Bị các nữ chính ghét cũng chả sao, vì tôi sẽ là kẻ lót đường cho họ cứu thế giới!/Chapter 3: Con đường đã được xác định, việc hiện tại chỉ là. Tiến về phía trước!Chapter 3: Con đường đã được xác định, việc hiện tại chỉ là. Tiến về phía trước!
20px

Cảm giác lạnh lẽo và cứng ngắt quen thuộc lại truyền đến, và, một lần nữa, tôi mở mắt.

Trước mắt tôi vẫn là những thứ đó, bầu trời đỏ lòm bệnh hoạn, những đám mây xám bẩn thỉu và mấy cái toà nhà cao tầng với cửa kính vở và loang lổ khắc nơi là những vết máu khô được văng ra một cách ngẫu nhiên nào đấy. Những mùi khó chịu hỗn hợp của nhiều thứ cháy và “chết” xộc thẳng vào mũi, xung quanh thì vẫn là những tiếng gầm rú ghê rợn.

”Ah, mình vẫn sống, vẫn ở đây, và… mọi thứ không phải mơ, haha.”

Tôi xác nhận mình vừa sống lại, và tôi cũng vừa trải nghiệm, cảm giác “chết” của cơ thể này, đơn giản là, tôi mất mọi giác quan, nhưng ý thức và suy nghĩ thì vẫn còn, và có lẽ, nó tiếp diễn đến khi cơ thể tôi tái tạo hoàn toàn,  tôi cũng khá rảnh nên đếm thử nó tốn bao nhiêu giây, mặc dù đếm mồm thì không biết đúng không, và cái thế giới tiềm thức thì có thể chênh lệch thời gian vì tốc độ suy nghĩ của tôi có thể nhanh lên hoặc chậm đi gì đó, tôi đếm đâu đó khoảng 30 giây, và cũng khá tiếc là tôi không được thấy quá trình tái tạo...

À, còn một điều tôi vừa biết thêm nữa trước khi mất kết nối với các gian, đó là, cơ thể tôi nát bét, một điều bình thường với cơ thể bình thường khi bạn rơi từ độ cao đó. Nhưng, đó lại chính là thứ tôi thất vọng. Ở một cái thế giới mà các nữ chính rớt từ độ cao giống tôi, rồi chỉ đứng dậy, phủi bụi, rên rỉ một tý, và lại xách vũ khí đi chiến tiếp thì sức chịu đựng của cơ thể tôi phải nói là… thảm hại.

Mặc dù hơi hụt hẫng vì cơ thể bây giờ khá yếu, nhưng mà cảm giác đó không tồn tại lâu, vì tôi biết, mình sẽ còn mạnh lên.

Sắp xếp xong suy nghĩ, tôi đứng dậy, nền xi măng có một vết nứt lõm, và, có một đống thứ nhầy nhụa mày đen ở đó. Tôi biết thứ này, thứ này được người khác gọi là “máu quái vật”, còn vì sao nó lại có ở đây thì. Thì, nó là từ cơ thể tôi chứ đâu, trên người tôi còn dính một đống đây này! Nó khó chịu méo chịu được, đây là cái cảm giác người dính đầy máu đây à…

Tôi đưa tay sờ một chút cái thứ chất lỏng đen đen trên cơ thể mình, nó dính dính, sệt sệt, tôi chả biết thành phần gì trong này nhưng đây là thứ tôi viết ra trong thiết lập của mình, đơn giản là vì… nó ngầu! Và bây giờ tôi cũng thấy thế, máu đen, nhân vật phản diện, một tổ hợp hoàn hảo!

Sau khi lại tiếp tục trầm trồ một chút về cơ thể của mình, tôi bắt đầu bước đi, dù sao, tôi cũng là kẻ có nhiệm vụ trong người, và đây không phải sân khấu tôi cần diễn bây giờ, sân khấu “khởi đầu” của tôi nó nằm ở nơi khác, còn ở đây, đây sẽ là sân khấu “kết thúc” của tôi.

À mà khoan, bà thần đáng yêu của tôi ở đâu rồi nhỉ? Nãy giờ chả thấy bả nói gì cả?

”Hú! Angel! bà đâu rồi?”

”Còn ở đó không?”

Chả có ai đáp lại cả, hay là phải dùng suy nghĩ nhỉ?

Angel đáng yêu ơi!

Angel tuyệt vời ơi!

Lại chả có gì diễn ra… Mà thôi, kệ vậy, chắc là có việc gì đó nên rời đi, dù sao thì “thần” mà, chắc cũng phải bận hơn mấy kẻ như tôi chứ. Ném vụ bà thần ra sau đầu, tôi bắt đầu nghĩ mình cần làm gì tiếp theo.

Tôi nhìn nhìn xung quanh xem có gì để nghịch không, thì đập vào mắt tôi là một tiệm sách, đến lúc này tôi mới nhận ra, mình đọc hiểu mấy cái ký tự trên thế giới này, tôi hầu như đọc được hết mấy cái biển báo ngẫu nhiên khắp nơi kia chả khác gì tiếng mẹ đẻ, thậm chí có những biển đã rách, đã cháy mất chứ thì tiềm thức của tôi còn tự suy đoán ra nghĩa của nó.

Thấy thú vị, tôi quyết định vào trong tiệm sách kia đọc thử, tôi bước qua cánh cửa kính đã vỡ nát tươm từ bao giờ, trên đó còn dính vào vết máu khô như là có người đã đâm vào đây, hoặc là… có người đâm vào đây thật?

Thực ra thì tôi không quan tâm đến mấy vụ đấy, tôi tiếp tục bước vào tiệm sách, và, tôi nhìn thấy một thứ, một cái figure nằm lăn lóc trên mặt đất, bình thường thì tôi sẽ bỏ qua, nhưng mà cái này lại là một khuôn mặt khá quen thuộc.

”Huyền Trân…”

Bức tượng miêu tả một cô gái với mái tóc tím, mặc bộ váy dài kết hợp giữa đen và tím, tạo nên một màu như bầu trời đêm đầy sao rực rỡ, kết hợp với khuôn mặt tinh xảo, xinh đẹp, tạo nên khí chất đúng với một thần tượng hàng đầu. Đây là một trong những đấng cứu, và vì cũng là một thần tượng nổi tiếng, nên chả có gì lạ khi có thứ này ở đây cả.

”Thật mong được gặp người thật.”

Vì bức tượng khá theo chiều hướng hoạt hình nên mong muốn được gặp người thật trong tôi bắt đầu nhen nhóm. Nhưng vì mục đích hiện tại của tôi không phải cô ấy, nên tôi ém lại cảm xúc kia, tôi đặt ngay ngắn bức tượng nhỏ lên bàn thu ngân gần đó và bắt đầu tìm vài thử cuốn sách để đọc.

Bước đi lang thang giữa những kệ sách, hay đúng hơn là "đã từng" là kệ sách, tôi thấy rõ vết tích rằng nơi này đã từng trải qua những gì, những vết cào sâu của quái vật cắt ngọt đám sách lẫn kệ sách trên đường nó đi qua, vì cái kệ sách dính trên tường nên dấu vết khá rõ, còn những kệ sách ở giữa phòng khác thì không may mắn “gọn gàng” như vậy, chúng đổ theo nhiều hướng khác nhau, có cái thậm chí bị móng quái vật cắt thành ba mảnh, vết máu đỏ loang lỗ bắn tung toé khắp nơi, vì vậy… tôi đành phải tìm sách ở kệ sách duy nhất còn đứng, kệ sách thiếu nhi.

Ngay khi bước đến gần nó, lướt qua đống sách trẻ con với hình minh hoạ màu mè dễ thương, tôi lại bị thu hút bởi một quyển truyện mỏng.

“Công chúa của vương quốc bông gòn?”.

Trên bìa thì lại là hình ảnh công chúa trong một cái lồng với cái vuốt rồng to tướng bên trên, nhìn lạc quẻ thật sự giữa đám “tươi sáng” bên cạnh. Tôi tò mò cầm lên đọc thử, và, chả có gì bất ngờ, một cốt truyện cổ tích thường thấy, chúng ta được làm quen với ba nhân vật, công chúa, hoàng tử, và… hiệp sĩ?

Thứ khiến tôi có dấu chấm hỏi là cái truyện này thật sự cho hiệp sĩ yêu công chúa luôn, một tình địch của hoàng tử, một cốt truyện như phim truyền hình chứ không phải thứ nên ở trong cuốn sách con nít này. Nhưng rồi, cuối cùng, đâu cũng vào đó, công chúa sau khi được giải cứu khỏi con rồng bởi hiệp sĩ và hoàng tử chiến đấu anh dũng, hiệp sĩ thậm chí còn mất một bên mắt của mình. Nhưng rồi, khi trở về, cô chọn lấy hoàng tử… mặc dù hiệp sĩ là người ở bên cô từ bé đến lớn. Ở bức tranh cuối cùng, đám cưới của hai người diễn ra trong sự chúc phúc của mọi người với dòng kết truyện “Họ hạnh phúc mãi mãi về sau”.

Tôi ngừng lại ở trang truyện đó thật lâu, tôi không nhìn vào hai nhân vật chính đang vui vẻ ở giữa bức tranh, tôi nhìn vào kẻ đang ở trong góc, mặc bộ giáp hiệp sĩ, mặt bị góc sách che khuất, hoặc, tác giả cố tình vẽ khuất mặt đi, đôi tay kẻ đó thì đang vỗ như những kẻ khác, cùng chúc phúc cho cặp đôi sắp cưới, đó không ai khác là người hiệp sĩ… kẻ đã ở bên công chúa của mình từ bé, kẻ yêu thương công chúa của mình hơn bất cứ ai khác…

Tôi nhìn hắn thật lâu, và, tôi mĩm cười. Không ngờ, khi đọc bộ truyện con nít này, tôi lại tìm thấy mục tiêu của mình…

Đột nhiên, cơ thể tôi như bắt được một tín hiệu nào đó, tôi nhìn về hướng tâm trí mách bảo, tôi biết, cánh cổng sẽ mở ra ở hướng đó, không chần chừ, đôi chân tôi bước dần, lao nhanh ra khỏi tiệm sách và chuyển hướng về phía đó, dần dần, tôi chạy, nhanh hết mức có thể, vì cánh cổng chỉ mở trong một khoảng thời gian ngắn, cách duy nhất để vào cổng là đến đó trước khi cánh cổng mở, và vào ngay khi nó mở hoàn toàn.

Chạy như điên đến nơi cổng mở, tôi phải vượt qua đầy chướng ngại vật, những chiếc xe vô chủ đậu một cách “thiếu ý thức” trên đường lớn, những cái cây đổ một cách vô duyên, và… lũ quái chạy tán loạn một cách điên rồ!

”Này, bọn mày không biết tôn trọng an toàn giao thông à! Xếp hàng, xếp hàng chạy, Ahhh, bọn chó thiếu ý thức này!”

Lý do cho cái tình huống hỗn loạn này là bọn quái vật cũng bị thu hút với cảnh cổng, chúng cũng như tôi, muốn vào đó, nên chúng chạy về phía cổng bất chấp tất cả, và tất nhiên là một lũ quái vật có chỉ số thông minh ngang mấy con chó thì chả trông chờ gì vào ý thức của lũ này…

”Một lũ kém văn minh! Tao từ chối nhận bọn mày làm đồng loại!”

Tôi bắt đầu chửi chửi tý cho vui mồm chứ chả mong đợi gì vào lũ này, nhiều khi, con người thường thích làm mấy trò con bò ngu ngốc như này mà, haha. Nhưng bỏ qua chuyện đó, khi thấy lũ quái này bắt đầu vượt mặt tôi, cái tôi trong tôi bắt đầu khó chịu. Bọn này nó muốn đua với tôi!

“Tao không thích hơn thua với bọn mày, lũ súc vật.”

Vừa nói, tôi vừa tập trung hơn vào những con đường trước mặt, bộ não nhanh chóng xử lý cách ứng biến để vượt chướng ngại vật, một chếc xe hơi, cái cây đổ, mảnh bê tông to tướng..., khi đã phân tích xong, tôi khẽ cười và nhìn vào lũ quái đang ở trước mặt tôi, và… tăng tốc!

”Tao thích hơn hẳn! Haha, hít khói đi bọn súc vật!”

Tốc độ khác xa lúc nãy, tôi đốt cháy điên cuồng “năng lượng ác” trong cơ thể, phóng như tên bắn, có một chiếc xe hơi trước mặt, tôi nhảy, bàn tay chạm vào nóc xe, và, nó dùng lực đẩy cơ thể bắn về phía trước, để lại trên nóc xe một vết lõm hình bàn tay.

”Hú, cú nhảy ngầu vãi, haha!”

Tiếp tục, tiếp tục như vậy, tôi thực hiện những động tác điêu luyện như trên phim, tôi nhảy qua thân cây đổ, trượt qua gầm xe tải, nhảy thoăn thoắt lên những mảnh bê tông to tướng chắn đường, nhưng điều khác biệt với phim là, tôi chả cần đạo cụ gì để làm mấy pha đấy cả!

Nếu bạn hỏi tại sao một nhân viên văn phòng lại làm được mấy động tác ảo ma đó thì, tôi phải đính chính lại, thứ ảo ma ở đây là cơ thể này, thứ tổng hợp một phần cơ bắp ký ức về chiến đấu của các “đấng cứu thế”, thứ tôi cần làm bây giờ chỉ là vứt bỏ mọi rào cản của bản thân, sự sợ hãi, sự chần chừ, chỉ cần tin tưởng vào cơ thể mình, bản năng của mình và… Chạy!

Tôi đã ngộ ra thứ này khi santo và lăn lộn điên cuồng ở trên sân thượng kia, vì những động tác đó… trước đây tôi chưa bao giờ thực hiện cả!

Thật nể trí thông minh của mình, haha!

Cuộc đua “kỳ thú” dần đến hồi kết, tôi đã sắp đến đích, ở trước mặt tôi hiện tại, có một chiếc xe cứu thương nằm chắn giữa đường, nhưng trên nó lại có một cái lỗ hoàn hảo trên đó. Buồng lái đã bay mất 2 cánh cửa hai bên, tạo ra một lỗ hổng mà tôi có thể vượt qua, và trên ghế, có một chiếc áo khoác bác sĩ nằm trên đó.

Thử thách mời à? Thú vị đấy!

Đầu tôi nhanh chóng nhảy số về động tác mình sẽ thực hiện, và, không chần chừ, tôi giữ nguyên tốc độ, vốn đã là tốc độ tối đa của mình. Tôi lao thẳng đến cái lỗ đấy, và khi khoảng cảnh vừa đủ, tôi nhảy.

Cơ thể chồm người về phía trước, hai tay duỗi thẳng trước mặt, thực hiện một cú “nhảy qua vòng” thường thấy ở mấy gánh xiếc, và, tôi cũng không quên chôm chiếc áo khoác bác sĩ kia.

Và, tôi hoàn hảo bay sang bên kia, hai tay nhanh chóng tiếp đất, tạo đà, lộn một vòng, ngay khi hai bàn chân chạm đất, tôi bật đi, chạy thêm một đoạn, đồng thời dùng một tay nắm cổ áo, giũ mạnh một cái cho nó thẳng thớm, và… khoác lên mình! Tà áo dài tung bay phấp phới trong gió, sau đó tôi dần dừng lại, tôi đã đến đích, đến nơi tôi cảm nhận cánh cổng sẽ mở, ngay lúc đó, tay phải tôi dơ thẳng tắp lên trời, với ngón trỏ chỉ lên!

”Ta! Zero! Top 1!”

Giọng nói vừa vang lên, lũ quái cũng vừa húc bay chiếc xe cấp cứu kia, nó văng vào một toà nhà gần đó, và…

Bùm!

Nó phát nổ!

Ahh, Ai đó làm ơn, làm ơn chụp lại cảnh này đi! Ngầu vãi chưởng! Miệng tôi khẽ mĩm cười, cảnh tượng hiện tại quá đỉnh, khốn khiếp thật, từ khi đến thế giới này, tôi chưa bao giờ ngừng vui cả!

Ngay khi tôi đang lâng lâng với những cảm xúc của mình thì, đột ngột, không gian trước mặt méo mó, và nứt, nó nứt dần như chiếc kính trên đà vỡ tan, những vết nứt lan dần, lan dần, cho đến khi nó phát ra một tiếng động vang trời.

Choảng!

Một tiếng kính vỡ vang trời, tạo ra một cái lỗ, với xung quanh là những vết nứt như kính vỡ, ở giữa thì là một cái màn màu tím huyền ảo, đang rung rinh như mặt nước có gió thổi qua.

”Woa, tuyệt đối điện ảnh! Là ai, là ai đã tạo ra thứ tuyệt vời này!”

Trầm trồ trước những hình ảnh điên rồ vừa rồi, tôi vô thức buông lời tán dương với tác giả của những thiết lập này, và tôi cũng biết rõ người đó là ai!

”Là ta chứ ai, haha!”

”Cái trí tưởng tượng hồi cấp 3 của mình bây giờ nhìn lại cũng thật hợp gu đấy chứ!”

Tự tán thưởng bản thân mình, tôi lại có thêm cảm giác mới, bên cạnh niềm vui và phấn kích, “tự hào!”, nó cùng nhập hội với hai đứa kia và mở tiệc linh đình bên trong tôi, cảm xúc lúc nãy chưa kịp lắng xuống thì cảm xúc mới lại tràn tới!

”Chậc, đúng là chả ngừng được mà, cái thế giới điên rồ này.”

Sau đó, với nụ cười trên môi, tôi bước vào cánh cổng mà chả có chút chần chừ nào, vì tôi biết, ở phía bên kia, những điều điên rồ khác đang đợi tôi, và 3 đứa trẻ đang mở tiệc trong tôi thì đang phấn khích thúc dục tôi đi tiếp, chứng kiến những gì sắp diễn ra tiếp theo!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...