Tôi bình tĩnh đáp:

“Dì à, con không hại anh ấy.”

“Con chỉ không tiếp tục cứu anh ấy nữa.”

Bà nghẹn một chút.

Rồi lập tức nói:

“Đàn ông ai chẳng có lúc hồ đồ.”

“Nó chỉ muốn công ty phát triển tốt hơn.”

“Con là phụ nữ, cần gì tranh mấy thứ danh phận đó?”

Tôi cười.

“Dì nói đúng.”

“Cho nên con không tranh danh phận bạn gái nữa.”

“Con tranh tiền.”

Đầu dây bên kia im bặt.

Tôi tiếp tục:

“1.200.000 tệ vốn khởi nghiệp, còn thiếu 600.000 chưa trả.”

“376.000 tệ tiền lương phòng kỹ thuật.”

“Các khoản ứng trước công tác, tiếp khách, bảo lãnh công nợ.”

“Tổng cộng đã gửi luật sư đối chiếu.”

“Dì bảo Chu Khải Minh chuẩn bị đi.”

Giọng bà lập tức cao lên.

“Con tính toán với nó rõ ràng như vậy sao?”

Tôi nhìn ra ngoài cửa kính.

Nắng sớm chiếu xuống thành phố.

Rất sáng.

“Không rõ ràng thì tám năm của con mới biến thành giúp đỡ một chút.”

Tôi cúp máy.

Luật sư ngồi đối diện đẩy tài liệu sang.

“Cô Lâm, chứng cứ của cô rất đầy đủ.”

“Đặc biệt là phần chuyển khoản, ghi chú, ghi âm và thư xác nhận của khách hàng.”

“Chúng ta có thể đồng thời yêu cầu hoàn trả khoản vay, bồi thường quyền lợi đóng góp và truy cứu trách nhiệm đối với hành vi ép ký văn bản sai sự thật.”

Tôi gật đầu.

“Làm đi.”

Luật sư hỏi:

“Cô chắc chắn không muốn hòa giải trước?”

Tôi nhìn tập hồ sơ.

Trên bìa có tên tôi.

Lâm Tri Hạ.

Ba chữ này tôi đã tự mình nhặt lại từ đống giấy vụn mà Chu Khải Minh vứt đi.

“Không.”

“Tôi cho anh ta quá nhiều cơ hội hòa giải rồi.”

“Bây giờ đến lượt pháp luật nói chuyện.”

Ba ngày sau.

Công ty Khải Minh nhận được thư luật sư.

Cùng ngày, An Hòa công bố mời thầu lại cho dự án hệ thống vận hành năm sau.

Tin này vừa ra, cổ đông nhỏ của Công ty Khải Minh lập tức tìm đến Chu Khải Minh.

Còn Chu Khải Minh thì tìm đến tôi.

Anh ta đứng dưới chung cư của tôi suốt hai tiếng.

Khi tôi xuống nhà, anh ta đã không còn dáng vẻ Tổng giám đốc phong độ nữa.

Áo sơ mi nhăn nhúm.

Mắt đầy tơ máu.

“Tri Hạ.

“Chúng ta nói chuyện được không?”

Tôi đứng cách anh ta ba bước.

“Nói đi.”

Anh ta nhìn tôi, giọng khàn đi.

“Anh có thể bổ sung tên em vào đội ngũ sáng lập.”

Tôi không nói.

Anh ta lập tức nói tiếp:

“Cũng có thể cho em cổ phần.”

“Ba phần trăm.”

Thấy tôi vẫn im lặng, anh ta cắn răng.

“Năm phần trăm.”

Tôi cười.

“Chu Khải Minh.”

“Anh đang trả giá ngoài chợ sao?”

Mặt anh ta đỏ lên.

“Vậy em muốn bao nhiêu?”

Tôi nhìn anh ta.

“Tám năm trước, khi tôi bán nhà đưa anh 1.200.000 tệ, anh nói một nửa công ty là của tôi.”

“Bây giờ tôi không cần nữa.”

Anh ta sửng sốt.

Trong mắt vừa hiện lên hy vọng.

Tôi nói tiếp:

“Tôi chê bẩn.”

Sắc mặt anh ta lập tức trắng bệch.

Tôi lấy từ túi ra một phong bì.

Bên trong là chìa khóa căn hộ chúng tôi từng ở chung.

“Đồ của anh tôi đã đóng gói.”

“Ngày mai chuyển đi.”

“Sau này liên hệ qua luật sư.”

Anh ta không nhận.

“Tri Hạ, em thật sự muốn chia tay anh?”

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.

Bỗng nhớ nhiều năm trước, anh ta từng đứng dưới mưa chờ tôi tan làm.

Khi đó trong tay anh ta chỉ có một chiếc ô cũ.

Anh ta cười nói, sau này nhất định mua cho tôi căn nhà lớn nhất thành phố.

Sau này, nhà chưa mua.

Anh ta lại lấy căn nhà mẹ tôi để lại xây nên công ty của mình.

Tôi đặt phong bì xuống bậc thềm.

“Không phải tôi muốn chia tay.”

“Là anh đã chia tay tôi từ lâu rồi.”

“Chỉ là hôm nay tôi mới ký nhận.”

Tôi quay người đi.

Sau lưng, Chu Khải Minh đột nhiên gọi lớn:

“Em nghĩ Thẩm Nghiên thật sự tốt với em sao?”

“Anh ta cũng chỉ nhìn trúng giá trị của em thôi!”

Tôi dừng lại.

Không quay đầu.

“Ít nhất anh ấy nhìn thấy giá trị của tôi.”

“Còn anh chỉ nhìn thấy tôi dễ lừa.”

8

Một tháng sau.

Công ty mới của tôi đăng ký thành công.

Tên là Hạ An.

Hạ trong Tri Hạ.

An trong An Hòa, cũng là chữ tôi tự tặng cho mình.

Tôi muốn sau này mọi thứ liên quan đến tôi đều phải rõ ràng, vững vàng, bình an.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...