Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cho đến khi cuốn sổ đỏ được nhét vào tay, tôi mới cảm thấy mọi chuyện thật hư ảo và khó tin. Ban đầu, tôi và Trình Cảnh Sóc đã hẹn nhau đăng ký kết hôn vào đúng ngày Thất Tịch.
Nhưng vì anh đi công tác… không , chính xác hơn là đi nghỉ ở Tam Á với bạn gái cũ cho nên việc đăng ký được dời lại sau lễ cưới. Không ngờ chỉ chưa đầy một ngày, giấy đăng ký kết hôn thì đã có , nhưng chồng lại đổi thành người khác. Sau khi đăng ký xong, Chu Tiên dẫn tôi đến cửa hàng trang sức, chọn một cặp nhẫn kim cương.
- Thời gian quá gấp nên không kịp đặt riêng. Tạm thời đeo cặp này trước đã . Sau này anh sẽ làm cho em một chiếc độc nhất vô nhị.
- Không cần đâu , như thế này là được rồi .
Tôi thử lên tay, kích cỡ vừa vặn đến bất ngờ. Rồi tôi chợt nhớ ra điều gì đó.
- À đúng rồi , chuyện chúng ta đăng ký kết hôn, anh giúp em giữ bí mật nhé. Em sợ Trình Cảnh Sóc phát hiện ra .
Chu Tiên nhướng mày, gương mặt đẹp trai lập tức tối sầm lại .
- Ý em là gì? Em định nối lại tình xưa với hắn à ?
Tôi đưa tay vẫy trước mặt anh . Ánh sáng phản chiếu từ viên kim cương khiến tôi hơi nheo mắt.
- Nằm mơ đi . Em chỉ muốn đ.â.m mù mắt hắn trước mặt mọi người thôi.
Chu Tiên vuốt cằm suy nghĩ một lát.
- Chuyện đám cưới không thể giấu được đến ngày mai đâu . Có nói cho hắn biết hay không cũng chẳng khác nhau là mấy.
- Không. Trong mắt anh ấy , em chỉ đang giận dỗi thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ban-trai-toi-bo-dam-cuoi-de-di-du-lich-cung-nguoi-yeu-cu/4.html.]
Đã đến nước này , tôi không thể rộng lượng và thờ ơ được nữa. Sáu tháng trước , trong một buổi tụ tập với đám bạn ở đại viện, Chu Tiên vừa nghịch ly rượu vừa thuận miệng nói :
- Hôm trước tôi tình cờ gặp Triệu Tĩnh Tinh trong chuyến công tác.
Tất cả mọi người trong phòng lập tức nhìn về phía tôi và Trình Cảnh Sóc đang ngồi cạnh nhau . Ai cũng từng chứng kiến những chuyện điên cuồng mà Trình Cảnh Sóc đã làm năm đó. Nhưng anh chỉ khựng lại một chút, rồi tiếp tục bóc tôm cho tôi với vẻ mặt bình thản. Nếu lúc đó anh nói với tôi rằng anh vẫn chưa thể buông bỏ, tôi nhất định sẽ không chút do dự mà chúc phúc cho anh đi tìm tình yêu đích thực.
Nhưng
anh
đã
không
nói
. Những năm gần đây,
tôi
chưa
từng nghi ngờ tình cảm của Trình Cảnh Sóc dành cho
mình
. Sự dịu dàng và cưng chiều trong cuộc sống thường ngày
không
phải
thứ mà kỹ năng diễn xuất xuất sắc
có
thể giả vờ
được
.
Nhưng
trong trái tim
anh
,
tôi
không
phải
người
duy nhất.
Tôi
là một trong hai lựa chọn của
anh
? Hay là lựa chọn mà cuối cùng
anh
quyết định chọn? Anh
hoàn
toàn
có
thể coi
tôi
như một sự lựa chọn.
Nhưng
anh
không
nên thất hứa với
tôi
trong chuyện quan trọng như lễ cưới. Đó là sự x.úc p.hạ.m đối với danh dự của gia đình chúng
tôi
!
Thành thật mà nói , gia đình tôi và nhà họ Chu còn thân thiết hơn cả nhà họ Trình. Cha của chúng tôi từng vào sinh ra t.ử trong cùng một chiến hào. Cha tôi và cha của Chu Tiên cũng từng cùng nhau khởi nghiệp khi còn trẻ. Vì vậy , họ thích Chu Tiên hơn Trình Cảnh Sóc. Mẹ tôi đã nhiều lần nói với tôi rằng Trình Cảnh Sóc quá sâu sắc, tôi không thể nắm bắt được anh . Mà bây giờ, anh lại làm ra chuyện hồ đồ như vậy . Cho nên, mặc dù cảm thấy tôi hành động hơi hấp tấp, gia đình vẫn không trách móc gì.
Về phần nhà họ Chu…bỏ qua tình cảm cá nhân, ông nội Chu có năm người con trai, tám đứa cháu trai, cả gia đình đều mong có một bé gái. Theo lời bà nội kể, khi tôi còn nhỏ, cả nhà họ Chu từng bí mật nghiên cứu xem khả năng bắt cóc tôi về nuôi lớn là bao nhiêu. Tất nhiên, bắt cóc trẻ con là chuyện không thể. Nhưng từ nhỏ tôi đã lớn lên ở nhà họ Chu, được họ đối xử như con ruột. Cho nên, việc tôi gả vào nhà họ Chu khiến cả nhà họ đều vui như mở hội.
Chúng tôi cùng lớn lên trong một khu đại viện. Bạn bè chung chiếm đến tám, chín phần. Vì thế, việc có người báo tin cho Trình Cảnh Sóc chỉ là chuyện sớm muộn. Khi bố mẹ Trình Cảnh Sóc chạy tới, tôi và Chu Tiên đã trao nhẫn cho nhau xong rồi . Có lẽ vì e ngại ông nội tôi và ông nội Chu, cũng có thể vì muốn giữ thể diện cho nên họ không làm ầm lên, chỉ ngồi xuống với sắc mặt khó coi. Từ sáng đến giờ, điện thoại của tôi đều do Thẩm Điềm giữ hộ. Mọi cuộc gọi của Trình Cảnh Sóc đều bị cô ấy thẳng tay cúp máy. Trong lúc mọi người đang nâng ly chúc mừng, mẹ Trình tìm cơ hội kéo tôi vào nhà vệ sinh.
- Tô Tô, đúng là Tiểu Sóc sai khi đi công tác chưa thể về kịp. Nhưng hôm nay con làm vậy thật sự quá đáng rồi ! Dì biết con đang giận Tiểu Sóc, nhưng hôn nhân không phải trò đùa. Con không thể vì tức giận mà kéo Tiểu Tiên vào chịu trận cùng con được ! Bạn bè, người thân nhìn vào sẽ nghĩ thế nào đây? Nhân lúc khách khứa vẫn còn đông đủ, mau ra ngoài giải thích đi . Đợi Tiểu Sóc trở về, dì nhất định sẽ đ.á.n.h nó một trận, bắt nó phải xin lỗi con!
Tôi lịch sự ngắt lời bà:
- Dì à , Trình Cảnh Sóc không đi công tác. Anh ấy đến Tam Á cùng Triệu Tĩnh Tinh đón lễ Thất Tịch, sau đó bị cách ly.
Mẹ Trình đứng sững tại chỗ. Trên gương mặt luôn đoan trang, chỉn chu ấy lần đầu tiên hiện lên vẻ không dám tin. Tôi mỉm cười với bà rồi quay trở lại sảnh tiệc. Lúc đi ngang qua nhà vệ sinh nam, tôi vô tình nghe thấy giọng của Chu Tiên đang nói chuyện điện thoại.
- Ồ? Vợ anh à ? Vậy thì đến dự đám cưới đi ! Mau tới đây! Chỉ cần anh tới, tôi sẽ thừa nhận cô ấy là vợ anh !
Giọng điệu của anh càng lúc càng cao, nghe cực kỳ đắc ý. Chỉ thiếu nước viết hẳn hai chữ “kiêu ngạo” lên mặt.
Chaporia
Bình Luận (0)