“Máu cuống rốn.”
Giang Lâm Phong là người cực kỳ cẩn trọng.
Những thứ quan trọng.
Chắc chắn sẽ không để trong nhà.
Càng không thể để tôi dễ dàng chạm tới.
Nhưng…
Một tấm ảnh cũ.
Vài câu đối thoại.
Cùng những lần liên tiếp vấp phải bế tắc suốt nửa tháng qua.
Đã đủ để ghép thành trong lòng tôi.
Một bức tranh mơ hồ.
Nhưng tàn nhẫn.
Lần phản kháng ấy.
Đã thất bại.
Hay đúng hơn.
Những cánh tay tôi cố vươn ra.
Đều bị chặt đứt một cách dễ dàng.
Không hề có chỗ để phản kháng.
Giang Lâm Phong vẫn dịu dàng.
Vẫn chu đáo với tôi như trước.
Thậm chí.
Vì tôi ngày càng “ngoan ngoãn”.
Ngày càng “yên phận”.
Anh còn cưng chiều tôi hơn.
Quà tặng nhiều hơn.
Mỗi lần đi công tác cũng cố gắng rút ngắn lịch trình.
Giống như đang bù đắp điều gì đó.
Hoặc…
Đang gia cố chiếc lồng vô hình nhốt tôi thêm kiên cố.
Bố chồng không trực tiếp cảnh cáo tôi thêm lần nào nữa.
Nhưng bảo mẫu trong nhà.
Lại được thay bằng người khác.
Người mới rất ít nói.
Làm việc đâu ra đấy.
Theo đúng quy củ.
Chỉ là…
Ánh mắt của bà ấy.
Thỉnh thoảng lại vô tình lướt qua người tôi.
Tôi cảm thấy một sự bất lực còn sâu sắc hơn trước.
Không phải tôi chưa từng nghĩ đến cách phản kháng quyết liệt hơn.
Ví dụ như.
Trực tiếp chất vấn.
Hoặc mang theo các con rời khỏi nơi này.
Nhưng lý trí nói với tôi.
Đó là cách ngu ngốc nhất.
Ở Vân Thành.
Nhà họ Giang có ý nghĩa thế nào.
Không ai hiểu rõ hơn tôi.
Nếu chưa chuẩn bị chu toàn.
Đã vội vàng trở mặt.
Có lẽ…
Đến cả các con.
Tôi cũng không thể mang đi.
Giang Lâm Phong.
Và Giang Viễn Sơn.
Chỉ cần vài câu nói hời hợt.
Đã có thể cắt đứt mọi liên hệ giữa tôi với thế giới bên ngoài.
Nếu thật sự chọc giận họ.
Hậu quả…
Tôi không dám nghĩ.
Tôi phải cẩn thận hơn.
Kín đáo hơn.
…
Tôi bắt đầu thật sự “tận hưởng” cuộc sống của bà Giang.
Tôi chủ động tham dự các buổi tiệc từ thiện.
Những buổi trà chiều của giới thượng lưu.
Ở những nơi ấy.
Tôi luôn mỉm cười dịu dàng.
Cư xử đúng mực.
Trò chuyện vừa đủ.
Tôi không còn nhắc đến chuyện đầu tư.
Hay công việc.
Chỉ nói về con cái.
Thời trang.
Và hoạt động từ thiện.
Thậm chí.
Tôi còn chủ động nói với Giang Lâm Phong.
Rằng mình muốn học bài bản về thiết kế trang sức.
Cùng nghệ thuật thẩm định trang phục may đo cao cấp.
Mời giáo viên riêng giỏi nhất đến nhà dạy.
Giang Lâm Phong rất vui.
Anh cho rằng.
Cuối cùng tôi cũng đã tìm được.
Một sở thích “thanh lịch”.
Và “phù hợp” với mình.
Giữa những ánh hào quang rực rỡ ấy.
Tôi lặng lẽ quan sát.
Lặng lẽ lắng nghe.
Tôi quen biết thêm nhiều người hơn.
Cũng nghe được nhiều chuyện hơn.
Tôi biết bản đồ kinh doanh của Tập đoàn Cẩm Tú đang mở rộng ra sao.
Biết nhà họ Giang qua lại thân thiết với những gia tộc nào.
Cũng biết thêm không ít bí mật.
Được chôn giấu sau cánh cửa của các gia tộc hào môn ở Vân Thành.
Những chuyện…
Không bao giờ được nói với người ngoài.
Tôi giống như một học sinh chăm chỉ nhất.
Ra sức học mọi quy tắc.
Mọi cách nói chuyện.
Mọi phép tắc của giới thượng lưu.
Cho dù…
Trong lòng đã lạnh như băng.
Trong bóng tối.
Tôi bắt đầu ghi chép lại mọi thứ.
Theo cách nguyên thủy nhất.
Nhưng cũng khó bị phát hiện nhất.
Không phải ghi vào một cuốn sổ.
Mà là những mảnh thông tin rời rạc.
Tưởng như chẳng hề liên quan đến nhau.
Ví dụ.
Trong một buổi tiệc.
Tôi vô tình nghe được vài câu bàn tán.
Về một vụ xử lý tài sản ở nước ngoài của nhà họ Giang từ nhiều năm trước.
Đã bị âm thầm che giấu.
Hay lúc học cùng giáo viên riêng.
Trong một cuốn tạp chí chuyên ngành cũ mà thầy mang tới.
Tôi nhìn thấy bài giới thiệu về một trung tâm điều trị bệnh huyết học trẻ em hàng đầu ở nước ngoài.
Tôi lặng lẽ dùng điện thoại chụp lại trang quảng cáo ấy.
Rồi ghi nhớ tên của vị bác sĩ xuất hiện trên đó.
Thậm chí.
Lấy cớ muốn lập quỹ trưởng thành cho hai con.
Tôi còn xin Giang Lâm Phong đưa cho mình bảng thống kê một vài khoản đầu tư tài chính của gia đình.
Đều là những khoản được đứng tên tôi suốt nhiều năm qua.
Tôi cẩn thận xem từng mục.
Mặc dù phần lớn đều không hiểu.
Nhưng…
Tôi vẫn giữ lại tất cả.
Không bỏ sót bất cứ thứ gì.
Tôi không còn cố tìm kiếm sức mạnh từ bên ngoài nữa.
Bởi cánh cửa ấy.
Đã bị đóng chặt.
Tôi bắt đầu tìm kiếm từ bên trong.
Trong ký ức của mình.
Trong từng ngóc ngách của căn nhà này.
Trong tất cả những gì tôi có thể chạm tới.
Chaporia
Bình Luận (0)