Ba Mươi Năm Trở Về/Chương 13C. 13
20px

Màn hình vừa sáng, gương mặt Tri Dao đã xuất hiện.

“Chị.”

“Hôm nay khai trương mà không đợi em.”

Tri Chanh cười.

“Em còn đang ở tòa án.”

Tri Dao nhún vai.

“Em vừa thắng kiện xong.”

“Cũng là một vụ tranh chấp tài sản.”

“Cô khách hàng ôm em khóc gần nửa tiếng.”

Tri Chanh bật cười.

“Thế em có khóc không?”

Tri Dao lập tức quay mặt đi.

“Không.”

“Em là luật sư.”

“Luật sư không được dễ khóc.”

Đúng lúc ấy, một giọng nói chen vào.

“Chị.”

Tri Châu xuất hiện trong khung hình.

Trên người cậu vẫn là chiếc áo blouse trắng.

“Ca mổ kết thúc rồi?”

Tri Chanh hỏi.

Tri Châu gật đầu.

“Thành công.”

“Bệnh nhân tỉnh rồi.”

Tri Dao lập tức trêu.

“Anh Hứa bác sĩ bây giờ nổi tiếng quá.”

Tri Châu bất lực nhìn em gái.

“Em thì khác gì.”

“Mới sáng đã thấy lên báo.”

Ba chị em nhìn nhau rồi cùng bật cười.

Tiếng cười ấy vang lên rất tự nhiên.

Không còn nặng nề như những ngày mới trở về Hải Thành.

Một năm sau.

Quỹ Vân Thanh đã mở thêm ba trung tâm hỗ trợ.

Tri Dao mỗi năm đều dành một tháng sang Melbourne làm cố vấn pháp lý miễn phí.

Tri Châu cũng xin nghỉ phép vài tuần để khám bệnh tình nguyện cho người cao tuổi.

Ba chị em vẫn rất bận.

Nhưng dù ở đâu, cứ đến ngày giỗ mẹ, họ đều hẹn nhau trở về.

Không phải Hải Thành.

Mà là Melbourne.

Viện dưỡng lão phía sau vườn nho giờ đã trở thành ngôi nhà chung của cả ba.

Một buổi chiều cuối thu.

Tri Chanh nhận được một bức thư từ trong nước.

Người gửi.

Hứa Hoành Viễn.

Cô cầm lá thư rất lâu.

Cuối cùng vẫn mở ra.

Nét chữ xiêu vẹo.

Rõ ràng được viết rất chậm.

“Tri Chanh.”

“Khi con đọc thư này, có lẽ ba đã không còn nhiều thời gian.”

“Ba từng nghĩ chỉ cần kiếm thật nhiều tiền, gia đình sẽ hạnh phúc.”

“Đến khi đánh mất mẹ các con.”

“Ba lại nghĩ chỉ cần giữ được Hứa gia, mọi thứ rồi sẽ ổn.”

“Nhưng ba sai.”

“Thứ đáng quý nhất.”

“Ba lại là người buông tay trước.”

“Ba có lỗi với mẹ.”

“Càng có lỗi với ba đứa.”

“Ba không cầu các con tha thứ.”

“Chỉ mong sau này.”

“Đừng sống như ba.”

Cuối thư chỉ còn một dòng ngắn ngủi.

“Cảm ơn các con.

“Vì cuối cùng vẫn chịu gọi ba một tiếng ‘ba’.”

Tri Chanh lặng lẽ gấp lá thư lại.

Không khóc.

Cũng không nói gì.

Cô bước ra khoảng sân phía sau.

Một cây nho non vừa được trồng từ mùa xuân năm ngoái đã bắt đầu kết trái.

Tri Dao đi tới.

“Thư của ba à?”

Tri Chanh gật đầu.

Tri Dao nhìn lá thư trong tay chị.

“Chị có giận nữa không?”

Tri Chanh im lặng rất lâu.

Rồi khẽ lắc đầu.

“Không.”

“Nhưng cũng không còn tiếc.”

“Có những người.”

“Đến cuối đời mới học được cách làm cha.”

“Chỉ tiếc.”

“Con của họ đã trưởng thành từ rất lâu.”

Tri Dao nắm lấy tay chị.

Hai chị em đứng lặng giữa vườn nho.

Ánh hoàng hôn trải dài trên những luống cây.

Mọi thứ bình yên đến lạ.

Vài ngày sau, tin Hứa Hoành Viễn qua đời được gửi đến.

Tang lễ diễn ra đơn giản.

Ba chị em cùng trở về.

Họ đứng trước di ảnh ông.

Lặng lẽ cúi đầu.

Không oán trách.

Không khóc lóc.

Cũng không nhắc lại những chuyện cũ.

Sau khi thắp nén hương cuối cùng, Tri Châu nhẹ giọng nói:

“Ba.”

“Chúng con sẽ sống thật tốt.”

Đó cũng là câu nói cuối cùng ba chị em dành cho ông.

Chiều hôm ấy, họ cùng đến nhà tổ.

Trong phòng khách, di ảnh của mẹ vẫn được đặt ở vị trí đẹp nhất.

Bên cạnh là một khung ảnh nhỏ mới được đặt thêm.

Ảnh của cha.

Tri Dao hơi bất ngờ.

“Chị…”

Tri Chanh mỉm cười.

“Ông ấy mắc rất nhiều sai lầm.”

“Nhưng cuối cùng.”

“Ông ấy vẫn là cha của chúng ta.”

“Còn mẹ.”

“Chắc cũng không muốn chúng ta mang theo hận thù suốt đời.”

Ba chị em cùng thắp thêm một nén hương.

Ngoài sân, cơn gió nhẹ lướt qua hàng cây ngô đồng.

Tiếng lá xào xạc vang lên như một lời đáp lại.

Tri Chanh ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Ba mươi năm trước, cô từng nghĩ mất đi mái nhà là mất tất cả.

Ba mươi năm sau, cô mới hiểu.

Nhà chưa bao giờ là căn biệt thự rộng lớn hay khối tài sản kếch xù.

Nhà là nơi có người cùng mình vượt qua giông bão.

Là hai đứa em luôn đứng cạnh mình.

Là người mẹ đã dùng cả cuộc đời để yêu thương các con.

Và là chính bản thân họ, sau tất cả những đau thương, vẫn lựa chọn trở thành những người tử tế.

Đó mới là món tài sản quý giá nhất mà mẹ để lại.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...