Tôi mở miệng, định thốt ra một lời trấn an vụng về. Nhưng cứ như thể không có luồng hơi nào thoát ra. Lồng ngực tôi vẫn im lìm, bất động, trơ trẽn phủ nhận ý định giao tiếp của tôi. Sự im lặng của cơ thể này như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, buộc tôi phải đối diện với hiện thực khó khăn trong việc đơn giản nhưng lại gần như không thể làm như trước. Dù là khoảnh khắc, dù là sự khác biệt trong việc có chủ đích hay không.
Tại sao hai sự thật trái ngược nhau lại có thể cùng lúc đúng và tồn tại cùng nhau?
Tôi đang chết, hay tôi đã chết? Liệu cái chết có tồn tại song song với sự thật rằng tôi đang sống, giống như trạng thái chết đang tồn tại một cách tiếp diễn?
Tôi đã chết… chắc chắn.
Ngay cái thời khắc mà tôi đổ gục xuống không lâu.
Thời gian trong tâm trí tôi như thể không đồng bộ với thực tại, kéo dài thời gian vốn dĩ.
Bên trong lồng ngực này, sự tĩnh lặng đã chiếm lấy mọi thứ. Không còn nhịp đập, không còn hơi ấm lan tỏa, chỉ có cái lạnh lẽo của một tảng thịt đã không còn sự sống. Nhưng trong cái đầu này, những ý nghĩ vẫn tuôn trào như thể nó vẫn ở đó. Một sự mâu thuẫn đến buồn nôn.
Tôi lại vẫn vơ, bỏ một chút nỗ lực để suy nghĩ những hướng khác. Thế nhưng như một thói quen, tâm trí tôi lại tự động chọn một lời giải đáp. Tâm trí tôi không chấp nhận sự vô định, nó lục lọi lại những gì vừa xảy ra, từ hàng tá cái chết ở cánh đồng hoa cho đến sự mắc kẹt trong cái xác rỗng này, rồi nhanh chóng chấp nhận một câu trả lời như thể rằng nó là chính xác tuyệt đối.
Một ý nghĩ nảy ra, vô căn cứ và thật sự tàn nhẫn… Có lẽ, sự nguy hiểm của Di tích Thánh Đế không nằm ở nanh vuốt của lũ ma thú. Nó nằm ở đây, ngay trong cái nghịch lý này. Nơi này không nguy hiểm theo cách thông thường, mà nó bẻ cong những quy tắc, nó thay đổi chính cái ability mà kẻ ngu ngốc mang tới để tạo ra một cái kết tồi tệ. Có lẽ với tôi, đó là việc không cho phép tôi chết hẳn, cũng không cho phép tôi sống lại, mà giam cầm tôi trong cái ngưỡng cửa mục nát này.
Tôi đã tin nó.
Ngay khoảnh khắc ý tưởng đó xuất hiện, tôi đã ôm lấy nó, gật đầu với nó và mặc định rằng đó là chân lý. Tôi không hề có một chút bằng chứng nào. Tôi không biết gì về quy tắc cổ đại, không biết gì về quy luật của nơi này. Tất cả chỉ là một sự phỏng đoán mù mờ của một kẻ tệ hại không tin tưởng vào bản thân.
Tôi không còn dẫn chứng nào khác để mở rộng hướng suy luận của bản thân.
Nhưng tôi lại hài lòng với nó. Tôi hài lòng vì đã tìm ra một lý do để đổ lỗi cho hoàn cảnh, một cái cớ nghe có vẻ hợp lý để giải thích cho sự thảm hại của mình.
Thật đáng khinh.
Tại sao tôi lại dám chắc chắn như thế? Tại sao tôi lại dám dùng cái nhìn hạn hẹp, thiển cận của mình để phán xét bản chất của một điều mà mình còn chẳng bao giờ biết? Chẳng lẽ tôi tự cho rằng trí tuệ của mình đủ sâu rộng để thấu suốt mọi bí ẩn chỉ trong một cái chớp mắt sao?
Không. Không phải thế.
Có vẻ không phải là trí tuệ, đó là sự lười biếng. Đó là sự hèn nhát của một kẻ không dám đối mặt với việc mình không biết gì cả.
Vì không thể nghĩ khác đi được nữa mà lại cho rằng đó là lý do mà mình đã đúng và tin vào nó như thể nó là sự thật, tôi không biết tại sao tôi có thể tự cao như vậy, ngạo mạn như vậy.
Tôi ghê tởm cái sự tự mãn này. Tôi ghê tởm việc mình vội vã đóng lại mọi cánh cửa khả năng khác chỉ để được an ủi trong một đáp án chưa được kiểm chứng. Tôi đúng là một kẻ luôn tự cho mình là trung tâm, tự cho rằng thế giới này vận hành theo cách mà tôi suy diễn.
Nhưng... dù cho sự tự cao đó có đáng ghê tởm đến đâu, dù cho suy đoán của tôi là chân lý hay chỉ là ảo tưởng, thì cái lạnh lẽo đang bao trùm lấy cơ thể này vẫn là thật.
Chắc chắn.
Tôi không muốn ở trong trạng thái này thêm bất cứ giây nào nữa, nếu có thể.
Chán thật.
Mệt thật.
Tôi thậm chí còn chưa được biết ability có quy tắc hoạt động thế nào. Hay thậm chí sự thật là không có ability nào tồn tại mà chỉ là những nỗi đau mà tôi phải chịu sau cái chết của anh Riyuu.
Ngớ ngẩn thật.
Có lẽ… tôi thật sự không muốn chấp nhận sự thật rằng Riyuu đã chết.
Một tiếng nức nở lại đưa ánh nhìn của tâm trí tôi trở về với thực tế. Tôi đưa ánh mắt nhìn xa xăm về lại trước mặt tôi, từng giọt nước mắt chảy trên hàng mi, Bàn tay ấy chùi nước mắt đi, nhưng sau đó dưới gò má lại ẩm ướt, cô ấy tiếp tục chùi, khung cảnh thật quen thuộc, như thể nó vừa mới đây.
Cô ấy đang khóc. Suy nghĩ của tôi tuôn trào hàng tá lý do, nhưng không hẳn là không thể đoán được tại sao, về bản chất, một dáng vẻ như tôi xuất hiện cũng đủ để khiến một người vừa đến một nơi xa lạ phải hoảng sợ.
“Cảm ơn”
Tôi nói với cô ấy, phải… tôi thực sự biết ơn cái việc cô ấy đã ngồi lại và hỏi tôi một câu để cho tôi một cơ hội chứng minh bản thân mình. Cho dù là quyết định bốc đồng, cho dù là hành động không đến từ lý trí tuyệt đối của cô ấy.
“Dù gì thì, cảm ơn cậu đã nói chuyện với tôi. Cho dù chỉ là một câu”
Cho dù là sự thật vẫn là sợ hãi.
Tôi hít một hơi, dù phổi không hoạt động, để lấy đà cho thanh quản khô khốc.
"Sakuro Frenga."
Tôi gượng gạo nói tên của mình. Cái giọng điệu này... nó y hệt như cái cách tôi đã nói với Hagadet vào lần đầu gặp cậu ta. Hagadet, nếu còn có thể gặp cậu lần nữa…
“Có lẽ tên tôi đối với cậu nó không có nghĩa lý gì, nhưng ít nhất tôi cảm thấy nó sẽ làm cậu đỡ căng thẳng”
Tôi ngập ngừng, rồi lại nói tiếp như để không bỏ lỡ cơ hội.
“Nhất định, tôi sẽ bảo vệ cậu ra khỏi nơi này, thật lòng đấy.”
Tôi có một chút mong chờ bản thân được tin tưởng, nhưng sự thật vẫn luôn là điều mà không thể thay đổi chỉ bằng câu từ gian dối. Thế nhưng ít nhất, cho dù có là gì đi nữa, tôi vẫn sẽ hộ tống cô ấy.
Cô ấy nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, hơi thở dồn dập, ngắt quãng. Hai bàn tay cô ấy xoắn chặt vào nhau đến mức các khớp xương trắng bệch, ánh mắt dao động liên tục giữa khuôn mặt đầm đìa nước mắt và cái lỗ thủng đầy máu trên người tôi. Cô ấy muốn lùi lại, tôi thấy rõ điều đó qua cách gót chân cô ấy nhích nhẹ, nhưng rồi lại chôn chân tại chỗ.
"Tại sao... tại sao lại thành ra thế này chứ..."
Giọng cô ấy run rẩy, nhỏ và vụn vỡ, như đang nói với chính mình hơn là nói với tôi.
"Rõ ràng... rõ ràng là em vừa mới ở trong phòng. Em vừa mới mặc xong cái váy này... còn đang hẹn với bạn..."
Cô ấy đưa tay lên ôm lấy đầu, vò rối mái tóc được chải chuốt cẩn thận, ánh mắt hoảng loạn nhìn xung quanh khu rừng tối tăm rồi lại dán chặt vào tôi.
"Rồi đùng một cái... gương biến mất... mùi đất... mùi tanh tưởi... và rồi em thấy anh."
Cô ấy nuốt khan, cổ họng phát ra tiếng nấc nghẹn.
"Thú thật là... em sợ anh. Em sợ muốn chết đi được! Anh nhìn anh đi... Máu me khắp người, cái tay thì nát bươm... Lý trí gào thét bảo em phải chạy ngay đi, bảo rằng anh là quái vật, là thứ sẽ giết em..."
Cô ấy cắn môi đến bật máu, ánh mắt nhìn tôi vừa sợ hãi, vừa dò xét, lại vừa mang một sự thương hại méo mó.
"Nhưng mà... có con quái vật nào lại quỳ gục xuống như thế không? Có thứ gì đáng sợ mà lại khóc lóc thảm thiết, lại đi xin lỗi em vì vẻ ngoài của mình không?"
Cô ấy thốt lên, giọng nói vỡ òa trong sự bất lực.
"Anh trông thảm hại quá... Thảm hại đến mức em không thể tin là anh sẽ làm hại em được. Em không biết mình có điên không khi đứng đây nói chuyện với một người như anh, nhưng em không còn cách nào khác! Em không biết đây là đâu... em không biết ai cả..."
Cô ấy ngồi thụp xuống, hai tay ôm lấy mặt, vai run lên bần bật.
"Nên là... làm ơn đi. Đừng có im lặng như cái xác chết nữa. Nếu anh đã nói sẽ bảo vệ em... dù cho anh có trông kinh khủng thế nào... thì làm ơn hãy cử động đi. Em thà đi theo anh còn hơn là ở một mình ở cái nơi quái quỷ này!"
Lồng ngực tôi quặn thắt, một sự thôi thúc mãnh liệt khiến tôi vô thức vươn bàn tay trái ra muốn an ủi đôi vai đang run rẩy đó. Nhưng rồi, nhìn những vết máu loang lổ nhớp nhúa trên tay mình, tôi lại rụt lại... tôi không thể.
.....
Một sự rùng mình xuất hiện và bao trùm lấy cơ thể tôi, những giọt mồ hôi ướt đẫm trên trán.
Tôi quay phắt lưng lại, tống toàn bộ sức lực vào đôi chân tê liệt.
**VÙOOOO**
Một tiếng xé gió kinh hoàng. Một mũi khoan thân gỗ khổng lồ, xoáy tròn với tốc độ chóng mặt, lao thẳng tới từ tán cây rậm rạp. Nó như thể muốn nhắm thẳng vào cả hai chúng tôi.
Tôi vung tay. Thanh kiếm gãy nát va chạm trực diện với mũi khoan gỗ.
**RẮC**
Thanh kiếm không chịu nổi lực xoáy, nhưng nó đã làm lệch hướng mũi khoan đi một chút, khiến phần thân gỗ đập mạnh vào tay phải tôi.
Một cơn đau nhói buốt, sắc lẹm xộc thẳng vào cơ thể.
Tay phải tôi... ngón cái, ngón trỏ và ngón giữa bị bẻ quặt ra sau theo một góc độ không tưởng.
Cơn đau như một gáo nước lạnh tạt vào mặt, tôi cảm nhận được cơn đau, sự đau đớn hành hạ khắp cơ thể tôi, thể xác như không chịu đựng được nổi. Thế nhưng tôi lại cảm giác thật bất lực, khi mọi thứ diễn ra như thể chỉ cho tâm trí tôi quan sát, khiến tôi cảm thấy ghê tởm.
Thế nhưng... tôi lại cảm thấy thật bất lực.
Tôi thấy ngón tay mình méo mó, tôi thấy tín hiệu đau đớn gào thét trong đầu, nhưng tôi không thể làm gì để xoa dịu hay kiểm soát nó. Cứ như bị giam cầm trong chính nỗi đau của mình, buộc phải nhìn xem cơ thể này bị tàn phá ra sao mà không có quyền can thiệp.
Cảm giác đó... thật sự kinh tởm.
Điều kì lạ lại xảy ra ngay lúc này, buộc tôi phải dời sự chú ý khỏi bàn tay nát bươm.
Mũi khoan gỗ đó, sau khi va chạm và bị chặn lại, bắt đầu biến dạng. Nó không gãy vụn như gỗ thường.
Bề mặt sần sùi của nó lỏng ra, chảy xuống như sáp nến, rồi hóa thành dòng nước trong vắt lơ lửng giữa không trung. Và rồi, dòng nước ấy lại bốc hơi, biến đổi thành những luồng ma lực thô màu tím nhạt, xoắn xuýt vào nhau rồi tan biến vào hư vô.
Chỉ vỏn vẹn vài giây…
Nó chỉ tan biến cho đến một phần cách tôi khoảng mười bước chân để rồi phần thân gỗ còn lại nhanh chóng được thu hồi ra xa.
Không thể nào.....
Hay là, có lẽ là thế nhỉ.
Tôi thở dốc, ôm lấy bàn tay phải đang đau đớn và méo mó một cách vô thức.
Gần như chắc chắn, di tích thánh đế thật sự tác động thẳng vào quy tắc. Có lẽ nó không chỉ thay đổi sự sống của tôi, mà nó còn tác động cả bản chất của một ma pháp.
Trong lòng tôi dâng lên những dòng cảm xúc khó tả, mệt mỏi và khó chịu. Những suy đoán và câu hỏi chạy loạn trong đầu tôi, dẫn đến thứ cảm giác như thể bản thân hoàn toàn bế tắc.
Tôi quay đầu nhìn lại về phía sau, khuôn mặt cô ấy lộ rõ vẻ kinh hoàng, và có lẽ vì điều đó mà cô ấy bước tới, hai ngón tay bám nhẹ vào mép áo của tôi.
Bình tĩnh, suy nghĩ. Bế tắc?
Một ma pháp vật chất, nó là một ma pháp đủ phức tạp để một con người có thể thi triển nó với tốc độ khủng khiếp như thế. Trừ khi con người đó là một pháp sư Thượng cấp trở lên. Thế nhưng như thế lại càng khó hiểu, vì một lý do gì mà một pháp sư cấp cao như thế lại đến đây giết một người như tôi, hay người mà họ muốn giết là cô gái này, với vị thế là một người chuyển sinh?
Tôi liếc nhìn cô ấy.
Nó có thể hợp lí, nó có thể đúng với lý lẽ nếu như nghĩ rằng một người chuyển sinh có khả năng ảnh hưởng lớn đến bọn họ.
Thế nhưng liệu giả thuyết ấy có hợp lý với bộ dạng hiện tại của cô ấy không?
Không, có thể tôi kém hiểu biết nhưng tôi vẫn muốn tin rằng giả thuyết này là nhảm nhí.
Lục lọi trong đống ký ức đổ nát.
Nó không phải là một tiếng gầm, cũng không phải một tiếng thì thầm. Nó là một âm thanh trầm, rên rỉ, vang vọng từ khắp nơi, như thể chính không khí xung quanh tôi đang run rẩy mà thốt ra lời.
Câu nói đó, cái câu đã khiến tôi hiểu rằng bản chất của nó không thể là một con người thốt ra. **”Người chớ có xâm phạm”**... sao?
Tôi đang muốn thủ thế, tôi vẫn muốn quan sát tình hình. Thế nhưng giờ đây tôi có thể làm gì ngoài vùng vẫy vô ích nếu lại có một đòn tấn công như thế?
Tôi bất giác thốt lên lời.
“Bình tĩnh”
Tôi nhớ lại cái cảm giác ấy, mơ hồ mà nhận ra tại sao tôi lại cảm giác bế tắc tới vậy.
Một ma pháp vật chất, một giọng nói chắc chắn không thể từ con người mà như thể bắt chước những câu từ. Nó còn có thể là gì chứ, tôi thật sự không muốn điều này, đến mức tôi lại chỉ chọn lấy nó nếu như tôi không thể tìm thấy một suy luận nào khác.
Ma thú cấp SS. Trừ khi là con người, thì không ma thú hạ cấp nào có thể thi triển ma pháp vật chất đến trình độ này. Có thể là Demon, có thể là Half God. Liệu có thể là Dragon hay không? Ý nghĩ nhen nhóm trong đầu tôi, thế nhưng nó nhanh chóng bị gạt đi, một ma thú có kích thước như rồng sẽ phá nát cả cánh rừng hơn là bắn ma pháp như thế này. Một con Dragon cũng là ma thú sử dụng ma pháp năng lượng hơn là ma pháp vật chất. Đúng chứ?
Đó là những điều chắc chắn, tại sao tôi lại phải xác nhận? Có lẽ chính bởi đó chính là sự thật mà tôi không hề muốn chấp nhận.
Tình hình vẫn chưa thay đổi, vẫn chưa có một đòn tấn công nào như thế xuất hiện lần nữa. Tôi không biết tại sao, tôi không phải là mong chờ điều đó, rõ ràng là tôi muốn điều này sẽ không bao giờ xuất hiện nữa, thế nhưng cái ước mơ viển vông đó sẽ không bao giờ là sự thực.
Từng giây trôi qua, từng giây, từng khoảnh khắc đều thật dài khi tôi phải tập trung cao độ không được dừng lại.
Tôi quay đầu lại lần nữa, nở một nụ cười mỉm gượng gạo mà trấn an cô ấy.
“Bình tĩnh nhé, chỉ cần cố một chút nữa thôi”
Và một giọng lẩm bẩm như thể không dám nói ra, câu nói mà tôi không rõ ràng là nói với chính tôi hay với cô ấy.
“Chỉ cần phân tích tình hình thêm một chút nữa.”
Nói dối. Thực sự, tôi đang cực kỳ bế tắc
Đầu óc tôi muốn nổ tung. Làm cái quái gì bây giờ? Cắm rễ ở cái đền chết tiệt này để nhìn máu mình chảy cạn, rồi để mặc cô ấy chết mòn trong cơn đói khát và nỗi sợ hãi tột cùng? Hay là nắm lấy tay cô ấy, kéo cô ấy bước ra ngoài kia chỉ để cả hai cùng bị nghiền nát như những con kiến?
Hướng nào cũng là ngõ cụt, hướng nào cũng thật tàn khốc. Tôi đã hứa bảo vệ, nhưng thực chất tôi chỉ có thể chọn cách chúng tôi sẽ chết. Cảm giác bất lực này bóp nghẹt lấy tôi, biến sự bế tắc thành một cơn giận dữ ngớ ngẩn.
Tôi cảm thấy trái tim như thắt lại, bản thân bỗng chốc nhận ra mình vô nghĩa đến nhường nào khi sự lựa chọn không phải thứ kéo tôi từ tồi tệ sang tốt đẹp mà chỉ là những điều bắt buộc phải làm, hay có lẽ đúng hơn là chỉ có thể làm những điều ấy để nhận lại cái kết mà tôi không hề mong muốn.
“Ah”
Có lẽ… thậm chí sự chọn lựa cũng không dành cho tôi.
**RÍTTTTTT**
Mắt tôi nhắm sầm lại rồi nhanh chóng mở ra. Không biết từ bao giờ, mặt ngoài cẳng tay tôi cháy rát khi hất tay lên đỡ luồng sáng.
Nó nhanh chóng tan thành ma lực thô trước khi xuyên thủng cánh tay tôi, nhưng lại đủ để làm tay tôi bỏng rát.
Một thời gian ngắn chỉ đủ để nhận ra điều gì đang xảy ra, cơ thể tôi run rẩy. Lùi lại, như điều chắc chắn phải làm, tôi phải lùi lại.
Với những suy nghĩ hỗn loạn, tôi chỉ muốn kéo cô ấy về sau. Bàn tay phải tôi nắm lấy mà không đủ bình tĩnh để rồi nắm quá chặt mà làm tay cô ấy đau.
Tôi chỉ mới có thể kéo cô ấy và bản thân lùi lại một bước.
Không thể nào.
Từng tia sáng nhanh chóng bắn thẳng về phía tôi, liên tục và đều thật khủng khiếp.
Chỉ một ý nghĩ xảy đến, không… đúng hơn là chỉ có đủ thời gian cho duy nhất ý nghĩ đó tồn tại. Ít nhất, tôi khó chết hơn cô ấy.
Tôi giật tay hất cô ấy về phía sau, không có thời gian để xin lỗi. Tôi lấy thanh kiếm gãy vỡ rồi đỡ về trước ngực để mong rằng không có tia sáng nào đâm thủng trái tim tôi. Từng tia, từng tia bắn vào người tôi.
Cháy rát, đau đớn, xé nát. Hàng hàng, từng tia đủ làm bỏng rát da tôi, từng tia đủ đục thủng da thịt tôi, làm xương tôi đau nhói. Như bị kim châm chích thẳng đến tận cơ bắp, từng thớ thịt đau nhói.Bàn tay run rẩy, máu tuôn ra loang lổ, mùi cháy khét trộn lẫn với mùi tanh của máu tươi đang từ từ chảy ra.
Nóng quá.
Bỗng mọi thứ dừng lại, những tia sáng len lói nhỏ bé nhanh chóng tan thành ma lực thô ngoài đó.
Có lẽ cũng chính những tia sáng đó đã đẩy tôi trượt ra sau vừa đủ xa để chúng hóa hết thành ma lực thô.
Tôi chợt thấy rùng mình, nếu không có sự tác động đến quy tắc này của Di tích thánh đế, chắc chắn tôi đã trở thành một cái xác đầy lỗ.
Dù là một quãng nghỉ ngắn.
Tôi quay đầu lại nhìn về phía cô ấy, thân thể còn nguyên vẹn biểu hiện một nét mặt hoảng sợ tột độ. Tôi đưa tay ra về phía trước, tôi không còn chịu nổi cái cảm giác này.
Một vòng sáng tím đen mờ nhạt hiện dần lên bao quanh dưới chân chúng tôi, ma lực thô bốc ra như khói, vòng sáng chớp nháy như đang muốn tự tồn tại dưới sự xóa bỏ. Ma lực thô bốc lên càng lúc càng nhiều, vòng sáng không còn chớp nháy nữa, nó xoắn vòng nhanh chóng.
Chân tôi như thể dính chặt vào mặt đất rồi cả người như muốn quỵ xuống, một lực hút xoáy vô hình kéo cơ thể văng đi ngay lập tức để rồi cảnh vật như vệt nhòe loáng qua.
Tôi mất thăng bằng mà ngã gục xuống… nhanh nhóng nhìn lại xung quanh.
Không thể nào.
Di tích thánh đế như một đống đá cách tôi cả nửa dặm.
Tôi run rẩy mà quay cổ nhìn xuống bên cạnh tôi. Cô ấy đã gục, nghiêng người sang một bên, mắt nhắm chặt, đầu vẫn choáng váng như đang cố hé mở.
Những luồng gió mạnh dần kéo đầu tôi nhìn lên.
Buồn nôn, kinh tởm. Cơ thể tôi quặn lên, phản kháng, như muốn trào ngược. Từng cơn co thắt lan từ bụng lên ngực, khiến hơi thở nghẹn lại, tim đập thình thịch như muốn bật ra khỏi lồng ngực. Tôi run rẩy, từng cơ bắp căng lên, phản kháng vô vọng trước cảm giác ghê tởm này.
Cách tôi hơn hai trăm bước chân.
Một hình thù mang hình dạng con người đang ngồi xổm. Cao lớn, trần truồng, hai chân sần sùi dính chặt vào nhau. Thân nó méo mó, ba cánh tay như thể được gắn lỏng lẻo lên cơ thể nhưng lại ôm sát và siết chặt lấy thân. Đầu gần như không có tóc, một nửa cái đầu của trẻ sơ sinh như mọc chưa hẳn hoi bên phía trái cổ, ngay dưới cái đầu thật sự của nó. Khuôn mặt nó sơ xác, miệng hé mở và đôi mắt như trắng bệnh.
Chết tiệt.
TẠI SAO NÓ LẠI CÓ THỂ DỊCH CHUYỂN TÔI???
Không cho một cơ hội suy nghĩ, một khả năng chống trả. Tôi cảm thấy bản thân bây giờ chẳng khác gì một con gia súc cố vùng vẫy với sự phán xét của thần linh.
Mặt đất rung lên, hàng chục thân cây và nhánh rễ xoáy xuyên qua lòng đất, đâm xuyên như một con giun sa mạc mà lao tới với tốc độ kinh hoàng.
Cổ tôi vô vọng ngước lên, phủ kín trời có lẽ là những ma pháp thượng cấp mà tôi chỉ từng nghe kể trong đời. Những tảng đá rực lửa như thiên thạch xé gió lao xuống. Sét giáng xuống điên cuồng, tiếng nổ đinh tai nghiền nát mọi thân cây bên cạnh thành tro bụi. Xen lẫn trong đó là những tia nước sắc lẹm, những quả cầu lửa rực đỏ đang xé toạc bầu không khí.
Và, lại là những tia sáng đó.
Mọi thứ.
Mọi thứ lao về phía chúng tôi.
Tôi cúi xuống, cô ấy vừa mở mắt mà ngỡ ngàng nhận ra tình hình. Tôi cảm thấy như cô ấy gần như muốn bật khóc, vì những lí do gì đó mà tôi không thể tưởng tượng nổi nữa, tôi ôm chầm lấy cô ấy, cố bao bọc cơ thể cô ấy bằng tấm lưng yếu ớt của bản thân. Tay tôi như muốn siết chặt để mong một kết quả mơ mộng tuyệt vọng nào đó có thể xảy ra, từng giọt nước mắt lại lăn qua gò má cô ấy.
Thật bất lực, cảm giác thật vô vọng.
Cuộc sống của tôi liệu có ý nghĩa gì.
Cánh tay phải của cô ấy đưa ra trong khi vẻ mặt có thể đã chìm trong hàng vạn suy nghĩ.
Cô ấy nghẹn ngào.
“Làm ơn”
Rồi lại như một lời cầu khẩn bằng cả tấm lòng.
“Làm ơn... xin hãy giải thoát chúng tôi khỏi địa ngục này!”
Ma lực thô xanh nhạt bốc lên, vây trọn lấy chúng tôi. Tôi đưa mắt nhìn lại về phía khuôn mặt dường như cũng lộ vẻ bất ngờ của cô ấy.
Cảnh vật lại lần nữa như vệt nhòe trôi qua. Nhanh chóng hay kéo dài mãi, tôi không cảm nhận được sự rõ ràng của thời gian.
Liệu rằng mọi thứ có là một cơn ác mộng kinh hoàng. Cả sự tra tấn và những phép màu không tưởng, không…. Đáng lẽ điều nên xảy ra không nên là thứ gì cả chứ không phải những phép màu nhỏ nhen giữa những sự thật đau đớn.
Tôi đã quá mệt mỏi rồi.
Ý thức tôi như bị kéo phăng đi, mọi thứ lại lần nữa chìm trong bóng tối.
Chaporia
Bình Luận (0)