Tôi nhấc vòi lên và gầm lên một tiếng chói lói đầy giận dữ.
Rồi tôi xô ào qua ngưỡng cửa, đâm thủng nguyên một mảng tường bằng đúng cỡ một con voi.
RẦM! RẮẮC!
"Oa! Ra khỏi đây mau! Chạy thôi!"
"Lùi lại, tất cả mọi người! Tôi cần khoảng trống để bắn! Lùi lại!" Giọng của mẹ Cassie hét lên lanh lảnh.
Hỗn độn. Người người đan qua đan lại.
Tobias vẫn chao lượn như phi tiêu, với một khẩu súng quặp chặt trong móng. Cậu ta cố quấy nhiễu, không cho mẹ Cassie có được khoảng trống để bắn súng gây mê.
CHÍU!
Trông thấy Ax đang chạy lúp xúp trên lối đi tôi tiện thể vớt ảnh lên và len lỏi qua đám đông nhộn nhạo.
"Trời ơi, chồn hôi! Ôi cha mẹ ơi! Nó sắp xịt! Không! Chạy mau!"
Đám đông chạy tán loạn. Tôi nghe họ thét chói lói, thấy họ dạt vội qua một bên cho tôi vù qua.
Jake kia rồi! Tôi bèn rượt theo ảnh.
Tobias hăng hái, đoạn vỗ cánh bay vút lên.
Marco la. Lourdes sắp sửa tuột nè.>
Có tiếng còi hụ vang rền. Xe cảnh sát đang đuổi theo tụi tôi.
Tôi đặt Ax xuống, rồi húc cái đầu đầy máu của mình vào cánh cổng cho đến khi ổ khóa bung ra.
Đầu tôi không còn đau một chút nào. Không chỗ nào còn đau nữa.
Người tôi lắc lư. Và thật ngạc nhiên khi tôi thấy chân trước của mình chỉ đơn giản là khụy xuống. Tôi húc mạnh, nhưng tôi chẳng cảm thấy gì nhiều khi cái ngà xắn sâu vào cát bẩn.
Người Chee, Cassie, và Marco chắc hẳn sẽ ngã nhào trên lưng tôi. Nhưng tôi quá bối rối để nhận ra. Rối tung. Đầu óc quay cuồng, mắt tối sầm lại.
Chẳng có gì quan trọng nữa. Tôi chìm dần, chìm dần, chìm tuốt xuống một cái giường êm ái, và... và ... ai đó la lên.
Chaporia
Bình Luận (0)