Ban ngày tôi là cái bóng trên trường và ban đêm tôi phải chiến đấu với số phận bi thảm của mình/Chapter 13: - Ren 15 tuổi (p12) - Thiên đàng và địa ngụcChapter 13: - Ren 15 tuổi (p12) - Thiên đàng và địa ngục
20px

Ren chạy.

không dám dừng lại - Không dám quay đầu - Không dám thở mạnh , mỗi bước chạy là một cơn đau—

đầu choáng váng, chân run rẩy, phổi nóng rát như sắp nổ tung, con đường từ khu trung tâm về ngoại ô dài hơn mọi lần.

Đêm hôm ấy… thành phố như mở rộng ra vô tận chỉ để nuốt lấy Ren. 

Cậu chạy qua những con đường đầy đèn đường vàng nhạt. Qua những bóng người say ngã trên ghế băng. Qua những con hẻm vắng mà mình từng cảm thấy đáng sợ.

Nhưng giờ— thứ đáng sợ nhất

không phải thành phố này. Mà là chính bản thân Ren.

Mình… vừa giết một người… Mình… đã trở thành thứ gì vậy…?

Ren cảm thấy như cơ thể mình không thuộc về mình nữa. Trái tim đập như bị ai bóp lên bóp xuống, đau buốt, nặng nề. 

Cuối cùng, sau một quảng đường dài vô tận… Ren về đến khu phố quen thuộc, những căn nhà cũ kỹ, những bậc thềm xi măng nứt, những chiếc xe đạp dựng lung tung dưới ánh đèn mờ, nơi mà ngày xưa… là cả thế giới trong trẻo của Ren, giờ thì… nó như một giấc mơ đã bị ai đó xé nát.

***

Khi Ren đến gần ngôi nhà cũ của mình, đèn đường chiếu xuống dòng đường nhỏ phía trước. Ren định rẽ vào— Thì cậu đứng khựng lại.

Và tim Ren , nhói một nhát chậm nhưng đau đến nghẹt thở, dưới ánh đèn mờ… trước cửa nhà cách đó chỉ vài mét…

Hoshino Yui

đang đứng sát bên

Haruto.

Cô bạn thanh mai trúc mã— người mà Ren từng thổ lộ, từng yêu đơn phương suốt bao năm.

Cô ấy cười dịu dàng, đôi mắt sáng long lanh trong đêm. Haruto đặt tay lên vai Yui, cúi xuống gần. Và họ…

hôn nhau.

Nhẹ nhàng , chậm rãi, ngọt ngào , đến mức đau lòng.

Ren đứng cách đó… nấp sau một cột điện trong bóng tối… hơi thở nghẹn lại. 

Cậu không dám nhúc nhích, không dám tạo âm thanh , trong giây phút ấy—cậu như bị đóng đinh vào mặt đất.

Ren nắm chặt tay áo thun của mình, tim đập loạn. Không phải vì ghen… Mà vì đau.

Đau đến mức lưng khom lại, đầu cúi xuống , đau đến mức mắt thấy cay, nhưng không có giọt nước mắt nào rơi được.

Mình… là cái gì bây giờ…? Còn Yui… cô ấy vẫn luôn là ánh sáng. Trong trẻo, ấm áp, tinh khiết.

Cậu nhìn Yui cười, chạm nhẹ lên ngực Haruto bằng đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng muốt.

Nhìn Haruto xoa đầu Yui, nói gì đó khiến cô bật cười.

Nhìn hai người họ như một bức tranh mà không ai muốn phá hỏng.

Ren rùng mình.

***

Ren ôm balo vào ngực. Những lời Deep Order nói vang lên trong đầu:

“Một khi bước vào,cậu sẽ không bao giờ quay lại được.”

Ren nhìn Yui lần cuối., trong lòng vang lên một câu, nhỏ như tiếng thở, nhưng đau như dao:

Yui… chúng ta… đã đi hai con đường khác nhau thật rồi…

Cậu khẽ lùi về sau, tránh ánh sáng đèn đường, ẩn mình vào bóng tối.

Ngực Ren siết chặt , hôm nay Yui có buổi hẹn hò thơ mộng. một nụ hôn tạm biệt dưới đèn đường.

Còn Ren— vừa bước ra từ một vụ giết người.Vừa chạy trốn như tội nhân.Vừa bán linh hồn mình cho bóng đêm.

Hai thế giới ấy, không còn điểm giao nhau nào nữa.

Một người sống trong ánh sáng thanh xuân , một kẻ… đã vùi đầu vào địa ngục.

Ren thì thầm không thành tiếng, sợ ai đó nghe được:

“…Yui… tớ… không còn xứng đáng… đứng trước cậu nữa…”

Cậu quay người. bóng Ren dài ra dưới ánh đèn đường , nhưng rồi tan biến vào màn đêm phía sau dãy nhà.

***

Ren trở về căn nhà tồi tàn của mình gần nửa đêm, cánh cửa gỗ cũ kẽo kẹt khi cậu đẩy vào, chẳng có ai chờ đợi. \

Không ánh đèn - Không tiếng gọi “Ren về rồi à?” , chỉ có bóng tối.

Một bóng tối lạnh, dày, như để sẵn cho người đã bước vào con đường không thể quay đầu của cậu.

Ren buông balo xuống sàn , nó rơi xuống không phát ra nhiều tiếng— có lẽ vì căn phòng quá trống rỗng nên âm thanh cũng bị hút vào khoảng không đó.

Cậu đi thẳng vào nhà tắm… Ren mở vòi nước , dòng nước lạnh buốt đổ xuống, xối lên tóc, lên vai, lên mặt.

Cậu không rùng mình , không cảm thấy gì , tay Ren đưa lên, chạm những vệt tối nhòe trên da mình— chất bẩn, bụi đường, và những thứ không muốn nghĩ đến , cậu kỳ sạch nó bằng bàn tay run run , mãi cho đến khi làn da đỏ lên vì cọ xát.

Ren nhìn bản thân trong gương mờ hơi nước , đôi mắt từng đầy nhiệt huyết, từng biết xấu hổ, từng biết cười…giờ chỉ còn trống rỗng , phẳng lì,  như hai khoảng tối không đáy.

Mình… đã trở thành thứ gì vậy?

Cậu không hỏi thành tiếng , cũng không tìm câu trả lời. chỉ thả bàn tay khỏi gương và bước ra khỏi nhà tắm.

***

Ren ngồi xuống sàn , không bật đèn, không kéo rèm, chỉ ngồi , tựa lưng vào tường lạnh, hai tay buông thõng.

Ngoài cửa sổ — ánh trăng rằm tràn vào , đêm rằm hôm nay ánh bạc đẹp đến mức… khiến những kẻ đang yêu nhau càng trở nên gắn bó. khiến mọi câu hẹn hò, mọi lời yêu thương đều trở nên lãng mạn hơn.

Nhưng với Ren— đêm này lại giống như nhát dao khứa sâu hơn vào linh hồn cậu.

Tiếng bước chân Yui và Haruto lúc nãy như còn vang trong đầu.

Họ đứng dưới ánh trăng giống thế này.

Họ hôn nhau dưới ánh sáng giống thế này.

Còn Ren… ngồi một mình , trong bóng tối , trong im lặng , trong căn nhà không còn hơi ấm , trong tâm hồn đã nhuốm đen bởi những điều cậu vừa làm. 

Cậu khẽ ngửa đầu nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ , một ánh trăng trong trẻo, hoàn mỹ, đẹp đẽ— không dành cho những người như cậu.

***

Ren kéo đầu gối lại sát ngực. hai tay vòng lấy nó, không khóc, không thể khóc.Nỗi đau trong lòng Ren đã quá lớn để bật thành nước mắt. Nó chỉ nằm đó— trong lồng ngực, nặng như đá, sắc như dao.

Và cậu cảm thấy…

Mình… không còn là Ren nữa. Không còn là cậu nhóc từng thích Yui. Không còn là con trai của cha. Không còn là học sinh 15 tuổi.

Cậu là thứ khác, một thứ mà ánh trăng rằm soi vào cũng không làm nó sáng lên, Ren nhìn ánh trăng xuyên qua tấm rèm mỏng ...

Đẹp - Nhưng lạnh. Giống như đang chế giễu cậu:

“Ánh sáng là dành cho người khác.Không dành cho mày.”

Ren nhẹ nhàng thì thầm— không biết là nói với trăng, với bóng tối, hay với chính bản thân:

“…Mình… đã thật sự mất đi linh hồn rồi sao…?”

Không có câu trả lờ , chỉ có gió thổi nhẹ qua cửa sổ , cuối cùng, Ren thu người lại, gục mặt vào đầu gối.

Và trong đêm rằm sáng nhất…Ren chìm vào bóng tối sâu nhất đời mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...