07
Tôi quay người lại, nhìn thấy một chàng trai sạch sẽ, mặc áo sơ mi trắng.
“Anh là…?”
Cậu ấy ngượng ngùng lên tiếng:
“Thật ra… em nên gọi chị là học tỷ. Em cũng học Đại học Kinh, nhỏ hơn chị và chị Niệm Kiều hai khóa. Trước đây… chúng ta cũng từng gặp vài lần.”
Tôi nhíu mày nghĩ một lúc nhưng vẫn không có chút ấn tượng nào.
“Có lẽ là tôi không nhớ, xin lỗi nhé!”
Cậu ấy vội xua tay.
“Không sao đâu, là em đường đột.”
Tôi gật đầu ngượng ngùng, đang định tìm chủ đề khác để nói thì cậu ấy bất ngờ tiến sát lại trước mặt tôi.
“Nhưng hôm nay học tỷ mặc đẹp quá~ Em có thể mời học tỷ uống một ly không? Sau khi tiệc kết thúc, chúng ta còn có thể về nhà em chơi tiếp.”
“Hả?”
Theo phản xạ tôi lùi lại một bước, tiện tay cầm luôn chai rượu vang trên quầy bar.
Nếu cậu ta còn dám vô lễ thêm lần nữa, tôi cũng không ngại cho cái đầu thiếu tỉnh táo ấy nở hoa.
Đang nghĩ vậy thì người trước mặt đang cười híp mắt bỗng bị một bàn tay lớn bóp lấy cổ, quẳng sang một bên.
Ngay sau đó, trong không khí vang lên một tiếng quát lạnh lẽo đầy sát khí:
“Cút!”
Tôi sững người, cất tiếng gọi:
“Anh cả.”
08
Sau khi ném người kia ra khỏi đại sảnh tiệc.
Tống Văn Nghiễn vội vã quay trở lại bên cạnh tôi.
Anh thay đổi hoàn toàn vẻ lạnh nhạt thường ngày, ánh mắt phức tạp nhìn tôi.
“Gia Tuế, chiếc váy này của em…”
Tôi vội tiếp lời:
“À! Đây là bạn trai em tặng.”
Nghe vậy, đáy mắt Tống Văn Nghiễn dường như lóe lên một tia đắc ý cùng vui mừng.
Chắc là tôi uống chút rượu nên hoa mắt rồi.
Một mỹ nam băng sơn sao có thể mỉm cười với tôi được chứ.
Nhưng tôi lại nhìn thấy những ngón tay anh đang bồn chồn miết lên đường may quần.
“Gia Tuế.”
Anh hít sâu một hơi như đã hạ quyết tâm nào đó, yết hầu khẽ chuyển động.
“Thật ra anh chính là…”
Chưa kịp nói hết.
Trên sân khấu bỗng vang lên một trận náo động.
Chỉ thấy Tống Niệm Kiều mặt đỏ bừng vì say, một cước đá văng anh hai đang định ngăn mình phát biểu, ôm lấy micro rồi mở miệng ngay:
“Rất vui vì mọi người đã đến dự sinh nhật tuổi hai mươi bốn của tôi! Cảm ơn mọi người đã đến chung vui.”
“Hôm nay tôi còn có một chuyện cực kỳ cực kỳ quan trọng muốn tuyên bố, đó là tuyển chồng cho cô bạn thân thân nhất của tôi — Thẩm Gia Tuế!”
“Yêu cầu của tôi cũng không cao. Cao trên một mét tám lăm, đẹp trai, biết nấu ăn, quan trọng nhất là không được yêu qua mạng! Yêu qua mạng chẳng đáng tin chút nào. À đúng rồi, tuổi cũng không được quá lớn, chứ không thể già hơn cả anh tôi được…”
Trời ơi!!
Tôi chỉ muốn tìm một cái khe để chui xuống.
Bạn thân yêu quý của tôi ơi, sao lúc này cậu còn lo chuyện đại sự cả đời của tớ vậy!
Hơn nữa, Tống Niệm Kiều biết W.
Chỉ là cô ấy vẫn luôn không ủng hộ mối tình qua mạng của tôi với một người mà ngay cả tên thật và ngoại hình cũng không biết.
Cô ấy nói chuyện này vốn chẳng tính là yêu đương.
Nhiều lắm cũng chỉ là nuôi một thú cưng điện tử.
Lúc tôi bị bệnh, anh sẽ không thể xuất hiện để chăm sóc tôi.
Lúc tôi bị người khác bắt nạt, anh cũng không thể lao ra bảo vệ tôi.
Nhưng cô ấy không biết.
W đã ở bên tôi trong quãng thời gian tăm tối nhất của cuộc đời.
Khoảng thời gian đó, mẹ tôi mắc bệnh rất nặng.
Ban ngày tôi chạy tới bệnh viện.
Ban đêm trở về ký túc xá cắm đầu hoàn thành luận văn tốt nghiệp.
Phía câu lạc bộ cũng có một đống việc gấp chờ tôi xử lý.
Cả thể xác lẫn tinh thần đều sắp chống đỡ không nổi.
Chính W vừa vượt qua chênh lệch múi giờ để hướng dẫn tôi sửa luận văn, vừa giúp tôi xử lý công việc của câu lạc bộ từ xa.
Anh còn lặng lẽ chuyển một khoản tiền vào tài khoản bệnh viện của mẹ tôi, thanh toán toàn bộ viện phí.
Đối với tôi.
W từ lâu đã là người không thể thay thế.
Tôi đang định lên sân khấu giải thích với mọi người.
Thì bên cạnh, Tống Văn Nghiễn vẫn luôn im lặng bỗng giơ điện thoại lên, sắc mặt u ám, nghiến răng nói:
“Tống Trạch Hiên, tôi ra lệnh cho cậu, ngay lập tức, lập tức vác Tống Niệm Kiều xuống khỏi sân khấu, đưa con bé về nhà!”
Chaporia
Bình Luận (0)