Ngọn Núi Lửa Cổ Đại
Dưới ánh trăng mờ nhạt, ngọn núi lửa cổ đại sôi sục như một cỗ máy địa ngục khổng lồ. Khói độc và khí lưu huỳnh bốc lên từ miệng núi, phủ một lớp sương mù dày đặc màu đỏ thẫm. Dòng dung nham nóng bỏng chảy tràn trên các vách đá, phát ra tiếng gầm rú như thể núi lửa đang thở. Đây là lãnh thổ của Salamander Cổ Đại , một sinh vật nguyên tố sống sót từ thời hỗn mang, nơi lửa và bóng tối thống trị thế giới.
Con rồng đen đứng trên mép miệng núi lửa, đôi mắt đỏ rực phản chiếu ánh lửa từ bên trong. Cơ thể nó vẫn chưa hoàn toàn hồi phục sau trận chiến với Hikari, nhưng vết thương không còn là mối bận tâm. Nó đến đây không phải để nghỉ ngơi. Nó đến đây để tìm kiếm một điều gì đó – dù bản thân nó cũng không hiểu rõ điều đó là gì.
Nó hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi lửa cổ xưa, mùi máu khô lâu năm, và mùi của một sinh vật khổng lồ đang ngủ sâu bên trong.
“Một Salamander,” nó nghĩ, cái đuôi quét nhẹ qua nền đá. “Một kẻ thù xứng đáng.”
Sự Trống Vắng Của Tự Do
Kể từ khi rời bỏ Băng Rắn Độc, con rồng đen đã bay qua nhiều vùng đất khác nhau, nhưng không nơi nào khiến nó muốn dừng lại. Nó không tìm kiếm bạn bè. Nó không tìm kiếm đồng loại. Nó chỉ đơn thuần đang tồn tại.
Nhưng tồn tại không có nghĩa là sống.
Mỗi ngày trôi qua, sự im lặng ngày càng đè nặng. Không còn tiếng người bàn tán, không còn những tên thủ hạ tranh giành quyền lực, không còn những âm thanh quen thuộc của căn cứ tạm thời.
Trước đây, nó từng coi Băng Rắn Độc là những sinh vật tầm thường, không xứng đáng để nó quan tâm. Chúng không hiểu trí tuệ của nó, không nhận ra khả năng suy nghĩ và phân tích chiến thuật của nó. Chúng chỉ coi nó là một con rồng mạnh mẽ, một công cụ chiến tranh, một sinh vật hoang dã.
Nhưng giờ đây, khi đứng một mình giữa núi lửa, nó nhận ra một điều:
Chúng ít nhất còn tồn tại.
Chúng còn có mục tiêu.
Chúng còn có lý do để sống.
Còn nó?
Nó không có gì ngoài sự tồn tại.
Sự Đối Lập Giữa Lửa Và Bóng Đổ
Tiếng gầm vang vọng từ sâu trong lòng núi lửa, khiến nền đất rung chuyển. Một luồng nhiệt lượng khổng lồ bốc lên, như thể cả núi lửa đang tỉnh giấc.
Con rồng đen không lùi bước. Nó đã chọn nơi này làm lãnh thổ mới, và nó sẽ không để một Salamander Cổ Đại cản đường mình.
Một bóng dáng khổng lồ chui ra từ dòng dung nham, ánh mắt đỏ rực như hai cục than hồng. Sinh vật ấy cao hơn cả con rồng, cơ thể phủ đầy vảy lửa, mỗi bước chân đều khiến mặt đất nứt vỡ. Mồm nó phun ra lửa nguyên chất, không phải lửa thông thường, mà là ngọn lửa được rèn luyện qua hàng ngàn năm tồn tại trong lòng núi lửa.
Salamander Cổ Đại.
Một sinh vật thuần túy dựa vào bản năng, không có trí tuệ, nhưng lại mang sức mạnh nguyên thủy không ai có thể phủ nhận.
Con rồng đen nhìn vào đôi mắt đỏ rực của Salamander, rồi chậm rãi há miệng, phun ra một luồng Hắc Hoả – sự kết hợp giữa lửa dữ dội và bóng tối dịu nhẹ.
Ầm!
Hai luồng lửa va chạm giữa không trung, tạo ra một vụ nổ lớn, khiến cả núi lửa rung chuyển.
Bản Chất Của Một Kẻ Sống Sót
Con rồng không hành động theo bản năng. Nó không lao vào chiến đấu như những con rồng khác. Nó đứng yên, quan sát, phân tích.
Salamander mạnh hơn nó về mặt sức mạnh thuần túy. Lửa của nó có thể thiêu rụi thép, và cơ thể khổng lồ của nó gần như bất khả xâm phạm. Nhưng nó không có trí tuệ. Nó chỉ hành động theo bản năng.
Đó là cơ hội duy nhất của con rồng.
Nó bay lên cao, tránh xa tầm tấn công của Salamander, rồi từ từ tích tụ Hắc Hoả trong cổ họng. Không phải để tấn công, mà để kiểm soát không gian xung quanh.
Nó nhớ lại trận chiến với Hikari.
Nếu nó không hoảng loạn, nếu nó nghiêm túc, nếu nó có đủ thời gian tích tụ Hắc Hoả…
Nó có thể giết cô bé.
Nhưng cô bé cũng vậy.
Nếu cô bé không kiệt sức sau đòn đánh cuối cùng, cô bé có thể giết nó.
Chiến đấu không chỉ là sức mạnh.
Chiến đấu là sự tính toán.
Chiến đấu là lựa chọn đúng thời điểm.
Hắc Hoả Đối Đầu Với Lửa Nguyên Chất
Salamander gầm lên, rồi lao về phía con rồng, cơ thể tỏa ra nhiệt độ đủ để thiêu rụi thép.
Con rồng không né tránh. Nó lượn một vòng trên không, rồi bất ngờ phun ra một luồng Hắc Hoả vào nền đất phía trước Salamander.
Lửa đen và lửa đỏ va chạm, tạo ra một làn khói dày đặc, che khuất tầm nhìn.
Salamander gầm lên trong giận dữ, nhưng không thể xác định vị trí của con rồng.
Đây là cơ hội.
Con rồng lao xuống từ trên cao, dùng Hắc Hoả bao quanh cơ thể, khiến nó trở nên gần như vô hình trong làn khói dày đặc.
Nó không định giết Salamander ngay lập tức.
Nó định khiến nó hoảng loạn.
Trí Tuệ Là Vũ Khí Chết Người Nhất
Salamander gầm lên, phun lửa về mọi hướng, nhưng không trúng mục tiêu. Con rồng di chuyển nhanh, không ngừng thay đổi vị trí, khiến đối phương không thể đoán trước.
Rồi nó bắt đầu tấn công.
Không phải bằng một đòn đánh trực diện, mà bằng những luồng Hắc Hoả nhỏ, nhắm vào các điểm yếu – mắt, cổ họng, khớp xương.
Mỗi đòn đánh không gây sát thương lớn, nhưng đủ để khiến Salamander đau đớn và hoảng loạn.
Sinh vật lửa gầm lên, cố gắng tấn công, nhưng càng đánh càng mất kiểm soát.
Con rồng biết rằng nếu nó tiếp tục như vậy, Salamander sẽ kiệt sức trong vài phút.
Và khi đó, nó sẽ kết thúc trận chiến.
Cô Đơn Trong Sự Thống Trận
Khi Salamander gục xuống, cơ thể cháy sém, con rồng đen đứng trên đỉnh núi lửa, đôi mắt đỏ rực nhìn vào lãnh thổ mới của mình.
Núi lửa này là nơi hoàn hảo.
Nó có thể sống ở đây, không bị quấy rầy.
Nó có thể rèn luyện sức mạnh, không cần lo lắng về việc bị phát hiện.
Nó có thể tồn tại.
Nhưng tồn tại không có nghĩa là hạnh phúc.
Con rồng không cảm thấy vui vẻ khi chiến thắng Salamander. Nó không cảm thấy thỏa mãn.
Thay vào đó, một cảm giác kỳ lạ tràn ngập trong tâm trí nó.
Cô đơn.
Không phải vì nó muốn có bạn.
Không phải vì nó muốn có đồng loại.
Mà vì sự tĩnh lặng quá mức khiến nó cảm thấy một điều mà nó chưa từng nghĩ tới.
Nó nhớ Băng Rắn Độc.
Không phải vì chúng tốt bụng.
Không phải vì chúng tôn trọng nó.
Mà chỉ đơn giản vì chúng tồn tại.
Chúng nói chuyện.
Chúng bàn bạc.
Chúng tranh giành quyền lực.
Chúng sống.
Còn nó?
Nó chỉ tồn tại.
Sự Khác Biệt Giữa Kẻ Sống Sót Và Kẻ Chiến Thắng
Nó nhớ lại những ngày ở Băng Rắn Độc.
Chúng không hiểu nó.
Chúng nghĩ nó chỉ là một con rồng ngu ngốc, hành động theo bản năng.
Nhưng chúng vẫn cho nó ăn.
Chúng vẫn cho nó một nơi trú ẩn.
Chúng vẫn là những sinh vật sống sót như nó.
Giờ đây, nó đã không còn gì.
Núi lửa này không có tiếng người.
Không có tiếng cười.
Không có tiếng tranh cãi.
Chỉ có tiếng lửa cháy, tiếng gió gào thét, và tiếng tim nó đập trong tĩnh lặng.
Nó không cần bạn bè.
Nó không cần đồng minh.
Nhưng nó nhớ cảm giác có ai đó tồn tại gần mình.
Một sinh vật khác.
Một đối thủ.
Một kẻ thù.
Bất kỳ ai cũng được.
Khi Trí Tuệ Gặp Giới Hạn Của Cô Đơn
Con rồng nằm dài trên phiến đá nóng bỏng, nhìn lên bầu trời đêm.
Nó tự hỏi:
Liệu Hikari có nhớ lại trận chiến giữa chúng không?
Nó không biết.
Nó không quan tâm.
Nhưng một phần nhỏ trong nó vẫn tò mò.
Tò mò về nơi mà những sinh vật đó đang sống.
Tò mò về sức mạnh mà họ đã đạt đến.
Tò mò về cuộc sống của họ.
Không phải vì nó muốn gia nhập.
Chỉ là vì nó muốn biết rằng còn ai khác giống nó không.
Một sinh vật có trí tuệ.
Một kẻ sống sót.
Một kẻ không hành động theo bản năng.
Khi Một Kẻ Tự Tin Vào Trí Tuệ Gặp Phải Sự Trống Vắng
Nó nhớ lại những lời dạy của các học giả về loài rồng.
“Rồng không có trí tuệ. Chúng chỉ biết chiến đấu.”
“Rồng không có cảm xúc. Chúng chỉ biết hủy diệt.”
“Rồng không có lý tưởng. Chúng chỉ biết tồn tại.”
Nhưng nó khác.
Nó có trí tuệ.
Nó có cảm xúc.
Nó có lý tưởng – dù chỉ là sống sót.
Và vì thế, nó bị tách biệt.
Không có ai hiểu nó.
Không có ai đối thoại với nó.
Không có ai xứng đáng để nó chia sẻ.
Khi Một Kẻ Cô Đơn Nhận Ra Giới Hạn Của Mình
Nó không hối hận về quyết định rời đi.
Nó không hối hận vì chọn con đường sống sót.
Nhưng nó nhận ra một điều:
Sống sót không có nghĩa là hạnh phúc.
Nó đã sống sót khỏi Băng Rắn Độc.
Nó đã sống sót khỏi Hikari.
Nó đã sống sót khỏi Salamander Cổ Đại.
Nhưng nó không sống thật sự.
Nó chỉ tồn tại.
Và tồn tại trong một thế giới trống trải không khác gì chết đi.
Khi Một Kẻ Tự Tin Vào Mình Gặp Phải Câu Hỏi Lớn Nhất
Nó tự hỏi:
Liệu nó có thể tìm thấy một sinh vật nào khác như nó không?
Một con rồng có trí tuệ.
Một sinh vật có thể suy nghĩ, tính toán, và sống sót bằng trí óc thay vì sức mạnh.
Nếu có, nó sẽ làm gì?
Liệu nó sẽ chiến đấu?
Liệu nó sẽ kết minh?
Hay đơn giản là đứng nhìn và tiếp tục bay đi?
Nó không trả lời được.
Nhưng nó biết một điều:
Nếu nó không tìm được một kẻ nào đó như nó, nó sẽ không bao giờ cảm thấy thực sự sống.
Khi Một Kẻ Tự Cho Mình Là Mạnh Gặp Phải Sự Yếu Đuối Của Tâm Hồn
Con rồng nhớ lại khoảnh khắc Hikari nhắm vào cánh phải thay vì đầu nó.
Cô bé có thể giết nó.
Nhưng cô bé không làm.
Có phải vì cô bé sợ?
Hay đơn giản là vì cô bé không muốn?
Nếu cô bé không có tình cảm gì với nó, tại sao cô bé lại chọn cách cảnh báo thay vì giết chóc?
Nếu nó không có tình cảm gì với cô bé, tại sao nó lại nhớ về cô bé đến vậy?
Nó không hiểu.
Và lần đầu tiên trong đời, nó cảm thấy một cảm giác mà nó không thể phân tích bằng trí tuệ.
Một cảm giác gọi là nhớ nhung.
Khi Một Kẻ Tự Hào Về Trí Tuệ Gặp Phải Sự Yếu Đuối Của Tâm Trí
Nó không cần bạn bè.
Nó không cần đồng loại.
Nó không cần ai hiểu nó.
Nhưng nó nhớ lại khoảnh khắc ở Băng Rắn Độc, nơi dù bị coi thường, nó vẫn có ai đó để nhìn thấy.
Nó nhớ lại khoảnh khắc ở làng nhỏ, nơi dù bị Hikari hạ gục, nó vẫn có ai đó để đối đầu.
Nó nhớ lại khoảnh khắc ở núi lửa, nơi dù không có ai, nó vẫn có Salamander để chiến đấu.
Nhưng giờ đây, khi nó đã đánh bại mọi thứ, không còn ai để nhìn thấy nó.
Không còn ai để hiểu nó.
Không còn ai để đối đầu với nó.
Chỉ còn lại một sinh vật duy nhất – chính nó.
Khi Một Kẻ Tự Hào Về Sự Tự Do Gặp Phải Sự Hạn Chế Của Cô Đơn
Nó biết rằng nó có thể rời đi bất kỳ lúc nào.
Nó biết rằng nó có thể tìm đến những vùng đất mới.
Nhưng nó cũng biết một điều:
Dù nó đi đâu, nó cũng sẽ luôn một mình.
Vì trí tuệ của nó khiến nó khác biệt.
Vì sự tính toán của nó khiến nó không thể hòa nhập.
Vì sự tồn tại của nó khiến nó không thể kết nối.
Khi Một Kẻ Tự Cho Mình Là Kẻ Thừa Sống Gặp Phải Sự Thật Đau Đớn
Nó không cần ai.
Nó không muốn ai.
Nhưng nó nhớ cảm giác có ai đó tồn tại gần mình.
Nó nhớ tiếng nói của con người.
Nó nhớ trận chiến với Hikari.
Nó nhớ tất cả những điều mà nó từng coi là vô nghĩa.
Và lần đầu tiên, nó nhận ra một sự thật mà trí tuệ không thể che giấu:
Sống sót không có nghĩa là hạnh phúc.
Cô đơn không có nghĩa là tự do.
Tồn tại không có nghĩa là sống.
Khi Một Kẻ Tự Tin Vào Mình Gặp Phải Sự Thật Về Bản Chất Của Mình
Con rồng đen thở dài, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía chân trời nơi ánh bình minh đang dần ló rạng.
Nó không cần ai.
Nó không muốn ai.
Nhưng nó biết một điều:
Một ngày nào đó, nó sẽ gặp lại Hikari.
Và khi đó, nó sẽ không còn yếu đuối như hôm nay.
Nó sẽ không còn bị cô bé hạ gục chỉ bằng một đòn đánh duy nhất.
Nó sẽ không còn bị đánh bại bởi một Healer Hạng C.
Nó sẽ không còn là một kẻ sống sót.
Nó sẽ là một kẻ chiến thắng.
Khi Một Kẻ Tự Cho Mình Là Kẻ Thừa Sống Gặp Phải Sự Thật Về Hikari
Nó nhớ lại trận chiến với Hikari.
Cô bé không chiến đấu như một Mage.
Cô bé không chiến đấu như một Warrior.
Cô bé chỉ cần một đòn đánh duy nhất, nhưng đủ để khiến nó bị thương nặng.
Quang Ma Pháp của cô bé – thứ có thể thiêu đốt cả bóng tối – là khắc tinh của Hắc Hoả.
Nếu cô bé nghiêm túc, nếu cô bé không kiệt sức sau đòn đó, nó đã chết.
Và nếu nó không rời đi, nếu nó không chọn sống sót, nó sẽ không còn cơ hội sống để đối đầu với cô bé lần nữa.
Khi Một Kẻ Tự Tin Vào Trí Tuệ Gặp Phải Sự Thật Về Bản Chất Của Mình
Con rồng khẽ gầm lên, tiếng gầm vang vọng giữa núi lửa.
Nó không muốn bị yếu đuối.
Nó không muốn bị đánh bại.
Nó không muốn sống một cuộc đời như vậy.
Vì vậy, nó sẽ phát triển.
Nó sẽ không ngừng tiến lên.
Nó sẽ không để bản thân bị hạ gục bởi một Healer Hạng C nữa.
Và nếu một ngày, nó gặp lại Hikari, nó sẽ không để cô bé nhắm vào cánh phải.
Nó sẽ không để cô bé có cơ hội.
Khi Một Kẻ Cô Đơn Gặp Phải Sự Thật Về Cuộc Chiến Không Có Kết Thúc
Núi lửa dưới chân nó vẫn đang sôi sục.
Dòng dung nham vẫn đang chảy.
Khói lửa vẫn đang bốc lên.
Nhưng con rồng biết rằng, dù nó có mạnh đến đâu, dù nó có sống sót bao nhiêu lần, có một trận chiến mà nó không thể chiến thắng.
Trận chiến với chính bản thân mình.
Khi Một Kẻ Tự Cho Mình Là Kẻ Thừa Sống Gặp Phải Sự Thật Về Tương Lai
Nó sẽ không quay lại.
Nó sẽ không tìm kiếm bạn bè.
Nó sẽ không tìm kiếm đồng loại.
Nhưng nó sẽ không dừng lại.
Nó sẽ không từ bỏ.
Nó sẽ tiếp tục sống sót.
Nó sẽ tiếp tục phát triển.
Và một ngày nào đó, khi nó chạm đến Hạng S, khi nó vượt qua mọi giới hạn, khi nó không còn yếu đuối như hôm nay…
Nó sẽ đối đầu với Hikari lần nữa.
Và lần này, nó sẽ không để bản thân bị hạ gục.
Khi Một Kẻ Cô Đơn Gặp Phải Sự Thật Về Chính Mình
Con rồng đen đứng trên đỉnh núi lửa, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía trước.
Nó không cần ai.
Nó không muốn ai.
Nhưng nó biết một điều:
Nếu nó không có ai để đối đầu, nó sẽ mất đi lý do để tồn tại.
Và nếu nó không có ai để chiến đấu, nó sẽ mất đi lý do để phát triển.
Vì vậy, nó sẽ đợi.
Nó sẽ chờ đợi.
Và một ngày nào đó…
Nó sẽ tìm thấy ai đó đủ mạnh để khiến nó cảm thấy thực sự sống.
Khi Một Kẻ Tự Cho Mình Là Kẻ Thừa Sống Gặp Phải Sự Thật Về Thế Giới
Núi lửa tiếp tục phun trào, tiếng gầm vang vọng giữa không gian trống trải.
Con rồng biết rằng thế giới này không có chỗ cho kẻ yếu.
Nhưng nó cũng biết rằng thế giới này không có chỗ cho kẻ quá thông minh.
Nó đã chọn sống sót.
Nó đã chọn tồn tại.
Nhưng nó cũng biết một điều:
Tồn tại không phải là sống.
Sống không phải là tồn tại.
Và một ngày nào đó, nó sẽ tìm ra sự khác biệt.
Khi Một Kẻ Cô Đơn Gặp Phải Sự Thật Về Tương Lai
Trên đỉnh núi lửa, con rồng đen lặng lẽ nhìn về phía trước.
Nó không có bạn bè.
Nó không có đồng loại.
Nó không có ai.
Nhưng nó có một điều duy nhất:
Một tương lai nơi nó sẽ không còn yếu đuối.
Và một ngày nào đó, khi nó đủ mạnh để không còn sợ hãi, nó sẽ không còn cảm thấy cô đơn.
Vì khi đó, nó sẽ không còn là kẻ sống sót.
Nó sẽ là kẻ chiến thắng.
Khi Một Kẻ Tự Hào Về Sự Tồn Tại Gặp Phải Sự Thật Về Bản Thân
Con rồng không nói lời nào.
Nó không cần nói.
Nhưng trong tim nó, một lời thề lặng lẽ được hình thành.
“Ta sẽ không yếu đuối.
Ta sẽ không thất bại.
Ta sẽ không để bản thân bị hạ gục bởi một Healer Hạng C.
Và một ngày nào đó…
Ta sẽ mạnh hơn cả Hikari.”
Khi Một Kẻ Cô Đơn Gặp Phải Sự Thật Về Thế Giới
Trên bầu trời đêm, con rồng đen bay lên, đôi cánh rộng lớn khuất bóng ánh trăng.
Nó không quay đầu lại.
Nó không tìm kiếm ai.
Nó chỉ bay đi.
Bay đến nơi không có ai.
Bay đến nơi không có trận chiến.
Bay đến nơi không có ai để chiến đấu.
Vì đối với nó, sống sót không phải là mục tiêu cuối cùng.
Mà là bước đầu tiên để trở nên mạnh mẽ hơn.
Và mạnh mẽ không phải là sống sót.
Mạnh mẽ là không còn sợ hãi.
Kết Thúc Là Bắt Đầu
Trên đỉnh núi lửa, Salamander Cổ Đại nằm bất động, cơ thể cháy sém.
Trong rừng sâu, Băng Rắn Độc vẫn đang chuẩn bị cho cuộc tấn công vào làng nhỏ.
Trong ngôi làng nơi Hikari sinh sống, cô bé mười tuổi vẫn đang hồi phục lượng Ma Lực sau trận chiến.
Và trong bóng tối của thế giới, con rồng đen lặng lẽ bay đi, mang theo một quyết tâm không ai biết.
Một quyết tâm không phải để sống sót.
Một quyết tâm để trở nên mạnh mẽ hơn.
Và một ngày nào đó…
Nó sẽ không còn cô đơn.
Chaporia
Bình Luận (0)