Chương 8 : Lần đầu tới những nơi mới cùng Sayuri
Tiếng chuông báo thức vang lên như mọi khi. Nhưng hôm nay, âm thanh ấy không mang theo cảm giác lười biếng hay mệt mỏi. Trái lại, có điều gì đó nhẹ nhõm như thể hôm nay là một buổi sáng khác.
Haruto tỉnh dậy ngay sau tiếng chuông đầu tiên. Cậu ngồi dậy, kéo rèm cửa sổ hé mở. Ánh sáng buổi sớm tràn vào, nhạt và ấm, không gay gắt. Bầu trời trong vắt, vài cụm mây trắng lững lờ trên cao báo hiệu một ngày không mưa, không quá nắng.
Cậu rửa mặt, đánh răng, rồi pha cho mình một cốc cà phê đen. Hơi nước bốc lên, tan vào không khí mát lành buổi sớm. Trên bàn học, bản kế hoạch chuyến đi đã in ra từ tối qua được gấp gọn gàng, đặt cạnh đồng hồ đeo tay. Haruto mặc một chiếc áo sơ mi trắng tay dài, gài khuy cẩn thận đến tận cổ tay. Cậu chọn quần đen đơn giản, giày thể thao đen trắng, mang theo một balo vải nhỏ đeo lệch một bên vai. Trông cậu không quá nổi bật, nhưng chỉn chu đúng kiểu của Haruto.
Khoảng gần bảy giờ, tiếng cửa phòng Sayuri mở khẽ. Haruto đang ngồi buộc dây giày thì khẽ ngẩng đầu lên. Cô bước ra, tay ôm túi vải chứa hộp cơm trưa, có vẻ cô đã dậy trước cả Haruto. Mái tóc vàng buộc cao gọn gàng sau gáy bằng dây ruy băng xám tro. Sayuri mặc một chiếc áo sơ mi trắng nhạt, khoác ngoài bằng cardigan mỏng màu be và bên dưới là chân váy xếp ly màu xanh than dài tới gối, giày sneaker trắng mới tinh. Cô nhìn sáng và nhẹ nhàng, giống như cảnh trời đầu xuân.
Sayuri lên tiếng, vừa kéo quai túi lên vai.
“Cậu dậy sớm thật đấy.”
“Chẳng phải cậu dậy còn sớm hơn sao.”
Haruto đứng dậy, gật đầu. Ánh mắt cậu dừng lại trên chiếc cardigan mỏng màu be, đôi mắt hơi nheo lại một chút. Có lẽ vì một giây cậu nhận ra cô gái trước mặt khác hẳn với Sayuri trong bộ trang phục thường ngày.
“Mà cậu…trông rất dễ thương đấy.”
Haruto nói hơi nhanh rồi chậm lại.
“Chiếc váy này…hợp với cậu lắm.”
Sayuri hơi khựng lại. Cô không đáp ngay má cô ửng hồng, một cách dễ nhận ra dù cô đã quay mặt đi. Không hiểu sao, chỉ hai câu đơn giản ấy... lại khiến tim cô đập nhanh hơn thường lệ. Cô khẽ nói, rồi lảng sang chuyện khác.
"Cảm ơn..."
Không khí yên ắng trong vài giây, rồi cô gượng gạo ho nhẹ.
“À, mình làm sẵn cơm nắm rồi, có trứng, cá hồi và rong biển.”
“Ừ, cậu mang theo nước chưa?”
“Rồi, có mang cả khăn giấy rồi đây.”
Haruto gật đầu.
“Tốt rồi.”
Bữa sáng không quá vội, cũng không dài dòng. Cả hai chỉ ăn sơ qua một ít cơm rang và súp miso còn lại từ tối qua, chủ yếu để tránh đi chơi bụng rỗng. Sau đó, họ cùng kiểm tra lại túi đồ, rồi bước ra khỏi cửa vào lúc gần bảy giờ rưỡi.
Dưới hành lang tầng tám, gió sớm thổi nhẹ. Mặt trời chưa lên cao, ánh sáng chỉ mới le lói nơi rìa các tòa nhà cao tầng. Cầu thang bộ tràn nắng mỏng, tiếng bước chân vang nhè nhẹ qua từng bậc. Sayuri đi trước vài bước, tay giữ gấu váy vì gió lùa. Haruto đi sau, tay đút túi áo sơ mi, nhưng ánh mắt đôi khi vẫn lặng lẽ liếc sang phía cô.
Khi họ ra khỏi tòa nhà, cậu bất chợt hỏi cô:
“Cậu từng đi chơi thế này với bạn bè chưa?”
Sayuri hơi bất ngờ, nhưng nhanh chóng đáp:
“Cũng có rồi, có vài lần đi chơi với bạn thân từ hồi sơ trung, nhưng đi như hôm nay…thì là lần đầu.”
Cô quay sang cười mỉm.
“Với lại, lần này là cùng Nakamura mà.”
Haruto không đáp. Nhưng cậu quay mặt đi một chút, như để tránh ánh mắt cô cũng có thể vì gió lạnh sáng sớm. Trạm tàu gần nhất cách căn hộ chỉ vài phút đi btafua sáng nay không quá đông, chỉ có một vài nhân viên văn phòng, sinh viên mang balo, và các cặp đôi đi sớm.
Haruto rút thẻ tàu, đưa qua cổng từ. Sayuri theo sau, tay cô khẽ chỉnh quai túi đeo chéo. Khi họ lên sân ga, một chuyến tàu vừa đến cửa mở, tiếng chuông báo vang lên ba tiếng ngắn rồi im bặt.
Họ bước vào toa giữa, chọn hai ghế gần cửa sổ. Tàu lướt đi trong sự yên lặng đặc trưng của Tokyo buổi sáng: không xô bồ, không vội vã, chỉ có nhịp đều đều của đường ray và những bản thông báo điện tử hiện ra theo từng trạm dừng.
Sayuri đặt balo lên đùi, quay đầu nhìn ra ngoài. Haruto thì ngồi yên, nhưng lần này không rút sách ra như mọi ngày. Cậu cũng nhìn ra cửa sổ cùng một phía với cô.
“Mà lịch trình hôm nay của?”
“Ừ. Tầm hai mươi lăm phút.”
“Lúc xuống có phải đi bộ nhiều không?”
“Không nhiều lắm, từ ga ra công viên khoảng sáu phút.”
Sayuri gật đầu, vẻ hài lòng.
“Cậu đúng là tính toán kĩ thật.”
Haruto khẽ nhún vai.
“Vì cậu nói không quen đi xa mà.”
Sayuri cười khẽ. Cô đưa mắt nhìn ra cửa kính, nơi các tòa nhà đang dần lùi lại sau lưng. Chuyến tàu băng qua cầu, rẽ qua những khu dân cư yên tĩnh, rồi dừng ở một vài trạm nhỏ trước khi đến Kichijoji nơi có công viên Midorikawa.
Khi tiếng loa thông báo vang lên
“Ga tiếp theo: Kichijoji”
Sayuri quay sang phía Haruto.
“Chuẩn bị xuống nhé.”
Haruto gật đầu.
Cổng vào công viên Midorikawa hiện ra sau vài phút đi bộ. Một hàng cây sakura hai bên đường trải bóng nhẹ trên mặt đất. Dưới chân là những bậc đá xám xen rêu, ẩm nhưng sạch. Sayuri kéo nhẹ cổ áo, mắt mở to hơn bình thường khi nhìn thấy những tán hoa hồng nhạt đang nở rộ.
“Đẹp thật.”
Haruto không đáp, nhưng cậu bước chậm lại, để cô có thể đi trước
Công viên Midorikawa buổi sáng không quá đông. Vài nhóm bạn trẻ trải khăn picnic trên bãi cỏ, những gia đình nhỏ đưa trẻ đi dạo, và một vài người lớn tuổi ngồi đọc sách dưới bóng cây. Không khí trong lành, dễ chịu, ngập mùi hoa và nắng mới.
Sayuri chậm rãi bước đi dưới hàng cây sakura. Cô đưa tay hứng vài cánh hoa rơi xuống vai áo, rồi nhẹ phủi đi, như một phản xạ có phần mơ màng. Haruto đi sau cô vài bước, ánh mắt vẫn giữ nhịp đều đặn với khung cảnh xung quanh. Cả hai tìm được một góc yên tĩnh ven hồ nơi có thảm cỏ phẳng, ánh sáng nhẹ xuyên qua những cành hoa đào tạo thành những đốm sáng lung linh trên mặt đất. Sayuri quay sang hỏi.
“Ngồi đây được không?”
Haruto gật đầu.
“Ừ, chỗ này ổn đấy.”
Sayuri trải một tấm khăn caro trắng đen ra bãi cỏ, rồi lấy hộp cơm từ túi vải đặt xuống. Haruto ngồi xuống cạnh, kéo balo ra phía trước, lấy chai nước và chiếc khăn tay. Cậu hỏi Sayuri, mắt nhìn về phía hộp cơm.
“Cậu mang gì vậy?”
“Cá hồi, trứng cuộn, onigiri và cả mấy lát dưa leo muối. Mình mong là hợp khẩu vị cậu…”
Cô nói, nhưng giọng lại có chút mong chờ. Haruto mở hộp cơm ra, nhìn sơ qua, rồi gật nhẹ.
“Trông ngon lắm.”
Sayuri cười nhỏ, rút đôi đũa đưa cho cậu.
“Cậu thử đi.”
Họ bắt đầu ăn. Tiếng nhai nhỏ hòa vào tiếng chim kêu xa xa và lá cây khẽ xào xạc trên cao. Không khí chẳng cần nhiều lời chỉ cần một cơn gió nhẹ lướt qua, hay cái nghiêng đầu khi Sayuri rót nước là đủ tạo nên một nhịp sống riêng. Sau khi ăn được một lúc, Sayuri bất chợt khựng lại. Cô ngước nhìn Haruto đang cúi đầu gắp một miếng trứng, ánh nắng chiếu lên má cậu một cách nghiêng nghiêng rất vừa vặn.
Sayuri lặng lẽ cầm điện thoại lên, ngón tay khẽ di chuyển, chọn một góc thật đẹp. Cô nghiêng người ra sau một chút, để không khí lọt vào khung hình, rồi…tách. Tiếng chụp hình nhỏ, nhưng trong không gian yên tĩnh này lại rất rõ.
Haruto nghe thấy âm thanh đó, cậu ngước lên. Sayuri vội quay mặt đi, nhìn xuống hộp cơm và bất chợt mím môi cười.
"A, phong cảnh đẹp quá nên mình chụp lại."
Haruto nhìn cô một lúc, ánh mắt có chút nghi hoặc. Nhưng rồi cậu lại quay về với phần cơm còn lại.
Sayuri không nói thêm gì. Nhưng trong điện thoại của cô, một tấm ảnh vừa được lưu lại: Haruto nghiêng đầu, mắt hơi nhíu, ánh sáng của buổi trưa lấp lánh trên tóc và vai áo trắng. Gương mặt cậu lúc đó…có một chút dịu dàng mà thường ngày không thấy.
Khi ăn xong, họ ngồi dựa lưng vào gốc cây gần đó. Sayuri lấy khăn tay lau nhẹ tay mình, rồi đưa cho Haruto. Cậu nhận lấy, dùng tay trái lau sạch các ngón tay, rồi gấp gọn lại đặt lên đầu gối. Sayuri ngồi ngả lưng vào thân cây, ngước mắt nhìn lên tán hoa đào lay nhẹ trong gió. Một khoảng lặng ngắn trôi qua, rồi cô khẽ lên tiếng:
“Nakamura, cậu từng đến công viên này bao giờ chưa?”
Haruto lắc đầu.
“Chưa. Đây là lần đầu.”
Sayuri cười nhẹ.
“Vậy mà cậu lên kế hoạch kĩ quá.”
Haruto nhìn về phía hồ, giọng cậu bình thản, nhưng ánh mắt lại hơi hướng về Sayuri.
“…Vì mình biết cậu sẽ để ý từng chi tiết.”
Cậu không muốn cô cảm thấy mệt mỏi hay khó chịu trong ngày hôm nay. Sayuri hơi ngạc nhiên, rồi quay đi, gật đầu nhỏ. Có một cảm giác ấm áp dâng lên trong lòng cô như một ly latte nóng. Haruto ngồi im một chút, rồi khẽ nghiêng đầu hỏi lại:
“Còn cậu thì sao? Ở Tokyo rồi, cậu đã từng đến đây chưa?”
Sayuri lắc đầu, mắt vẫn nhìn lên tán cây rợp hoa.
“Chưa từng”
“Lý do?”
Sayuri im một lát, rồi mỉm cười.
“Không phải vì không thích… chỉ là…người thật sự muốn cùng đi chưa có thôi.”
Gió thổi qua, làm mấy cánh hoa bay lướt qua vai cô. Sayuri đưa tay hứng một cánh hoa, rồi để nó trôi đi trên lòng bàn tay. Haruto đáp lại cô
“Vậy giờ có rồi”
Sau khoảnh khắc ngắn ấy, Sayuri rút điện thoại ra.
“Chụp một tấm cùng nhau nhé?”
“Tại sao?”
“Để sau này còn nhớ hôm nay.”
Haruto hơi ngập ngừng, rồi gật đầu. Sayuri nghiêng người lại gần, giơ điện thoại lên. Ánh nắng lọt qua tán cây in lên hai gương mặt một người nghiêm túc, một người mỉm cười rạng rỡ. Haruto nghiêng đầu về phía cô.
Tách.
Bức ảnh lưu lại đơn giản, tự nhiên và không cần chỉnh sửa gì thêm.
“Được rồi.”
Cô xem lại, hài lòng, rồi không nói thêm gì. Nhưng trong lòng Sayuri biết, cô sẽ giữ bức ảnh ấy rất lâu. Sayuri nhìn lại tấm ảnh vừa mới chụp, nụ cười nhẹ nở trên môi nhưng rồi cô quay sang nhìn tán hoa anh đào phía sau, ánh mắt bỗng sáng lên.
“Haruto này…”
“Sao?”
“Chụp thêm vài tấm đi. Lần này...nhờ người khác chụp, được không?”
Haruto thoáng ngạc nhiên, nhưng Sayuri đã nhìn quanh và nhanh chóng bước đến hỏi một cô gái trẻ đang dắt chó đi ngang qua. Cô cúi đầu lịch sự, rồi giơ điện thoại ra nhờ chụp giúp.
Khi Sayuri quay lại, cô đứng cạnh Haruto, lần này ở chính giữa con đường mòn phủ đầy cánh hoa rơi. Cả hai đứng cạnh nhau dưới tán anh đào hồng nhạt. Sayuri hơi nghiêng người, cười nhẹ với ống kính, còn Haruto thì chỉ đứng yên, nhưng ánh mắt lặng lẽ hướng về phía Sayuri như không để lỡ chi tiết nào.
Tách.
Một bức ảnh từ phía trước. Sayuri cảm ơn cô gái, nhưng chưa vội lấy lại điện thoại. Cô quay sang Haruto, khẽ nói:
“Thêm một tấm nữa…từ phía sau nhé? Mình muốn ghi lại cảnh hai đứa đứng dưới tán hoa, giống như mấy cảnh trong phim ấy. Tớ luôn muốn thử chụp kiểu như thế này.”
Haruto hơi gật đầu. Họ quay lưng lại, vẫn đứng song song, đối diện với hồ nước lấp lánh phản chiếu hoa. Trước khi cô gái giơ máy lên, Sayuri nghiêng người lại gần và nói nhỏ:
“Nè… lúc chụp, cậu nghiêng đầu về phía mình một chút được không?”
Haruto hơi sững lại, nhưng rồi cũng nghiêng đầu về phía cô, vai cậu gần sát vai cô, cả hai không nói gì. Sayuri mỉm cười.
Đúng lúc ấy, một cơn gió nhẹ bất chợt thổi qua.
Những cánh hoa đào bắt đầu rơi không nhiều, nhưng vừa đủ để tạo thành một làn mưa hồng mỏng bay ngang qua vai áo và mái tóc họ. Ánh sáng xiên nhẹ qua tán cây khiến cánh hoa gần như phát sáng. Sayuri đưa tay ra sau, nhẹ khép ngón tay như muốn giữ lại một khoảnh khắc đang bay qua.
Tách.
Tiếng chụp lại vang lên. Cô gái nhìn màn hình, rồi mỉm cười đưa lại điện thoại.
“Cảnh lúc nãy…như trong tranh vậy. Hai bạn dễ thương thật đấy.”
Sayuri hơi đỏ mặt, cúi đầu cảm ơn. Haruto cầm lấy điện thoại để đưa cho Sayuri, nhìn thoáng qua tấm ảnh. Trong ảnh, cả hai đứng lặng dưới bóng cây, giữa cơn mưa cánh hoa, Sayuri hơi nghiêng đầu về phía cậu, còn Haruto thì nghiêng lại, tạo thành một đường cong dịu dàng giữa không gian ngập ánh sáng.
Cậu không nói gì. Nhưng trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác mơ hồ… như thể khoảnh khắc đó sẽ mãi không quay lại lần nữa.
Sayuri nhìn vào ảnh một lúc lâu, rồi thì thầm.
“Tấm này…mình sẽ giữ kỹ hơn bất kỳ tấm nào khác.”
Rời công viên Midorikawa khi mặt trời bắt đầu lên cao, họ quay lại ga tàu. Chuyến tàu tiếp theo đưa cả hai đến Sakurazaka một khu phố nhộn nhịp không thể không ghé nếu ai đó lần đầu đặt chân đến Tokyo.
Vừa bước ra khỏi ga, Sayuri sững lại.
Cảnh tượng trước mắt khác hẳn với khung cảnh yên tĩnh lúc nãy: người người tấp nập, đủ màu sắc, bảng hiệu, mùi bánh crepe từ xe đẩy gần đó, tiếng gọi nhau của nhóm học sinh, khách du lịch và cả những bản nhạc đang vang lên từ một cửa hàng nào đó.
“Tokyo thật biết cách làm người ta giật mình.”
Sayuri mỉm cười, quay đầu lại:
“Nhưng cũng biết cách khiến người ta không muốn rời.”
Cô xoay người lại phía cậu, mắt hơi sáng lên.
“Nơi đầu tiên nhé?”
Haruto nhún vai.
“Ừm, chỗ đầu tiên là…”
Cậu kiểm tra lại điện thoại và chỉ về phía trước nhưng hơi lệch sang trái
“Quán cà phê mèo kia kìa.”
Quán nằm ở tầng hai một toà nhà nhỏ, lối vào là cầu thang hẹp nhưng sạch sẽ. Không gian bên trong mở ra như một thế giới khác yên tĩnh, thơm mùi gỗ, ánh sáng dịu và…mèo. Rất nhiều mèo.
Sayuri ngồi xuống thảm, để túi cạnh bên và gần như ngay lập tức bị vây quanh bởi hai chú mèo lông dài trắng kem và xám bạc. Cô rút điện thoại ra, chụp một bức, rồi vẫy tay gọi:
“Nakamura, lại đây, có con này giống y hệt cục bông luôn nè”
Haruto hơi ngần ngại bước tới. Một chú mèo tam thể nhảy lên đùi cậu, gãi gãi cằm nó, Haruto trầm giọng:
“…Mềm thật.”
Sayuri chụp liền vài tấm. Một trong số đó là lúc Haruto đang cúi xuống, ánh sáng hắt từ cửa sổ chiếu lên mái tóc đen của cậu một tấm hình đầy yên tĩnh, không tạo dáng, không biết bị chụp. Haruto nhìn cô.
“Cậu lại chụp nữa rồi.”
“Ừ thì… nhìn dễ thương mà.”
Cô cười, không hề che giấu.
Sau khi uống một ly soda hồng và chơi cùng mèo gần nửa tiếng, họ ra ngoài. Trời đã nắng rực rỡ, người đi lại cũng nhiều hơn. Haruto nhìn quanh khu phố đông đúc, rồi ánh mắt dừng lại ở Sayuri. Cậu thấy cô đang nhìn một tấm poster quảng cáo.
“Tớ nghe nói gần đây có một khu hội chợ theo mùa, tổ chức ở một con phố nhỏ bên cạnh. Họ có bán đồ thủ công và nhiều thứ hay ho khác.”
Câu hỏi bình thường nhưng hơi nghiêng đầu về phía cô.
“Muốn ghé thử không?”
Sayuri nhìn cậu. Cô không ngờ cậu lại biết đến những điều này.
“Cậu…chủ động đề xuất à?”
Haruto không trả lời, cậu chỉ khẽ nhún vai và lần này có một nụ cười rất nhỏ thoáng qua trên môi.
“Chỉ là…nghĩ cậu sẽ thích thôi.”
Sayuri cười, gật đầu.
Cả hai cùng đi về phía khu phố tổ chức sự kiện mùa xuân. Ở đó có các gian hàng nhỏ dựng tạm thời: bánh nướng, đồ thủ công, trò chơi gắp thú và một sân khấu nhỏ đang biểu diễn nhạc sống. Sayuri hứng thú dừng lại ở hầu hết mọi chỗ cô mua một móc khóa hình mèo, thử súng nước ở một quầy trò chơi và Haruto thì đứng cạnh cầm balo, thi thoảng nhìn đồng hồ và canh thời gian.
Khi họ bước vào gian hàng bán bưu thiếp vẽ tay, Sayuri chọn một tấm có hình hai người đang ngồi dưới tán cây hoa đào. Cô giơ lên hỏi cậu.
“Đẹp không?”
Haruto nhìn lướt qua.
“Ưm, đẹp lắm.”
“Vậy viết gì vào đây nhỉ?”
Sayuri rút bút từ trong túi ra, viết vài dòng ở mặt sau tấm bưu thiếp, rồi cất bút và bưu thiếp cẩn thận vào túi áo khoác.
“Không định gửi à?”
“Không, mình muốn…giữ lại hơn.”
Haruto tò mò, nhưng không hỏi gì thêm.
Khi họ đi bộ dọc con đường gần cuối phố, Sayuri ngừng lại trước một bức tường được vẽ khá đẹp. Cô giơ điện thoại ra.
“Chụp tấm nữa nhé?”
“…Vẫn chưa đủ à?”
“Không phải để khoe đâu, là để lưu giữ.”
Haruto im lặng vài giây, rồi đứng vào cùng khung hình với cô. Lần này, cậu đứng sát hơn về phía cô, còn Sayuri nở nụ cười nghiêng nghiêng, mái tóc khẽ bay trong gió chiều.
Tách.
Ảnh lưu lại và Sayuri khẽ thì thầm:
“Ngày hôm nay…sẽ là một ngày mà mình nhớ lâu đấy.”
Sayuri nói nhỏ, như để gió cuốn lời đi. Nhưng khi cô xoay người nhìn về phía hồ, Haruto vẫn đứng im, mắt không rời khỏi cô. Cậu định nói gì đó nhưng quyết định không nói nữa.
Bàn tay Sayuri vẫn cầm điện thoại, rũ xuống cạnh váy. Ánh nắng lấp lánh trên tóc cô, vài cánh hoa rơi xuống bờ vai. Haruto khẽ bước một nhịp về phía trước.
“Sayuri.”
Lần đầu tiên trong ngày, cậu gọi tên cô rõ ràng, không kèm kính ngữ. Sayuri sững người. Còn Haruto…không biết vì sao mình lại thốt ra cái tên ấy. Nhưng cậu không muốn rút lại.
“Cậu vừa…”
Haruto nhìn cô thẳng, ánh mắt không tránh đi như thường lệ. Không nói thêm lời nào, cậu đưa tay ra không quá nhanh, không quá gần, chỉ là ngón tay cậu khẽ phủi một cánh hoa còn mắc lại trên tóc cô.
Một hành động nhỏ, nhưng khoảng cách giữa họ khi ấy… dường như ngừng thở.
“Haruto”
Lần này đến lượt cô gọi thẳng tên cậu, không dùng kính ngữ. Cánh hoa rơi xuống. Haruto rút tay lại ngay sau đó, như vừa lỡ bước khỏi vùng an toàn của chính mình.
“Xin lỗi…”
Cậu khẽ nói.
“Tóc cậu…dính hoa.”
Sayuri không đáp. Nhưng gò má cô đỏ ửng và ánh nhìn thì không giấu được gì nữa.
“Không sao.”
Cô thì thầm, một lúc lâu sau mới nói tiếp.
“…Nhưng…cậu gọi tên mình rồi đấy”
Haruto hơi quay đi, giả vờ chỉnh dây đeo balo.
“Ừ…Tại…hôm nay là một ngày đặc biệt với cả...cậu cũng gọi tên mình rồi mà.”
Sayuri cười khẽ, không trêu thêm. Nhưng trong lòng cô biết, khoảnh khắc vừa rồi…sẽ là thứ khiến ngày hôm nay khó quên hơn cả.
Ánh nắng đã nghiêng hẳn về phía tây khi họ rời khỏi khu phố sôi động. Không còn tiếng nhạc ồn ào, cũng không còn những tiếng rao từ các gian hàng. Cả hai đi chậm dần, dường như mỏi chân nhưng lại không muốn kết thúc ngày quá sớm.
“Muốn đi thêm đâu đó nữa không?”
Haruto hỏi, dù ánh mắt cậu lặng hơn nhiều so với buổi sáng. Sayuri nghiêng đầu suy nghĩ.
“Còn sớm…nhưng mình không muốn đến nơi quá đông.”
Cậu gật nhẹ, rồi nói.
“Vậy ghé Fumicho nhé? Không xa lắm dâu và giờ đến thì vẫn còn thoải mái thời gian tham quan.”
Fumicho con phố cổ nổi tiếng với những hiệu sách cũ. Không khí ở đây hoàn toàn khác hẳn với Sakurazaka hay hội chợ hồi chiều. Các tiệm sách xếp san sát nhau, bìa sách hơi úa màu, một vài cửa tiệm mở hé, có tiếng gió lật trang khẽ khàng từ đâu đó.
Cả hai cùng nhau đi đến Fumicho, con phố sách cũ nổi tiếng. Nơi này mang một vẻ đẹp trầm lặng khác hẳn với sự sôi động của Sakurazaka. Haruto dẫn Sayuri đến một cửa hàng sách cũ, không gian bên trong thoảng mùi giấy và mực in. Những kệ sách cao vút, đầy ắp những cuốn sách cũ kỹ, tạo ra một bầu không khí cổ kính và yên bình. Cả hai cùng nhau đi lòng vòng một chút, Sayuri thích thú ngắm nhìn những cuốn sách, còn Haruto thì chỉ lặng lẽ đi theo sau.
Cả hai chọn một quán cà phê sách có tầng lửng nhìn ra phố. Họ gọi đồ uống, Sayuri gọi latte nóng, còn Haruto gọi cà phê đen đá như mọi khi.
Không ai nói gì nhiều. Chỉ có ánh nắng chiều chiếu xuyên qua khung cửa sổ kính, in bóng hai người lên mặt bàn gỗ. Tiếng lật sách nhẹ và hương cà phê nhè nhẹ là thứ duy nhất len lỏi giữa họ.
Một lúc sau, Sayuri mở điện thoại, lướt qua thư viện ảnh. Cô dừng lại ở bức ảnh hồi trưa dưới tán hoa đào, ngón tay khẽ kéo phóng to lên gương mặt Haruto.
"Cảm ơn cậu vì ngày hôm nay nhé, Haruto!"
Sayuri nói, giọng vui vẻ.
"Tớ đã rất vui."
Haruto nhìn cô, một chút ngạc nhiên hiện lên trong mắt. Cậu nghĩ về những hình ảnh của ngày hôm nay, về Sayuri mỉm cười khi nhìn những cuốn sách cũ, về ánh mắt của cô khi cô bất ngờ trước lời đề nghị đi hội chợ của cậu...Một cảm giác ấm áp, lạ lẫm len lỏi trong lòng. Nhịp tim của cậu cứ đập liên hồi.
Haruto đáp, giọng cậu nhẹ nhàng và chân thành hơn bất kỳ lúc nào khác trong ngày.
"Mình cũng rất vui..."
“Lúc đầu cậu không định đi đúng không?”
“Ừm….”
Sayuri tiếp tục hỏi cậu.
“Vì không thích ăn mừng?”
“Vì không quen thì đúng hơn...”
Sayuri chống cằm, mắt vẫn hướng ra ngoài.
“Nhưng hôm nay đi rồi có vui không?”
Haruto ngẫm một lúc lâu, ánh mắt cậu hướng ra ngoài cửa kính, nơi đường phố đang dần lên đèn.
“Trước đây mình không nghĩ là mình cần một ngày như thế này”
Cậu nói, giọng trầm nhưng rõ ràng.
"Nhưng...hôm nay đi rồi, mình thấy...có lẽ là hơn mình nghĩ rất nhiều."
Cậu quay lại nhìn Sayuri, ánh mắt có chút gì đó sâu lắng hơn. Sayuri bật cười khẽ, rút tấm bưu thiếp ra. Cô xoay mặt bưu thiếp về phía Haruto:
"Vậy thì, chuyến đi này có lẽ là một khởi đầu không tồi đâu"
“Lúc nãy mình viết phía sau một điều hứa”
Haruto hơi nhíu mày.
“Là gì?”
“Không cho cậu đọc đâu~”
Cô cười và giấu nó lại.
“Nhưng một ngày nào đó, mình sẽ đưa cậu xem”
Cậu im lặng, nhìn cô một chút. Không phải kiểu nhìn xã giao hay vì ngại, mà là một ánh nhìn lâu hơn bình thường, như đang suy nghĩ điều gì đó sâu xa hơn. Sayuri ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt ấy. Cô định hỏi, nhưng Haruto đã lên tiếng trước giọng trầm và thấp hơn bình thường:
“Cậu làm mình có cảm giác như…hôm nay là lần cuối chúng ta có thể ngồi cạnh nhau thế này.”
Sayuri khựng lại. Câu nói ấy không chỉ khiến cô ngạc nhiên mà còn hơi đau.
“Gì cơ?”
Haruto không rút lại lời. Cậu vẫn nhìn cô, mắt không dao động.
“Cậu cười nhiều hơn mọi khi. Chụp hình, viết lời hứa, giữ lại bưu thiếp…giống như cậu sợ… nếu không làm vậy, sẽ không giữ được ngày hôm nay.”
Sayuri hơi mở môi, rồi khép lại. Một khoảng im lặng trôi qua giữa tiếng thìa va nhẹ vào thành ly và tiếng giấy lật ngoài quầy. Cô cúi đầu, lùa nhẹ tóc sau tai, rồi khẽ cười.
“Vì có thể là vậy thật...”
Haruto nhìn cô, không hiểu.
Sayuri ngẩng lên, ánh mắt đan với ánh mắt cậu. Lần này, cô không lảng tránh.
“Haruto này…cậu là người mà mình không muốn chỉ đi một ngày rồi thôi. Nhưng tớ biết cậu không phải người quen với sự ồn ào”
Haruto không đáp ngay. Ngay cả nhịp thở cũng dường như bị giữ lại. Những lời Sayuri vừa nói, dù không phải lời tỏ tình, nhưng lại có trọng lượng hơn bất kỳ lời tỏ tình nào mà cậu từng tưởng tượng
Cuối cùng, cậu quay đi, ánh mắt vẫn đặt ngoài ô cửa kính mờ sương.
“Tớ...cũng vậy.”
Sayuri ngạc nhiên.
“Gì cơ?”
Haruto không nhắc lại. Cậu chỉ đưa tay kéo cốc cà phê về phía mình, giọng nhỏ:
“Không phải lần cuối đâu…tớ cũng muốn có thêm nhiều ngày như vậy.”
Sayuri mỉm cười nhưng lần này, nụ cười đó không chỉ ngọt ngào mà còn nhẹ nhõm.
Khi rời quán, trời đã ngả tối. Tokyo sáng rực ánh đèn, nhưng Fumicho vẫn giữ được vẻ trầm lặng. Sayuri bước bên cạnh Haruto, tay cầm túi vải, miệng khẽ ngân nga một giai điệu không rõ lời.
Cậu liếc nhìn cô, rồi nhẹ giọng hỏi:
“Về chứ?”
“Ừ”
Chuyến tàu tối về lại khu họ sống vắng người. Cả hai ngồi cạnh nhau, im lặng nhưng không xa cách. Sayuri tựa đầu vào cửa kính, mắt nhìn ánh đèn trôi qua ngoài cửa toa. Haruto ngồi thẳng lưng, tay đặt trên đùi, lặng lẽ quan sát bóng hai người phản chiếu trên cửa kính.
Sayuri không biết mình đã chụp bao nhiêu tấm ảnh Haruto. Cảnh cậu nghiêng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng lọt qua hàng cây chiếu lên mái tóc; cảnh cậu nhíu mày, tập trung lật từng cuốn sách cũ, hay khoảnh khắc cậu nhếch mép cười đầy tinh nghịch khi thấy cô chụp ảnh mình một cách lén lút…Tất cả những khoảnh khắc đó, bất kể là vô tình hay hữu ý, cô đều muốn giữ lại.
Khi về đến gần nhà, Sayuri dừng lại trước cửa khu căn hộ, quay sang cậu.
“Hôm nay đúng là đáng nhớ.”
Haruto gật đầu nhẹ.
“Ừ”
“Ngày mai sẽ quay lại bình thường rồi nhỉ?”
“Phải.”
Cô không nói thêm gì. Chỉ lùi lại nửa bước, rồi nhẹ mỉm cười.
“Nhưng mà, bình thường một chút… cũng không tệ đâu.”
Haruto không đáp. Nhưng khi cô xoay người đi lên cầu thang, cậu đã đứng lại một chút nhìn theo bóng lưng Sayuri đi khuất sau góc hành lang, tiếng bước chân nhẹ và đều.
Tối hôm đó, trong phòng riêng của mình, Sayuri mở điện thoại, xem lại toàn bộ những bức ảnh trong ngày. Một loạt ảnh mèo, quang cảnh, hội chợ, sách cũ…và có một vài tấm của Haruto, khi cậu không nhìn vào ống kính.
Ở một tấm cuối cùng, nơi dưới tán cây sakura, Haruto nghiêng đầu về phía cô, ánh sáng lấp lánh trên tóc. Sayuri đặt tay lên màn hình, mỉm cười.
Cô không viết gì thêm vào tấm bưu thiếp hôm nay. Nhưng cô biết một lời hứa nhỏ, đã bắt đầu từ đây. Nếu chỉ là bạn, liệu họ có cảm thấy lo lắng khi hôm nay kết thúc thế này không?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)