Bị các nữ chính ghét cũng chả sao, vì tôi sẽ là kẻ lót đường cho họ cứu thế giới!/Chapter 1: Sự kết thúc của chuỗi vai diễn nhàm chánChapter 1: Sự kết thúc của chuỗi vai diễn nhàm chán
20px

Cuộc đời với mọi người là gì nhỉ?

Tôi không biết.

Mà thật ra, tôi cũng chả quan tâm.

Nhưng, còn cuộc đời tôi thì sao?

Để mà giải thích đơn giản thì, cuộc đời tôi, nó là một chuỗi những vai diễn.

Tại sao ư?

Đơn giản là vì, từ khi sinh ra, tôi đã chẳng cảm thấy cảm xúc gì nhiều ở thế giới xung quanh.

Chỉ có cảm giác trống rỗng và   nhàm chán   bám riết lấy tôi...

Tôi là một kẻ "dị biệt" giữa những con người bình thường.

Lúc còn ở nhà trẻ, tôi nhìn thấy những đứa trẻ khác vui vẻ với bố mẹ của chúng, bọn chúng biết cười, biết khóc, biết giận với bố mẹ của mình.

Mỗi khi buổi học kết thúc, tôi lại chứng kiến chúng sà vào lòng bố mẹ, mừng rỡ khi được bố mẹ đón về nhà.

Chúng leo lẻo kể mọi thứ với những người lớn đó.

Còn tôi… tôi chả hiểu mấy cảm giác đấy, nhưng tôi   “hiểu”, mấy cảm giác đó, người ta gọi chúng là vui vẻ và hạnh phúc.

Bố mẹ tôi cũng giống như những phụ huynh bình thường khác, họ tới đón tôi với nụ cười trên môi, nhưng mà, tôi lại chả có cảm giác gì cả.

Tôi không buồn khi phải xa bố mẹ mình, tôi không vui khi được họ đón vào những buổi chiều tan học.

Nhưng, dần dần, những ánh mắt của người lớn bắt đầu chú ý vào biểu hiện của tôi. Đó là lúc, tôi nhận ra, mình cần phải “bắt chước”. Bắt chước những đứa trẻ khác…

Tôi bắt đầu tỏ ra vui vẻ mỗi khi được bố mẹ mình đón, tôi ôm họ, những cái ôm mà tôi chẳng cảm thấy có cảm giác gì đọng lại.

Nhưng lạ thay, với vai diễn ấy, tôi lại lần đầu tiên cảm thấy sự phấn khích, vui vẻ. Không phải vui vẻ vì bố mẹ như những đứa trẻ khác, mà là vui vẻ khi thấy họ tin vai diễn của tôi, họ bày tỏ cảm xúc với vai diễn của tôi.

Và cảm giác này không phải cái thứ vui vẻ vô nghĩa khi ta coi một bộ phim hài nhảm, mà là… niềm vui thật sự, kèm với sự phấn khích tột độ, cảm xúc đó, nó chạy khắp cơ thể tôi, nó khiến tôi nở nụ cười thật sự và… nó khiến tôi nghiện.

Có lẽ, đây chính là thứ mà người ta gọi là… Hạnh phúc?

Thời gian cứ thế trôi qua và vai diễn “đứa con ngoan” của tôi vẫn tiếp tục, cho đến khi…

Một giọng nữ gào lên:

“Ly hôn đi!”

Vở kịch gượng gạo mang tên gia đình kết thúc.

----------------------------

Trong một phòng khách của một biệt thự nọ, sàn nhà cẩm thạch sáng bóng, bộ bàn ghế sô pha đầy quý tộc, được làm từ loại da đắt tiền hiếm có, trần nhà được tô điểm bằng hàng loạt bóng đèn, và ở giữa chúng, là chiếc đèn trùm treo trần mang phong cách cổ kính, lấp lánh... Và mọi thứ, mọi thứ trong căn phòng này đều mang một màu sắc, màu vàng, mặc dù chúng có nhiều tông độ khác nhau nhưng chúng đều khoe ra sự giàu có, xa hoa của mình.

Ở trên tường, sau chiếc ghế xoa hoa dài, nơi đó có một tấm gỗ quý đắt tiền, bóng bẩy, và tô điểm cho nó, là một bức ảnh gia đình ở trung tâm. Người bố đứng trang nghiêm, mặc một vest bóng bẩy, tay trái ra vẻ chỉnh lại cổ tay trái nhưng thật ra là đang cố ý khoa ra chiếc đồng hồ mạ vàng hàng giới hạn, người mẹ thì khoác lên mình một bộ váy đắt tiền, hai tay cầm lấy chiếc túi hàng hiệu một cách điệu đà chả khác gì người mẫu nổi tiếng quảng cáo sản phẩm, và, đứng giữa họ, là tôi, con của họ, khoác lên mình bộ trang phục lịch sự, xinh đẹp. Cả ba chúng tôi, đều mĩm cười, à không, phải là cười mĩm chứ, một nụ cười đầy giả tạo... ít nhất là với tôi.

Như bức ảnh đó, gia đình tôi, là một gia đình thượng lưu kiểu mẫu, giàu có, hạnh phúc, đó là những gì người ta nói…

“Đồ khốn nạn, anh gian díu với cô ta bao lâu rồi! Hai người thậm chí còn có con!”

Một giọng nữ gầm lên, vang vọng khắp căn phòng xa hoa, một loạt lời thoại vô nghĩa tiếp nối sau đó, tất cả, khắc hoạ nên hình ảnh người vợ đáng thương đang đau khổ vì người chồng phản bội.

Hà…  Ướ c gì bây giờ mình có một hộp bắp rang.

Tôi thở dài nghĩ, bản thân tôi đang đứng ở giữa cầu thang, nơi góc khuất mà phòng khách không thể nhìn thấy được, nhưng tôi biết, họ biết tôi đang nghe. Tôi lén nhìn cuộc cãi vã diễn ra.

Khung cảnh chả khác nào một bộ phim truyền hình đang chiếu cảnh gia đình tan vỡ, bố mẹ cãi nhau, đứa con thì đau khổ ở trong góc nghe thấy tất cả…

Nhưng, chỉ có tôi mới biết… không, phải là chúng tôi chứ, đây là một vở kịch từ đầu đến cuối.

À, nếu người tinh ý ở đây thì họ cũng sẽ nhận ra, vì Hai diễn viên dưới kia, họ diễn thực sự quá kém! Lời thoại chả khác gì đang đọc, động tác thì quá mức là diễn xuất.

“Còn cô, đừng tưởng tôi không biết, cô lẻo đẻo theo tên Minh đó những lúc không có tôi… Hai người thậm chí còn vào nhà nghỉ!”

Bố tôi hơi cúi người, hai bàn tay vung ra trước mặt, bàn tay ngữa ra, co lại, giọng nói đầy tức giận, nhưng lại… đều đều một cách kỳ lạ.

Khá hoàn hảo đấy bố à, nếu bố đang ở trong phim.

Tôi nhàm chán đánh giá những lời thoại mà hai diễn viên nghiệp dư kia đang “đọc” trong khi diễn vai nạn nhân trong cuộc hôn nhân của chính mình.

Tôi lười phải xem cái vở diễn nghiệp dư nhàm chán này, nhưng mà, tình thế bắt buộc, tôi đành phải xem và phân tích nó…

Tại sao phải phân tích à? Vì nó sẽ quyết định xem ai sẽ chịu trách nhiệm với tôi, nhưng mà theo những gì tôi thấy thì, họ đang bẻ lái sang phương án thứ 3.

Một phương án đôi bên đều có lợi, nó thậm chí còn khiến họ tạo ra những lý do hợp lý để sửa chữa cho nhau luôn mà. Thật một khoảng khắc hiếm hoi mà họ thật sự đồng điệu đến vậy.

Nhưng mà có thể họ không biết, đậy thực ra là phương án ba bên đều có lợi!

Dù sao thì, tôi cũng chán phải diễn với hai bạn diễn nghiệp dư này lắm rồi, nhưng mà nhờ họ, tôi thậm chí đã trở thành một diễn viên gạo cội, vì tôi phải gánh hai cái “cục tạ” này...

Hình ảnh gia đình chúng tôi, với sự cố gắng của tôi, đã chắp vá đợi được đến khi tôi đủ tuổi, đủ để những “phụ huynh” này dám chấp nhận phương án thứ 3 mà không sợ ai dị nghị.

---------------------

Cuộc cãi vã kết thúc, à mà thực ra phải gọi nó là cuộc “phân chia tài sản” mới đúng. Bên A và bên B đã đạt được thoả thuận. Và bây giờ, họ bắt đầu tiến đến bước cuối cùng.

Tôi nhìn thấy người mẹ tiến về phía mình với vẻ mặt buồn bã, với bước chân đều đặn một cách cứng nhắc, đó là một phản ứng tự nhiên khi bộ não đang cố điều khiển nét mặt một cách có chủ đích và ưu tiên thấp hơn với điều khiển dáng đi, nó tạo ra khung cảnh buồn cười như hiện tại…

Tôi đang lo bà với những bước đi cứng ngắt đó sẽ vấp cầu thang. Và còn nữa, khi bà nhìn thấy tôi, bà ấy chả ngạc nhiên gì cả, khi biết tôi trốn ở đó. Đây là một “lỗi” nghiêm trọng khi diễn xuất, nhưng mà thôi, dù sao thì việc sửa nó là không cần thiết, tôi chỉ cần diễn tốt vai của mình là được.

Nghĩ lại thì, tôi đã phải gồng gánh 2 người bạn diễn nghiệp dư này suốt mấy năm trời… 

Có lúc tôi nghĩ, mình nên được họ trao bằng khen hay cái gì đó cho những cống hiến của mình.

Mẹ tôi dừng lại, đúng một khoảng cách vừa đủ để tôi có thể nghe thấy giọng “đau khổ” của bà, vì cái giọng khi cố tỏ ra cảm xúc ấy… nó khá nhỏ.

“Con à, xin lỗi vì đã để con nghe những lời vừa nãy…”

Những câu thoại ấy lọt vào tai tôi, như báo hiệu cho tôi biết rằng:

Màn cuối cùng của vở kịch đã tới!

Vẻ mặt tôi tỏ ra buồn bã ngay lập tức như một thói quen, mắt tôi mở to, cố giữ những giọt nước (nhỏ) mắt không lăn xuống. Một hình tượng đau khổ, nhưng lại cố tỏ ra mạnh mẽ...

Hoàn hảo!

Vẻ mặt mẹ tôi, tỏ rõ vẻ “chột dạ”, bà ấy vô thức tránh ánh mắt của tôi.

Nhìn thấy những cảm xúc đó, tôi lại cảm thấy sự phấn khích dâng lên. Còn gì tuyệt vời hơn khi mà những “khán giả” bày tỏ cảm xúc với vai diễn của “diễn viên” cơ chứ!

Nhưng mà được rồi, bây giờ không phải lúc cho mấy cái cảm xúc này, tôi phải hạ màn cho vở kịch này. Tôi sẽ tạo ra một kết thúc hạnh phúc cho tất cả, một Happy ending!!!

“Con hiểu nổi khổ của hai người…”

“Từ giờ… con sẽ ở riêng”

Tôi từ tốn, chậm rãi, nói lên câu nói của mình, ngắt nhịp vừa đúng, mắt tôi nhìn xuống khi cần và, nở một nụ cười méo mó ở cuối.

“…” “…”

Sự im lặng kéo dài một lúc, có lẽ... lương tâm của họ đang trỗi dậy một chút. Nhưng mà tôi cũng biết rõ kết quả cuối cùng sẽ ra sao, tôi đã quá hiểu họ.

“Mẹ xin lỗi, chúng ta… sẽ chu cấp đầy đủ cho con.”

Nice!!!

Tôi làm tư thế chiến thắng trong đầu mình.

--------------------------

Ba ngày sau

Vác chiếc vali đi đến “căn nhà” mới của mình, một căn trọ cũ kỹ, nằm ở vùng ngoại ô thành phố, bức tường chỉ là những miếng tôn đóng tạm cùng với những miếng ván nhựa, tuy vậy, nó khá sạch sẽ, sàn nhà xi măng được lau dọn kỹ càng, những bức tường tuy bụi nhưng chỉ cần lau nhẹ thì sẽ sạch, tôi đánh giá nhanh khi chạm vào những thứ xung quanh.

Điện nước cũng khá rẻ và ổn định nên tôi không có vấn đề gì với khu trọ này. Còn về lý do tại sao tôi lại ở đây trong khi bố mẹ tôi giàu? Sự thật là “người tình” của bố mẹ đều tôi cho rằng tôi sẽ hoang phí khi sống một mình, nên họ đã bàn với bố mẹ tôi một mức “trợ cấp” hợp lý hơn, đủ để tôi kết thúc với căn trọ này. Họ cho rằng, nên để tiền để chăm sóc cho những đứa con mà họ “ở cùng”, đúng vậy bố và mẹ tôi đều đã có con riêng, mấy đứa em tôi bọn nó đều đang vui chơi ở nhà trẻ cả rồi.

Nhưng, Tôi méo quan tâm, tôi chỉ biết bây giờ, tôi có một cảm giác, một cảm giác sung sướng, nó tràn ngập, nó lấp đầy cơ thể tôi, bởi vì, cuối cùng...

“Cuối cùng thì bố mày cũng tự do rồi!!!”

Tôi chạy một mạch đến chiếc giường mới ở góc phòng, nhảy lên nó, tạo thành một tư thế chữ X thoải mái và hô lên:

“Tự do muôn năm!!!”

---------------------------

Vài năm sau…

Cuộc sống cứ thế tiếp diễn và tôi, càng ngày, càng cảm thấy chán nản.

Đến bây giờ tôi mới nhận ra, tự do không phải là thứ tôi thực sự muốn, nó chỉ là một ảo ảnh mà tôi tưởng mình sẽ hạnh phúc mà thôi…

Bây giờ tôi mới nhận ra, mình thích những vai diễn, mình thích được diễn, hoặc phải nói là, những vai diễn là mục đích sống của tôi.

Không phải mấy vai diễn trên phim, mà là những vai diễn ở đời thực, thứ khiến người khác tin tưởng, khiến người khác có những cảm xúc với nó.

Tích tắc, tích tắc…

Tiếng đồng hồ đều đặn, lặp đi lặp lại một cách nhàm chán vang lên giữa không gian tĩnh mịch.

Ánh sáng yếu ớt từ những bóng đèn cách xa nó hắt vào, đủ để khiến ta nhìn thấy được thời gian mà nó đang hiển thị. Kim giờ đang chỉ vào số 12, báo hiệu thời gian đã chuyển khuya.

Căn phòng mà nó đang ở là một văn phòng thường thấy với những hàng bàn làm việc thẳng tắp, gọn gàng, những chiếc máy tính và bàn phím đồng nhất, cùng loại.

Và ở góc mà những bóng đèn tập trung chiếu sáng vào, tôi đang nằm buông thả trên chiếc ghế xoay văn phòng, ánh mắt đờ đẫn nhìn trần nhà một cách vô nghĩa.

Công việc tăng ca đã xong, nhưng tôi chưa muốn rời đi, vì tôi biết, về nhà cũng chả khác mấy ở đây.

Nó đơn giản là chuyển từ cái hộp nhàm chán này sang cái hộp nhàm chán khác…

“Chán quá…”

Tôi của hiện tại, cũng đang ở trong một vai diễn, vai diễn một nhân viên văn phòng hoà đồng và thân thiện.

Một vai diễn “đời thường” khác...

Việc duy trì nó trong vài năm đã khiến tôi chán ngấy, cảm giác không khác gì phải ăn tóp mỡ cả ngày cả.

“Ngấy quá…”

Nếu bạn hỏi tôi tại sao không đi tìm vai khác?

Tôi sẽ trả lời.

Vô nghĩa.

Thứ tôi chán không phải chỉ là cái vai diễn này, mà là cả cái sân khấu “đời thường” này!

Tôi muốn một vai diễn lớn hơn!

Một anh hùng!

Một năng lực giả!

Hoặc thậm chí là… một kẻ phản diện.

Gì cũng được, miễn là... tôi tìm lại được cái cảm giác mình từng nghiện kia.

Ping!

Tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi, đó là âm thanh thông báo từ một ứng dụng tiểu thuyết.

Đôi mắt vẫn dờ đẫn dán lên trần nhà, nhưng tay tôi thì quen thuộc lấy điện thoại ra, mở màn hình, đưa lên ngang tầm mắt. Và… thứ đập vào mắt tôi là thông báo về chương cuối của cuốn tiểu thuyết “Lục tinh cứu thế”.

Một cuốn tiểu thuyết đặc biệt với tôi, bởi vì, tôi là kẻ đã viết nên bản thiết lập thế giới ban đầu cho nó. Một đống thiết lập hổ lốn trong mà tôi nghệch ngoạc viết thời cấp 3 cho vui, nhưng rồi, tôi nhanh chóng chán nó và ném lên một diễn đàng chia sẻ ý tưởng, với mong muốn ai đó sẽ nhặt nó lên và viết được thứ gì nên hồn.

Và, thực sự có kẻ nhặt nó lên thật, nhưng mà là ở vài năm sau, khi mà tôi đã quên mất nó từ bao giờ.

A.N.G.E.L, kẻ đã nhặt đống hổ lốn đó, hắn cũng lịch sự gửi email cho tôi, xin phép được dùng thiết lập đó để viết tiểu thuyết, tôi thì ậm ừ đồng ý vì tôi cũng chả hy vọng gì lắm.

Nhưng có một điều mà tôi không biết là, tên đó là một tác giả mạng nổi tiếng, với những câu chuyện chân thực một cách khó tin và lượng fan đông đảo. Vì thế “Lục tinh cứu thế” nhanh chóng thành công, tôi cảm thấy có một chút tự hào vì nó. Tên đó thực sự rất tài năng, hắn biến đống hổ lốn của tôi thành một thế giới thật sự, những nhân vật như được thổi hồn, sinh động và đầy cảm xúc.

Tôi cũng bắt đầu theo dõi bộ truyện, mặc dù với tính cách khác biệt của mình thì tôi không cảm thấy cảm xúc gì nhiều, nhưng mà tôi vẫn theo dõi, theo góc nhìn từ một “đồng tác giả”.

Nhưng rồi, sau đó… câu chuyện bắt đầu có vấn đề. Thế giới dần hỗn loạn một cách khó hiểu, bọn phản diện bắt đầu mạnh một cách vô lý, những nhân vật chính thì chưa kịp phát triển tính cách lẫn sức mạnh, đã phải đương đầu với những khó khăn không tưởng, mà phần lớn trong đó họ phải thất bại…

Cuối cùng, tên phản diện cuối cùng xuất hiện, hắn đánh bại tất cả, hắn huỷ diệt thế giới, và rồi, thế giới tận thế… truyện dần đi đến hồi kết một cách chóng vánh.

Độc chả chả hiểu tác giả nghĩ cái giống gì, họ chỉ biết tiếc thương cho những nhân vật mà họ hâm mộ và… chửi nát tác giả ở phần bình luận của bộ truyện!

Còn tôi, tôi nghĩ tôi hiểu tên điên đó, hắn đơn giản là không muốn viết nữa, hắn bí ý tưởng, hắn lười!

Vì thế hắn cho huỷ diệt tất cả, bất chấp mọi logic, miễn là bộ truyện xong và hắn rảnh tay đi viết cái khác.

Với tư cách là một người tạo ra thiết lập ban đầu, tôi cảm thấy rất khó chịu, thậm chí là phần nào đó tức giận, thứ mà tôi chả cảm thấy nhiều khi ở ngoài đời. Có lẽ, tôi cảm thấy mình gắn bó với tiểu thuyết hơn là đời thật.

Trở lại hiện tại, tôi nhìn chằm chằm tên tiểu thuyết, cảm xúc khó chịu lướt qua khi nghĩ lại những gì đã xảy ra với bộ truyện.

Bình tĩnh lại, tôi nhấp vào chương cuối cùng, với hy vọng nhỏ nhoi rằng mọi thứ sẽ thay đổi bằng cách nào đó, nhưng…

Chả có gì thay đổi cả.

Thứ tôi thấy chỉ là kẻ phản diện cuối cùng chiến thắng. Nhân loại diệt vong, Và các “Đấng cứu thế”... bất lực nhìn thế giới bị huỷ diệt.

Những kẻ yếu đuối hơn nhiều cái danh hiệu mình mang, chảy những giọt nước mắt tuyệt vọng.

Mặt tôi hơi nhăn mặt khi đọc xong, cảm xúc không biến động nhiều vì tôi cũng đoán trước được vụ này từ những chương trước.

Nhưng có việc tôi phải làm, tôi mở ứng dụng email, chọn người nhận là A.N.G.E.L, và dành những từ ngữ “tốt đẹp” nhất mà tôi có thể nghĩ ra cho hắn.

Mặc dù tôi biết, mình làm vậy chẳng thay đổi được gì…

Nhưng mà ít nhất, cảm giác khó chịu của tôi được giảm đi phần nào.

----------------------------------

Vài phút sau…

Ping!

Khi đang thu dọn đồ đạc, chuẩn bị ra về, thì chuông thông báo lại vang lên, lần này là chuông từ phần mềm nhắn tin.

Ai lại nhắn tin giờ này nhỉ?

Khó hiểu, tôi lấy điện thoại ra và khựng lại một giây khi thấy tên người gửi “A.N.G.E.L”.

Nhưng, tôi và hắn chỉ trao đổi vài email trước đây thôi, làm sao hắn có thông tin liên lạc khác của tôi?

Sau khi xác nhận rằng đây là người thật bằng vài thao tác đơn giản, tôi bắt đầu xem thử hắn viết gì.

- A.N.G.E.L: Ngươi không hài lòng với cái kết à?

Một giọng điệu bề trên khó chịu đập vào mắt tôi, tôi chả hiểu tại sao bây giờ hắn lại xài cái giọng điệu này, nhưng mà tôi chả quan tâm lắm, tôi không phải kẻ hay để ý mấy thứ nhỏ nhặt.

Thứ tôi quan tâm là ý nghĩa của đoạn tin…

Tôi khẽ cười khi nhìn vào nó, đó là một câu hỏi vô nghĩa sau những từ ngữ “tốt đẹp” tôi đã gửi cho hắn.

Mà hắn đã cất công hỏi, thì tôi cũng chả ngại đáp lại:

- Cái kết thiếu logic một cách trầm trọng, ông ném một đống bi kịch vào chỉ để kết thúc nhanh, nhân vật chưa kịp phát triển thì ông đã ném họ vào mấy cái thử thách vô lý…

Sau khi viết một lúc, tôi nhìn vào đống văn bản dài dòng chưa viết xong kia.

“...”

Chần chừ một lúc, tôi quyết định xoá hết đống văn bản mà mình cất công viết. Vì tôi biết, lão cũng chả thèm đọc…

Tôi nhanh chóng soạn đoạn tin mới, ngắn gọn, súc tích, đúng ý tôi hơn.

- Bạn: Như rác, sản phẩm của một kẻ thất bại.

Gửi!

Vậy là nhanh nhất, với những kẻ không chịu lắng nghe như hắn, thì viết nhiều cũng chả làm gì.

Tôi thậm chí định thay từ “rác” bằng một vài từ ba ký tự khác cho nó đúng cảm xúc, nhưng mà vì tiêu chuẩn cộng đồng nên là… thôi.

Khoảng năm giây sau, tin nhắn từ đầu bên kia nhanh chóng tới.

- A.N.G.E.L: Đó là thế giới được tạo nên do thiết lập của ngươi, không phải ta, ngươi nói vậy cũng không khác gì chửi chính mình.

Tôi nheo mắt khó tin nhìn đống chữ trước mắt.

Cái kiểu đánh tráo khái niệm gì đây?

Bạn: Cãi cùn à? thiết lập của tôi thì liên quan quái gì đến cái kết thất bại mà ông viết?

- A.N.G.E.L: Ta chỉ lấy thiết lập của ngươi và tạo ra thế giới đó.

Còn việc nó đi đến đâu không phải chuyện của ta.

- Bạn:?

Lại càng khó hiểu khi nhìn những dòng tin mới, tôi cố phân tích xem tên kia có đang cố chơi phép ẩn dụ gì đó không.

Đang tính hỏi lại hắn nói cái quái gì thì tin nhắn tiếp theo đến.

- A.N.G.E.L: Tin hay không thì tuỳ ngươi, tạo ra thế giới sống đối với ta không phải việc gì khó, và ta nói đúng nghĩa đen, không có phép ẩn dụ gì cả

Hắn đọc được suy nghĩ của mình? À không, cái này thì có thể đoán được mà chứ có cần phải đọc suy nghĩ đâu… - A.N.G.E.L: Ta đang đọc suy nghĩ của ngươi đấy, không cần nghi ngờ, nhân loại. Các ngươi chỉ là những tồn tại thấp kém hơn ta mà thôi.

“...”

Vậy...

Đồ ngu, đồ ăn hại!

A.N.G.E.L: …

- A.N.G.E.L: Đừng có lợi dụng nó mà chửi ta, ta có thể cho ngươi bốc hơi trong tíc tắc đấy.

Sau khi xác nhận, tôi nhanh chóng tắt suy nghĩ xấu đi.

Tạm tin hắn có thể đọc suy nghĩ, và cái vụ tạo thế giới là thật.

Tôi vẫn sẽ xác minh thêm bằng cách, từ giờ tôi sẽ dùng suy nghĩ để nói chuyện.

Vậy, sao ông không can thiệp vào để sửa thế giới đó?

A.N.G.E.L: Ta không có quyền hạn can thiệp nhiều vào thế giới đã tạo.

“...”

Vậy quyền hạn ông có là gì?

- A.N.G.E.L: Ta có thể đưa một người từ đây vào những thế giới đó, vào một thân xác chưa có linh hồn. 

“Chuyển sinh…”

Nghe câu trả lời đó, tôi cảm thấy cũng khá hứng thú. Dù sao thì bản thân những người đọc tiểu thuyết, phần lớn đều có suy nghĩ chuyển sinh vào truyện và làm gì đó.

Nhưng mà, tôi thì chưa đến mức muốn đến vậy, nhất là vào một thế giới nguy hiểm như thế.

Mình vẫn muốn sống, mặc dù bây giờ thật sự nhàm chán.

Dù vậy, cơ thể tôi lại có một cảm giác dâng lên, một cảm giác mà tôi đã quên từ lâu.

“Khoan đã!”

Có một điều kỳ lạ mà bây giờ tôi mới nhận ra, một tên thần cấp cao hơn loài người, kiên nhẫn nghe một loài sâu bọ chửi chính mình mà không làm gì nhiều, thậm chí chịu khó giải thích cho thứ nhỏ bé đó những bí mật động trời…

Chỉ có hai trường hợp xảy ra:

Đây là một vị thần tốt tính, hoặc… con sâu bọ kia có giá trị lợi dụng!

A.N.G.E.L: À, đoán đúng rồi đấy.

“Ông tính cho tôi một nhiệm vụ tự sát à, tên thần khốn khiếp!”

Chả ai thích cảm giác làm con tốt cả, kể cả tôi, vì vậy khi biết mình trở thành con tốt, thậm chí là ảnh hưởng đến tính mạng, phép lịch sự tối thiểu tôi dành cho thực thể “thần” này biến mất.

“Tôi không làm, ông đi mà tìm kẻ khác!”

Tôi gầm lên, nhưng giọng nói lại đầy van nài.

- A.N.G.E.L: Ngươi nghĩ, ngươi có...

“Quyền lựa chọn à?”

Những từ cuối cùng, vang lên, không phải những văn bản từ cái điện thoại nữa, mà là âm thanh, một giọng nói, tôi cảm thấy nó vang lên ngay bên tai mình, như một lời thì thầm man rợ, giọng nói không ra nam, không ra nữ…

Nhưng tôi chả quan tâm, dứt khoát, tôi ném điện thoại đi, xa nhất có thể!

Bụp!

Quay đầu, tôi chạy bạt mạng đến hướng cửa văn phòng.

Nhưng, khi đến giữa văn phòng.

“Khốn khiếp!”

Cơ thể tôi cứng đờ, không thể di chuyển dù chỉ một chút.

Tạch!

Toàn bộ văn phòng đột nhiên sáng lên, tất cả đèn được bật.

Đầu tôi bắt đầu đau dữ dội, hai tay bất giác ôm lấy đầu.

Một loạt thông tin tràn vào đầu tôi.

Về thế giới mới, về cơ thể mới.

Hiện trạng thế giới, sứ mệnh của cơ thể mới…

Chưa đầy năm giây, cơn đau đầu biến mất.

Còn tôi, thì thuộc tất cả các thông tin đó ngay lập tức.

Tạch!

Và bây giờ, tất cả đèn đều tắt, văn phòng chìm trong bóng tối.

Cơ thể tôi lúc này đã hoạt động trở lại, nhưng tôi không cố gắng chạy nữa.

Bởi vì, tôi đã chả có quyền tự quyết nữa rồi.

Đột nhiên!

Ánh sáng trở lại, không phải từ những bóng đèn, mà là từ những màn hình máy tính.

Xung quanh tôi, những màn hình máy tính dần bật lên, từng cái, từng cái một.

Tôi nhìn xung quanh, khi tất cả các màn hình máy tính đều được bật, nền trắng của chúng bắt đầu có những chữ đen nổi trên đó.

Tất cả đều hiện chung những dòng văn bản giống nhau.

- Đang bắt đầu đồng bộ cơ thể và linh hồn…

- Tỉ lệ đồng bộ hiện tại 50…55%.

Tôi đờ đẫn nhìn những dòng văn bản đó.

Đột nhiên, giọng nói tên đó lại vang lên, khiến tôi bất ngờ. Lần này, không còn là cái thứ vọng âm nữa, mà như là một lời nói bình thường, mặc dù tôi vẫn chả nghe ra được giới tính từ đó.

“Thôi được rồi, đừng diễn nữa, ngươi quên ta đọc được suy nghĩ à, thậm chí cả cảm xúc của ngươi ta cũng dễ dàng đọc đấy.”

Nghe câu nói đó, đôi mắt đờ đẫn của tôi dãn trở lại, những đường nhăn trán đầy lo nghĩ cũng dãn ra, đôi môi mím chặt căng thẳng cũng trở lại bình thường. Tôi đang khá bất ngờ, suy nghĩ của tôi hiện tại theo tôi nghĩ là không có sở hở nào, nhưng mà… nếu hắn có thể đọc luôn cả “cảm xúc” và “tiềm thức” thì đó là một câu chuyện khác, vì mọi hành động của tôi chỉ nằm ở tiềm thức chỉ đạo cơ thể, chứ không có suy nghĩ từ ngữ nào ở trong đó cả. 

“Ồ! Ông biết từ đầu mà vẫn hùa theo cơ à?”

Tôi buộc miệng trêu đùa, giọng điệu đầy vui vẻ mà đến chính tôi còn chả nhận ra, đôi môi giờ đây bất giác nở một nụ cười. Lại một cảm giác mới mà hắn đưa đến cho tôi ngoài sự bất ngờ vừa nãy, sự "thích thú"!

Tôi lập tức phát giác sự kỳ lạ của mình, và tôi hiểu ngay lý do đằng sau nó, bởi vì, cuối cùng, cũng có một kẻ nhìn thấu tôi, nhìn thấu vai diễn của tôi.

Cuối cùng cũng có một kẻ có thể cùng tôi… chơi trò chơi mà tôi yêu thích nhất.

“...”

Tôi nghe thấy một tiếng thở dài, như mệt mỏi vì cái gì đó, có lẽ hắn vừa biết tôi nghĩ gì.

Thú vị.

“Bỏ qua mấy cái suy nghĩ kỳ lạ của ngươi, ta biết ngươi tính hỏi gì tiếp theo, vì vậy ta sẽ nói luôn. Ngay từ khi ta nhắc đến việc chuyển sinh, cảm giác của ngươi đã luôn mặc định là “phấn khích” ”

“...”

Ra vậy… nếu hắn “đọc” được đến thế thì tôi cũng chịu, nhưng tôi vẫn sẽ nghĩ cách để tìm ra lỗ hổng của cái năng lực này… lại thêm một thứ mới mà hắn đem lại cho tôi… Nhưng, có một câu hỏi, tôi phải hỏi. Tôi nghiêng đầu và hỏi hắn:

“Thế… cái cảm giác này không phải là hạnh phúc à? ”

Giọng nói kia từ tốn đáp lại, xác minh lần cuối “sự thật” với tôi.

“Hạnh phúc? Ngươi chưa từng một lần trong đời được cảm nhận được thứ đó.”

“À, ra vậy!”

Tôi đập tay vào nhau, khuôn mặt tỏ ra giác ngộ khi biết về một điều mới.

Lúc này, giọng nói kia, lần đầu tiên tỏ vẻ khó hiểu.

“Thật là một phản ứng kỳ lạ.”

“Ngươi không cảm thấy hụt hẫng khi không biết cảm giác hạnh phúc là gì sao?”

Lắng nghe những lời vừa nói đó, tôi nhún vai.

“Hụt hẫng? Tôi chả quan tâm, cái cảm giác hiện tại… đối với tôi là đủ rồi.”

“Một kẻ khác người.”

Giọng nói vang lên đầy mỉa mai, nhưng tôi không thấy khó chịu tý nào. Thậm chí, đó lại là thứ tôi cảm thấy tự hào nhất ở bản thân mình đấy chứ.

“Haha, bị một kẻ không phải người nói vậy khiến tôi tổn thương đấy.”

Đột nhiên, những ánh sáng trắng từ những màn hình máy tính hắt vào tôi chuyển màu.

- Tỉ lệ đồng bộ hiện tại là 90%.

Những màn hình đột nhiên chuyển từ nền trắng sang nền màu xanh dương bất ngờ khiến cuộc trò chuyện bị cắt ngang đột ngột.

“Thời gian có vẻ không con nhiều.”

“Được rồi, ta có thông tin cuối cùng trước khi dịch chuyển cho ngươi”

“Ta là một kẻ rất nhân từ, nên là, khi ngươi chết ở thế giới đó hoặc từ bỏ nhiệm vụ giữa chừng, ta sẽ kéo ngươi về đây, ngay chính thời gian này.”

Lời nói kéo đi sự chú ý của tôi từ những màn hình, tôi bắt đầu tập trung phân tích điều khoản cuối cùng.

Và, tôi bật cười.

“Haha...”

Mặc dù đó là những điều khoản rất tốt, nhưng tôi lại bật cười khi nhìn vào nó.

Từ bỏ? Ai lại từ bỏ một trò chơi hay chứ!

Với người khác, đó có thể là một biện pháp an toàn, nhưng với tôi… nó là một sự chế nhạo!

Một lựa chọn đầy thất bại!

Một lựa chọn dành cho kẻ hèn! 

Và trên hết… NÓ NHÀM CHÁN!

- Tỉ lệ đồng bộ hiện tại là 95%.

Tôi ngẫng đầu lên, quay người về phía cửa sổ. Nhìn hình ảnh bản thân mình phản chiếu trên kính.

Tôi cất giọng, vừa nói với A.N.G.E.L, vừa nói với... chính mình.

“Nghe này Angel”

“Một diễn viên.”

- Tỉ lệ đồng bộ hiện tại là 97%.

“Sẽ hoàn thành bộ phim của mình...” 

“Bằng mọi giá!”

Bằng cả tính mạng!

- Tỉ lệ đồng bộ hiện tại là 98%.

Tôi giơ tay lên, ngón tay chỉ về bản thân mình trên cửa sổ.

“Ta!”

- Tỉ lệ đồng bộ hiện tại là 99%.

Bàn tay tôi chuyển thành hình nắm đấm, đập thẳng vào ngực!

“Sẽ đi đến cuối cùng!”

- Tỉ lệ đồng bộ hiện tại là 100%.

- Bắt đầu dịch chuyển và đồng bộ.

Cùng với những lời nói cuối cùng, dòng chữ trên những màn hình cũng thay đổi.

“Ngươi thật sự chịu đau giỏi đấy.”

Tên khốn, đừng có phá hỏng khoảng khắc này!

Tức giận với những lời cuối của tên vô duyên kia, tầm nhìn của tôi dần chìm bóng tối.

--------------------------------

Sáng hôm sau.

Văn phòng chào đón những nhân viên đi làm như thường lệ, những chiếc ghế nhanh chóng tìm được chủ nhân của mình. Nhưng, khi giờ làm việc bắt đầu, có một vị trí trống ở góc phòng.

Đến giờ nghỉ giải lao, có một người phụ nữ ngang qua đó, nhìn vào bàn làm việc trống, vẻ mặt đầy khó hiểu, người đó lên tiếng hỏi bạn mình đang làm việc ở gần đó.

“Ê, ai bật cái máy này lên thế? Nhân viên mới tới à?”

“Tớ cũng chả rõ nữa, chỗ này bị bỏ trống trước giờ nên có lẽ là vậy?”

Ping!

Đột nhiên, tiếng thông báo vang lên ở điện thoại của cả hai, khiến cuộc trò chuyện bị ngắt giữa chừng.

Tiếng thông báo không phải từ đến từ một sở thích chung giữa cả hai, cả hai đồng thời lấy điện thoại ra xem thử. Hiển thị trước mặt họ là một thông báo liên quan đến bộ truyện mà cả hai đang theo dõi.

Khuôn mặt họ từ bình thường, dần chuyển sang vui vẻ, nụ cười bắt đầu nở trôi môi họ.

“Haha, lão tác giả cuối cùng cũng chịu lắng nghe rồi này!”

“Ừ, tớ mong lão sửa lại để cốt truyện tươi sáng hơn một chút. Bảo An khổ quá hà...”

“Bé Nguyệt cũng thế, nhân vật trong truyện cũng là người mà. Gahh, nhớ lại mấy cái hắn cũ viết khó chịu quá!”

--------------------------------------

Trên một diễn đàng về tiểu thuyết trực tuyến nổi tiếng, một thông báo được ghim lên hàng đầu:

THÔNG BÁO! BỘ TRUYỆN “LỤC TINH CỨU THẾ” CHÍNH THỨC ĐƯỢC VIẾT LẠI.

Lời nhắn từ A.N.G.E.L:

“Xin chào mọi người, tôi là A.N.G.E.L, tác giả của bộ truyện “Lục tinh cứu thế”.

Có lẽ, nhiều người trong số các bạn đang không hài lòng lắm với cái kết hiện tại.

Đồng tác giả, người viết ra những thiết lập đầu tiên của bộ truyện cũng vậy, người ấy đã liên hệ tôi với hy vọng được tham gia kể lại câu chuyện.

Cuối cùng, chúng tôi đã cùng nhau đi đến một thoả thuận, “Lục tinh cứu thế” sẽ được viết lại với sự đồng hành của “Đồng tác giả”.

Hãy cùng nhau đón chờ xem, câu chuyện này sẽ đi đến đâu và cái kết mới sẽ như thế nào nhé!”

Mục bình luận:

BaoAnlaso1: Bảo An trở lại! Phượng hoàng tái sinh! Hú hú!!!

Andanh09: Haha, cuối cùng lão cũng biết lắng nghe đấy à, anh bạn đồng tác giả này cũng ra gì phết. Lần này nhớ viết có tâm lên đấy nhé!

Nguyetbigfan: Làm ơn, lần này bớt hành bé Nguyệt nhà tui nữa nhé TT, chỉ vậy thôi là tui mừng rồi.

Angelngu: Hiếm khi ông biết lắng nghe nên tôi tạm cất băng đô đội trưởng đội anti, nhưng mà nếu ông bắt đầu biết lắng nghe thì làm ơn, viết lại luôn bộ truyện “Dưới mỗi mộ phần là một phần của ta” với được không. Xin đấy!

A.N.G.E.L: @Angelngu Tôi còn nhớ rõ những lời “tốt đẹp” mà cậu dành cho tôi suốt mấy tháng qua đấy, nhưng tạm bỏ qua vụ đó, thông qua vụ viết lại này, tôi cảm thấy việc có một đồng tác giả tham gia khiến câu chuyện có những diễn biến vui hơn ta nghĩ. Vì vậy hiện tại, tôi cũng đang có dự định tuyển đồng tác giả cho các bộ truyện khác, về bộ truyện của cậu, nếu cậu muốn tham gia thì hãy nhắn tin trực tiếp cho tôi.

Angelngu: @A.N.G.E.L Muốn! Muốn! Mặc dù tôi không biết viết tiểu thuyết, nhưng tôi có ý tưởng, tôi nghĩ nó sẽ có ích đấy, tôi vừa gửi cho ông một vài ý tưởng qua tin nhắn đấy.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...