Không ai hó hé câu nào.
Mãi sau Marco mới cất tiếng, phá vỡ sự im lặng.
Cassie gặng hỏi.
Cassie cười lớn, vẻ thương hại nhiều hơn.
Cassie nói dứt khoát.
Rachel gay gắt.
Marco can rối rít.
Chợt, có bóng gì chuyển động đột ngột. Ở cuối căn phòng, xuất hiện một gã Người nhỏ thó, già câng, mặc da nhân tạo trắng toét, tay cầm một khẩu tia Nghiệt.
“Đứng im! Không tao băắ…”
Rachel nói nốt câu.
Tên Người gật đầu. “Đi-đi-đi-đi ra khỏi đây! Bọn mày không được phép ở nơi này!”
Khẩu súng nảy xuống gần một chiếc lồng.
Tên Người phản ứng thật lạ.
Hắn lăn ra khóc bù lu bù loa. Hắn nhào xuống chiếc ghế đặt trước dàn máy vi tính, ụp mặt vào lòng bàn tay và phát ra những tiếng nức nở.
“Hắn sẽ giết ta! Hắn sẽ giết ta! Chỉ là vấn đề thời gian thôi.”
”Hắn” là Visser Ba phải không?> Tôi hỏi.
“Dĩ nhiên rồi,” ông già đáp chua chát, “chứ còn ai vào đây nữa? Toàn bộ dự án này là ý tưởng của hắn mà.”
Ông già giơ tay lên chùi mắt, nói một hơi. “Thành công gì mà thành công. Ta đã giả mạo kết quả. Tất cả bọn ta đều không thể làm gì khác. Visser Ba liên tục đòi hỏi kết quả, kết quả và kết quả! Thế là ta đưa cho hắn kết quả. Dối trá! Chỉ là những lường gạt mà thôi.”
Marco thốt lên.
“Ta đã định nói với hắn rồi. Ta muốn thú thật. Nhìn này, nó đâu có làm được. Mấy Người không hiểu đâu! Đâu thể có chuyện loài người mà không có ý chí tự do.
Thật là… là… đồ ngu! Nhưng hắn không phải là nhà khoa học, lại càng không phải là nhà hiền triết. Không thể nào tách được loài nhạy cảm ra khỏi ý chí tự do. Họ chính là ý chí tự do. Yeerk, Hork-Bajir hay loài người đều là loài nhạy cảm và đều có ý chí tự do - như là vật có trọng lượng vậy đó. Nhưng Visser Ba không chịu nghe.”
Marco nói khô khốc.
“Ta không thể giúp các ngươi. Hắn sẽ giết ta mất,” ông già nhì nhèo.
Cassie bảo. …>
“Không, họ không có gia đình mà. Họ là những người lang thang ngoài phố. Ta không phải là đồ ngu. Ta biết cuối cùng ta cũng phải xử lý họ thôi.”
Cassie lao tới chẹn ngay cổ họng ông già, ấn móng vuốt hai chân trước vào vai ổng và nhe hàm răng sói ra.
“Hãy để ta trốn với tụi bây,” người đàn ông nài nỉ. “Ta thà chết vì đói tia Kandrona còn hơn phải đối mặt với Visser Ba.”
RẦM! RẦM!
Bọn Yeerk đang thúc vật nặng vào cánh cửa bên ngoài.
Hoàng tử Jake nhất trí.
RẦM! RẦM! RẦM!
Cánh cửa bắt đầu lung lay dữ dội.
Nhìn lại phía sau bằng mắt cuống, tôi thấy những Người trong lồng bắt đầu động đậy và chạy tán loạn trong lồng. Cassie đã tắt nút bất động sinh học.
“Thú vật! Gấu kìa!” Một ông la.
“Ui da! Cái gì kia?” Một phụ nữ đáp, tay chỉ vào tôi.
RẦM! RẦM! RẦM!
“Nói ai đó?” Một ông quạu quọ la.
“Hả? Cái chốn này thật kinh khủng. Tôi sẽ trở lại Đội Cứu Tế của nhà thờ,” một người đàn ông nói.
Marco hỏi bạn ấy.
“Theo ta.”
Chúng tôi tạo thành một đội quân quái dị. Cassie và tôi cùng với nhà khoa học đi trước. Hơn chục con Người lôi thôi lếch thếch, nhưng là Người tự do, theo sau. Và đám bạn còn lại của tôi bọc hậu, tập trung và căng thẳng, sẵn sàng chiến đấu với lũ Yeerks, ngăn chúng ùa vào phòng.
“Andalite,” hắn nói mà không lộ vẻ căm ghét như lẽ thường. “Ít ra thì giống loài mi thật sự quan tâm đến khoa học.”
“Tinh tinh á? Cũng chẳng có hiệu quả gì sất. Hoặc ý chí của chúng không bị ảnh hưởng, hoặc chúng chẳng có ý chí tự do để mà bị tác động… Nói chung là bọn ta không biết.”
Chaporia
Bình Luận (0)