Đột nhiên, đôi mắt ông đỏ lên.
“Tri Chanh…”
“Tri Châu…”
“Tri Dao…”
“Cuối cùng… các con cũng trở về.”
Tri Chanh khẽ khựng lại.
“Chú biết chúng con?”
Ông lão mỉm cười.
“Ba mươi năm trước.”
“Chính chú đã ôm Tri Dao từ bệnh viện về nhà.”
“Con bé còn khóc đòi mẹ.”
Tri Dao cắn chặt môi.
Những ký ức mơ hồ của tuổi thơ chợt ùa về.
Ông lão chậm rãi đóng cửa văn phòng.
“Ta tên là Lâm Chính Đức.”
“Là luật sư riêng của mẹ các con.”
“Mấy chục năm nay.”
“Ta vẫn luôn chờ ngày hôm nay.”
Ông lấy từ ngăn kéo ra một chiếc hộp gỗ màu đen.
Ổ khóa trên hộp có hai lỗ khóa nhỏ.
Tri Châu lấy hai chiếc chìa khóa đặt vào.
“Tách.”
Nắp hộp bật mở.
Bên trong là một tập hồ sơ dày.
Một cuốn sổ bìa da màu nâu.
Và một phong thư đã được niêm phong bằng sáp đỏ.
Lâm Chính Đức nhẹ giọng.
“Đây là toàn bộ tài liệu gốc.”
“Còn thứ trong két ngân hàng…”
“Chỉ là bản sao mẹ các con cố ý để lại.”
Tri Dao mở tập hồ sơ đầu tiên.
Chỉ vừa nhìn vài trang, cô đã hít mạnh một hơi.
“Tất cả…”
“Đều là chứng từ gốc.”
Hợp đồng góp vốn.
Giấy chuyển nhượng đất.
Hóa đơn mua dãy cửa hàng.
Giấy xác nhận nguồn tiền từ nhà ngoại.
Mỗi một tài liệu đều có đầy đủ chữ ký và dấu xác nhận.
Thậm chí còn có cả bảng kê tài sản riêng trước hôn nhân của mẹ.
Tri Dao ngẩng đầu.
“Chỉ cần số tài liệu này.”
“Đã đủ chứng minh hơn bảy mươi phần trăm tài sản Hứa gia có nguồn gốc từ mẹ.”
Lâm Chính Đức gật đầu.
“Không chỉ vậy.”
Ông mở cuốn sổ da.
Bên trong là bản đối chiếu toàn bộ tài sản suốt nhiều năm.
“Mẹ các con sớm đoán sẽ có ngày xảy ra tranh chấp.”
“Cho nên.”
“Bà ấy ghi chép từng khoản.”
“Từng đồng.”
“Không bỏ sót bất cứ thứ gì.”
Tri Chanh lặng lẽ vuốt nhẹ bìa cuốn sổ.
Trong đầu cô hiện lên hình ảnh người mẹ năm nào.
Ban ngày bận rộn ở công ty.
Đêm về vẫn ngồi dưới ngọn đèn vàng, cặm cụi ghi từng con số.
Hóa ra…
Mẹ đã chuẩn bị cho họ từ rất lâu.
Lâm Chính Đức lại cầm phong thư niêm phong.
“Đây.”
“Là thứ quan trọng nhất.”
Tri Chanh chậm rãi bóc lớp sáp.
Nét chữ quen thuộc hiện ra.
“Các con yêu của mẹ.”
“Nếu đọc được bức thư này.”
“Nghĩa là các con đã trưởng thành.”
“Mẹ không biết lúc ấy mẹ còn sống hay không.”
“Nhưng mẹ tin.”
“Ba chị em nhất định sẽ luôn ở bên nhau.
”
Đọc đến đây.
Tri Dao cúi đầu.
Nước mắt rơi xuống trang giấy.
Tri Châu quay mặt nhìn ra cửa sổ.
Bờ vai khẽ run lên.
Tri Chanh tiếp tục đọc.
“Mẹ không mong các con đi tranh giành tài sản.”
“Tiền bạc có thể kiếm lại.”
“Nhưng lòng người đã mất thì không thể.”
“Nếu một ngày phải quay về.”
“Hãy quay về vì công bằng.”
“Chứ đừng quay về vì thù hận.”
“Mẹ chỉ mong…”
“Các con bình an.”
“Khỏe mạnh.”
“Đừng sống như mẹ.”
Căn phòng yên lặng đến mức chỉ còn tiếng lật giấy.
Ba chị em đều không nói.
Ba mươi năm.
Họ chưa từng có cơ hội khóc cho mẹ.
Cho đến hôm nay.
Tri Chanh khẽ gấp lá thư lại.
Giọng rất nhẹ.
“Mẹ.”
“Chúng con sống rất tốt.”
“Chị.”
Tri Dao nghẹn ngào.
“Nếu mẹ còn…”
Tri Chanh đưa tay nắm lấy tay em gái.
“Mẹ biết.”
“Nhất định mẹ biết.”
Lâm Chính Đức lấy khăn lau mắt.
Rồi chậm rãi nói:
“Còn một việc.”
“Năm đó.”
“Trước khi mất ba ngày.”
“Mẹ các con từng đến gặp ta.”
“Bà ấy nói.”
“‘Nếu sau này ba đứa nhỏ quay về.'”
“‘Xin anh giúp chúng.'”
“‘Đừng để chúng chịu thiệt.'”
Tri Chanh khẽ cúi đầu.
“Ba mươi năm qua.”
“Vất vả cho chú rồi.”
Ông lão lắc đầu.
“Ta chỉ giữ lời hứa.”
Đúng lúc ấy.
Điện thoại của Tri Dao rung lên.
Là trợ lý trong văn phòng luật ở Sydney.
“Chị Hứa.”
“Có người vừa đăng bài trên mạng.”
“Nội dung nói ba chị em chị về nước để tranh tài sản khi cha đang hấp hối.”
“Kèm theo rất nhiều ảnh.”
Tri Dao mở tin tức.
Tiêu đề nổi bật ngay đầu trang.
“Ba người con bất hiếu biến mất ba mươi năm, nay trở về ép cha ký tài sản.”
Bên dưới.
Hàng nghìn bình luận đang mắng chửi.
“Đúng là lòng tham không đáy.”
“Cha bệnh sắp mất còn không buông tha.”
“Cả nhà sống ở nước ngoài rồi còn về tranh.”
Tri Châu nhíu mày.
“Ra tay nhanh thật.”
Tri Dao cười lạnh.
“Muốn dùng dư luận ép chúng ta.”
“Cũ quá rồi.”
Tri Chanh nhìn màn hình.
Rồi bình tĩnh nói.
“Đừng xóa.”
“Cũng đừng giải thích.”
“Cứ để họ nói.”
Tri Dao ngẩng đầu.
“Chị có cách?”
Tri Chanh gật đầu.
“Có.”
Cô lấy điện thoại.
Mở đoạn ghi âm đã được phục hồi từ chiếc máy ghi âm cũ trong căn phòng của mẹ.
Chaporia
Bình Luận (0)