“Sau này đừng làm lỡ hẹn với người khác nữa.”

Nói xong, tôi hòa vào dòng người.

Phía sau, Tống Hoài Tự không đuổi theo.

Tôi biết lần này, anh thật sự hiểu.

Hiểu rằng có người một khi rời đi, sẽ không bao giờ quay lại nữa.

Đêm đó, tôi đăng một bài Moments.

Không có ảnh đàn ông.

Không có hoa hồng.

Không có bánh kem.

Chỉ có một tấm ảnh bến Thượng Hải rực sáng.

Dòng trạng thái rất ngắn.

[Không cần đợi ai nữa. Tôi tự mình xem được rồi.]

Vừa đăng chưa lâu, dưới bài viết đã có rất nhiều lượt thích.

Mẹ tôi bình luận:

[Con gái mẹ đẹp nhất.]

Bố tôi bình luận:

[Về nhà ăn lẩu.]

Đồng nghiệp ở Hành Thịnh bình luận:

[Sếp Ninh, tuần sau ký hợp đồng mới, chuẩn bị ăn mừng thôi!]

Tôi nhìn từng bình luận.

Khóe môi bất giác cong lên.

Đúng vậy.

Tôi còn có gia đình.

Còn có bạn bè.

Còn có sự nghiệp.

Còn có chính tôi.

Một Tống Hoài Tự từng là toàn bộ thế giới của tôi.

Nhưng sau khi bước ra ngoài, tôi mới phát hiện.

Thế giới thật sự rộng lớn hơn anh rất nhiều.

Một năm sau, Hành Thịnh niêm yết thành công.

Tôi trở thành nữ phó tổng trẻ nhất của công ty.

Ngày rung chuông lên sàn, tôi mặc bộ vest đỏ sẫm, đứng giữa tiếng vỗ tay như sấm.

Máy ảnh chớp liên tục.

Ánh sáng rực rỡ đến mức khiến người ta hơi choáng.

Tổng giám đốc quay sang nói với tôi:

“Cô Ninh, đây chỉ là khởi đầu.”

Tôi nhìn con số cổ phiếu nhảy trên màn hình lớn.

Mỉm cười.

“Đúng vậy.”

“Chỉ là khởi đầu.”

Sau buổi lễ, phóng viên hỏi tôi có điều gì muốn nói với những cô gái trẻ đang yêu và đang hy sinh vì tình yêu không.

Tôi suy nghĩ một lát.

Sau đó nói:

“Yêu một người không sai.”

“Nhưng đừng vì yêu mà đánh mất chính mình.”

“Nếu người đó thật sự yêu bạn, anh ta sẽ không cần bạn phải nhỏ bé đi để tôn lên anh ta.”

“Nếu anh ta chỉ yêu dáng vẻ bạn nhẫn nhịn, hy sinh, chờ đợi.”

“Vậy thứ anh ta yêu không phải bạn.”

“Mà là cảm giác được bạn nâng niu.”

Tôi dừng lại.

Nhìn vào ống kính.

Nói từng chữ rất rõ ràng.

“Đừng làm nền cho ánh sáng của người khác.”

“Bạn vốn có thể tự mình phát sáng.

Đoạn phỏng vấn ấy sau đó được chia sẻ rất nhiều trên mạng.

Có người nói tôi tỉnh táo.

Có người nói tôi mạnh mẽ.

Có người nói tôi lạnh lùng.

Tôi không giải thích.

Bởi vì chỉ tôi biết, sự tỉnh táo này đã đổi bằng bao nhiêu đêm tự nghi ngờ.

Sự mạnh mẽ này đã bước qua bao nhiêu lần thất vọng.

Còn sự lạnh lùng này, chẳng qua là lòng tôi cuối cùng cũng học được cách tự bảo vệ mình.

Tôi không còn là cô gái đứng bên bến Thượng Hải, nhìn điện thoại, chờ một lời giải thích nữa.

Tôi là Ninh Chi Lộ.

Tôi có tên của mình.

Có con đường của mình.

Có tương lai của mình.

Về sau, tôi nghe nói Tống Hoài Tự rời khỏi Thượng Hải.

Anh đến một thành phố hạng hai, làm quản lý sản phẩm cho một công ty nhỏ.

Không còn hào quang.

Không còn nhóm người vây quanh tâng bốc.

Không còn những thực tập sinh mềm giọng gọi anh là sếp vĩ đại.

Có người từng hỏi tôi:

“Cậu có thấy anh ta đáng thương không?”

Tôi chỉ cười.

“Người trưởng thành đều phải trả giá cho lựa chọn của mình.”

“Không ai đáng thương hơn ai.”

Năm hai mươi chín tuổi, tôi từng nhận được một chiếc bánh kem thanh lý 6.9 tệ và một bó hoa g/i/ả 9.9 tệ.

Khi ấy, tôi tưởng đó là lời kết nhục nhã nhất cho bảy năm tình yêu của mình.

Sau này mới hiểu.

Không phải.

Đó là món quà cuối cùng số phận tặng tôi.

Nó dùng cách khó coi nhất để nói với tôi rằng.

Ninh Chi Lộ.

Đừng chờ nữa.

Người xứng đáng yêu em, trước tiên phải là chính em.

Và tôi đã nghe thấy.

Từ đó về sau, mỗi năm sinh nhật, tôi đều tự mua cho mình một bó hoa thật lớn.

Có năm là hồng đỏ.

Có năm là hướng dương.

Có năm là tulip trắng.

Tôi tự đặt bánh kem vị mình thích.

Tự thắp nến.

Tự cầu nguyện.

Không còn ai nói sinh nhật không quan trọng.

Không còn ai bảo tôi hai mươi chín tuổi rồi đừng như trẻ con.

Tôi vẫn thích những nghi thức nhỏ bé ấy.

Vẫn thích cốc đôi, dép đôi, sách giấy, hoa tươi, bánh kem, lễ lên đèn.

Chỉ là tôi không còn cần một người không hiểu chúng để chứng minh chúng đáng giá.

Bởi vì những thứ tôi thích, tự bản thân chúng đã đáng giá.

Cũng như tôi vậy.

Tự bản thân tôi đã đáng giá.

Kết thúc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...