“Tôi càng chưa từng tự nguyện để anh nói với cấp trên rằng toàn bộ mô hình là do anh độc lập thiết kế.”

Từng câu từng chữ rơi xuống.

Sắc mặt Tống Hoài Tự khó coi đến cực điểm.

Giám đốc nhân sự khép tài liệu lại.

“Chúng tôi hiểu rồi.”

Ba ngày sau, Khải Việt công bố xử lý nội bộ.

Tống Hoài Tự bị hủy tư cách thăng chức.

Tạm đình chỉ công tác.

Tiền thưởng dự án bị thu hồi.

Đồng thời, anh phải chịu điều tra trách nhiệm liên quan đến việc báo cáo sai thành quả.

Phạm Ngữ Phi cũng không thoát.

Cô ta vốn chỉ là thực tập sinh, nhưng vì được Tống Hoài Tự thiên vị nên từng nhiều lần tham gia tài liệu mật vượt quyền hạn.

Trong quá trình kiểm tra, công ty còn phát hiện cô ta dùng máy tính công ty đăng nhập tài khoản cá nhân, sao chép một phần tài liệu nội bộ gửi cho bạn thân khoe khoang.

Khải Việt lập tức chấm dứt thực tập.

Ghi nhận vi phạm vào hồ sơ đánh giá.

Nghe nói ngày rời công ty, Phạm Ngữ Phi ôm hộp đồ đứng ở sảnh lớn kh/ó/c rất lâu.

Nhưng lần này, không còn ai gọi cô ta là “cô bé” nữa.

Cũng không còn ai dịu dàng bảo cô ta không sao.

Tống Hoài Tự tự lo còn không xong.

Lấy đâu ra tâm trạng che chở cho cô ta?

Một tối nọ, tôi vừa tan làm thì nhận được tin nhắn từ số lạ.

[Lộ Lộ, anh đang ở dưới nhà em.]

Tôi nhìn dòng chữ ấy.

Không bất ngờ.

Bởi vì từ khi Tống Hoài Tự bị đình chỉ, anh bắt đầu đổi đủ số điện thoại để liên lạc với tôi.

Ban đầu là xin lỗi.

Sau đó là hồi tưởng quá khứ.

Rồi đến cầu xin gặp mặt.

Cuối cùng, anh nói mình đã đến Thành Đô.

Tôi vốn không định gặp.

Nhưng tối hôm đó, mẹ tôi gọi điện bảo có một người đàn ông đứng dưới khu nhà rất lâu, bảo là bạn cũ của tôi.

Tôi không muốn để anh làm phiền bố mẹ.

Vì vậy tôi xuống lầu.

Tống Hoài Tự đứng dưới ánh đèn đường.

Trên người vẫn là chiếc áo khoác tôi từng mua cho anh.

Chỉ là so với người đàn ông kiêu ngạo trong trí nhớ, anh bây giờ trông tiều tụy hơn rất nhiều.

Vừa thấy tôi, mắt anh lập tức đỏ lên.

“Lộ Lộ.”

Tôi đứng cách anh ba mét.

“Có gì nói nhanh.”

Anh bước lên một bước.

Tôi lập tức lùi lại.

Tống Hoài Tự dừng chân, bàn tay buông thõng bên người.

“Anh biết sai rồi.”

“Anh thật sự biết sai rồi.

“Sau khi em đi, anh mới phát hiện trong nhà trống đến mức nào.”

“Cốc của em không còn.”

“Sách của em không còn.”

“Dép của em không còn.”

“Ngay cả tiếng em gọi anh ăn cơm cũng không còn.”

Tôi bình tĩnh nhìn anh.

“Những thứ đó lúc còn có, anh cũng đâu để ý.”

Anh nghẹn lại.

Một lúc sau, anh cúi đầu.

“Anh thừa nhận, anh bị sự nghiệp làm mờ mắt.”

“Anh cứ nghĩ em sẽ luôn ở đó.”

“Anh cứ nghĩ dù anh bận, dù anh lỡ hẹn, em vẫn sẽ hiểu cho anh.”

“Anh không biết em đã thất vọng nhiều như vậy.”

Tôi hỏi:

“Anh thật sự không biết sao?”

Tống Hoài Tự cứng đờ.

Tôi nhìn thẳng vào anh.

“Năm đầu tiên ở Thượng Hải, sinh nhật tôi, anh hứa tan làm sẽ đưa tôi đi ăn lẩu.”

“Tôi đợi đến mười một giờ đêm.”

“Anh về nhà nói đồng nghiệp có việc nên không đi được.”

“Năm thứ hai, tôi sốt ba mươi chín độ, gọi anh mua thuốc.”

“Anh bảo đang họp, bảo tôi tự gọi giao hàng.”

“Nhưng sau đó tôi thấy ảnh anh uống rượu với khách hàng.”

“Năm thứ ba, mẹ tôi nhập viện, tôi muốn anh về quê với tôi một chuyến.”

“Anh nói dự án đang gấp.”

“Sau này tôi mới biết, hôm đó anh đi team building với phòng ban.”

“Năm thứ tư, tôi được đề cử giải thưởng nội bộ, muốn anh đến xem lễ trao giải.”

“Anh nói những thứ đó vô nghĩa, bảo tôi đừng hư vinh.”

“Nhưng khi anh được trao giải quản lý xuất sắc, tôi đứng dưới sân khấu vỗ tay đến đỏ cả lòng bàn tay.”

Tôi dừng lại.

Cười rất nhẹ.

“Tống Hoài Tự, anh không phải không biết.”

“Anh chỉ biết tôi sẽ tha thứ.”

“Cho nên anh mới không sợ.”

Ánh mắt Tống Hoài Tự run lên dữ dội.

Anh muốn nói gì đó.

Nhưng cổ họng như bị chặn lại.

Tôi tiếp tục nói:

“Còn Phạm Ngữ Phi.”

“Anh có thể nói anh và cô ta chưa vượt giới hạn.”

“Tôi tin.”

“Nhưng anh biết rõ cô ta thích anh.”

“Anh vẫn tặng hoa.”

“Vẫn cắt bánh.”

“Vẫn gọi cô ta là Phi Phi.”

“Vẫn để cô ta mặc đồ của tôi.”

“Vẫn vì cô ta mà chất vấn tôi.”

“Anh hưởng thụ cảm giác được một cô gái trẻ ngưỡng mộ.”

“Anh cũng hưởng thụ việc tôi ghen vì anh.”

“Nhưng anh quên mất.”

“Tôi là người yêu của anh.”

“Không phải khán giả trong vở kịch chứng minh sức hút của anh.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...