Khu này có bốn group lớn 500 người, hai cái do ban quản lý bất động sản lập, hai cái là group thuần cư dân. Ngoài ra còn có các group nhỏ riêng của từng tòa.
Cô chỉ tham gia một group bất động sản và tám group nhỏ của các tòa, còn lại thì không thêm vào. Mấy group lớn đó không cãi nhau thì cũng khoe khoang đủ thứ, tham gia chỉ thêm rối việc, còn chẳng bằng tham gia mấy group mua sắm để đặt trái cây và đồ ăn vặt.
Hiện tại, bất kể là group quản lý hay group cư dân, chủ hộ phòng 1504 đều đang điên cuồng chửi bới, nói ba hắn bị chó nhà 1201 cắn, hôm nay lại bị chủ hộ 1203 ức hiếp đến ngất xỉu, giờ còn nằm trong bệnh viện.
Hắn mắng quá thô tục, quản lý bất động sản liền tung video giám sát lên group.
Mấy người trước đó còn bênh hắn, xem xong liền im lặng.
Chủ hộ 1504 đã sớm xem video rồi, nếu không cũng chẳng dám chỉ đích danh uy hiếp Diệp Lăng. Hắn biết làm thế không báo công an được. Nhưng hắn cũng biết Diệp Lăng chỉ là một cô gái trẻ sống một mình, ngày thường ít ra khỏi nhà, chẳng mấy ai lui tới, nên hắn càng dễ nhắm vào để xả giận.
Chủ hộ 1201 dù đã ly hôn và sống cùng con gái, nhưng là dân gốc khu này, người quen không ít, công an cũng có người quen với cô ấy. Lần trước dù chó có thật sự cắn ba hắn thì cùng lắm cũng chỉ bị phạt 500 đồng.
Hắn tức nghẹn nhưng không có chỗ xả giận, đành trút lên người Diệp Lăng.
Diệp Lăng thì chẳng hề sợ. Trị an thành phố A rất tốt, nhà cô lắp đầy camera, cửa nhà cũng thay bằng cửa chống trộm chất lượng cao. Hơn nữa, loại người như chủ hộ 1504 chỉ giỏi hét hò, chứ thật sự cũng không dám làm gì.
Ngược lại, gần đây các hộ trong khu hay cãi nhau quá mức. Lúc này trên lầu lại có một cặp vợ chồng đang tranh cãi, còn nghe cả tiếng đập bát đĩa.
Hàng xóm cùng tầng – chủ hộ 1202 – cũng nhắn tin cho Diệp Lăng:
"Tiểu Diệp, đừng sợ hắn, trong group không ai ưa nhà đó đâu. Cả ban quản lý cũng phát ngán với họ lắm rồi. Mẹ nó chứ, bất kể phát bánh chưng hay bánh trung thu gì, bà ta cũng như chưa từng thấy thịt bao giờ, giành sạch sẽ mang về nhà mình, làm hoạt động chung cũng chẳng suôn sẻ nổi.
Chưa kể, anh đào, mận, sơn tra, dương mai, bưởi trong khu chưa kịp chín đã bị bà ta hái gần hết, cây thì bị bẻ cành, như muốn giết luôn cả gốc.
Nhà họ đâu có nghèo, rõ ràng sở hữu mấy căn hộ, mà đi đâu cũng giành giật từng chút, đúng là mất mặt. Hôm qua mẹ nó còn đánh nhau với bác giúp việc vì tranh giấy vệ sinh nữa đấy!"
Cô ấy lải nhải một tràng những chuyện cực phẩm về nhà 1504, nhưng Diệp Lăng chẳng buồn đọc hết, chỉ trả lời lại một câu: “Cảm ơn.”
Cô hàng xóm ở phòng 1204 cũng nhắn cho cô:
"Tiểu Diệp, đừng giận. Vài hôm nữa chị về quê hái anh đào cho em ăn."
Diệp Lăng trả lời ngay: "Em muốn năm cân!"
Nhà mẹ đẻ của chủ hộ 1204 có vườn trái cây, trồng không ít anh đào, sơn tra, dưa hấu... Dù chị ấy bán gì, Diệp Lăng đều ủng hộ nhiệt tình.
Nửa đêm. Bệnh viện Nhân Dân số 2.
Loan Cường đang ngồi ngủ gà ngủ gật trên ghế dài trong phòng bệnh. Ba hắn nằm trên giường vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại. Hắn vừa từ phòng ICU chuyển ra ngoài, mới nằm đó nửa ngày mà đã tốn gần chục ngàn, khiến hắn đau lòng đến muốn chết.
Hắn không phải tiếc tiền, mà là đau lòng cho ba mình, đồng thời càng thêm căm hận hai chủ hộ 1201 và 1203.
Hắn đang nghĩ làm sao để vòi được tiền bồi thường tinh thần từ hai người đó – ít nhất cũng phải trả hết tiền viện phí cho ba hắn!
Mẹ hắn ngồi ở mép giường, vừa rưng rưng vừa than thở:
"Trời ơi, mất bao nhiêu tiền thế này, nhặt bao nhiêu giấy vụn mới kiếm lại được chứ?!"
Lúc thì đau lòng vì tiền, lúc lại chửi mắng hai chủ hộ kia.
Đột nhiên, người đàn ông nằm trên giường – mắt đỏ lừ, lưỡi lè ra – trong cổ họng phát ra tiếng “hừ hừ”, thân thể giật mạnh một cái.
Người phụ nữ đang lau nước mắt lập tức chạy tới xem, vừa mừng vừa trách móc:
“Lão già chết tiệt, rốt cuộc cũng chịu tỉnh, dọa chết cả nhà rồi biết không!”
Cô xoay người lại đỡ người đàn ông, nhưng vừa cúi xuống thì giật mình phát hiện mí mắt hắn đã khô quắt lại, biến thành một lớp da đen nhăn nheo rồi lập tức rơi xuống, để lộ đôi mắt đỏ như máu.
Người phụ nữ hoảng hốt hét lên một tiếng, còn chưa kịp gọi bác sĩ thì đã bị hắn đột nhiên lao tới, đè chặt xuống giường, ngay sau đó, cổ cô truyền đến một trận đau nhức dữ dội.
Cô chỉ giãy giụa được một chút rồi lập tức lịm đi, không còn phát ra tiếng động nào nữa.
Loan Cường nghe thấy tiếng động trong phòng bệnh, liền bước vào hỏi:
“Chuyện gì vậy?”
Cảnh tượng trước mắt khiến hắn sợ đến nỗi rụng rời tay chân — hắn thấy ba mình đang ghì chặt mẹ hắn xuống giường, há miệng to ngoác cắn xé điên cuồng.
“A ——!” Hắn hét lên thất thanh, quay người vừa lăn vừa bò mà chạy trối chết.
Rất nhanh, những người khác trong phòng bệnh cũng bị đánh thức. Ngay sau đó là tiếng la hét kinh hoàng vang lên cùng âm thanh quái vật đang xé rách da thịt.
Cùng thời điểm đó, những cảnh tượng kinh hoàng tương tự đang xảy ra ở khắp nơi trên toàn cầu.
Chaporia
Bình Luận (0)