“Hệ thống ngăn nước sẽ tắt trong hai phút năm mươi giây nữa. Chúc một ngày tốt đẹp!”
Visser Một đỏ dừ lên vì tức tối. Nhưng hắn quay đầu lại và chạy đến tòa nhà văn phòng.
Visser Ba cười đắc thắng.
“Hệ thống ngăn nước sẽ tắt trong vòng hai phút bốn mươi giây nữa. Chúc một ngày tốt đẹp!”
Tôi hối hả lao tới chỗ các bạn đang chiến đấu. Jake, mình mẩy đã ướt đẫm những máu. Rachel vừa liệng sang bên một tên Hork-Bajir bị bóp nát.
Jake hỏi riêng tôi.
Ngay lúc đó, từ trên trời, một vật khổng lồ chợt ụp xuống tụi tôi. Vật gì đó rất lớn mang màu vàng của nọc độc. Nó đang phóng thẳng về phía Ax.
Cặp hàm khổng lồ của Visser Ba ngoác rộng ra, chực quắp lấy anh chàng Andalite để lôi lên. Nhưng Ax đã né ra rất nhanh.
“Hệ thống ngăn nước sẽ tắt trong hai phút mười giây nữa. Chúc một ngày tốt đẹp!”
Visser Ba nhấc cái đầu lên rồi mổ xuống Ax một lần nữa. Lần này cái đầu khổng lồ chụp xuống nhanh hơn. Ax vọt sang trái, toan quất đuôi vào đầu con quái thú, nhưng ảnh bị hất ngã. Một chiếc móng vấp phải một mảnh vỡ. Ảnh loạng choạng.
Cặp hàm đang xiết lại quanh Ax! Nhưng rồi, với cơ thể của Ax đang nằm gọn ở trong miệng, Visser Ba chợt khựng lại.
Hắn khựng lại vì một con gấu xám rất lớn, rất phẫn nộ vừa tóm lấy phần giữa mình của hắn.
Tôi sững sờ thấy Rachel đang nói với Visser Ba bằng cách truyền ý nghĩ, nhưng tôi biết nhỏ không còn lựa chọn nào khác.
Tên Visser vẫn giữ nguyên vị trí cặp hàm. Hắn có thể nhai Ax dứt làm đôi, nhưng hắn không làm thế.
Tôi bước lại gần, nhắm kỹ cái đầu rắn, rụt một tay ra sau lưng, gồng những bắp cơ đồ sộ trên cổ và vai, dồn cả trọng lượng hai trăm ký vào chúng rồi giáng nhanh một quả đấm vào mũi tên Visser.
tôi nói, khi quả đấm đầu tiên của tôi trúng ngay cái mõm rắn lóc bóc-mềm mềm. Cặp mắt của tên Visser muốn bật tung. Hàm của hắn muốn vỡ toang ra. Hắn như treo lửng lơ mất vài giây. Rồi cái đầu của hắn gục xuống đất.
Hắn trượt trở vào nước, hầu như vô tri giác. Một vệt chất rỉ màu xanh đọng lại những nơi hắn trượt qua.
Thân hình của Ax cũng bị vấy cái chất nhớt màu xanh ghê tởm đó.
“Hệ thống ngăn nước sẽ tắt trong một phút bốn mươi giây nữa. Chúc một ngày tốt đẹp!”
Tobias bay lên từ chỏm đầu của một tên Hork-Bajir đang gào rống.
“Hệ thống ngăn nước đã được khôi phục ở thời điểm một phút bốn mươi giây. Chúc một ngày tốt đẹp!”
Nhỏ hạ cái thân hình lông lá, đồ sộ xuống đất rồi rầm rộ lao trên cả bốn cẳng trở về phía tòa nhà. Ax chạy theo sau nhỏ, cái đuôi chết chóc của ảnh giương cao.
Tôi gật cái đầu dã nhân dày cui.
Tôi vẫn đứng đực ra đó trong khi Rachel và Ax đã chạy đến cánh cửa tòa nhà.
Jake nói.
Đúng là thằng Jake, bồ ruột của tôi. Đó là câu trả lời của nó cho đủ mọi chuyện trên đời: làm điều gì đúng. Nhưng cách chỉ đó, nó vẫn có cái vẻ như đã biết rõ thế nào là đúng. Hay ít ra nó nghĩ là nó biết. Jake là một dạng thủ lĩnh bẩm sinh. Thủ lĩnh thì luôn biết cái gì đúng.
Còn tôi ấy à? Tôi là một nghệ sĩ hài. Tôi chỉ biết cái gì là vui thôi. Và cả cái gì là không vui…
Chaporia
Bình Luận (0)