Chương 1: Không biết có trao đổi năng suất hơn chút nữa được không nhỉ.
Sau khi về nhà, Masaki và Keisuke đã oẳn tù tì để quyết định xem ai tắm trước, hai người đã ngay tức khắc trải bài tập hè lên trên bàn phòng khách.
Nóng quá - Masaki lấy một que kem trong tủ lạnh ra.
“Ke-chan có muốn ăn không?”
“Thankyou”
Masaki vừa ăn kem vừa giải bài tập toán thoăn thoắt.
Keisuke thì chẳng thể nào vừa ăn kem vừa giải bài tập được, cậu chỉ có thể chăm chăm nhìn bài tập toán và nhanh nhanh ăn hết kem thôi.
Cậu tự nhiên hơi buốt đầu.
Cậu không thể bắt tay vào làm bài, cho tới khi cơn buốt đầu trôi qua.
Tự nhiên, cậu chăm chăm nhìn Masaki.
Masaki thì đã tắm sạch sẽ thơm tho, cô đang giải bài tập, ống tay áo xắn lên hết cỡ.
Trước hình dáng của Masaki ngồi xếp bằng, tay lia lia chiếc bút chì kim, đôi lúc lộ ra đôi chân từ phía trong chiếc quần sóoc, Keisuke bất giác bị cuốn lấy ánh mắt.
‘Kei-chan, chơi xích đu đi’
‘Kei-chan, giờ mình chạy đua đi’
“Kei-chan, tớ ngã mất rồi…’
Keisuke mường tượng lại bóng hình của “Ma-chan” hồi còn nhỏ.
Hồi xưa mình cứ ngỡ Ma-chan là con trai, nhưng mà cậu ấy lại là cái cô Masaki đáng yêu đang ngồi trước mặt mình đây…
Hồi còn nhỏ, Ma-chan để tóc ngắn, cơ thể cũng nhỏ nhắn, so với mình thì hầu như chẳng khác biệt mấy. Mà mình nghĩ là vốn dĩ mình đã không hiểu rõ về cái gọi là “giới tính”. Khi mà người ta nói tới nữ giới, thì mình cho rằng người ta đang nói tới những người lớn như là mẹ, hoặc là bà, chẳng hạn.
Keisuke đang trầm ngâm những điều như vậy, thế rồi, cậu bắt gặp ánh mắt của Masaki.
Vừa đúng lúc mà Masaki đang mút chùn chụt, ăn nốt miếng kem cuối cùng. Chiếc lưỡi màu hồng xinh xắn hơi chút lộ ra.
“Gì thế? Kei-chan”
Keisuke cảm thấy như Masaki đã biết là mình đang nhìn chằm chằm vào cô, nên cậu cảm thấy xấu hổ.
“À không… không có gì đâu”
“Cậu lạ thế”
Nói vậy, Masaki cười.
Một nụ cười thuần khiết, như có hương vị của ánh mặt trời.
“A”
Nụ cười đó giống như “Ma-chan” - người mà Keisuke cứ ngỡ là đứa bạn con trai thân thiết.
À thế à. Hóa ra Ma-chan từ xưa tới nay vẫn là Ma-chan, và là Masaki. Từ hồi bé tới giờ, cậu ấy chẳng thay đổi chút nào. Chỉ là mình không nhận ra điều đó thôi…
“Gì--- thế?”
Masaki lại hỏi một lần nữa.
Masaki sau khi ăn kem xong thì kéo mạnh viền cổ áo xuống, để cho gió thông qua.
Từ phía trong chiếc áo phông, hai ngọn đồi căng phồng và chiếc áo ngực màu hồng hơi lộ ra.
Masaki cúi mặt thẹn thùng.
“Đồ dâm dê”
“Hả!?”
“Cậu muốn nhìn không?”
“Đừng, đừng có nói cái gì lạ thế. Đừng có cho tớ xem. Áo phông cậu bị giãn ra còn gì”
Thân nhiệt mình lại lên rồi..
Cơn buốt đầu thuyên giảm.
Keisuke cũng bắt tay giải bài tập.
Không biết là thời gian đã trôi qua bao lâu rồi. Cậu sắp sửa làm xong trang bài tập thứ tư.
Điện thoại của Masaki và Keisuke rung lên.
Keisuke thì chỉ lướt qua điện thoại một chút rồi lờ đi, nhưng Masaki thì lại cầm điện thoại lên tay.
“Là tin nhắn nhóm Lena gửi đấy”
“Bây giờ tớ đang học”
Không lâu sau, điện thoại lại rung lên.
“Là Hiroki-kun gửi đấy” - Masaki nhắc Keisuke, nhưng mà nếu là Hiroki thì lại càng xứng đáng để lờ đi.
Keisuke nghĩ vậy, tuy nhiên.
Bừ--- bừ --- bừ --- bừ--- .
Chiếc điện thoại bắt đầu rung không ngừng. Ồn quá…
Lena và Hiroki liên tục gửi tin nhắn.
> - Tin nhắn đầu tiên là từ Lena. > - Hiroki đáp.
> > > > ----.
Cả hai người họ trao đổi toàn những từ ngữ mà thực sự là hướng ngoại.
“Không biết có trao đổi năng suất chút nữa được không nhỉ” - Keisuke càu nhàu khó chịu, thế rồi Masaki vuốt trên điện thoại. Nhanh nhảu bấm bằng cả hai tay.
>
> - Lần này người gõ tin đáp lại là Lena. Hiroki thì gửi một tấm sticker hình con gấu mất hồn. Ngay sau đó cậu ta nhắn - >.
Trường học này khá là chú trọng vào việc học thi đại học, cho nên nhiều bài tập là chuyện đương nhiên rồi.
> - Masaki bắt lời nhẹ nhàng, thế là cả Lena và Hiroki, mỗi người đều gửi một sticker vừa khóc vừa lạy.
> >
Keisuke khinh bỉ nhìn những tin nhắn trên điện thoại với biểu cảm khó chịu.
“À ha ha. Kei-chan, mặt nhìn hài quá ~”
“Tớ ghét cái học nhóm. Tớ học một mình tập trung hơn”
“Tớ thì cũng thế… nhưng mà chả phải là bọn mình đã hứa là sẽ đi chơi rồi còn gì”
Chính vì thế mà mà tớ muốn giúp mọi người hoàn thành bài tập rồi đi chơi - Đó là điều mà Masaki đã nói.
Cô ấy phải rất là nghiêm túc và chu đáo.
Cô gái Masaki đó, thực sự rạng ngời.
Tuy nhiên, Masaki cũng không hẳn là siêu người hoàn mỹ.
Từ cái vụ việc có kẻ rình rập hôm trước là tôi đã quá hiểu rồi.
Masaki vẫn là “Ma-chan”, tràn trề sức sống, nụ cười rạng rỡ --- Tôi muốn bảo vệ cô ấy.
Rồi ngay sau đó, cậu lại nhớ về cái vụ ăn bánh, bất chợt, cậu chằm chằm nhìn vào bờ môi của Masaki.
Mình đang nghĩ cái gì thế này. Bọn mình là anh em mà. Mày phải bảo vệ Masaki, với tư cách là em gái đấy ---.
Trong khi tâm hồn của Keisuke đang vương vãi khắp mọi chốn thì tin nhắn nhóm cứ vù vù trôi đi.
>
> >
Masake ngước mặt lên - “Kei-chan cũng đồng ý đúng không?”
“Ơ?” - Bất giác, cậu trả lời theo kiểu phong thái như thường lệ. Keisuke - thị lực kém, lại còn kém hòa đồng - tiếng “Ơ?” của cậu có vẻ như đáng gờm hơn cậu tưởng, giả sử cậu mà vô ý phát ra cái tiếng đó, thì bạn bè cùng lớp bất kể nam nữ, mọi người đều chạy đi hết.
Nhưng Masaki lại không chạy trốn.
“Chúng mình cùng chiến thôi. Làm hết bài tập hè”
Chuyện thành ra như vậy đấy.
Tin nhắn nhóm tạm thời lắng lại, Keisuke chuẩn bị quay lại với bài tập thì cậu chợt tò mò hỏi.
“Masaki, học nhóm với mọi người, có thực sự là ổn không?”
Học một mình hiệu quả hơn. Đó là cái chính kiến của Keisuke, và cả Masaki, nói thẳng ra là cô chắc chắn cô cũng có ý kiến như vậy. Chỉ có điều là, cô cũng còn cả quan hệ giao lưu với mấy đứa con gái nữa, thành ra là cô đã tham gia học nhóm vào đợt kiểm tra định kỳ.
Thế rồi, Masaki cười vô tư lự.
“Ừ. Công nhận là học một mình thì dễ hơn, nhưng nếu như bài tập hè mà không xong thì mọi người lại không đi chơi được còn gì”
“Nhưng mà hai cái người đó dù chẳng xong bài tập thì họ vẫn đi chơi như thường”
Nếu đây là Keisuke, thì cậu sẽ cảm thấy tội lỗi ở đâu đó và chẳng thể tận hưởng được, bởi vì cậu đi chơi trong tình trạng bài tập còn chưa làm xong…
“Nào nào” - Masaki xoa dịu Keisuke. “Được mà?”
“Masaki mà thấy được thì tớ cũng ok thôi”
Tiến độ bài tập của mình thì cứ điều chỉnh theo giờ ngủ là được. Nhưng Keisuke không thể bỏ qua cái việc Masaki cố gượng ép mình.
“Đã là nghỉ hè rồi, gặp được mọi người được có ít ngày thì chán lắm. Cơ mà, học bài với Kei-chan thì có khi tớ từa sức vào Todai luôn”
Keisuke hạ tầm nhìn xuống cuốn vở.
Chẳng rõ tại sao. Gương mặt cậu đâu đó có hơi chút tủm tỉm.
Chaporia
Bình Luận (0)