong nửa giây. Chỉ nửa giây đó, người thanh niên đã kịp lùi lại, tránh được cú đớp chí mạng. Đây là kỹ năng mà Hikari đã luyện tập với thầy Takumi, một cách để sử dụng Quang Ma Pháp vào việc tự vệ cơ bản, hiệu quả nhất là gây mất phương hướng.

Tuy nhiên, một con sói khác, ranh mãnh hơn, đã vòng ra sau lưng một người tên Lorin, người đang mải đối phó với một con khác ở phía trước. Với một cú nhảy mạnh mẽ, nó ngoạm một miếng lớn vào bắp đùi Lorin.

"Aaaa!" Lorin hét lên đau đớn, ngã khụy xuống.

"Lorin!" Hikari không ngần ngại lao tới, bất chấp nguy hiểm. Ánh sáng vàng trắng từ tay cô tuôn trào, bao phủ lấy vết thương đang tuôn máu. Độc tố từ răng sói bắt đầu lan ra, khiến vùng da xung quanh tím tái. Hikari nghiến răng, tăng cường độ Quang Ma Lực. "Thanh tẩy!" cô thầm niệm. Lần này, "thanh tẩy" của cô không phải là phân rã vật chất, mà là sự tập trung năng lượng ánh sáng thuần khiết để trung hòa và đẩy lùi độc tố đang xâm nhập vào cơ thể Lorin. Vùng da tím tái từ từ nhạt dần, máu ngừng chảy, và Lorin, dù vẫn còn đau đớn, đã có thể gượng dậy với sự giúp đỡ của một người bạn.

Trong lúc đó, một con sói thứ tư, có vẻ là con đầu đàn, to lớn và hung tợn hơn hẳn những con khác, bộ lông của nó có những vệt xanh lục đậm hơn, và khí tức của nó rõ ràng đã đạt đến Hạng C trung bình (khoảng 1-2 triệu Mana), đã nhận ra Hikari chính là mối đe dọa lớn nhất cho kế hoạch săn mồi của bầy. Nó gầm lên một tiếng đầy tức giận, bỏ qua những người thanh niên khác, lao thẳng về phía cô bé Healer.

Hikari đối mặt trực diện với con quái vật. Cô biết mình không thể chạy thoát, tốc độ của nó quá nhanh. "Quang Đạn" có lẽ sẽ không đủ để ngăn cản nó. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, khi hàm răng tanh tưởi của con sói chỉ còn cách cô vài gang tay, một điều gì đó bên trong Hikari thức tỉnh. Không phải ý chí của cô, mà là một bản năng tự vệ sâu thẳm, một sức mạnh cổ xưa mà cô không hề hay biết.

Một vầng hào quang bảy sắc cầu vồng, cực kỳ mờ ảo, gần như trong suốt nếu không nhìn thật kỹ, bất ngờ bùng phát từ cơ thể Hikari trong một phần ngàn giây. Nó không chói lòa như Quang Ma Pháp, mà mang một vẻ đẹp thanh khiết, siêu việt và một uy áp không thể diễn tả bằng lời. Con sói đầu đàn, dù đang ở đỉnh điểm của sự hung hãn, khi tiếp xúc với vầng hào quang đó, bỗng nhiên toàn thân cứng đờ. Đôi mắt đỏ ngầu của nó không còn sự điên cuồng, mà thay vào đó là một nỗi sợ hãi nguyên thủy, một sự kinh hoàng tột độ trước một thứ gì đó vượt xa sự hiểu biết của nó. Nó không bị đẩy lùi, không bị thương, mà chỉ đơn giản là khựng lại hoàn toàn, mọi chuyển động như bị một lực vô hình ghìm chặt, như thể thời gian quanh nó đã bị bóp méo.

Vầng hào quang bảy sắc biến mất nhanh như lúc nó xuất hiện. Hikari cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng và một sự kiệt sức nhẹ nhàng, thoáng qua. Cô không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng cô biết mình vừa thoát chết.

Khoảnh khắc con sói đầu đàn bị "đóng băng" đó, dù chỉ kéo dài chưa đầy một giây, là quá đủ. Bran, với kinh nghiệm của một thợ săn lão luyện, không bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng. Anh dồn toàn bộ Đấu Khí vào ngọn giáo, lao tới và đâm một cú chí mạng xuyên qua cổ họng con sói. Con quái vật Hạng C gầm lên một tiếng cuối cùng rồi đổ gục xuống.

Bốn con sói còn lại, thấy con đầu đàn bị giết và có lẽ cũng cảm nhận được chút dư âm của luồng năng lượng đáng sợ vừa rồi, bắt đầu do dự. Sự điên cuồng trong mắt chúng giảm bớt, thay vào đó là sự sợ hãi. Chúng gầm gừ nhìn nhóm người một lúc rồi đồng loạt quay đầu, tháo chạy vào rừng sâu, biến mất không một dấu vết.

Trận chiến kết thúc. Cả nhóm người thở phào nhẹ nhõm, nhưng ai cũng thấm mệt và có vài vết thương. Hikari nhanh chóng dùng phần Ma Lực ít ỏi còn lại của mình để chữa trị cho những người bị thương nặng nhất, ưu tiên cầm máu và loại bỏ những phần độc tố còn sót lại.

"Tiểu thư... con sói đó... nó..." Trưởng làng Kael lắp bắp, vẫn chưa hết bàng hoàng trước cảnh tượng con sói đầu đàn bị khựng lại một cách kỳ lạ.

Hikari chỉ lắc đầu, mỉm cười yếu ớt. "Có lẽ... nó bị bất ngờ thôi ạ. Chúng ta đã thắng rồi, đó mới là điều quan trọng." Cô quyết định giữ bí mật về vầng hào quang bảy sắc. Đó là một thứ gì đó quá lớn lao và khó hiểu đối với chính cô.

Dù nguy hiểm đã qua, nhưng mục tiêu chính của họ vẫn chưa hoàn thành. Họ lần theo dấu vết máu của những con sói bỏ chạy, hy vọng tìm được hang ổ của chúng hoặc nguồn nước bị ô nhiễm. Cuối cùng, sau khi đi thêm khoảng một giờ nữa, họ đến một vùng trũng ẩm thấp, nơi có một cái hồ nước nhỏ tù đọng. Nước trong hồ có màu xanh lục nhờ nhờ, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc, và xung quanh bờ hồ, xác của vô số động vật nhỏ nằm la liệt. Ở một góc hồ, những cây Nấm Ma Sương khổng lồ, to bằng cái lều nhỏ, vươn những cái mũ phát quang bệnh hoạn của chúng lên trời.

"Đây rồi!" Hikari thốt lên, dù mệt mỏi nhưng giọng nói không giấu được sự nhẹ nhõm. "Nguồn gốc của dịch bệnh chính là cái hồ này và đám nấm kia!"

Bầy sói canh gác đã bị đẩy lui, nhưng làm thế nào để xử lý cả một cái hồ nước độc và những cây nấm khổng lồ này sẽ là một thử thách hoàn toàn khác, đòi hỏi trí tuệ và sự cẩn trọng của cô bé Healer, cùng với sự đồng lòng của những người dân làng dũng cảm. Cuộc chiến vì sự sống của Làng Sương Mờ vẫn chưa kết thúc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...