Bên dưới cái nền xi-măng của tòa nhà không-bao-giờ-hoàn-tất kia là một đường cống bể lam nham. Lập chập trên bốn chân chuột, tôi dẫn David đi.
Đường kính của ống cống chỉ chừng một tấc rưỡi thôi, nhưng đối với chuột thì đó quả là một đường hầm khổng lồ.
Tôi hỉnh mũi hít quanh miệng cống, mù tịt, co rúm trong đêm. Tôi hít một hơi thật sâu. Dù sao thì cũng đỡ ghê hơn lần tôi biến thành mối và phải đào đất.
Tôi bò men theo thành cống và rơi ịch xuống đống lá mục và phân. Tôi đã kiểm tra lộ trình này với Cassie từ trước rồi mà.
Tôi lanh lẹn chạy ngang đường hầm vài phân. David xớ rớ rớt vập mặt xuống trước.
David gắt gỏng.
Tôi hỏi cho có chuyện.
David cười ngạo mạn.
Tôi trợn tròn đôi mắt chuột. Bắt đầu rồi, bản ngã của tên này bắt đầu lộ ra rồi đó.
tôi nói.
Tôi dùng hàm răng chuột sắc lẻm ngoạm lấy miếng phụ tùng rồi kéo giật lùi ra, thỉnh thoảng đụng ịch vào mũi David.
Tụi tôi thấy nhánh cống và quẹo vào.
… tại… tao không nghĩ ra,> tôi lỏn lẻn.
Tôi mò mẫm đi trong nhánh cống thứ hai. Lúc này tim tôi đập thình thịch, mạnh đến độ tôi có cảm giác như David cũng nghe thấy và sinh nghi…
Nhưng không, tôi phải thiệt cẩn thận để nuôi tính tự cao tự đại của hắn, tôi phải đóng vai một con nhỏ đã bị đánh bại, đã bị làm cho bẽ mặt. Sự đề phòng của hắn đã giảm sút. Hắn đã giết Tobias. Hắn đã đặt bẫy tụi bạn tôi. Còn phải e ngại gì nữa chớ?
Cassie trả lời, vẻ tội đồ.
Chaporia
Bình Luận (0)