TẬP 7: KẺ LẠ MẶT
1. Người kể chuyện:
Rachel
2. Nội dung:
Marco và Tobias phát hiện ra một lối vào vũng Yeerk nằm trong khu thương xá. Hội Animorphs quyết định biến thành gián để tìm hiểu vị trí chính xác của vũng Yeerk. Tuy nhiên, chưa kịp tìm ra lời giải đáp, tất cả các thành viên đều đã nằm trên lưỡi dài ngoằng của một tên Taxxon-Mượn xác. Ngay lúc đó, người Ellimist xuất hiện. Mọi sự vật đều bất động. Người Ellimist cho các thành viên của Hội quyền lựa chọn giữa việc đồng ý đi theo ông ta đến một hành tinh khác để gây dựng lại giống nòi hoặc tiếp tục chui vào trong bụng tên Taxxon. Để giúp các bạn trẻ có được câu trả lời, người Ellimist đã đưa năm bạn trẻ đến với tương lai của Trái Đất sau khi đã bị bọn Yeerk chinh phục. Hội Animorphs đã chọn câu trả lời là “không”. Mọi sự vật lại tiếp tục tiếp diễn. Nhờ có sự can thiệp của người Ellimist, nhờ có thời gian quan sát cảnh vật hiện tại và tương lai khi thời gian và không gian ngừng lại, sáu bạn trẻ đã tìm ra được giải pháp thoát khỏi lưỡi tên Taxxon cũng như vị trí chính xác của Vũng Yeerk, phá huỷ toàn bộ vũng.
3. Nhân vật quan trọng:
Hội Người hoá thú: Jake, Marco, Rachel, Cassie, Tobias
Ax
Người Ellimist
4. Những loài thú mới được thu nạp:
Jake:
Marco:
Rachel: Gấu xám
Cassie:
Tobias:
Ax:
5. Những lốt hình được sử dụng:
Jake: Gián, Cọp Siberi
Marco: Gián, Khỉ đột
Rachel: Voi, Cú sừng, Gián, Gấu xám, Đại bàng đầu bạc
Cassie: Gián, Sói
Tobias:
Ax: Người, Gián
TAI ÁCH NGHIỆT NGÃ
Trước khi đến Trái Đất…
Lúc ấy tôi đang ở đài chỉ huy của tàu Mái Vòm. Một khoảnh khắc thật kỳ lạ, vì trước đó chưa bao giờ tôi được phép lên đài chỉ huy, mà chỉ được quẩn quanh nơi đuôi mạn tàu, hay trên mái vòm. Tôi lại đang ở giữa những chiến binh, Hoàng tử và thuyền trưởng nữa chứ. Thật sảng khoái.
Tôi có được đặc cách này vì tôi là em trai của Hoàng tử Elfangor, bằng không một lính nhỏ như tôi làm sao được bén mảng đến đài chỉ huy, có khi còn bị phạt nặng nữa không chừng… bởi vì tôi từng chạy tông vào thuyền trưởng Nerefir làm ông bị ngã, bị thương đôi mắt phụ. Tai nạn thôi mà, nhưng dẫu sao sẽ chẳng có ai cho phép một lính quèn đứng gần những đại anh hùng cả.
Nhưng mọi người đều yêu mến anh Elfangor, vì thế họ đâm dễ dãi với tôi. Tôi nghĩ, nếu tôi có sống thêm 200 năm tuổi nữa, chắc người ta cũng chỉ nhớ đến tôi như là em trai của Hoàng tử Elfangor thôi…
Chúng tôi vừa ra khỏi vùng không gian zero để quay về vùng không gian bình thường. Qua màn hình chỉ thấy khoảng đen le lói các vì sao. Và kìa, cách chúng tôi hơn nửa triệu dặm là một hành tinh nhỏ, tuyền một màu xanh.
Thoạt tiên tôi nghĩ mình nói lớn quá và anh Elfangor e ngại ông Nerefir nghe thấy. Nhưng thật ra giọng tôi bé lắm mà. Thiệt tình, tôi không nghĩ là…
…> thuyền trưởng Nerefir lên tiếng.
Anh Elfangor trừng mắt nhìn tôi.
Chắc lúc đó anh Elfangor rất muốn ném tôi ra khỏi tàu.
Nerefir chậm rãi đưa mắt về phía tôi. Ông là một chiến binh Andalite vĩ đại. Một anh hùng. Thần tượng của anh Elfangor. Rồi ông gật gù. … cái tên cũng không đến nỗi tệ.> Nerefir nháy mắt với anh Elfangor.
Thình lình…
Thuyền trưởng Nerefir quay mặt lại, một đôi mắt của ông hướng về phía anh tôi, còn đôi mắt bị thương của ông dán chặt vào màn hình. Sự hài hước biến khỏi gương mặt ông,
Chẳng đợi ra lệnh, nửa thân mình anh Elfangor đã nhoài ra cửa. Tôi chạy theo anh, nhưng cái đuôi của tôi đập trúng cái cửa.
Lính nhỏ chưa được chiến đấu. Em chưa phải là một chiến binh thực sự. Quay về mái vòm đi. Ở đó em sẽ an toàn.>
an toàn,> tôi bướng bỉnh. Nhưng dẫu sao một người lính, dù chỉ là một lính nhỏ, cần phải biết tuân lệnh. Elfangor không chỉ là anh tôi mà còn là một hoàng tử.
Tôi nghe những tiếng nói phát ra từ đài chỉ huy.
Anh Elfangor và tôi bước đến hai ống dẫn thẳng đứng. Các chiến binh đang di chuyển hướng đến khu vực để chiến đấu cơ, còn tôi quay lại mái vòm.
Thiệt phi lý.
Ai cũng sẵn sàng để chiến đấu, ngoại trừ tôi. Khi trận chiến kết thúc, anh Elfangor sẽ trở thành một anh hùng vĩ đại hơn nữa còn tôi vẫn chỉ là một đứa em bé nhỏ. Một đứa con nít.
Anh Elfangor do dự một lúc trước khi chạy đi. Đuôi anh uốn về phía trước. Tôi cũng uốn đuôi lên - gươm chúng tôi dắt trên đó.
Anh tôi nói.
Đó là khoảnh khắc cuối cùng tôi trông thấy anh.
Anh Elfangor đi xuống ống dẫn, còn tôi đi ngược lên về phía mái vòm - trung tâm của tàu. Mái vòm che phủ khoảng không gian đầy cỏ, cây và nước lấy từ hành tinh quê nhà chúng tôi.
Tôi ở đó một mình. Tôi - kẻ rỗi rãi duy nhất trên tàu, kẻ phải ngồi một đống trong góc kẹt khi hết thảy mọi người đang chuẩn bị cho trận chiến.
Trên đầu tôi, cái hành tinh xanh ấy lơ lửng giữa bầu trời đen xạm. Có mặt trăng, một khối bụi khô khốc, nhưng hành tinh xanh ấy trông thật sống động. Tôi thấy mây trắng bay vờn và ánh sáng mặt trời tỏa rạng trên các đại dương.
Tôi nghe kể trên hành tinh này có một giống loài khá thông minh cư trú. Ở trường, tôi đã học đôi chút về họ.
Cặp mắt chính của tôi dán chặt vào những tia sáng ấy trong lúc phe tôi đang chuẩn bị nghênh tiếp bọn Yeerk.
Tôi đã ở xa đài chỉ huy, không còn nghe tiếng mọi người nữa. Xung quanh tôi chỉ còn tiếng gió rung cành lá trong mái vòm. Tôi đứng trên bãi cỏ xanh và nhìn những vùng sáng nhỏ. Trận chiến đã bắt đầu trong quỹ đạo hành tinh xanh kia.
Thốt nhiên, đầu óc tôi bị chấn động, Một linh cảm vụt lên. Y như lúc bạn choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng.
Tôi trở những cuống mắt khỏi trận đánh và hướng về phía mặt trăng của hành tinh xanh. Và kia, nó xuất hiện. Một hình thù đen ngòm nổi giữa vùng sáng nhạt của mặt trăng. Trông hệt một thanh rìu khổng lồ.
Các chiến đấu cơ của phe tôi đã xuất phát. Tàu Mái Vòm có vũ khí hiện đại, nhưng tàu Lưỡi Rìu kia còn nhanh hơn và dễ điều khiển hơn. Quá nhanh nữa là đằng khác.
Các chiến binh trên đài chỉ huy không còn lựa chọn nào khác. Họ buộc phải tách rời mái vòm để có thể chiến đấu dễ dàng hơn. Một tiếng rin rít và rồi mái vòm bắt đầu tách khỏi con tàu.
Rồi… xung quanh tôi chỉ còn im lặng. Mái vòm đang bay tự do.
Mãi một lúc sau, tôi mới lại trông thấy con tàu của chúng tôi.
Không có mái vòm, con tàu trông như một que dài, các động cơ phình ra ở phía đuôi tàu còn đài chỉ huy trông nhỏ hơn ở phần giữa con tàu. Và tất cả đang cố gắng quay về phía tàu Lưỡi Rìu để nghênh chiến.
Nhưng không kịp nữa rồi.
Con tàu Lưỡi Rìu khạc lửa!
Tôi thảng thốt. Những tia sáng như mặt trời bùng lên giữa không gian.
Nó lại khạc lửa không ngừng.
Một quầng sáng khổng lồ. Trước mặt tôi là một vụ nổ thiên thạch.
Con tàu của tôi bùng cháy, vỡ tan thành các nguyên tử. Một luồng sáng bùng lên trong khoảnh khắc, và hơn một trăm chiến binh Andalite hy sinh.
Tiếng nổ làm rung chuyển cả mái vòm tôi đang đứng. Cỏ dưới móng tôi như cũng rung chuyển. Tôi mất thăng bằng và ngã xuống cỏ. Tất cả không còn nguyên vẹn nữa. Trọng lực nhân tạo trong mái vòm đang giảm dần. Không còn sự cân bằng nữa.
Mái vòm đang rơi ra khỏi quỹ đạo.
Nó rơi thẳng xuống hành tinh xanh. Cả bầu trời trên đầu tôi giờ biến thành lửa. Thiết bị cứu hộ bật lên, nhưng nó chỉ giảm được phần nào tốc độ rơi.
Mái vòm rơi tự do với tốc độ khủng khiếp. Nó rơi thẳng xuống đại dương của Trái Đất.
Nước. Nước đang cuồn cuộn chảy vào mái vòm. Tôi chìm dần! Chìm giữa đại dương của hành tinh xanh. Như một đứa trẻ yếu đuối, sợ hãi.
Chỉ có một mình.
Sau một thời gian tưởng chừng như vô tận, mái vòm khẽ rung chuyển. Nó đã chạm đáy đại dương. Tôi cố ngước nhìn, nhưng không thể thấy mặt nước giờ đã cách tôi cả trăm thước theo chiều thẳng đứng.
Tôi leo khó nhọc bằng bốn móng của mình. Còn lại quanh tôi là khoảng không gian có cỏ, cây - một góc nhỏ của quê hương Andalite giờ đây đã ở quá xa. Một vùng đất màu xanh chìm dưới một đại dương xa lạ.
Và tôi chờ đợi hàng tuần. Tôi phát tín hiệu đến anh Elfangor. Chắc chắn anh sẽ đến cứu tôi… nếu anh còn sống…
Nhưng cuối cùng, không phải anh Elfangor mà là năm sinh vật của hành tinh xanh đã đến cứu tôi. Họ gọi nhau là năm “con người”.
Họ đã kể cho tôi nghe về khoảnh khắc cuối cùng của anh Elfangor. Anh đã phá luật Andalite khi trao quyền năng biến hình cho con người. Tôi bị sốc nhưng cố che giấu cảm xúc của mình.
Họ đã chứng kiến cái chết của anh Elfangor. Thủ phạm chính là tên đầu lĩnh của bọn Yeerk: Visser Ba.
Visser Ba đã lạnh lùng xuống tay khi anh tôi không còn sức mạnh để chiến đấu.
Visser Ba, tên Yeerk duy nhất lọt được vào thân xác của một người Andalite.
Visser Ba, kẻ mà người Andalite gọi là quái vật. Tên Mượn xác Andalite duy nhất.
Hắn đã giết anh Elfangor, và theo luật Andalite, kể từ đây, tôi mang trọng trách trả thù cho anh trai mình.
Một ngày nào đó, tôi sẽ phải giết Visser Ba.
Chaporia
Bình Luận (0)