
Giới Thiệu
Tôi nói tiếng phổ thông hơi có chút giọng địa phương.
Lúc đang nhắn tin với bạn trai quen qua mạng, tôi định hỏi tuổi anh ấy nên tiện tay gửi một câu:
【Anh lớn quá.】
Đột nhiên, vị tổng tài đang họp liếc nhìn điện thoại, phun thẳng ngụm nước ra xa.
Trên màn hình liên tục hiện lên dòng 【Đối phương đang nhập…】, rất lâu sau anh ấy mới trả lời:
【Cũng được, 20 cm.】
Tôi ngẩn người một lúc — 20 cm là cái gì?
Sau đó mới phản ứng lại: anh ấy tưởng tôi đang hỏi cỡ giày của mình.
Theo phản xạ, tôi buột miệng chê:
【Vậy thì hơi nhỏ đấy!】
Đối phương lập tức hỏi lại:
【Em muốn lớn cỡ nào?】
Cỡ giày của tôi còn là 22 cm, con trai ít nhất cũng phải lớn hơn tôi chứ? Thế là tôi trả lời:
【Ít nhất phải 25 cm.】
Bên kia im lặng rất lâu rồi gửi tới một câu:
【Cũng… không phải là không được, nếu anh cố gắng thì vẫn có thể dài đến mức đó.】
Lớn lên còn cần phải cố gắng sao?
Trong lòng tôi thầm thấy kỳ lạ.
Sợ anh ấy là trẻ vị thành niên vẫn đang trong giai đoạn phát triển, tôi định bảo anh ấy cho xem chứng minh thư.
Thế là tôi lại hỏi:
【Có thể chụp cho em xem được không?】
Dòng thông báo đang nhập trong khung chat cứ liên tục hiện lên.
Suốt cả một tiếng đồng hồ, anh ấy mới trả lời:
【Hay là gặp nhau rồi anh đưa em xem trực tiếp nhé!】
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)