Rốt cuộc, cậu ta được triệu hồi đến dị giới để làm gì? 

Màn đêm. Không biết từ lúc nào nuốt chửng lấy khung hình, nhấn chìm tất cả vào màu đen như dòng nước. Những bong bóng khí nổi lên, màn hình bị nhiễu loạn. Ở đó tối, bao quanh bởi đen, viên ngọc quý bị nhấn chìm. Nó tròn, toả ra ánh sáng trắng, mềm mại như một cuộn bông. Trôi nổi và đang dần chìm xuống. 

Rốt cuộc, cậu ta được triệu hồi đến dị giới để làm gì? 

Dòng chữ trắng hiện lên, và rồi nó lại tiếp tục viết tiếp. 

Giải cứu thế giới, đồng đội, bạn bè, gia đình, tiền tài, sức mạnh, vinh quang, anh hùng, tình yêu. 

Cậu ta phải đạt được những thứ đó sao? Một thành trình vô vị? Một con đường chông gai nhưng thành quả vẻ vang? 

Rốt cuộc, cậu ta tồn tại vì điều gì? 

Rốc cuộc, khi ký ức bị mất đi, khi phải rời xa khỏi thế giới trước, quá khứ, những điều đã trải qua, sự cô độc, những điều đã bỏ lỡ. Cậu ta sẽ xây dựng lại gì, bù đắp cái gì. 

Đó có phải là sự trốn chạy khỏi thế giới trước không? 

Rốt cuộc…. Ta không biết. 

Bóng tối chìm đi, rồi ánh sáng bùng lên, sáng chói rồi hiện ra khung cảnh trước mắt. 

Một cái trần nhà, bằng đá. 

***

….

"A….A, tôi nói được rồi này, mà, khoan?" Trong bóng đêm đen kịt, cậu chẳng thấy gì cả, điều mà cậu vừa nghĩ đến ngay khi có ý thức là nói được sao? Cái quái gì vậy? Một tràng câu chữ, cảm giác, mùi oxy, âm thanh và tiếng tim đập. Một đống thứ tràn vào người cậu. Như thể cậu vừa mới kết nối lại với thế giới này. 

Như thể, đang sống. 

Sau một lúc, sau vài giây. 

Tôi dần cảm thấy mọi thứ bình thường trở lại, điều mà tôi nhận ra là. Tôi là Eryos, một chàng trai mười bảy tuổi, đang học cấp ba. Hết, chỉ có nhiêu đó thôi. Nó tự nhiên xuất hiện và bùm. Tôi biết những điều đó, còn lại, tôi chẳng biết gì cả. 

Bây giờ, thứ mà tôi thực sự quan tâm, cảm nhận rất rõ là. Một vật gì đó rất nặng trên tay tôi, nó lạnh lẽo, cứng ngắc. Và, có một điều gì đó rất quen thuộc. Tôi không biết nữa. 

Rồi, tôi cảm thấy như là mình có thể mở mắt ra, và tôi đã thực sự làm thế, trước khi tôi kịp nghĩ đến điều gì tiếp theo. 

Một cái trần nhà. Và ôi hể ơi, cái đèn chói vãi linh hồn. Tôi vội nhắm mắt lại, thật tuyệt vời khi điều đầu tiên tôi làm là chửi thề. Bộ bản chất của tôi là vậy sao? 

Tôi từ từ mở mắt ra, chói thật, ngồi tôi từ từ ngồi dậy, chống một tay xuống giường đẩy bản thân lên trên, nó thực sự rất nặng, cơ thể ấy, tôi chồm người lên, khom lưng xuống đầy mệt mỏi, đầu tôi quay sang một bên, nhìn xuống cái tay còn lại. Không biết tại sao, nhưng ở đó có một con dao màu đen đặt lên tay tôi, từ lưỡi đến phần thân điều màu đen, thứ đáng chú ý nhất là nó có các đường thẳng chạy dọc trên lưỡi dao, với các ký tự kỳ lạ mà tôi không tài nào hiểu được. 

Tôi nhìn nó chầm chầm, cơ ngực phồng lên rồi hạ xuống, từ miếng oxy tràn vào phổi, não tôi đang suy nghĩ mất một lúc, hoặc chỉ đơn giản là không nghĩ gì. 

Từ tốn mà chậm rãi tiêu hoá từng mẫu thông tin, từng cái cảm giác mà cơ thể đang tiếp xúc, đang hoạt động. Rồi cậu nhìn lên, bàn tay vô thức giơ ra, đặt lên bàn. Làm cậu giật mình quay đầu lại. Ở đó, có một vật gì đó nhỏ và dài mà cậu không thể nhìn ra, nheo mắt lại nhìn nhưng nó vẫn mờ. Cậu nghiêng người lại gần rồi hình ảnh đấy rõ ràng hơn. Một cái mắt kính. 

Thì ra, cậu bị cận. 

Nó làm cậu bật cười, bất giác mỉm cười lên. Rằng bản thân hiện tại là ai? 

Tôi hỏi, và tự trả lời. Chợt nhận ra bản thân không hơn gì một kẻ vô danh trong chính thân xác này. 

Nhìn lấy đôi tay đang xè ra, với bao cảm xúc lẫn lộn. 

Có gì đó không ổn, thực sự là vậy. Tôi vẫn là tôi, có suy nghĩ đàng hoàng, có kiến thức cấp ba, hiểu thông thường đạo lý, có tư duy nhạy bén, vậy mà chẳng thể nhớ ra bản thân là ai? Tôi là ai? Eryos là gì? 

Là tôi. 

Điều này trông thật ngớ ngẩn, chẳng dễ dàng bỏ qua chút nào, vậy mà cảm xúc của tôi lại đang dần lắng xuống, bản thân tôi là như thế sao? Bất cần đến thế sao? Tôi là người điều khiển cơ thể này mà, hay chính cơ thể này đang điều khiển lại tôi? 

Ahhhhhhh. Chỉ muốn hết lên thôi. Nhưng rồi. Đôi tay này hạ xuống, nhìn chăm chăm chiếc mắt kính trên bàn. Tính ra, cơ thể này nhớ rõ thói quen của chủ nhân nó phết. 

Nếu vậy, thì sẽ ổn thôi. 

Eryos đứng dậy khỏi giường, cầm chiếc mắt kính lên, hai tay bật càng kính ra một cách nhanh chóng mà không cần nhìn, đeo vào rồi nhìn xung quanh. Mọi thứ bây giờ đã rõ ràng hơn trước, ngoại trừ việc khung cảnh bị che mờ đi bởi nhưng hạt cát trắng xoá li ti, chiếc tròng kính này dính đầy bụi. Cậu tháo ra nhìn nó, lấy tà áo nhẹ nhàng lao đi. Song, việc này cho thấy rằng cậu đã nằm ở đây rất lâu. Theo kinh nghiệm của bản thân, dù không chùi chiếc mắt kính này trong một tuần thì cũng không thể nào dơ như vậy. 

"Hà." Cậu thở dài. 

"Nếu thế thì tôi sống kiểu gì khi không được cung cấp thức ăn chứ, đừng nói là nghiền ra rồi đổ vào miệng nha, và nó sẽ tự nhiên trượt xuống cổ họng thay vì phổi. Và tôi sống?" Cậu nhìn xung quanh căn phòng một lượt, không có dấu hiệu nào cho thấy là ở đây có đồ dùng duy trì sự sống cả. 

"Được rồi," tôi nói. "Tạm thời quen chuyện này đi." Tôi quay lưng lại nhìn qua ngoài cửa sổ, đi lại gần đầu giường kéo tấm màn dạt sang hai bên, khắp sáng cả căn phòng trong ánh nắng nóng gắt, tôi hơi nheo mắt lại nhìn. 

Nói sao nhỉ? Khung cảnh bên ngoài rộng thoáng đãng, mây trôi trong bầu trời trông xanh. Không bị che khuất bởi những toà nhà chọc trời, rộng về cảm giác khi góc nhìn không bị che đi. Tinh thần, nó sảng khoái. Nói sao nhỉ? Bàn tay vô thức đặt lên miệng. Một cảm giác gì đó, rất đó đó khi ở gần thiên nhiên. — "Nha." Eryos nhún vai. 

Nếu quay đầu lại sang bên trái một chút, ta có thể thấy một cái cây rộng khổng lồ, cao chừng sáu mét hay gì đấy, nó cao và vươn cành ra khắp nơi, che khắp một đồng cỏ xanh tươi trong bóng râm mát, lỗ chỗ những vòng tròn nhỏ trắnh tinh đang lung lây. Bao quanh bởi sân đó, là một bức tường đá trải dài, được tạo nên từ những mảnh đá rời rạc với đủ kích thước và hình dạng, chồng lên nhau cực kỳ chính xác. 

Nhìn chung, là tôi đang ở dưới quê. Mà quê tôi thì không có cái tường đá này. Và… Không khí ở đây hơi trong lành ha. 

"Giờ." Eryos quay lưng lại chậm rãi, góc quay dần mở rộng ra, ánh sáng vàng trải dài, đổ bóng lên mọi vật giữa sáng và tối, kéo dài theo góc nhìn của anh đến tận bên kia của cách cửa, đóng im, đứng im như mọi vật trong phòng. Chỉ có mình anh ở đấy. Tấm lưng lặng thinh quay lại nhìn. Cánh cửa màu nâu sẫm đang đóng.

Vậy? Không còn lựa chọn nào khác sao? 

Anh ngước xuống nhìn lên sàn nhà, từ đây đến đó cách có vài bước chân, vậy mà chân anh vẫn đứng im không nhút nhích, bất động bởi nổi lo âu không lời. 

Liệu bên kia của cánh cửa sẽ là gì? Đã đến lúc phải đi ra rồi sao? Nỗi sợ bỗng chợp lấy. Tôi vẫn có thể ngồi đây và chờ, chờ ai đó đến và mở cửa ra. 

Cho tôi.

Nó trông, thật tệ hại. 

Tôi lại một lần nữa quay đầu đi, lần này là chiếc giường trắng mà tôi đã nằm, ở đó là con dao màu đen đang nằm im. Trông có lạ không chứ, ai đời nào lại để con dao trên tay người bất tỉnh? Tự vệ sao? 

Tôi không biết. Nhìn chăm chăm rồi cúi xuống nhặt con dao lên. Cầm trong tay vơ qua vơ lại, màu đen sáng bóng, đen tuyền một cách kỳ lạ, phảng phất dưới ánh nắng vàng thu hút ánh nhìn của tôi. Nhìn vậy, như tính ra cũng đẹp đấy chứ. Tôi vơ vẩy một hồi, cầm và tưởng tượng ra mình chiến đấu ngầu đến mức nào. 

Chém lên, chém xuống rồi đâm vào không khí. Tính ra, cầm nó quen tay đến kỳ lạ. 

Tôi bước đi lại gần cách cửa lặng thinh, chẳng nghĩ gì ngoài bàn tay đang loay hoay cất con dao vào túi, sao cho lúc cầm lên không cứa vào tay, không lủng túi quần. 

Được rồi, tôi nhìn lên, bàn tay đặt lên tay nắm cửa. 

Đôi mắt Eryos bỗng sáng bừng lên, tỏa ra màu xanh lam. Cậu mở tròn to đôi mắt. "Hả?" 

Bàn tay đi xuyên qua tay nắm, người cậu chồm về phía trước, ngơ ngác chưa kịp nói gì thì cả cơ thể bị lôi đi. Biến mất khỏi căn phòng. 

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tôi đang rơi. 

Trước khi tôi kịp định hình lại, không gian xung quanh như được gia tốc, kéo dãn xuống với những tiếng vù vù bên tai, thổi bùng lên những đợt gió mạnh, vừa năng đỡ vừa nhấn chìm cơ thể tôi xuống dưới. 

Tôi đang rơi. 

Xuyên qua những tầng mây trắng xoá, quần áo rung lên phầp phập, gió thổi ầm ập vào mặt tôi, òng òng kéo đến thiết tôi mất ngạt, chẳng thể nhìn thở cũng không xong. Giống như có một vật gì đó đẩy vào, tôi không thể làm gì hơn ngoài nhắm mắt nuốt lấy, từng ngụm không khí tràn vào phổi, bùm bùm lên đầy dữ dội mà chẳng thể ngưng. 

Đôi mắt tôi thì đau rát, khô cần như vùng sa mạc, cảm tưởng như không có một giọng nước nào trên đấy, nó lạnh và đau, không tài nào mở to mắt ra được khi gió mạnh cứ khỏi vào, che mờ đi khung cảnh bên dưới bằng hai khoảng đen trên và dưới, ở giữa là một lớp mờ ảo do thiếu ánh sáng đi qua. 

Phải mất vài giây làm quen sau đó, nên tôi mới hé mở đôi mắt ra được và rồi nó làm choáng ngợp tôi, mở to mắt ra như thể các điều kiện bên trên không còn, màu sắc lơ lửng trên không trung, tràn ngập trong không khí, trong đôi mắt này và nổ tung cả bộ não. 

Màu xanh màu vàng màu đỏ, rừng, núi non và non sông. Cây thánh giá màu trắng khổng lồ. Tất cả, trông thật đẹp khi nhìn từ đây. 

Dưới ánh nắng vàng đỏ lè, khu rừng xanh bạt ngàn bị chia cắt bởi một con sông lớn, uốn lượn chảy ra, đến bên kia của đường chân trời, màu xanh. Bao quanh bởi tất cả là dãy núi tuyết khổng lồ, trải dài từ đây qua kia, từ trên xuống dưới, những dãy núi bậc thang nối đuôi nhau. Và cao hơn cả núi, đứng từ xa, xa tận kia chân trời, nó mờ ảo, nhưng vẫn không thể che mờ đi sự khổng lồ đấy, một cây thánh giá nằm nghiêng, cắm sâu xuống sau những dãy núi. Màu trắng, và cảm tưởng như có thể che đôi cả thế giới này. 

Trong góc nhìn toàn cảnh, bạn biết không? Hình ảnh trước mắt trải dài trông thật khổng lồ với nhiều chi tiết, đồng thời cũng thật nhỏ bé vừa tầm tay. Khi ta có thể quan sát tất cả. 

Bóng đen nhỏ bé đang rơi xuống giữa bầu trời. Bất định, rồi va vào đám mây trắng. Màu trắng kéo dài xuống dưới khung hình. Ta đi qua. Đến khung cảnh của vùng sa mạc. Một lần nữa rộng khổng lồ, nhuốm màu nâu và màu của ánh tà chiều, màu đỏ. 

Trước mặt bạn, là dãy núi bằng phẳng, cao thấp, với những vết nứt mở rộng khô cứng, xẹt ngang như một tia sét, chia cắt vùng đất này và vùng đất kia. Xa kia vùng chân trời, là vùng sa mạc mềm mại, uốn lượn với những đồi núi cát tròn vo, với những cơn bão cát màu nâu lướt qua, từng hạt cát bị chia cắt, sau lớp cát mờ.

Là những quả cầu màu nâu, đen khổng lồ, hình vòm, bao trọn lấy một vùng xa mạc, không chỉ một mà là rất nhiều, chúng nó xoay tròn liên tục, như một cơn lốc xoáy, như một chiếc lòng giam, đang giam giữ cái gì đó xem chừng khá là nguy hiểm. 

Đằng sau ánh mặt trời lỏ lè, là bóng đen hình người rơi xuống giữa tất cả, xuyên qua màu đen, đến bên kia của vùng đất xám xịt. 

Những tòa nhà cao ốc dài, nối đuôi nhau nằm trên đầu Eryos, vì cậu đang cúi đầu xuống đất. Với đôi chân đập lên bầu trời, mây đen xám tro, rộng khổng lồ che lắp cả thế giới này, quanh năm với những lớp sương mù dày đặt dưới thành phố, trên con đường đầy người tấp nập đi qua lại, người và người với chủng tộc khác, ba đầu sáu tay, da xanh, người bạch tuột. Một dòng người tập hợp đầy quái lạ, đang đi trên đường kế bên những chiếc xe quái dị đang chạy qua, với những quả tên lửa bắt đi ầm ầm, phá nát mặt đường trước mắt, bay vèo lên va vào cửa hàng, nổ tung, tạo ra một vết lỗ lớn, với tên cướp đứng kêu oai, trên bầu trời là con rồng sắt dài, khổng lồ, đâm xuyên qua toà nhà này đến toà nhà khác. Mảnh vỡ to lớn rơi xuống, tiếng đạn bắn ầm ầm, tiếng xe cảnh sát kêu inh ỏi, màu xanh màu đỏ khắp con ngỏ. Những anh hùng huỷ diện cả thành phố. Sóng xung kích nổ vang. 

Loạn cào cào chẳng biết góc quay đang ở đâu, xoay vòng vòng rồi đến bên kia của bầu trời, nơi bao trọn bởi mây và mây, trên và dưới và mây, màu trắng và vàng nhạt. Giữa tất cả là bóng đen của một con rồng khổng lồ có cánh và chân, thả lỏng, trôi nổi qua những đám mây. Cái đầu khổng lồ màu đen quay lại về phía Eryos, bộ râu dài của nó chỉ ra trông thật khiếp đảm. Làn da sần sùi há miệng ra. 

Tôi va vào đám mây trắng. 

Cứ thế, tôi trôi qua biết bao khung cảnh, từ miệng hố khổng lồ nằm giữa đại dương. Cho đến một trận đại chiến ngập biển người với mặt trăng đang rơi xuống. Chiến hạm khổng lồ trên cao, và những kẻ tràn ngập ma lực ánh vàng. Mặt trăng đỏ máu, bầu trời nhuộm đỏ, đôi mắt khổng lồ nhìn xuống từ trên cao, bầu trời sụp đổ thành những mảnh kính vỡ. Vân vân và mây mây. 

Rơi xuống giữa bao toà nhà cùng một chàng trai lạ mặt. Tôi vẫy tay chào anh ta.

Cuối cùng, mọi thứ về như cũ, tôi về nhà, giữa khung cảnh của thiên nhiên, mặt đất hiện ra, to dần lên, trước mắt lúc này là một ngôi nhà gỗ đá hai tầng, to và uy nghiêm, kế bên là cái sân nhỏ giản dị, bao quanh bởi hàng gào bằng đá, trong đó là một cái cây cao. 

Sắp hết thật rồi. Sau khi chứng kiến rất nhiều thứ, tôi đã quên mất gần là mình đang trong tình trạng nguy hiểm, quên luôn việc mọi thứ điều là hiện tượng siêu nhiên. Rằng bản thân hiện tại đang ở một thế giới khác. Cái cây thánh giá khổng lồ màu trắng vẫn ở trước mặt, và xung quanh là hàng cây xanh to cao. 

Ôi hể ơi, nếu tôi là anh hùng được triệu hồi đến thế giới này, thì hiện tại trông tuyệt vời quá ha. Tôi nhớ là mình đã đọc ra rất nhiều bộ tiểu thuyết chuyển sinh, nhưng không nhớ là có cảnh này. 

Một lần nữa, tôi giơ một ngón tay lên chỉ thẳng lên trời. 

Tôi đang rơi. 

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tôi không nghĩ là sau khi tỉnh dậy, mình lại chết, chết mà không biết vì sao. Lạ thay, tôi lại trông rất bình tĩnh, vơ tay vơ chân lung tung trong không trung như người động kinh. Chỉ trỏ vào không khí đầy tuyệt vọng. 

Nếu tôi nhớ không lầm thì làm như này thì hệ thống sẽ hiện ra đúng không? Đúng không? 

Tôi chợt nghĩ đến điều này vì tôi đang ở thế giới khác, như bao anh hùng ở trong nhiều bộ truyện. Hệ thống hiện ra và tôi sẽ thống trị thế giới, tiền vào như nước và gái quay quanh. Thế nhưng. 

Không có gì hiện ra ở trước mắt cả. 

Không có một cái bảng màu xanh nào. Tiểu thuyết có hệ thống lừa tôi. Sang Jump woo lừa tôi. 

Mặt đất đang dần đến gần hơn nữa. Một lượng các bảng màu xanh hiện ra bao trọn lấy tầm nhìn của Eryos, làm cậu giật mình. 

"Đây rồi!" Cậu hét lên, khuôn mặt bổng chốc sáng sủa trở lại, chứa trang biết bao niềm tin. Cậu nhìn một lượt từng cái bảng màu xanh. Chẳng hiểu gì cả. 

Trước khi tôi kịp tiêu thụ từng đống thông tin này thì đã chết từ lâu rồi, không có lấy một giây để nghĩ, tôi vơ đại nắm lấy một kỹ năng rồi thi chuyển luôn. Cầu trời là vận may tôi sống. Bàn giơ ra. Tấm bảng màu đỏ xuất hiện, in dòng bạn không đủ Level và ma lực. 

Tôi nhìn nó. 

Thôi, chịu rồi. Hài ghê. Tôi đã cười. 

Cười trước số phận nghiệng ngã này. Sống, mà không biết tại sao lại sống, đến bản năng cũng chịu thua khi tôi buông xuôi như này. Sợ chết á? Tồn tại không vì điều gì có khi còn đáng sợ hơn. 

….

Chấm chấm chấm. 

Tôi…  Không biết ngoài kia người ta đang nghĩ gì. Cậu nhìn những đám mây trắng tinh đang trôi đi. Trôi đi rất nhanh như cậu của hiện giờ vậy. Ngậm ngừng một chút rồi đôi môi mở ra. Một cuộc sống không biết vì sao có đáng để tồn tại không? 

Tự sát là điều tệ hại. 

Thế nên, tôi lờ con dao trong tay đi. "Haha," đầu óc của tôi chắc đã mất một con óc vít nào đó, vận thành theo kiểu mà tôi muốn thì người ta sẽ không hiểu gì. Lờ đi và tự hiểu ra. Tự lừa tự biết. 

Khả năng nhận thức cao, quan sát từ bên ngoài. Thiết tôi trong như một kẻ ngoài cuộc trong cơ thể này. 

Nhiều lúc, nó rất kỳ lạ, kỳ lạ ở chỗ là bạn mất ký ức nhưng vẫn có thể quan sát thành động của mình từ ngoài vào trong, mặc định như thể là điều hiển nhiên, thích nghi nhanh như một điều bình thường. Hiểu nó bất thường, nhưng hiện tại thì sao? Trông tôi vẫn ổn. 

Ký ức mất, tôi bình thường, làm những điều bình thường, những thứ đáng lẽ phải được tạo nên từ ký ức, vậy mà tôi vẫn không nhớ gì và dùng chúng như bình thường. 

Tôi đang nói cái đéo gì vậy? 

Đéo biết nữa. 

Điên thật rồi. 

Cậu lại lần nữa nhìn các đám mây trôi đi. Các đám mây nó trôi đi, từ trên xuống dưới, vì cậu đang rơi. 

Kế bên mây là bầu trời màu xanh, bên cạnh bầu trời màu xanh là một đám mây khác. 

Cậu nhìn, nhìn rồi nghĩ. Nghĩ ngồi nói, với vẻ mặt tỉnh bơ, như đã chốt hạ những điều mình nghĩ. 

Eryos à, cái tên nghe cũng hay. Còn giờ, tạm biệt. Eryos nhắm mặt lại, màn đêm bao trùm lấy khung tranh. 

Sự sống, đôi khi sống chỉ để sợ hãi, dù không biết mình đang tồn tại vì điều gì, làm những điều có ích hay vô ích, cuối cùng cũng chết và sợ hãi. Chẳng ai biết bên kia cánh cửa là gì. Có khi là hình ảnh tôi đang tắm rửa chăng? 

Cậu mở mắt ra. Đôi mắt chết nhìn đám mây ở trước mặt mình.

Ừ, tôi sợ chết, được chưa. 

Trông chả thuyết phục một chút nào.

Cậu nhìn xuống túi quần của mình, trầm ngâm. 

Và nếu như tôi vô nghĩa, thì con dao màu đen này hẳn phải có ý nghĩa gì đó khi nằm trong tay tôi. Bàn tay ngay lập tức thò xuống túi quần, lấy con dao ra, một tấm bảng màu đen hiện lên, từng dòng chữ trắng được in ra. Hai từ. 

[ Hy sinh ]

Kèm theo kế bên là một cái bảng màu đen minh hoạ, hình người que trên cột đèn giao thông, cầm con dao khứa vào bàn tay mình, giơ lên giơ xuống, lập lại liên tục. 

Eryos nhìn nó. 

"Giỡn mặt đấy à."

Cậu nhìn con dao trong bàn tay mình, rồi nhìn xuống bàn tay trái đang xòe ra, ngước lên nhìn con dao. 

"Chết tiệt! "

Eryos vung mạnh lưỡi dao xuống chém vào lòng bàn tay mình, từng thớ thịt bị đứt ra, máu mang theo lưỡi dao màu đen tạo thành hình vòng cung, một đường máu cong veo đầy sắc đỏ, theo đường dao bay đi. 

Đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau, đau…..

Tôi hét lên bên trong tâm trí mình, không biết đã lập lại bao nhiêu từ đau, chỉ biết rằng nó đau và đau thôi, chẳng thể nào kìm lại sự điên loạn đang tràn ngậm bên trong tâm trí. Tôi bất giác hơi mỉm cười lên, cảm giác rằng một bên cơ miệng đang nhích lên cao. Haha. Quay sang nhìn bàn tay đang rướm máu của mình, đôi mắt hơi nheo lại vì đau, một dòng máu đỏ thẩm chảy ngược lên trời, rất nhiều. "Hả???!" Mặt cậu cứng đờ, mở to mắt nhìn chăm chăm. Chả thấy miệng vết thương ở đâu ngoài máu là máu. Điều này trông thật kỳ lạ, tất cả mọi thứ ở đây điều vậy. Miệng cậu lại nhích lên lần nữa, mở toang ra, nhìn xuống ngôi nhà đang to dần lên trước mặt mình. Bạn biết không? Tôi vừa mới khám phá ra một hiện tượng mới cho ngành y học đấy. Bàn tay cậu giơ ra, cùng lúc đó một tấm bảng màu xanh hiện lên in dòng. "Bạn âm hai mươi bảy Level." 

"Chết tiệt! "

"Phong phá sát thuật!"

Vòng tròn ma pháp hiện ra như cách hoa nở, thổi bùng lên cơn gió mạnh, xoay tròn, xoắn vào nhau, xiết chặt như muốn nghiền nát hết mọi thứ. Tôi đã tưởng thế, nhưng rồi nó mất kiểm soát. Ừ, ngay trước mặt tôi. Một cơn lốc xoáy khổng lồ, màu đen xám tro, cuộn tròn lại thành một cái đầu rồng, với đôi mắt đỏ hoe như ánh lửa, vọng xuống, nuốt chọn lấy ngôi nhà. Tiếng gầm hỗn loạn vang lên, lan rộng ra khắp nơi. Cuộn tròn bên trong miệng nó. Gầm gầm gầm gầm… Cơn gió vội ngược lại làm mái tóc Eryos tung bay, quần áo bay phấp phới, và cái nốc nhà bị cuốn trôi đi, lướt qua người người cậu. Cậu giật mình quay lại nhìn nó, mở to mắt — há hốc mồm, như không tin những gì đang diễn ra. 

"Thôi xong. "

Gầm gầm gầm gầm… 

Nó cuộn tròn trước mặt tôi như một cơn bão. 

Màu xám đen.  

Bảy giây sau, cơn lốc yếu dần, những đợt gió thổi ngược lên trời cũng dịu đi, dần dần hạ xuống cùng tôi, bằng cách nào đó mà tôi đã hạ cách an toàn, cùng cơn gió. Đáp xuống ngôi nhà chẳng còn mái tôn. 

Cơn gió đưa tôi đi qua tầng một, chui xuống một lỗ to đùng trên sàn nhà, đến bên kia của tầng trệt. Bên trong tối, bàn ghế lộn xộn văng tứ tung. Trước mặt tôi là hàng người ăn mặt chỉnh tề, mặt vest đen và đầm như đi dự tiện, được bao bộc bởi một kết giới không gian màu xanh lam, được tạo nên từ các mảnh lục giác rời rạc, đang sụp đổ từ từ do cơn bão tôi gây ra. 

Đứng chắn trước kết giới, là một thanh niên tóc vàng, mặt vest trắng với cà vạt xanh lam, trên tay cầm cây thương màu vàng, chỉ mũi thương về phía cổ tôi, cách vài xăng ti mét. 

Những người ở phía sau nhìn tôi đầy cảnh giác, có người giơ kiếm và vương cung ra, chỉ về phía tôi.

Tôi nhìn họ. 

Bỗng một giọng nói trong trẻo vang lên. Phá tan bầu không khi ngột ngạt.

 "Eryos?"

Tôi cười ngượng, giơ bàn tay lên nhìn mọi người, rụt rè nói. 

"Chào? "

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...