“Thema, ma pháp, chiến tranh, tương lai nào cho chúng ta? Văn. Tại sao cậu vẫn không hiểu?”
Một gã đàn ông cao lớn, chỉ ngoài sáu mươi, lẩm bẩm điều gì đó trong khi đi dọc theo hành lang tĩnh lặng của tòa nhà Quốc hội. Mái tóc hoa râm khô ráo vuốt ngược trên trán, chiếc áo măng-tô đậm màu u buồn như được thiết kế riêng cho cung bậc cảm xúc khi này. Gã ngước nhìn ra phía xa. Bên ngoài khung cửa kính dọc hành lang, Hà Nội mờ nhòa dưới cơn mưa lặng lẽ. Gã dừng bước, hơi nghiêng đầu, nhìn ra phía quảng trường bên dưới. Những giọt nước bẩn thỉu lộp độp rơi trên mái kính, lạnh buốt như thể thượng đế đang khóc, không phải vì nhân loại, mà vì chính mình. Cái ẩm ướt của miền Bắc mùa này chẳng đơn thuần chỉ là khí hậu, vì nó được sinh ra để gợi về những thứ nặng nề hơn. Quá khứ, thất bại, hay một thứ gì đó không thể gọi tên.
Gã thở dài. Hôm nay, nỗi buồn lơ lửng trong không khí không chỉ đến từ thời tiết, cũng không hoàn toàn từ những giọt nước đang rơi trong vô nghĩa. Nó đến từ kết quả suýt sao giữa hai luồng quan điểm vừa đề ra trong kỳ họp. Một thứ suýt sao đến khó chịu, như thể định mệnh đang chơi trò tung đồng xu. Và bản thân biết rõ, dù có thảy bao lần đi chăng nữa, thì kết quả luôn luôn chỉ có một.
“Nhân loại thật khó hiểu!” Gã nói trong khi đặt tay lên ô cửa sổ, quan sát từng giọt mưa đang lặng lẽ rơi trên bầu trời u tối như thể đó chính là những giọt lệ đang chảy dài trong lòng. Nhưng gã vẫn phải tiến bước, vì tâm trí hiểu rõ, có một kẻ vẫn đang ngồi đó, và sẽ là kẻ có thể thay đổi được quyết định của rất nhiều người, nếu như hắn cố gắng, hoặc không.
Gã lại thở dài, rồi tiếp tục leo lên từng nấc thang nơi toà nhà Quốc hội. Từng tiếng vọng nặng nề của bậc thang đá granite đáp lại với từng bước chân của gã như chính cùm xích đang trì kéo cái cơ thể già nua này lại, những thứ âm thanh “cộp cộp” khi dội ngược về đấy chính là tất cả những cảm xúc thầm kín bên trong người đàn ông trung niên này. Gã đang kiệt sức, nhưng đó không đơn thuần chỉ là vấn đề về tuổi tác, mà đó là vì một hành trình dài tại quốc gia, như thể tất cả mấy chục năm cuộc đời của gã đều tóm gọn trong những nấc thang vô hồn bên dưới.
Nhưng gã không hối hận, gã vẫn tiếp tục bước, dù những bậc thang này có dẫn đến hỗn mang, dù con đường mà gã chọn có dẫn đến sự diệt vong của cả một dân tộc, một chủng loài, gã vẫn phải liều. Vì đó là niềm tin mãnh liệt nhất mà gã theo đuổi với ước mong dẫn lối tất cả đến một tương lai đầy hứa hẹn. Hoặc sẽ kéo tất cả xuống đáy của vực sâu? Chẳng ai biết, và cũng chẳng ai buồn hỏi.
Gã đã đi cùng đất nước trong một khoảng thời gian không quá dài, chỉ vài thập kỷ, nhưng đó là cả một lịch sử. Kể từ cái ngày đạo luật cấm ma pháp được thông qua bởi những kẻ tự xưng là người gìn giữ hòa bình thế giới. Đến khi phải trông thấy một công dân bị lôi lên đoạn đầu đài nơi hầm ngục lạnh lẽo chỉ vì là pháp sư. Rồi những dòng người hò reo phấn khích, khi cho rằng mình đang làm điều đúng đắn, trong khi thực chất là đang tự tay bóp nghẹt hy vọng của chính giống loài. Và kể từ khoảnh khắc hạt Thema ra đời, chính là thứ ma pháp nhân tạo được chế tác từ những kiến thức và ý chí còn sót lại của người đàn ông này.
Tất cả những điều đó... với gã, giờ chỉ còn là lịch sử. Không phải lịch sử trong sách vở, mà là thứ lịch sử mà gã đã tận mắt chứng kiến, đã đi qua, đã bị buộc phải "gánh lấy" như một con tốt trên bàn cờ đầy biến cố. Gã đã ở đó. Và gã, bất chấp mọi thứ, đã được chỉ định để thay đổi kết cục của bi kịch ấy. Nhưng lịch sử, dù có trải qua bao nhiêu lần tái diễn, cũng chưa từng là tấm bản đồ cho tương lai. Buổi họp hôm nay là minh chứng rõ ràng nhất.
Gã bật cười, không phải vì vui, mà là cay đắng, khi bị buộc phải chấp nhận một sự thật mà bấy lâu nay vẫn cố tình lờ đi. Lịch sử chỉ có giá trị khi ta nhìn lại, khi mọi chuyện đã rồi.
Chúng ta chẳng còn gì cả, Văn à! ASEAN đã sụp đổ, Myanmar đã đảo chính, Triều Tiên đã thất thủ, Nhật quay lưng, Singapore đã quyết định lựa chọn của chúng, Nga đã tan rã, và hai người hàng xóm kề bên đang chĩa súng vào chính cậu. Vì sao cậu vẫn cố chấp như thế? Thời thế đã thay đổi rồi! Tỉnh ra đi Văn!
Gã dừng chân ngay tại hành lang của phòng họp Quốc hội, đối diện gã là cánh cửa gỗ lim to lớn, thứ cuối cùng đang ngăn cách gã với người bên trong. Rồi gã liếc mắt sang những hàng cây bên cạnh. Chúng xanh tươi, như chính quốc gia lúc này vậy. Chỉ cần nhìn một cái thoáng qua, ai cũng nhận ra được rằng những cành cây này đều được chăm sóc rất kỹ càng bởi những người chăm sóc thực vật siêng năng. Họ tưới tiêu, cắt tỉa, đôi khi là đính lên đó những phụ kiện chói lóa và đẹp mặt.
Nhưng dù là thế, mấy ai thấy được rằng bộ rễ của nó đã gần như mục nát. Lớp đất trồng nhìn như thể vừa được thay trước kỳ họp vài ngày, thực chất chỉ là một lớp đất tạm bợ được đổ chồng lên, ẩn đi những khối cấu trúc yếu ớt và cạn dinh dưỡng bên dưới. Gã chạm nhẹ vào những tán lá, chúng bắt đầu lung lay nhưng thể một cơn gió ngoài kia vừa luồn vào một góc nào đó nơi hành lang. Thế nhưng, nơi này hoàn toàn bị bịt kín, vậy thì gió từ đâu?
Gã chỉ trầm ngâm, rồi búng nhẹ lên đỉnh chóp, và những điều gì xảy đến, chắc chắn sẽ xảy đến. Không ngoài dự liệu của bản thân, cái cây yếu ớt ấy bắt đầu đổ xuống. Không chỉ một, mà là một hàng cây kéo theo, tất cả đều luân phiên gãy ngã. Những viên trân châu sáng lấp lánh trên đó bắt đầu rơi xuống sàn nhà. Những âm thanh chát chúa vang ngay trên hành lang vắng lặng này, từng tiếng vỡ “xoảng” phát ra từ mọi nơi như thế bảo hiệu cho một định mệnh nghiệt ngã. May mắn thay, vẫn còn một viên trân châu lành lặn, lăn đến chân, có lẽ đây là thứ cuối cùng còn sót lại sau hành động tưởng chừng như rất thô bạo vừa rồi. Gã quỳ xuống, nhặt viên trân châu ấy lên, rồi nhìn nó. Gã nở một nụ cười mỉm, liệu đây có phải là hy vọng cuối cùng, hy vọng không chỉ cho riêng gã?
Cất viên trân châu vào túi áo vest, rồi hít một hơi sâu, gã tiến về phía cánh cửa. Gã gắng sức, kệ cho cái tuổi già ấy, đẩy mạnh cánh cửa trì trệ đấy vào. Bức tường duy nhất đang dần dần biến mất. Trước mặt gã, là một khán phòng hình tròn rộng lớn, tràn ngập ánh vàng. Thứ ánh sáng ấy được nhào nặn bởi hệ thống đèn LED hiện đại, thứ ngốn hàng tấn công suất ngay trên trần nhà. Gã ngắm nhìn nó, rồi ước lượng, gã không biết chính xác bao nhiêu, nhưng sức nặng của nó chẳng là gì so với những trọng trách mà các cán bộ nơi đây phải gánh vác trong thời kỳ lặng lẽ của thế giới lúc này. Gã đi một dọc về phía trước, từng bước, từng bước, rồi ngắm nhìn những hàng ghế của các đại biểu và cử tri. Chúng mang đậm sắc vàng óng ả, hòa cùng nền sàn đỏ thẫm khắp căn phòng. Dù đây chỉ là những nội thất cơ bản nhất cho một phòng họp chính trị trang trọng, nhưng người thiết kế ra nó đã rất tinh tế khi hoà trộn hai màu sắc đặc trưng của quốc kỳ đất nước vào từng chi tiết nhỏ tại nơi này. Trên bàn, những bảng tên vẫn còn đó, mỗi vị trí là một bảng tên kèm theo chức vụ của cán bộ.
Ở đầu phòng, ngay phía sau hàng ghế ngồi của những cán bộ chủ toạ, bức tượng vị chủ tịch nước kính yêu của người dân đất nước đang đứng chễm chệ trên bục, ánh mắt bác hiến từ, nhưng đâu đó vẫn có nét uy nghiêm và chính trực, bên cạnh là quốc kỳ đang tung bay trong làn gió mát lạnh từ hệ thống máy lạnh trần. Gã chỉ cười mỉm, mắt hơi long lanh, vì những hình ảnh này đang gợi lại toàn bộ những ngày tháng tốt đẹp nơi quê hương của gã. Rồi nhìn lên màn hình điện tử to lớn hai bên, một dòng chữ mang hàm nghĩa từ chối, cùng với phông nền đỏ chót. Ngay bên dưới, là dòng số liệu kết quả biểu quyết, không ai bỏ phiếu trắng, nhưng số người phản đối chỉ nhích hơn những cán bộ đồng ý khoảng vài phần trăm.
Gã thở dài, rồi tiếp tục bước về phía đầu phòng, nơi bức tường cùng dòng chữ mà bất kỳ ai nhìn vào cũng biết đây là một kỳ họp cực kỳ quan trọng. Gã vẫn tiến bước, đều đều, chậm rãi, như thể đang xem xét nên bắt đầu câu chuyện thế nào. Rồi gã dừng chân trước mặt một gã đàn ông khác, cũng chính là người đang chờ gã. Vị trí của gã gần với chủ toạ của phiên họp, hay nói chính xác là rất gần. Nhìn về chỗ ngồi, ngay trên bàn của gã đấy, một nút bấm màu xanh lá, vẫn còn đang nháy sáng. Ngay bên cạnh, màn hình ghi chép cùng với những dòng ghi chú nguệch ngoạc vì vội vã vẫn còn đó, cùng với cái bảng tên “Đồng chí Trác Văn” được đặt gọn gàng tại một góc. Gã nhìn về phía kẻ đang ngồi, đó là một người đàn ông trung niên, xêm xêm gã. Người đàn ông đó mặt có một mái tóc đen và hơi rối bời cùng một cặp mắt kiếng dày cộm nhằm che đi những quầng thâm mắt. Gã đó mặt trên mình một bộ vest trang trọng, đính trên đó là quân huy mang dòng chữ AMST. Gã vẫn ngồi đó, bơ phờ, như thế chẳng quan tâm đến người trước mặt.
Bằng một cử chỉ nhẹ nhàng, gã chạm lên earphone bên trái, từng hạt ma pháp dần tan đi, lộ ra khuôn mặt thật của gã. Một người đàn ông trên 60, chỉ trạc tuổi gã đang ngồi một tý. Gã mang một mái tóc trắng, mắt đỏ, khoác trên mình bộ vest màu lam trang trọng cùng với huy hiệu hình quốc huy của quốc gia đính trên vạt gần cổ áo. Giống như cái tên đang vô vọng trước mắt, gã cũng là một cán bộ cấp cao, và cũng là một thành viên trong kỳ họp lần này. Nhưng gã lựa chọn không tham gia, gã muốn xem thử người bạn đang đứng trong đường hầm tối mực này còn đủ khả năng thuyết phục những kẻ khác vì lý tưởng cao đẹp của bản thân hay không. Nhưng có vẻ, kết quả đã hoàn toàn được ấn định ngay trên màn hình đang sáng tại hai bên kháng phòng.
“Văn....” Gã lên tiếng
“….” Văn vẫn ngồi đó, từ từ hướng con ngươi đen lòm về phía đối diện.
“Đến làm gì, Theresis?”
“Xem ra vẫn không thể thuyết phục nhỉ? Tôi tưởng cậu vẫn vững theo nó mà.” Theresis không đáp liền, gã nhìn về phía màn hình, rồi thở ra một câu đầy mỉa mai.
“Dù là một cán bộ, tôi hi vọng anh đừng xen vào chuyện này nữa! Tất cả đã biểu quyết, và kết quả thì đang ngay trước mắt anh. Việt Nam sẽ không bao giờ tham chiến, dù với bất kỳ lý do gì, và đó là ý chí của những người đã ngồi tại đây.” Văn đáp, giọng lạnh băng.
“Yêu chuộng hoà bình, luôn luôn tìm cách hòa giải, và quan ngại trước các tranh chấp. Tư tưởng của cậu đã thay đổi nhiều nhỉ? Từ một tên lính được mệnh danh là kẻ bảo vệ cho những pháp sư Việt Nam, đồng thời là một kẻ chấp nhận bỏ qua y đức để tạo nên một loại vaccine trá hình giúp những con người bình thường cũng có thể sử dụng ma pháp. Và giờ thì trở thành một con người yêu chuộng hoà bình. Chính trị làm cậu thay đổi nhiều đấy, bạn tôi ơi!” Theresis càng mỉa mai người bạn trước mắt hơn, từng lời đã thốt ra đâm sâu vào cuộc đời của kẻ đối diện.
“Đấy là hai việc khác nhau, anh đừng đánh đồng tôi như vậy!” Văn đập mạnh tay xuống bàn, đứng phắc dậy, mí mắt hơi nheo khi đối mặt với bạn mình.
“Nó giống nhau!” Gã quát lớn. “Trác Văn! Chúng ta đã kinh qua bao nhiêu nhiệm vụ, giải cứu bao nhiêu pháp sư. Có thể cậu làm nó vì không muốn dân tộc của cậu ở nước ngoài phải chịu cảnh sống trong sợ hãi dưới quy định của đám Liên Hợp Quốc, à không, Ô Hợp Quốc chứ! Nhưng đó là ý chí, là quyết tâm của cậu!
“Và chính bản thân cậu cũng biết rõ, nếu ngày đó không hành động, không đối chọi với đám đấy, tôi cũng không thể đứng ở đây ngày hôm nay!” Gã ngừng một lúc, lấy lại nhịp thở, rồi bắt đầu ôn tồn tiếp tục.
Hít một hơi thật sâu, như cố gắng dồn nén lại những tâm trạng và nỗi lòng chất chứa trong tim, Văn im lặng một hồi, rồi nhìn về phía màn hình điện tử.
“Kết quả đã được biểu quyết, tất cả đều đồng ý với ý chí chung! Việt Nam sẽ không tham chiến với bất kỳ lý do nào!” Văn điều chỉnh lại nhịp điệu, rồi bình thản thông báo.
“Nhưng vẫn có kẻ không đồng ý với vấn đề đó bằng việc biểu quyết ngược lại.” Theresis liếc nhìn xuống bàn, ánh đèn màu xanh nơi nút bỏ phiếu vẫn còn sáng. “Cậu không hề thay đổi! Chỉ là bây giờ cậu không còn quyết tâm như trước.”
“Dân tộc này sẽ không đổ máu vì bất kỳ lý do nào, đừng nghĩ những lời nói đó của anh là đủ đề thay đổi một đất nước!”
“Vậy dân tộc của cậu là lũ hèn à?”
Thời gian chết lặng. Không còn là vài giây tĩnh lặng, mà là sự ngưng đọng toàn cục, vì lịch sử cũng đang nín thở. Rồi, trong cái khoảnh khắc tưởng như không có gì xảy ra ấy, một cơn gió không nguồn không cớ thổi dọc theo khán phòng. Tấm quốc kỳ Việt Nam phía sau, vốn đã treo im lìm dưới máy lạnh suốt cả buổi họp, bỗng dưng phất lên. Không phải rung nhẹ. Mà là một cái phất mạnh, dứt khoát, như khi hàng quân đồng loạt dẫm chân trong lễ duyệt binh, khiến mặt đất cũng phải rúng động. Không khí không đổi, nhiệt độ vẫn vậy, nhưng lá cờ chuyển động. Liệu đang có ai đó đứng dậy trong lòng nó chăng?
Đúng lúc ấy, hệ thống đèn LED, tưởng chừng là vô tri, lại tăng cường độ sáng mà không ai điều khiển. Ánh sáng đổ tràn lên bức tượng vị Chủ tịch đặt ngay đầu khán phòng. Đôi mắt người bỗng sáng lên như thể đang nhìn vào thẳng trái tim của hai kẻ trước mắt. Gương mặt bỗng dưng trở nên sống động, bóng tối và ánh sáng đan xen nhau như kể lại cả một giai đoạn chiến tranh, đau thương, và cùng những điều đã mất.
Không ai cử động. Không ai nói. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng vô hạn, từng phân tử trong căn phòng ấy thấu hiểu một điều: “ Không phải chỉ có người đang sống mới đưa ra phán quyết. Lịch sử, hiện tại, và máu... cũng đang lên tiếng.”
“Theresis Rethres! Cẩn thận những lời anh đang nói! Dân tộc này đã trải qua rất nhiều biến cố, chúng tôi đã bước qua rất nhiều cuộc chiến, và vết sẹo chiến tranh vẫn còn đây. Chúng tôi hiểu rõ giá trị hòa bình là thế nào, và chúng tôi vẫn sẽ duy trì nó, bất chấp những kẻ khác có gương súng vào, hay lời nói từ một tên mất nước như anh!”
“Việt Nam chúng tôi biết rõ, ngoại giao luôn là con đường tốt nhất để dẫn đến hoà bình trong bối cảnh hiện nay. Tôi cũng biết bọn Lào và Cam đang muốn gì ở biên giới, nhưng ngoại giao sẽ luôn là cách tốt nhất. Những người lính nơi biên cương ấy, vẫn đang miệt mài bảo vệ tổ quốc. Ở đây, chúng tôi sử dụng ngoại giao và chính sách, trong khi những đồng chí ngoài kia sẽ đảm bảo mỗi người dân đều được an toàn. Và đây là cách chúng tôi luôn làm trong mấy chục năm qua!” Văn tiếp tục, như không muốn ngừng lại câu chuyện còn đang dang dở.
"Đây không còn là mấy chục năm trước nữa!! Văn, thời thế thay đổi rồi!”
Một cơn sấm sét bất chợt đánh thẳng vào cột thu lôi của tòa nhà Quốc hội. Tưởng chừng như công nghệ khi này có thể hấp thụ hoàn toàn thứ sức mạnh của những vị thánh trên cao. Nhưng không. Nó quá lớn, quá mạnh mẽ. Đến mức cả hệ thống thu nhận năng lượng phải tự ngắt để đảm bảo không quá tải. Dẫn đến hậu quả là toàn bộ hệ thống điện trong phòng họp Quốc hội phụt tắt, chỉ để lại bóng dáng của hai người đàn ông đang đối diện nhau khi tất cả chìm trong bóng tối. Và gã tiến sĩ ấy đã thấy một thứ tưởng chừng như chỉ có trong lý thuyết, và thứ đó làm cả cơ thể đông cứng lại. Gã mở to mắt, đồng tử thì giãn trong khi từng hàng mồ hôi lăn dài trên trán, gã không muốn tin vào thứ bản thân đang thấy ngay lúc này, nhưng nó đang xảy ra. Mười giây, hai mươi giây, và sau ba mươi giây, hệ thống điện khẩn cấp đã hoạt động trở lại. Ánh sáng từ những hàng đèn led công nghệ cao lại chiếu ngập cả khán phòng, như thể đòn trừng phạt vừa rồi chưa bao giờ bị giáng xuống.
"Một trong hai người bạn thân nhất của tôi đã đề xuất ý tưởng về một khối quốc gia, nơi phép thuật có thể là một phần của cuộc sống. Nhưng có lẽ cậu ta đã hy sinh trên chiến trường ngày đó để cứu tôi rồi!" Theresis thở dài, rồi nhìn về phía cánh cửa lớn sau lưng bạn mình. “Cậu nói đúng, một dân tộc đã mất quá nhiều vì chiến tranh, chính là những người hiểu rõ giá trị của hòa bình nhất”
“Xin lỗi vì đã làm phiền cậu, Văn!”
Nói rồi, Theresis khởi động lại hệ thống nguỵ trang của bản thân. Từng lớp hạt ma pháp đỏ thẫm toả ra từ earphone bên tai trái của gã. Nó bao bọc lấy gã, trước khi tạo dựng lại khuôn mặt của một công dân Việt Nam thuần tuý, một công dân máu đỏ da vàng, mắt đen và tóc đen. Rồi gã lại thở dại, trước khi lấy hạt châu khi nãy đặt bên cạnh bảng tên của người bạn. Sau khi chào bạn mình lần cuối, gã xoay người, tiến về phía cánh cửa gỗ lim phía sau. Gã bước từng bước nặng trĩu, chầm chậm, như thể hi vọng rằng người ấy sẽ đổi ý. Nhưng kể cả khi đặt chân đến cánh cửa, vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra. Theresis hít sâu một lần cuối, để rồi thở ra, sau đó đẩy mạnh cửa, rời khỏi phòng họp mà không hề quay đầu. Văn vẫn luôn dõi theo người bạn thân ấy, rồi gã cũng thở dài một tiếng, sắp xếp hết đồ đạc để chuẩn bị ra về.
Sau đó, gã lướt mắt về phía bảng tên của bản thân, một nỗi niềm, một suy tư hiện lên trong tâm trí. Rồi tự hỏi, lý do bản thân đứng ở đây là vì điều gì? Tại sao bản thân lại đi xa đến vậy? Rồi gã cầm viên trân châu mà bạn mình để lại, tay siết chặt. Nó nhỏ, rất nhỏ, nhưng lại cứng cáp đến kỳ lạ. Ngay phía trung tâm của viên châu, quốc kỳ được in rất sắc nét, một lá cờ đỏ sao vàng đang tung bay trong gió. Gã chỉ cười mỉm, rồi cất nó vào túi áo trước khi rời phòng. Khi cánh cửa một lần nữa mở ra, bóng người cuối cùng cũng đã rời khỏi phòng họp. Sau một tiếng “két, ….rầm” khô khang, màn hình LED trong phòng họp bỗng dưng gặp lỗi. Nó nhấp nháy liên tục, rồi chuyển qua phông nền xanh, tượng trưng cho một ý nghĩa khác với phần thông báo lúc đầu, cùng dòng nội dung bên dưới.
“Tỷ lệ biểu quyết: 100%.”
-Một nơi nào đó, Việt Nam, ngày 19 tháng 10 năm 2063-
Đêm nay, trời lặng gió. Dù đang trong thời điểm gió mùa đông bắc kéo xuống từ biên giới phía bắc, nơi này lại yên bình một cách kỳ lạ. Những cành cây rụng lá, nằm trơ trọi giữa một khu đất lớn tựa hình mặt chảo, bao quanh bởi hằng sa số những dãy đồi cao. Bay lượn trên bầu trời thoáng đãng, chỉ có những đàn quạ và cú đang dàn trải theo đội hình, oanh tạc tinh thần của tất cả những kẻ đang chìm trong giấc ngủ bằng những tiếng kêu rợn người.
Nơi này thật sự bình yên? Không hắn! Nơi này hỗn loạn? Chắc chắn không! Nơi này chỉ đơn giản mang theo một bối cảnh yên bình giả tạo, nhằm che khuất đi những nỗi lo lắng của những con người nơi đây, lo lắng về một cơn bão sắp đến gần. Từ phía xa, một chiếc xe sedan hạng D màu lam sẫm đang dần dần di chuyển đến khu vực trung tâm, trước khi bị cản lại bởi lực lượng phòng vệ nơi đây. Gã tài xế ló đầu ra, cười với người lính, rồi xuất trình giấy tờ của bản thân. Cậu lính kiểm tra xong, đứng nghiêm rồi chào tài xế bằng tác phong chuẩn mực của một quân nhân, gã chào lại. Đây là chốt chặn thứ tư và cũng là chốt chặn cuối cùng để đến điểm tập kết, gã tặc lưỡi trong khi vẫn giữ tay lái.
“Biết vậy hồi chiều cầm con biển đỏ!” Gã thì thầm, như thể đang tự trách cho quyết định vội vã hồi đầu của bản thân.
Con xe vẫn tiếp tục di chuyển trên đoạn đường đất, và tốc độ cũng dần chậm lại, cho đến khi dừng trước một cơ sở quân sự dã chiến. Khác với những căn cứ dã chiến hoặc những quân khu, nơi thường được bố trí một lượng lính canh nghiêm ngặt cùng các phương tiện cơ giới chuyên dụng, nhằm đảm bảo an toàn cho tất cả những binh sĩ và chỉ huy trong khu vực cho tất cả các trường hợp, thì tại nơi khỉ ho cò gáy này, chỉ có một căn cứ nhỏ dựng bởi một tấm lều chuyên dụng, vài hệ thống thông tin trông có vẻ đắt tiền, cùng ba đến bốn xe cơ giới hộ tống bên ngoài, số binh lính canh gác cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Một căn cứ đơn giản đến không ngờ, và kể cả có tên lạ mặt nào lỡ bước đặt chân đến nơi này, thì chắc chắn câu đầu tiên chúng thốt lên, không phải là tại sao lại có một chốt chặn quân đội ở đây, mà là cái chỗ nghèo nàn địa chất này có giá trị gì để khai thác khoáng sản.
Gã tài xế chỉnh lại trang phục, sắp xếp lại những vật dụng cần thiết. Khác với những sĩ quan quân đội thông thường, những con người sẽ luôn sống trong bộ quân phục của họ khi đang làm nhiệm vụ, gã lại mặc một áo blouse trắng cùng quân huy có dòng chữ AMST trên ngực, và bên trong lớp áo ấy mới là bộ quân phục của gã. Với cái phong cách ăn mặc như này, gã đã rất nhiều lần bị lực lượng quân cảnh tóm đầu, và cũng nhận rất nhiều chỉ trích từ đơn vị, nhưng chừng nào thì vẫn tận nấy. Sau khi hoàn tất, gã tắt máy rồi bước xuống xe, chuẩn bị tiến vào lều. Đôi giày lính nặng nề chạm xuống mặt đất, phát ra tiếng sỏi đá xào xạc dưới mỗi bước chân. Con đường dẫn đến lều chỉ huy trải đầy sỏi, lồi lõm và phủ bụi, như thách thức bất kỳ ai muốn giữ mọi thứ thật sạch sẽ. Xung quanh, vài binh sĩ trong bộ đồ ngụy trang, súng trường đeo chéo vai, lặng lẽ đi tuần, họ thoáng liếc qua gã, không giấu nổi sự cảnh giác tuyệt đối. Nhưng gã chẳng bận tâm, chỉ khẽ nghiêng đầu như chào, rồi tiếp tục bước đi, dáng vẻ ung dung. Đến trước lều chỉ huy, gã dừng lại. Bức màn cửa bằng vải bạt dày, sờn nhẹ ở các mép do gió bụi tại khu vực, khẽ đung đưa trước mặt. Gã hít một hơi thật sâu, lồng ngực phồng lên, như thể đang chuẩn bị tinh thần cho một khoảnh khắc quan trọng. Rồi, bằng một động tác nhẹ nhàng, gã đưa tay vén bức màn lên. Không chút do dự, gã bước qua ngưỡng cửa, thân hình cao lớn khuất dần sau lớp vải bạt, để lại phía sau một không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng sỏi đá lạo xạo dưới chân những người lính tuần tra.
Trái ngược hoàn toàn với vẻ hoang sơ, bụi bặm của khung cảnh bên ngoài, nơi chỉ có lùm cây thưa thớt và đất đá khô cằn, bước vào lều chỉ huy là một cú sốc thị giác, hay nói đúng hơn là lạc vào trung tâm điều khiển tối tân của tương lai.
Không gian sáng dịu nhờ vào những màn hình công nghệ cao treo khắp tường vải, hiển thị bản đồ 3D, biểu đồ thời gian thực và hình ảnh sắc nét từ hệ thống vệ tinh nội mạng. Bên cạnh đó, dàn máy tính chuyên dụng hiện đại đang xử lý dữ liệu và dự đoán về thời gian hoàn thành của một thứ nào đó trong tích tắc, hòa cùng tiếng tít tít nhẹ từ bàn phím và quạt tản nhiệt. Hệ thống thông tin liên lạc, trái tim của lều, với đài thông tin mã hóa tiên tiến và dàn điện tín tốc độ cao, kết nối tức thời với các căn cứ xa hàng trăm kilômét, hiển thị tín hiệu nhấp nháy như một mạng lưới quét chuyên dụng. Không khí nơi này sôi động như một tổ ong. Binh sĩ trong đồng phục gọn gàng di chuyển tấp nập, người giữ liên lạc qua tai nghe, giọng cương quyết, người thì gửi điện tín mã hóa trên bàn phím, người thì theo dõi hệ thống giám sát, nơi radar và cảm biến vẽ toàn cảnh vị trí được định vị, cũng như tất cả hệ thống khí tài tại khu vực đó.
“Báo cáo đồng chí Tham mưu, Trác Văn có mặt!” Gã đứng nghiêm, đưa tay lên đường gần nhất trên mũ, lòng bàn tay úp xuống, hơi chếch về trước, rồi chào.
“Đồng chí Văn, đến rồi à!” Tham mưu trưởng phía trước quay đầu lại, rồi ông đứng nghiêm, chào cấp dưới.
Nói rồi, ông dắt Văn vào, rồi giới thiệu với những người lính cấp dưới của ông. Văn vui vẻ chào mọi người, duy chỉ có một người tỏ ra không thân thiện mấy.
“Đống lý thuyết sáo rỗng đấy có gì đáng để nói!” Gã lên tiếng.
“Đồng chí Từ, tôi mong đồng chí hãy tôn trọng thành quả nghiên cứu của những đồng chí khác.” Ông lên tiếng.
Văn hướng mắt về phía người lính vừa lên tiếng chế giễu. Gã ta có vẻ tên là Từ, theo những gì tham mưu trưởng nói. Gã trẻ, chỉ ngoài 35, mặc trên mình là bộ quân phục đặc trưng của một đơn vị nghiên cứu khác. Gã có dáng người đạo mạo, cùng mái tóc đen và con ngươi sâu thẳm, cũng quầng thâm đen tại mắt, cho thấy những năm tháng thức đêm không rõ lý do của gã. Văn chỉ thở dài, vẫn là cái thở dài chán chường đặc trưng đó, thứ mà khiến cho cả hai người bạn thân nhất của gã cũng phải lắc đầu ngao ngán khi nhìn thấy nó.
“Đồng chí Từ, tôi mong đồng chí hiểu, hai viện của chúng ta khác biệt nhau về chuyên ngành, nên có thể nhiều thứ sẽ không được làm rõ. Nhưng phân viện của chúng tôi luôn luôn tôn trọng thành quả nghiên cứu của các đồng chí, nên tôi chỉ mong có thể nhận lại điều đó, không hơn, không kém.” Văn lên tiếng, trong khi ra hiệu cho tham mưu trưởng không cần can thiệp. Các sĩ quan khác vẫn tiếp tục công việc của họ, vì chẳng ai có thời gian để quan tâm đến những xung đột cá nhân về tiềm năng trong những phát minh của những người đó.
Một tiếng “xì” đầy mỉa mai bật ra từ miệng Từ. Gã nhếch môi, nụ cười nửa miệng hiện lên, cùng với vẻ khinh khỉnh dành cho gã đồng chí đối diện. Trong môi trường quân đội, nơi kỷ luật thép và tinh thần tập thể được khắc sâu vào từng hơi thở, từng bước chân, nơi mỗi người lính buộc phải gạt bỏ cái tôi để hòa mình vào guồng máy chung, sự bất đồng cá nhân vẫn âm thầm tồn tại. Bộ quân phục xanh ô liu, với những đường may cứng cáp và quân huy lấp lánh, có thể kiềm chế bản ngã của một con người khi họ đứng trước toàn nhân dân, để hóa thân thành biểu tượng của sự thống nhất và trách nhiệm. Nhưng khi chỉ còn những ánh mắt đồng cấp đối diện nhau, đặc biệt là tại nơi kín đáo của lều chỉ huy này, cái tôi ấy được bộc lộ hoàn toàn, vì ở đó, sự kiêu hãnh, lòng tự tôn, và cả những mâu thuẫn cá nhân vùng mình trỗi dậy.
“Tôi sẽ nói thẳng, đồng chí Văn! Những lý thuyết mà đồng chí và đám người gọi là ‘bạn thân’ vẫn ra sức rao giảng, nghe thì có vẻ cao siêu, nhưng rốt cuộc chỉ là một mớ sáo rỗng. Không đứng vững được trong bất kỳ mô hình thực tiễn nào, càng không có chỗ trong những phép tính nghiêm ngặt của lý thuyết dây. Và tôi có mặt ở đây hôm nay không phải để tranh luận, mà để chứng kiến tận mắt cái ‘giai đoạn lịch sử’ mà đồng chí hằng tự hào. Để vạch trần trước tất cả, kể cả Quốc hội, rằng những gì đồng chí rêu rao bấy lâu chỉ là trò bịp. Một màn kịch vụng về nhằm tô vẽ cho thứ nghiên cứu không hơn rác rưởi”
Đồng chí tham mưu trưởng nóng mặt trước những lời khiêu khích đồng chí Văn từ đồng chí Từ. Kế hoạch đang diễn ra này, thứ đang chuẩn bị được triển khai, thứ được xây dựng dưới nền tảng hạt Thema, một loại hạt “ma pháp” này, chính là do đích thân ông ký duyệt. Việc một sĩ quan cấp dưới lên tiếng chỉ trích công khai công nghệ mới này, không gì khác một cú tát thẳng vào mặt ông. Đồng thời gián tiếp quy chụp vị tham mưu là một tên bất tài vô dụng và thiếu khả năng kiểm định dự án trước khi ký duyệt. Ông tính lên tiếng, nhưng một bàn tay khác đặt lên vai của ông, như thể hãy để việc này cho người đó.
“Vô nghĩa và rỗng tuếch hay không, sau hôm nay mới biết được!” Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Một gã đàn ông khác đi tới, trông trạc tuổi với Văn, nhưng lại nhỏ con hơn gã. Gã này tên là Teach “Tea” Kwok, một người Việt mang quốc tịch Singapore. Gã sở hữu một tông giọng đặc trưng của người Lào Cai, dù một phần trong đó đã pha lẫn với giọng của người sống rất nhiều năm từ quốc đảo phía nam. Trong bộ vest đen trang trọng và đắt tiền, gã bước từng bước đến chỗ Văn trên đôi giày da thượng hạng. Dù trông như gần 60, gã gần như chẳng có bất kỳ một vết nhăn nào, như thể năm tháng chưa bao giờ trải qua con người này. Gã vừa đi, vừa đánh nhịp, và thứ toác ra từ gã khác hẳn với khí chất uy nghiêm của tất cả những người lính Việt Nam nơi đây. Có thể nói, nếu gọi căn cứ dã chiến là một chuỗi lịch sử phổ biến, thì gã chính là một dị điểm mà không ai hiểu được. Đồng chí Tù thấy dáng vẻ của gã, cũng chẳng muốn tiếp tục, vì hai dập một, kết quả chẳng bao giờ là tốt đẹp.
“Tớ tưởng cậu đang trốn lui trốn lủi ở xó nào chứ, Trà? Không! Nói đúng hơn là Trà ‘phản quốc’ nhỉ?” Văn lên tiếng, và câu đầu tiên thở ra từ miệng gã là một câu đùa cợt nhả cho bạn mình.
“Đấy không gọi là phản quốc, đấy gọi là đi để trở về! Mà này, tớ vẫn giữ quốc tịch Việt Nam đấy!”
“Văn vẻ!”
Đồng chí Tham mưu trưởng lặng lẽ quan sát, không cần phải nghe, ông cũng có thể thấy bao quát được cuộc trao đổi căng thẳng pha chút thân tình giữa Văn và Teach. Với sự nhạy bén của một chỉ huy lão luyện, ông nhận ra mối quan hệ phức tạp của họ và khéo léo chọn cách im lặng, chiếc áo quân phục phẳng phiu khẽ lay khi ông bước về phía các binh sĩ cấp dưới. Ở đó, không khí vẫn sôi động như tổ ong. Mấy cậu lính trẻ mồ hôi nhễ nhại kiểm tra thiết bị, ghi báo cáo, điều chỉnh bộ đàm, trong khi ông đặt câu hỏi ngắn gọn, gật đầu công nhận sự tận tụy. Những màn hình lớn xung quanh thì liên tục tuôn trào dữ liệu, gồm những hình ảnh vệ tinh sắc nét, các báo cáo từ vùng biên giới, cùng những dòng thông tin về tiến trình của công việc. Tất cả những điều đó, từ chi tiết nhỏ nhất, cho thấy căn cứ đang ở giai đoạn cuối cùng của khâu chuẩn bị, sẵn sàng chờ lệnh hành động. Tham mưu trưởng, như một nhạc trưởng tinh tế, giám sát mọi thứ, đảm bảo không lệch bất cứ một nhịp nhạc nào.
“Khi hệ thống được triển khai, đây sẽ là lớp phòng thủ cho đất nước. Nhưng phải công nhận, chỉ dựa vào đống lý thuyết đó, mà cậu tạo ra được thứ này.” Văn lên tiếng.
“Anh đây là nhất mà! Nói chứ, lý thuyết về hạt Thema của Theresis là một bước tiến lớn! Còn tớ chỉ vũ khí hoá nó thôi, như cách cậu từng làm.” Teach đáp lại.
“Báo cáo! Hệ thống công sự đã hoàn tất khâu hiệu chỉnh, chuẩn bị giải phóng nền hạt!” Một viên sĩ quan liên lạc thông báo.
“Tiến hành giải phóng nền hạt!” Tham mưu trưởng hô to.
“Rõ!”
Trong không gian căng thẳng đến nghẹt thở của lều chỉ huy, ánh sáng nhạt từ màn hình lớn hắt lên những khuôn mặt đanh lại của các sĩ quan, mỗi người dán chặt mắt vào biểu đồ phần trăm đang nhích lên từng chút, từng chút một. Những con số trên màn hình, thứ đang biểu thị lượng hạt ma pháp đang lan tỏa, di chuyển chậm rãi, mỗi phần trăm tăng thêm là một bước tiến gần hơn đến khoảnh khắc lịch sử. Không một tiếng động, chỉ có tiếng tít tít của máy móc và những hơi thở gấp gáp vì căn thẳng. Tất cả mọi người đều chăm chú theo dõi từng chi tiết. Đảm bảo rằng các thông số đều ổn định, cũng như sẵn sàng phát hiện bất kỳ sai lệch nào, vì chỉ một thay đổi nhỏ cũng có thể phá hủy mọi thứ. Cả căn phòng như nín thở, thời gian dường như ngưng đọng, tất cả chờ đợi giây phút lớp khiên hoàn thiện, đánh dấu bước ngoặt thay đổi vận mệnh đất nước mãi mãi.
Tuy vậy, một người lính ngồi tại bàn liên lạc bất ngờ hét lên, đồng thời chuông báo động bỗng dưng vang lên không ngừng.
“Bình Nhưỡng đã khai hoả!”
“Cái gì? Chúng đơn phương khai chiến à?” Tham mưu trưởng bất ngờ.
“Mục tiêu?”
“Đang xác minh, nhưng mã là H.N!”
“Hệ thống được bao nhiêu phần trăm?”
“Báo cáo, chỉ 30%!”
“Báo cáo, một đầu đạn hạt nhân khác vừa được khai hỏa từ hạm đội Thái Bình Dương, mục tiêu là mã hoá là H.M!
“Mất bao lâu để đạt 80%?”
“Báo cáo, cần 20 phút!”
“Báo cáo, hệ thống phòng không không thể đánh chặn!”
“Báo cáo, không quân đã thất bại!”
“Báo cáo, chuẩn bị va chạm sau 3 phút!”
Ngay lúc này, không khí không chỉ nổ tung vì những báo cáo liên tục về việc vũ khí hạt nhân đã được khai hỏa và nhắm vào đất nước yêu chuộng hoà bình này, mà còn bởi cơn thịnh nộ đang bùng cháy trong mắt đồng chí Từ. Gã lao tới, tay túm chặt cổ áo Văn, siết mạnh đến nỗi vải áo blouse kêu lên rẹt rẹt. Khuôn mặt của gã đỏ rực, từng mạch máu nổi rõ trên trán. Gã gầm lên, gọi Văn là tên phản quốc khốn kiếp, khi dám đặt vận mệnh của cả một quốc gia, một dân tộc vào thứ công nghệ ma pháp mơ hồ, không hơn gì một canh bạc điên rồ. Đột nhiên, gã buông cổ áo, nhưng chỉ để tung một cú đấm trời giáng vào mặt người đồng chí trước mắt, khiến những sĩ quan xung quanh sững sờ. Văn loạng choạng, máu rỉ ra từ khóe môi, nhưng Từ không dừng lại. Từ chỉ thẳng vào Văn, hét rằng nếu không vì mấy tháng trước, tên khốn này dùng lời lẽ xảo trá thuyết phục Quốc hội chấp thuận cái dự án điên rồ này, thì dân tộc đã không đứng bên bờ vực diệt vong như hôm nay.
“Sau ngày hôm nay” Gã rít qua kẽ răng, nặng ra từng chữ.
“Lịch sử thế giới sẽ khắc tên mày, một tên phản quốc dám đem cả dân tộc ra làm chuột bạch cho thứ công nghệ ngoại bang mơ hồ!”
Đồng chí Từ giơ nắm đấm lên, sẵn sàng tung thêm một cú nữa, nhưng Tham mưu trưởng lao tới, ôm chầm lấy gã từ phía sau, siết chặt để ngăn cơn cuồng nộ. Các sĩ quan khác đứng chết lặng, không ai dám thở mạnh, trong khi tiếng gầm của Từ vẫn vang vọng, càng làm không khí thêm phần căng thẳng.
Chỉ vài phút sau tiếng rít chói tai, quả tên lửa đầu tiên nổ tung ngay giữa bầu trời của thủ đô. Một thứ ánh chớp trắng lóa lên như thiêu rụi mọi thứ, tiếp đó là cột khói hình nấm khổng lồ che khuất cả ánh mặt trời. Chưa đầy một nhịp thở, một vụ nổ thứ hai làm rung chuyển thành phố sầm uất nhất cả nước, để lại một cột khói khác. Sóng xung kích từ cả hai vụ nổ lan tỏa dữ dội, cuốn theo tất cả. Nhưng kỳ lạ thay, chúng dường như được điều khiển, khi dừng lại chính xác ở ranh giới các quốc gia láng giềng, không vượt qua dù chỉ một mét. Đồng thời, mật độ ô nhiễm hạt nhân tăng vọt, khiến các thiết bị đo lường kêu lên inh ỏi trước khi tắt ngấm. Mọi thiết bị vận hành trên tầng bình lưu trong khu vực đều bị xóa sổ hoàn toàn. Vậy là sau gần 120 năm, thế giới lại run rẩy trước sức mạnh kinh hoàng của vũ khí hạt nhân, và ngày hôm đó, thời gian dường như ngừng trôi. Một quốc gia từng được gọi là “tiềm năng phát triển vượt bật” giờ đây chỉ còn là lịch sử.
-Hồ Chí Minh, ngày 4 tháng 12 năm 2065-
“Hôm qua, chúng ta là ba tiếng nói rời rạc giữa biển lửa lịch sử.
Việt Nam, Lào và Campuchia, ba dân tộc, ba biên giới, ba vết thương.
Nhưng bây giờ, chúng ta đứng cạnh nhau.
Không còn là ba quốc gia riêng lẻ, mà là một khối gắn kết bằng máu, bằng trí tuệ, bằng những năm tháng kháng cự và dựng xây.
Chúng ta không nhập lại để trở thành một cỗ máy, mà để tạo nên một tầm nhìn.
Một chính phủ không sinh ra từ bàn cờ địa chính trị, mà từ trái tim của những người không còn muốn sống trong chia cắt.
Hôm nay, chúng ta tuyên thệ: không giữ lại gì cho riêng mình: toàn lực, toàn trí, toàn tâm, dành trọn cho tương lai của Chính phủ Liên bang Xã hội Chủ nghĩa Vienakamlos.
Không chỉ là sự cộng gộp của ba quốc gia, mà là một biểu tượng chính trị mới:
Nơi công lý không còn là một khẩu hiệu, mà là nguyên tắc sống.
Nơi nhân dân không chỉ là đối tượng thụ hưởng, mà là chủ thể sáng tạo.
Nơi mọi người, dù là pháp sư hay người thường, đều bước đi dưới cùng một bầu trời công bằng.
Chúng ta không cầu xin lịch sử.
Chúng ta viết nên nó.
Và chúng ta sẽ không đợi thế giới công nhận, mà bắt nó phải lắng nghe…”
Gã đàn ông trong bộ sơ mi xanh và quần tây đen khẽ nâng tách cà phê sáng, hớp một ngụm nhỏ, vị đắng thơm lan tỏa nơi đầu lưỡi, trong khi đôi mắt lướt qua màn hình khổng lồ treo giữa quảng trường, nơi lời phát biểu của tân chủ tịch nước vẫn vang vọng, hùng tráng, sau khi thống nhất cả ba quốc gia. Gã ngả người ra ghế, để những tia nắng đầu tiên lùa qua kẽ lá của hàng cây bên đường, mơn man trên gò má. Một cảm giác thật ấm áp và dịu dàng. Hít một hơi thật sâu, gã cảm nhận mùi hương đặc trưng của thành phố mang tên người, mùi của sự nhộn nhịp, mùi của những bữa sáng vội vã, và trên hết là mùi vị cảm xúc của những con người nơi đây.
Bây giờ là sáu giờ ba mươi sáng. Không khí đã bớt cái se lạnh của bình minh, thay vào đó là hơi ấm nhè nhẹ, cho thấy thành phố vừa mới thức giấc, vươn vai trong ánh vàng rực rỡ. Gã nhắm mắt, để những âm thanh của cuộc sống ùa vào tâm trí. Từ xa, tiếng động cơ ô tô gầm gừ, hòa cùng tiếng lách tách nơi ống bô của những chiếc xe máy cũ kỹ từ nhiều thập niên trước, tiếng bước chân nhộn nhịp của dòng người tấp nập nơi những góc phố, và cả tiếng cười nói rộn ràng của những người khách du lịch đang dạo bước trên vỉa hè. Hôm nay vẫn như thường lệ, trên tuyến đường mang tên vị vua anh hùng này, mỗi bước chân trên vỉa hè, mỗi tiếng cười bên quán nước, mỗi ánh mắt trao nhau giữa dòng người hối hả, đan xen cùng với với đủ thứ ngôn ngữ lạ lẫm của những nhóm người ngoại quốc. Tất cả đều hoà hợp lại, tạo nên một bản giao hưởng bất tận, và chiến tranh dù ác liệt cũng chẳng thể bẻ gãy được nhịp sống nơi đây. Gã mở mắt, nhìn dòng ô tô chảy trôi trên tuyến phố, rồi mỉm cười. Súng đạn có thể gào thét ở đâu đó ngoài kia biên giới, nhưng ở đây, trong lòng thành phố mang tên vị chủ tịch nước kính yêu, nhịp sống vẫn đập mạnh, bất khuất, không khác gì trái tim của một dân tộc chẳng bao giờ chịu cúi đầu.
Rồi gã lia mắt về phía lan can. Từ góc lan can ban công tầng hai quán cà phê này, bồn cây thân thảo khẽ đung đưa, lá xanh mướt rung rinh như đang hòa nhịp với làn gió đầu đông đang kéo đến. Ánh nắng nhè nhẹ rải xuống, lấp lánh trên từng phiến lá được cắt tỉa gọn gàng, bóng loáng, như vừa được lau sạch khỏi sương đêm. Thân cây mảnh nhưng rắn rỏi, vươn thẳng, không một vết gãy, mang sức sống mãnh liệt của thứ cỏ cây đã học cách đứng vững giữa bao biến động. Những dây đèn Giáng sinh nhỏ xinh quấn quanh, lấp ló ánh vàng, điểm tô cho vẻ kiêu hãnh thầm lặng của chúng. Rồi bất chợt, một cơn gió mạnh từ phía sông Sài Gòn thổi tới, cuốn theo hơi nước mát lạnh. Lá cây xào xạc, nhưng cành chẳng hề lung lay. Gã trầm ngâm, thầm nghĩ. Có vẻ những năm tháng trôi qua, vị chủ tiệm cà phê này đã chăm sóc cho chúng rất tốt, tạo nên một bộ rễ khoẻ mạnh. Khi mà rễ của chúng, ẩn sâu trong lớp đất đen mịn của bồn, đang bám chặt lấy nền đất giàu dinh dưỡng, như những sợi dây đang neo giữ cả một quốc gia hùng mạnh. Gã bật cười, một nụ cười hạnh phúc sau bao nhiêu năm tĩnh lặng. Những cái cây nơi lan can này, chúng không những oai phong, hùng dũng, mà còn tỏa ra thứ khí thế bất khuất, sẵn sàng đương đầu với gió bão, dù là cơn bão thật hay những sóng gió vô hình của thời cuộc.
Bất chợt, một tiếng “cộp cộp” quen thuộc vang lên từ nơi xa, khi những tấm sàn gỗ sang trọng hoàn nhịp cùng với đế giày thượng hạng cứng cáp. Âm thanh ấy càng to dần, to dần, như thể đang thu hút mọi ánh nhìn từ những vị khách đang tận hưởng không khí êm dịu nơi đây. Và nó dừng lại, ngay tại chỗ của gã. Gã không cần nhìn, cũng biết ai vừa đến, nên thay vào đó, gã vẫn dán mắt vào màn hình LED to lớn của trung tâm thành phố phía đối diện. Tiếp đó, một âm thanh nhẹ nhàng vang lên khi một người đàn ông tinh tế kéo ghế, nối tiếp là một tiếng phịch của đệm hơi khi khởi đầu ngày mới bằng một vị khách vừa tầm.
“Theresis, anh đến trễ quá đấy!” Gã lên tiếng.
“Cậu hẹn tôi vào bảy giờ, và tôi đến sớm mười phút!” Gã đàn ông với đôi mắt đỏ lòm và mài tóc trắng trong bộ trang phục lịch sự gồm sơ mi đen và quần tây kem nhẹ nhàng phản bác lại, sau khi cảm ơn cô bé phục vụ vì ly cà phê sáng.
“Anh bắt tôi chờ, nghĩa là anh đến trễ!” Gã thả một câu đùa về phía người vừa lên tiếng, rồi hớp nhẹ một ngụm cà phê.
“Văn không đến à Teach?” Theresis hỏi, hoàn toàn phớt lờ câu đùa cợt của Teach.
Teach chẳng vội đáp, mà thay vào đó, gã khẽ nghiêng đầu, ánh mắt liếc về phía người phụ nữ phía sau, người đang lặng lẽ theo dõi bản tin sáng trên chiếc smartphone hiện đại và lấp lánh ánh kim. Âm thanh từ thiết bị, dù nhỏ và được điều chỉnh để không làm xáo trộn không gian chung, vẫn rõ nét. Từng lời trong bản tin vang rõ, và len lỏi đến tai hai gã trung niên tuổi xế chiều này.
“…Hôm nay là ngày thứ ba trong chuyến thăm của phái đoàn ngoại giao Vienakamlos đến Chainin. Dù trong lịch sử cả bốn nước đều có quan hệ anh em đoàn kết, nhưng đây là cuộc gặp đầu tiên sau khi chính phủ các quốc gia hợp nhất và tái cơ cấu lại…” Bản tin nêu rõ.
Theresis nhướng mày một cái, rồi ngã dựa lưng lên ghế, ngắm nhìn sắc trời trong xanh. Gã nháy mắt nhẹ, một lớp trường ma thuật hiện lên, bọc lấy con ngươi đỏ thẫm của gã. Dưới con mắt ấy, gã có thể thấy rõ nét được lớp trường khiên ma pháp đỏ nhạt, thứ đang thoát ẩn thoát hiện trên bầu trời của thành phố.
“À, tôi nghe bảo hôm thử nghiệm, Văn bị đấm à?” Theresis trầm ngâm quan sát bầu trời một hồi, rồi mới lên tiếng
“Ừ, một thằng nhóc quá khích thôi, nhưng cu cậu cũng đã bị kỷ luật. Với có vẻ Văn cũng chẳng quan tâm thằng nhóc ấy lắm. Mấy thằng nhóc được nhận vào làm vì bố nó làm to ấy mà.” Teach hớp tiếp một ngụm cà phê, rồi thở ra một câu mỉa mai.
“Nhưng anh phải ở đó hôm đấy, để thấy cái mặt của thằng nhãi con đó. Nó sốc cực, như thế lần đầu thấy quỷ vậy. Nhớ lại, tôi vẫn còn thầy hài. À còn Văn, thì cái kiểu chán đời của anh ta đáng bị đấm lắm.”
Cả hai im lặng một lúc, chỉ nhìn nhau, như thể đang cố kìm nén một điều gì đó trong lòng. Một phút, hai phút, từng phút trôi qua, và có vẻ mọi thứ đã chạm đến ngưỡng giới hạn. Cả hai bật cười giữa quán cà phê. Cả hai cười một hồi, rồi hự một tiếng, để lấy lại vẻ trầm tĩnh của các quý ông đứng tuổi vốn có, trước khi ra hiệu xin lỗi những người khác xung quanh.
“Vậy chỉ cần 50% là đủ để chặn một vụ tấn công hạt nhân?” Theresis bắt đầu lại, giọng gã nghiêm túc hơn khi vào những việc quan trọng.
“30%!”
“Tốt hơn so với tính toán. Tuy vậy, thứ đấy vẫn chỉ là ma pháp nhân tạo, dù có cố nghiên cứu và phát triển đến mấy, thứ này cũng chỉ tiệm cận đến một pháp sư hạng trung!”
"Tôi không nghĩ thế đâu!” Teach bắt đầu phản bác.
“Thema là một trò đùa của tạo hoá. Cái kiểu đùa mà chỉ những ai liều mới dám chơi tới cùng. Và nói thẳng luôn, anh có thể ngồi đó với mớ phương trình xoắn não, nhưng người khiến nó hoạt động ngoài kia, là tôi với Văn." Gã vẫn tiếp tục.
“Vậy nó còn làm được gì?” Theresis nhìn chằm chằm vào gã đối diện sau một phút im lặng.
“Thanh lọc toàn bộ khu vực ô nhiễm phóng xạ! Sau khi phóng các thiết bị đo lường lên không, thì kết quả hoàn toàn không có sự thay đổi.”
“Toàn bộ?” Theresis trợn tròn mắt, như không tin vào những gì vừa nghe.
"Văn cũng phản ứng y thế! Anh ta còn khẳng định chắc nịch rằng dạng năng lượng này chỉ có khả năng hạn chế sự lan truyền của phóng xạ, dựa trên các thông số thử nghiệm trước đó. Nhưng ngờ đâu, khi mật độ hạt Thema vừa đạt ngưỡng ổn đỉnh, thì bụp! Mọi thứ như được tái cấu trúc cấp vi mô. Bầu trời thủ đô hôm đó được dự báo là ngang với INES cấp 7 đấy. Nhưng lập tức chuyển thành khu an toàn chỉ sau mười hai phút. Anh không biết hôm đó anh ta vừa vui vừa cay thế nào đâu. Đặt mua một đống thiết bị lọc tiên tiến, máy cô đặc chất thải dạng drone, cả container boron hóa, giờ thì nằm kho như đồ cổ."
Gã ngoại quốc tóc trắng chỉ có thể trầm ngâm trong tĩnh lặng, rồi ngả người ra ghế. Gã hướng cặp mắt ấy lên bầu trời quang, rồi nhắm lại, nhằm cố gắng lý giải những điều ngoài ước tính mà bản thân đã viết ra khi xây dựng bộ lý thuyết. Có lẽ chính gã, người đã khám phá ra thứ sức mạnh nhân tạo này, cũng không ngờ đến những tiềm năng còn ẩn giấu trong thứ hạt li ti màu đỏ thẫm ấy.
“Vậy ra nó còn làm được nhiều hơn những gì chúng ta biết!”
“Chính nó! Chúng tôi đã thấy nó rung, thay đổi mật độ photon theo nhịp sinh học, rồi tự điều chỉnh phổ hạt theo từng loại vật chất tiếp xúc. Thứ đó còn quá nhiều bí ẩn, và có thể, rất có thể, nó lớn hơn cả cái khung lý thuyết mà cả ba chúng ta đang cố gắng nhét vào."
Nói rồi, cả hai gã đàn ông ngồi lặng lẽ, tách cà phê trước mặt đã nguội hoàn toàn, hơi khói mỏng manh đã chẳng còn để có thể tan vào không khí. Rồi làn gió đầu đông lùa qua, mát lành, cuốn theo mùi hương nhè nhẹ của lá khô và khói xe xa xa, khẽ chạm vào tóc mai, vào những nếp áo của cả hai. Teach ngả người, lướt xuống dòng người tấp nập dưới phố, nơi những chiếc xe máy lách qua nhau, tiếng còi ô tô xen lẫn tiếng cười nói rộn ràng. Một bà cụ bán bánh mì đẩy xe qua góc đường, bánh xe kêu lạch cạch, như nhịp đập đều đặn của một thành phố chẳng chịu ngừng nghỉ. Gã mím môi, tay vô thức siết nhẹ mép bàn, hình dung về những ngày tháng phía trước.
Theresis, ngồi đối diện, khẽ nghiêng đầu, rồi dán chặt vào lớp khiên ma thuật trên trời cao. Một cơn gió khác lại lùa qua, làm lay động sợi dây chuyền bạc khắc hình quốc huy của một vùng đất đã tan rã của gã. Một nhóm trẻ con chạy ngang qua vỉa hè, tay cầm những quả bóng bay sặc sỡ, tiếng cười trong trẻo vang lên, nhưng ánh mắt gã vẫn không rời khỏi chân trời ấy. Gã cố hít sâu, lướt nhẹ ngón tay trên mép tách cà phê, như đang vẽ nên những nghiệm thức vô hình của thứ công nghệ ma pháp bí ẩn này.
Cả hai đều hiểu rõ một sự thật trước mắt, mà không chỉ hai, có thể cả cái gã đang trình ra bộ mặt thảo mai tại Chainin cũng hiểu: Thema, Vienakamlos, ma pháp, ngoại giao, tất cả đều là những gì cần thiết cho tương lai phía trước. Thema sẽ là tương lai, nhưng nếu chỉ một hoặc hai quốc gia thì không đủ, nhất là trong tình thế đám da trắng đang tăng cường đẩy mạnh nghiên cứu những thế hệ vũ khí hạt nhân kiểu mới, nhằm áp đặt quyền lực mềm nên các quốc gia Á Đông này.
Chaporia
Bình Luận (0)