Ánh Sáng Tàn Khốc/Chapter 14: Những Bí Mật Dưới Đại DươngChapter 14: Những Bí Mật Dưới Đại Dương
20px

Trong một căn phòng nhỏ bên trong nhà thờ cổ kính, ánh sáng của ngọn đèn dầu lấp lánh phản chiếu lên những bức tường phủ đầy sách vở. Hikari và Aoi ngồi đối diện nhau trên tấm thảm dày, giữa hai đứa trẻ là một cuốn sách khổng lồ, bề dày gần bằng cả cánh tay người trưởng thành. Bìa sách được làm từ da cá sấu biển thuộc loại quý hiếm, những đường chỉ may vẫn còn nguyên vẻ thô ráp như thể chưa từng được chạm vào. Shin, con thằn lằn đỏ, nằm dài trên vai Hikari, đôi mắt dị sắc chăm chú nhìn vào những hình vẽ kỳ lạ trên trang sách đang được mở ra.

"Tớ không thể tin nổi… có quá nhiều sinh vật dưới đại dương!" Hikari reo lên, giọng nói vang vọng trong không gian yên tĩnh của căn phòng. Cô bé đưa tay ra, chạm nhẹ vào bức tranh minh họa một con Thủy Yêu Long đang phun ra luồng nước xoáy màu xanh biếc. "Cậu thấy không? Nó giống như một con rồng nhưng lại sống dưới nước! Và đây nữa – Hải Linh! Nhìn cái đuôi cá của nó… thật đẹp!"

Aoi không đáp lại ngay. Cô bé khẽ lật trang, ánh mắt vàng tập trung vào những dòng chữ viết bằng mực đen đậm, nét chữ hơi lem nhem như thể đã tồn tại hàng trăm năm. "Các sinh vật dưới đại dương không chỉ lớn hơn chúng ta nghĩ," cô bé nói nhỏ, "mà còn mang theo sức mạnh mà cả bầu trời và mặt đất cũng không thể sánh bằng."

Shin khẽ kêu một tiếng, cái đuôi quấn quanh cổ Hikari như thể đang đồng tình. Ba đứa trẻ cùng nhau tiếp tục khám phá cuốn sách, lần lượt lướt qua những trang mô tả về Cự Ngư Câm – sinh vật có hàm răng sắc nhọn như lưỡi hái của thần chết, hay những đàn Hải Tinh Linh nhỏ bé nhưng có khả năng tạo ra những cơn sóng dữ dội chỉ bằng cách vẫy đuôi. Tuy nhiên, khi đến một trang đặc biệt, cả ba đều dừng lại, ánh mắt dán chặt vào hình ảnh khổng lồ chiếm trọn cả hai trang giấy.

Trên trang sách là một bức tranh đen trắng, nhưng lại sống động đến mức khiến người xem cảm giác như thể sinh vật ấy đang di chuyển ngay trước mắt. Đó là một sinh vật khổng lồ, dài từ ba đến bốn trăm mét, cơ thể to lớn như một hòn đảo trôi nổi dưới lòng đại dương. Da nó phủ đầy những lớp vảy phát quang, ánh sáng xanh lục nhấp nháy như những ngôi sao xa xôi. Miệng của nó rộng đến mức có thể nuốt chửng cả một hạm đội nhỏ chỉ trong một lần há mồm.

"Đây là Hồi Âm Cự Thú," Aoi đọc to những dòng chữ đầu tiên, giọng cô bé trầm ấm và rõ ràng. "Loài này còn được gọi là Echo Colossus – sinh vật sống lâu nhất và mạnh mẽ nhất dưới đáy biển sâu."

Hikari mở to mắt, miệng há hốc ngạc nhiên. "Cơ thể của nó không giống cá voi thông thường," cô bé nói, ngón tay trỏ nhẹ nhàng lướt theo đường viền của sinh vật trên trang sách. "Nó giống như một tảng đá khổng lồ được bao bọc bởi những lớp vảy sáng. Tớ chưa từng thấy thứ gì như thế!"

Aoi tiếp tục đọc: "Chúng sử dụng Âm Ma Pháp như vũ khí chính. Sức mạnh của chúng dựa trên sóng âm và áp suất nước, tạo ra những đợt sóng xung kích đủ để nghiền nát đáy biển hay làm nổ tung thuyền gỗ."

Shin giật mình, cái đuôi vẫy qua lại liên tục. Dù không thể hiểu hết nội dung, nhưng nó cảm nhận được sự rung động trong giọng nói của hai đứa trẻ.

"Hồi Âm Cự Thú có thể giao tiếp với nhau qua khoảng cách hàng nghìn dặm bằng âm thanh siêu trầm," Aoi nói tiếp, giọng cô bé mang theo sự trầm lặng. "Âm thanh của chúng giống như tiếng gầm của cá voi lưng gù trong truyền thuyết, nhưng mạnh mẽ hơn rất nhiều. Nhờ đó, chúng có thể tổ chức tấn công đồng bộ hoặc cảnh báo nhau khi gặp nguy hiểm."

Hikari gật đầu, ánh mắt lấp lánh sự tò mò. "Tớ tưởng tượng được rồi! Nếu một con Hồi Âm Cự Thú gầm lên, âm thanh đó sẽ lan tỏa khắp đại dương, làm rung chuyển cả những hang động sâu nhất. Nó không chỉ là tiếng kêu… mà là một loại ma pháp!"

Aoi khẽ lật sang trang tiếp theo, nơi mô tả chi tiết về các kỹ thuật mà loài sinh vật này sử dụng. "Chúng có thể tạo ra sóng âm cực mạnh, đủ để gây tê liệt cả đàn mực khổng lồ," cô bé đọc. "Một tiếng hét ngắn ngủi có thể hút chìm tàu thuyền xuống đáy biển chỉ trong vài giây."

Hikari reo lên: "Điều đó có nghĩa là chúng không cần phải tấn công trực tiếp! Chỉ cần một âm thanh, chúng có thể khiến kẻ thù mất phương hướng hoặc thậm chí… giết chết chúng!"

Shin khẽ cựa quậy, đôi mắt cam và vàng ánh lên vẻ lo lắng. Dù là sinh vật lửa, nhưng nó dường như cảm nhận được sự nguy hiểm từ những mô tả trên trang sách.

"Trong truyền thuyết," Aoi tiếp tục đọc, "Hồi Âm Cự Thú được coi là bức tường phòng thủ cuối cùng của đại dương. Chúng ngăn chặn sự xâm lấn của quái vật Địa Ngục hoặc ác thần từ thời xa xưa."

Hikari nheo mắt, cố gắng hình dung ra cảnh tượng đó. "Tớ nhớ chương trước, chúng ta đã nghe về cuộc chiến giữa Thiên Sứ và Ác Quỷ. Nếu những sinh vật Địa Ngục cố gắng tiến vào Nhân Gian từ dưới biển sâu… thì Hồi Âm Cự Thú sẽ là hàng rào cuối cùng để ngăn chặn chúng."

Aoi gật đầu. "Chúng không chỉ là kẻ săn mồi tối thượng… mà còn là biểu tượng của sự cân bằng. Nếu một cá thể chết đi, tiếng thở cuối cùng của nó sẽ tạo ra cơn sóng thần, thay đổi dòng hải lưu và hệ sinh thái vùng biển đó mãi mãi.

"

Hikari im lặng trong vài giây, rồi khẽ nói: "Tớ cảm thấy chúng không chỉ là sinh vật. Chúng giống như những vị thần nhỏ của đại dương vậy."

Dù mạnh mẽ đến đâu, Hồi Âm Cự Thú cũng không phải là bất khả chiến bại. Trang sách tiếp theo mô tả về những điểm yếu của loài này.

"Phụ thuộc vào môi trường nước," Aoi đọc. "Khả năng Âm Ma Pháp giảm mạnh khi chúng bị kéo lên bờ hoặc rơi vào vùng nước nông."

Hikari nhíu mày. "Điều đó có nghĩa là nếu chúng bị mắc cạn, chúng sẽ trở nên dễ bị tổn thương?"

Aoi gật đầu. "Ngoài ra, mỗi lần sử dụng sóng âm siêu mạnh đòi hỏi lượng mana khổng lồ, khiến chúng cần nghỉ ngơi vài ngày sau mỗi trận chiến lớn."

Hikari thở dài. "Tớ hiểu rồi… dù mạnh mẽ, nhưng chúng cũng có giới hạn."

Shin khẽ kêu một tiếng, cái đuôi vẫy qua lại như thể đang suy nghĩ.

Trang cuối cùng trong phần mô tả về Hồi Âm Cự Thú chứa đựng một cảnh báo đáng sợ.

"Chúng dễ bị tấn công bởi ma pháp không gian," Aoi đọc to. "Một số pháp sư chuyên dụng không gian ma pháp có thể 'cắt đứt' sóng âm hoặc dịch chuyển chúng đến nơi khô cạn."

Hikari mở to mắt. "Tớ chưa từng nghe về ma pháp không gian trước đây! Làm sao họ có thể cắt đứt âm thanh được?"

Aoi nhún vai. "Có lẽ đó là một dạng ma pháp cao cấp, giống như Băng Ma Pháp của tớ hoặc Quang Ma Pháp của cậu."

Shin khẽ cựa quậy, ánh mắt mang theo sự lo lắng. Có lẽ trong tiềm thức, nó cảm nhận được rằng đây là mối đe dọa lớn nhất đối với Hồi Âm Cự Thú.

Cuối cùng, trang sách kết thúc với một đoạn văn ngắn tóm tắt về vai trò của Hồi Âm Cự Thú trong thế giới phép thuật.

"Hồi Âm Cự Thú là hiện thân của sức mạnh thiên nhiên và ma pháp nguyên thủy," Aoi đọc. "Chúng kết hợp giữa âm thanh và áp suất để thống trị đại dương. Với khả năng đa dạng và vai trò biểu tượng, loài này hoàn toàn xứng đáng trở thành trụ cột của thế giới Fantasy mà chúng ta đang sống."

Hikari mỉm cười. "Tớ nghĩ chúng ta đã tìm thấy thứ quan trọng nhất trong cuốn sách này. Hồi Âm Cự Thú không chỉ là sinh vật lớn nhất… mà còn là biểu tượng của sự cân bằng giữa ánh sáng và bóng tối, giữa thiên nhiên và phép thuật."

Aoi khẽ gật đầu. "Có lẽ một ngày nào đó, chúng ta sẽ gặp được một trong số chúng."

Shin khẽ kêu một tiếng, đôi mắt dị sắc ánh lên vẻ mong chờ.

Ngày hôm sau, khi mặt trời vừa ló rạng, Hikari, Aoi và Shin chạy ra sân sau nhà thờ, nơi sơ Elena đang chuẩn bị bữa sáng cho các đứa trẻ mồ côi. Hikari hào hứng kể lại những gì chúng đã đọc được trong cuốn sách về Hồi Âm Cự Thú.

"Cháu vừa đọc được một câu chuyện rất hay!" Hikari nói, giọng nói đầy hào hứng. "Có một thủy thủ từng gặp Hồi Âm Cự Thú khi đang lênh đênh giữa biển cả. Ông ấy nói rằng tiếng gầm của nó giống như tiếng chuông của một nhà thờ lớn, vang vọng khắp không gian."

Sơ Elena mỉm cười, ánh mắt mang theo vẻ hoài niệm. "Cháu nói đúng. Ta đã từng nghe một câu chuyện tương tự từ một ngư dân già. Ông ấy kể rằng một lần, ông thấy một con Hồi Âm Cự Thú đang nổi lên mặt nước. Ánh sáng từ những lớp vảy của nó phản chiếu ánh trăng, tạo ra một cầu vồng dưới đáy biển."

Aoi im lặng lắng nghe, ánh mắt sâu sắc hơn hẳn vẻ ngoài bình tĩnh của cô bé. "Có lẽ đó là lý do tại sao chúng được coi là biểu tượng của sự cân bằng," cô bé nói. "Chúng không chỉ mạnh mẽ… mà còn mang theo vẻ đẹp của thiên nhiên."

Shin khẽ kêu một tiếng, cái đuôi quấn quanh cổ Aoi như thể đang đồng tình.

Trong những ngày tiếp theo, Hikari và Aoi tiếp tục tìm hiểu về Hồi Âm Cự Thú thông qua những câu chuyện kể truyền miệng. Một người lão ngư từng chèo thuyền qua vùng biển nơi sinh sống của chúng kể rằng, nếu ai có thể nghe được tiếng gầm của Hồi Âm Cự Thú, người đó sẽ nhận được trí tuệ của đại dương.

Có một truyền thuyết khác nói rằng, nếu một con Hồi Âm Cự Thú chết đi, âm thanh từ tiếng thở cuối cùng của nó sẽ tạo ra cơn sóng thần, thay đổi dòng hải lưu và hệ sinh thái vùng biển đó mãi mãi. Những ngư dân ở các vùng biển gần đó tin rằng, mỗi khi có sóng thần xảy ra, đó là dấu hiệu cho thấy một con Hồi Âm Cự Thú đã rời khỏi thế gian.

Vào một buổi tối nọ, khi mặt trăng treo lơ lửng giữa bầu trời đầy sao, Hikari, Aoi và Shin ngồi bên bờ hồ nhỏ sau nhà thờ. Nước hồ phản chiếu ánh sáng dịu dàng của mặt trăng, tạo nên những đốm sáng lấp lánh trên mặt nước.

"Tớ ước gì có thể nhìn thấy một con Hồi Âm Cự Thú," Hikari nói, giọng nói đầy mơ tưởng. "Tớ muốn biết cảm giác khi đứng trước một sinh vật khổng lồ như thế sẽ ra sao."

Aoi nhìn Hikari, rồi quay sang nhìn Shin. "Có lẽ một ngày nào đó, chúng ta sẽ có cơ hội."

Shin khẽ kêu một tiếng, đôi mắt dị sắc ánh lên vẻ mong chờ.

Dưới ánh trăng lạnh lẽo của đêm đông, ba đứa trẻ tiếp tục mơ về đại dương, về những sinh vật hùng vĩ và bí ẩn đang tồn tại dưới lòng biển sâu. Và trong khoảnh khắc ấy, dù chưa từng đặt chân ra biển cả, nhưng trái tim của chúng đã bay về phía chân trời xa xăm – nơi mà Hồi Âm Cự Thú đang vươn mình giữa những đợt sóng thần kỳ diệu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...