Bí mật rừng cấm và trận chiến vũ trụ/Chapter 2: Huyền thoại thức giấc trong bóng tối và rừng cấm thức dậyChapter 2: Huyền thoại thức giấc trong bóng tối và rừng cấm thức dậy
20px

PHẦN 3 - HUYỀN THOẠI THỨC GIẤC TRONG BÓNG TỐI

Mùa đông năm ấy đến sớm hơn dự kiến. Những trận gió hun hút từ dãy núi phía bắc thổi xuống như mang theo một dự cảm chẳng lành. Alex bận rộn hoàn tất luận án cuối kỳ đại học về sinh học tiến hóa; Chính Công thì phải thực tập tại bệnh viện thành phố. Chỉ còn Bigfoot ở lại trong căn nhà gỗ nơi rừng cấm - một ngôi nhà ấm áp mà Alex dựng lên để Bigfoot sống như một người bạn, không phải vật thí nghiệm.

Chương 1: Khi bóng tối bắt đầu chuyển động

Một đêm nọ, Bigfoot nghe thấy tiếng rên rỉ yếu ớt xuyên qua những tán cây dày phủ tuyết. Nó chạy theo bản năng săn mồi - nhưng không phải để săn - mà để cứu.

Trong hốc đá, một sinh vật nhỏ bé đang run rẩy: một con Bigfoot con, chỉ cao hơn một đứa trẻ 10 tuổi một chút. Cơ thể nó tím tái, đôi mắt sợ hãi. Bigfoot đứng sừng sững. Từ sâu trong ký ức loài, thứ gì đó trỗi dậy:

Một lời gọi của giống nòi bị lãng quên.

Bigfoot ôm lấy đứa bé, mang về căn nhà gỗ, nhóm lửa, dùng bộ lông dày phủ lên. Đứa bé run lên rồi dần ấm lại.

Khi Bigfoot dùng tay vỗ nhẹ vào đầu nó, đôi mắt đứa bé mở ra - long lanh và hoang dại.

Nó gọi Bigfoot bằng một âm thanh lạ lẫm:

“Sila.”

(Trong ngôn ngữ của loài Bigfoot Sila có nghĩa là: “Cha.”)

Chương 2: Bí mật về “Bộ Lạc Mù”

Tin về tổ chức bí ẩn The Blind Tribe – Bộ Lạc Mù len lỏi trong giới săn trộm quốc tế. Không ai biết họ là ai, chỉ biết rằng họ chuyên bắt sinh vật kỳ bí để bán cho giới giàu có. Và họ đang tìm kiếm Bigfoot.

Một dòng tin trên mạng tối khiến Alex lạnh gáy:

“Mục tiêu tiếp theo: con vật to lớn ở rừng cấm – giá khởi điểm 15 triệu USD.”

Alex liền gọi cho Chính Công.

"Công, chuyện lớn rồi. Họ biết về Bigfoot. Cậu phải đến ngay."

Chính Công lập tức xin nghỉ trực và lao vào rừng trong đêm.

Chương 3: Bigfoot và đứa trẻ

Cả hai trở về thì thấy Bigfoot đang ôm đứa nhỏ trong vòng tay. Căn phòng ấm, nhưng khuôn mặt Bigfoot căng thẳng một cách khác thường - nó chưa bao giờ có biểu cảm đó trước đây.

Alex nhận ra điều bất bình thường:

“Bigfoot… giống loài của nó chưa tuyệt chủng.”

Chính Công nhìn đứa bé:

“Chẳng lẽ chúng vẫn còn sống đâu đó trong rừng?”

Alex lắc đầu:

“Không. Có dấu vết bẫy ở chân nó. Một cái bẫy thú cỡ lớn. Bộ Lạc Mù đã bắt cả bầy Bigfoot rồi.”

Bigfoot gầm lên, tiếng gầm tràn đầy nỗi đau.

Nó từng là kẻ sống sót cuối cùng.

Nhưng giờ… nó không còn cô độc nữa.

Chương 4: Cuộc tấn công trong đêm tuyết rơi

Gần nửa đêm, bầy sói bị kích động gào lên. Bigfoot đứng thẳng, đôi mắt chuyển từ dịu dàng sang sắc như thép. Nó cảm nhận được tiếng bước chân… tiếng kim loại… mùi thuốc súng.

Bộ Lạc Mù đã tới.

Chúng xuất hiện như những bóng ma trong tuyết:

Đồng phục đen

Mặt nạ không có mắt

Súng gây mê loại đặc biệt

Nhưng chúng không biết Bigfoot giờ đã có một gia đình.

Và nó sẵn sàng chiến đấu đến cùng.

Một tiếng thét vang rền như sấm.

Bigfoot lao ra, vung cánh tay khổng lồ quật ngã hai tên. Tuyết tung lên từng lớp trắng. Một tên khác giơ súng - nhưng Chính Công đã nhanh hơn. Anh bắn một mũi tên từ cây cung quen thuộc. Mũi tên ghim trúng cánh tay kẻ tấn công.

“Alex! Giữ đứa bé!”

Alex ôm đứa Bigfoot con bỏ chạy vào khu nghiên cứu cải trang dưới lòng đất mà anh và Bigfoot từng bí mật xây.

Bên ngoài, cuộc chiến ác liệt hơn mọi lần. Những kẻ săn trộm đã chuẩn bị cho tình huống này.

Bigfoot gầm lên, đánh bật một trong những tên thủ lĩnh, nhưng rồi -

PẶC!

Một phát súng gây mê bắn trúng lưng Bigfoot.

Chính Công hét lên:

“Không!!!”

Nhưng ngay khi Bigfoot khuỵu xuống, đứa bé Bigfoot chạy ra khỏi chỗ ẩn nấp và ôm lấy cơ thể khổng lồ của nó, ánh mắt đầy tuyệt vọng.

Nhìn cảnh đó, kẻ thủ lĩnh khựng lại vài giây.

Lần đầu tiên trong đời, hắn nhìn thấy một con quái vật… khóc.

Chương 5: Người đứng trong bóng tối

Một tiếng nói vang lên:

“Dừng lại.”

Một người phụ nữ bước ra khỏi màn tuyết. Không mặc đồ thợ săn. Không mang vũ khí.

Chính Công và Alex nhận ra mái tóc bạc dài đến thắt lưng - những câu chuyện trong hồ sơ của FBI nói về một nhà nhân chủng học huyền thoại:

Tiến sĩ Samara AL-Hakim.

Người từng được cho là đã chết từ 10 năm trước.

Samara nói:

“Đủ rồi. Bigfoot không phải quái vật. Nó là di sản cuối cùng của giống nòi có trí tuệ song hành với loài người.”

Rồi bà nhìn thẳng vào nhóm thợ săn.

“Ai trong các người động vào nó nữa - ta bắn bỏ.”

Nhóm săn trộm tản ra, sợ hãi. Tiếng động cơ xe trượt tuyết rú lên, rồi họ biến mất vào đêm như những bóng ma.

Samara bước đến quỳ cạnh Bigfoot đang bất tỉnh.

“Ta đã tìm ngươi hơn 20 năm. Không ngờ ngươi lại tìm thấy gia đình trước ta.”

Chương 6: Bí mật cuối cùng – Truyền thuyết về Người Gác Rừng

Samara kể rằng:

Loài Bigfoot từng là Người Gác Rừng, bảo vệ cân bằng tự nhiên từ hàng ngàn năm trước.

Con Bigfoot con là người kế vị cuối cùng, sở hữu khả năng đồng cảm kỳ lạ: nó cảm được nỗi sợ, nỗi đau của sinh vật xung quanh.

Bigfoot lớn là chiến binh cuối cùng của bộ lạc đã bị con người tận diệt trong thế kỷ 19.

Samara còn đưa ra một thông tin làm Alex và Chính Công sững sờ:

“Bigfoot này không phải chỉ là một sinh vật. Nó là chìa khóa để mở lại vùng Rừng Cấm - vốn đã bị phong ấn bởi chính người cổ đại.”

Alex hỏi:

“Phong ấn… để làm gì?”

Samara:

“Để ngăn một thế lực còn nguy hiểm hơn. Bộ Lạc Mù thực chất chỉ là tay sai. Chúng chỉ đang tìm cách mở phong ấn đó.”

Chính Công siết chặt nắm tay:

“Vậy chúng ta phải bảo vệ Bigfoot… và cả đứa nhỏ.”

Samara gật đầu:

“Không chỉ bảo vệ. Các con phải chuẩn bị cho Một Cuộc Thức Tỉnh Lớn đang đến gần.”

Chương 7: Kết thúc Phần 3 – Khởi đầu của cuộc phiêu lưu lớn

Màn đêm dần tan. Tuyết ngừng rơi. Bigfoot mở mắt, nhìn đứa nhỏ ôm lấy mình. Nó đưa tay vuốt mái đầu bé con.

Alex, Chính Công và Samara đứng đó - ba người, ba số phận, nhưng chung một lời thề bất thành văn:

Bảo vệ Bigfoot và bí mật của Rừng Cấm.

Bởi vì từ đây…

Câu chuyện không còn chỉ là về một con Bigfoot.

Mà là về sự tồn vong của một huyền thoại đang sống.

PHẦN 4 - RỪNG CẤM THỨC DẬY

Tuyết tan dần, để lộ mặt đất ẩm, và từ những khe đá sâu bên trong Rừng Cấm, thứ gì đó bắt đầu chuyển động. Một lời thì thầm của tự nhiên lan ra như hơi thở cổ xưa… báo hiệu một cuộc thức dậy của những bí mật đã bị phong ấn hàng ngàn năm.

Ở căn nhà nghiên cứu của Alex, cả nhóm vẫn chưa biết rằng đại họa đang đến gần.

Chương 1: Sự thay đổi lạ lùng của Bigfoot con

Từ khi được cứu, Bigfoot con - Alex đặt tên là Lumi (nghĩa là “Ánh sáng trong đêm”) - bắt đầu thể hiện những khả năng khác thường:

Nó hiểu lời nói của con người nhanh gấp đôi trẻ bình thường.

Nó có thể cảm nhận cảm xúc của bất kỳ ai trong bán kính vài chục mét.

Và điều đặc biệt nhất: khi Lumi chạm vào một sinh vật bị thương, vết thương liền lại nhanh hơn bình thường.

Chính Công nhận ra khả năng này đầu tiên, khi ngón tay anh bị rách do vết dao. Lumi nhẹ nhàng chạm vào, và chỉ vài phút sau, vết thương se lại.

“Chẳng lẽ… đây là năng lực của Người Gác Rừng?” – Alex trầm ngâm.

Samara gật gù:

“Không chỉ thế. Lumi vốn là người kế vị. Nó mang dấu ấn huyết thống cổ xưa. Nếu Lumi trưởng thành, phong ấn của Rừng Cấm sẽ tự động tan.”

Chính Công nhíu mày:

“Nhưng phong ấn tan nghĩa là gì?”

Samara nhìn lên tán cây, giọng như đang nói cho cả đất trời:

“Nghĩa là vùng rừng này sẽ trở lại bản chất nguyên thủy nhất - nơi các sinh vật cổ đại chưa từng biết đến văn minh của loài người sẽ xuất hiện.”

Cả căn phòng chìm trong im lặng.

Lumi ngước nhìn mọi người. Đôi mắt nó vẫn hồn nhiên, trong trẻo. Nhưng sâu trong đó là sức mạnh chưa ai hiểu hết.

Chương 2: Manh mối kỳ bí từ những vòng xoáy đất

Hai ngày sau, xảy ra một chuyện bất ngờ.

Khi Alex cùng Lumi đi dạo gần dòng suối, mặt đất rung chuyển. Những vòng xoáy đất khổng lồ hiện lên - như thể ai đó dùng tay mà xoắn đất đá lại.

Lumi run lên. Nó kéo tay Alex, chỉ về hướng bắc.

Alex lập tức hiểu:

“Có gì đó đang thức dậy… đúng theo lời Samara.”

Cậu bế Lumi và chạy về.

Đêm đó, Samara tìm thấy trong những vòng xoáy đất một ký tự cổ khắc sâu vào đá:

Sura’kaa

(“Kẻ mở cửa”)

Chính Công hỏi:

“Nghĩa là gì?”

Samara khẽ khép mắt:

“Nghĩa là Bộ Lạc Mù không phải chỉ muốn bắt Bigfoot.

Chúng muốn tìm Kẻ Mở Cửa, thứ có thể phá phong ấn Rừng Cấm hoàn toàn.”

Alex:

“Là Lumi?”

Samara:

“Không. Lumi chỉ là chìa khóa. Nhưng Kẻ Mở Cửa là một sinh vật khác - tổ tiên tối cao của loài Bigfoot.

Và nó… sắp thức dậy.”

Chương 3: Cuộc tấn công của Orgrim – “con quái vật đứng bằng hai chân”

Khi màn đêm buông xuống, những con chim đột ngột im lặng. Mùi tanh lan trong gió.

Một tiếng rống trầm vang lên như xé toạc đất trời.

Samara tái mặt:

“Không thể nào… nó đã tỉnh rồi!”

Từ trong rừng, một hình dáng khổng lồ lao ra.

Không phải Bigfoot.

Không phải gấu.

Không phải bất kỳ sinh vật nào từng được ghi nhận.

Đó là Orgrim, sinh vật 5 mét, thân hình lực lưỡng, bộ lông đen rậm như than đá, hai mắt đỏ như than hồng.

Một sinh vật cổ đại bị phong ấn cùng Rừng Cấm từ thời con người còn chưa biết dùng chữ viết.

Orgrim nghiêng đầu nhìn căn nhà gỗ, rồi gầm lên:

“LAAAA - GRUUUUUU!!!”

Lumi đứng sững. Đôi mắt nó đẫm lệ - không phải vì sợ, mà vì nhận ra đồng loại.

Alex kéo Lumi vào lòng:

“Không được ra ngoài! Nó sẽ giết con!”

Orgrim giáng một cú đập tay xuống đất, mặt đất nứt toạc. Căn nhà rung bần bật.

Bigfoot - cha của Lumi - bước ra, đứng chắn giữa căn nhà và Orgrim.

Cả hai nhìn nhau.

Một kẻ mang bản năng bảo vệ.

Một kẻ mang bản năng hủy diệt.

Rồi Bigfoot gầm lên thách thức.

Chương 4: Trận chiến của hai huyền thoại

Cuộc chiến nổ ra như sấm giật.

Orgrim vung tay đập xuống. Bigfoot né sang, quật Orgrim bằng một thân gỗ lớn. Tuyết tung lên như nổ pháo.

Chính Công bắn tên, nhưng mũi tên bật ra khỏi lớp da dày.

Alex hét:

“Công! Chạy vào nhà hầm! Nhanh!”

Nhưng Chính Công vẫn kiên quyết bắn để bảo vệ Bigfoot.

Orgrim quay sang phía con người - và chỉ bằng một cú quét tay, hắn khiến Chính Công văng xa, đập vào gốc cây.

“CÔNG!” – Alex gào lên.

Lumi lao ra ngoài mặc dù Alex giữ lại không nổi.

Nó đứng chắn giữa Orgrim và Chính Công - bé nhỏ nhưng kiên cường.

Orgrim giơ tay lên định đập nát sinh vật yếu ớt kia…

Nhưng đúng lúc đó, Lumi bật phát sáng.

Ánh sáng màu lam tỏa ra từ cơ thể nó - ấm áp, mềm mại nhưng mạnh mẽ đến không ngờ.

Orgrim lùi lại - lần đầu tiên cảm thấy thứ gì đó giống như sợ hãi.

Samara kinh ngạc:

“Dấu ấn của Người Gác Rừng… Lumi đã kích hoạt nó!”

Chương 5: Sự thật bị chôn vùi: Orgrim không phải kẻ thù

Trong ánh sáng ấy, quá khứ của Orgrim hiện ra như một bộ phim mờ ảo:

Orgrim từng là Thủ Lĩnh cuối cùng của tộc Người Gác Rừng cổ đại.

Sau cuộc săn diệt 300 năm trước của loài người, hắn là người đầu tiên tự nộp mình để phong ấn Rừng Cấm.

Nhưng qua thời gian, sự cô độc biến hắn thành kẻ mất trí, chỉ biết phá hủy.

Cho đến khi Lumi xuất hiện.

Orgrim nhận ra ánh sáng ấy.

Ánh sáng của người kế vị đúng nghĩa.

Hắn từ từ quỳ xuống trước Lumi, gầm lên một tiếng nhẹ.

Không phải tiếng thú dữ.

Mà là tiếng phục tùng.

Bigfoot bước lại, đặt tay lên đầu Orgrim - như kết nối hai thế hệ bị chia cắt.

Samara nhẹ giọng:

“Đây là dấu hiệu.

Lumi chính là người mang hai thế lực về cùng một phía.”

Chương 6: Bóng đen phía sau - “Con Mắt Thứ Mười Ba”

Ngay lúc hòa bình tưởng như đã đến, Alex nhận được tin nhắn ẩn danh:

“Rừng Cấm chỉ là phần nổi của tảng băng.

Bộ Lạc Mù chỉ là công cụ.

Kẻ đứng sau tất cả chính là Con Mắt Thứ Mười Ba.”

Một toạ độ được gửi kèm.

Samara đọc và tái sắc:

“Không thể nào… tổ chức này vẫn còn tồn tại.”

Chính Công nằm trên giường, khẽ hỏi:

“Con Mắt Thứ Mười Ba là ai?”

Samara đáp, giọng nặng như đá:

“Người từng chi phối toàn bộ thí nghiệm về các sinh vật cổ đại.

Kẻ thu thập huyết thống Bigfoot suốt 200 năm.

Kẻ muốn mở phong ấn không phải để nghiên cứu…

Mà để điều khiển mọi sinh vật cổ đại trong đó.”

Alex nhìn ánh mắt Samara:

“Nói cách khác… họ muốn biến Rừng Cấm thành vũ khí.”

Samara gật:

"Phần 5 sẽ là chiến đấu.

Không còn là trốn chạy nữa."

Lumi bước lại gần Chính Công, đặt bàn tay nhỏ lên vết thương trên vai anh.

Ánh sáng lam tỏa ra lần nữa.

Vết thương lành dần, như chưa từng tồn tại.

Chính Công khẽ mỉm cười.

“Cảm ơn con… Lumi.”

Chương 7: Kết thúc phần 4 - Khởi đầu cuộc chiến thật sự

Bên ngoài, Orgrim và Bigfoot đứng trước căn nhà, không còn là kẻ thù - mà là hai người bảo vệ.

Lumi đứng giữa họ, ánh sáng lam nhạt như ngôi sao.

Trước mắt họ, không chỉ là rừng.

Mà là con đường dẫn vào bóng tối, nơi Con Mắt Thứ Mười Ba đang chờ.

Rừng Cấm không còn ngủ nữa.

Và chiến tranh - đã bắt đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...