Tọa lạc ở Vương quốc Lumina, khu chung cư nơi hắn tỉnh dậy là một tòa nhà cũ kỹ, đã trải qua nhiều thế hệ sinh sống. Những căn phòng nhỏ san sát nhau dọc theo hành lang lát gạch ceramic nứt nẻ, ố vàng.
Các bức tường mốc meo, và tiếng nước nhỏ giọt tách... tách đều đều vang vọng, như lời nhắc nhở về cuộc sống chật vật của những con người thu nhập thấp.
Một tiếng hét lớn bất ngờ phá vỡ sự tĩnh mịch của không gian:
"Anh hai! Dậy mau, trời sáng rồi đấy! Anh định cho chúng ta chết đói à?!"
Trên chiếc giường tầng ọp ẹp, một chàng trai độ tuổi đôi mươi vẫn nằm bất động. Đôi mắt khẽ mở, ánh nhìn mơ hồ giữa cơn mê và thực tại. Hắn chớp mắt vài lần, bối rối như đang cố gắng giải mã xem chuyện gì đang xảy ra.
“Hở...? Gì vậy trời...? Đây là đâu...? Con bé kia là ai...? Mình đang mơ à...? Mơ kiểu gì mà sống động thế này...”
Còn chưa kịp tỉnh táo, hắn đã nhắm mắt lại, định quay lưng ngủ tiếp. Nhưng cô em gái dường như không chịu để yên. Giọng nói the thé, đầy bực bội vang lên như chuông báo động.
"Này! Anh đùa em à!? Dậy mau! Không thì hôm nay hai anh em mình nhịn đói thật đấy!"
“Rầm!”
Một cú vỗ trời giáng giáng thẳng xuống bụng hắn, khiến cả người bật dậy.
"Á—!! Gì vậy trời!? Ai đánh dữ vậy!?”
Hắn ngồi bật dậy, tay ôm bụng, mặt nhăn nhó. Ánh mắt lơ ngơ lướt về phía cô gái vừa ra đòn, bối rối không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
“Nhanh lên coi! Anh lớn rồi mà còn ngủ nướng hả? Mau thay đồ rửa mặt đi, không là em đi trước đó nha!”
Cô gái khoanh tay, chân dậm nhẹ xuống sàn, chỉ tay về phía cánh cửa nhôm đang khép hờ. Nói xong, cô quay lưng bỏ đi, để lại hắn đứng đơ như tượng đá.
\
“Ơ...? Cái quái gì đang diễn ra vậy...?”
Nguyễn Hoàng Gia Khánh i dụi mắt, lắc đầu như muốn tỉnh lại khỏi cơn say.
“Đêm qua... hình như mình chỉ uống vài lon thôi mà...? Không lẽ... say tới mức này sao? Không đúng... mùi không khí, ánh sáng, mọi thứ... quá khác...”
Hắn liếc quanh căn phòng lạ lẫm. Không gian nơi hắn đang đứng khá nhỏ, khoảng mười lăm mét vuông, sàn gạch men xám bạc màu, loang lổ vết ố. Trần nhà thấp, quạt trần cũ kỹ khẽ quay kẽo kẹt. Trên tường treo vài tấm poster cũ kỹ, góc tường có dấu vết thấm nước loang lổ.
Bên phải là chiếc tủ nhựa ba cánh màu phấn xanh đã ngả màu, bên trên đặt một chậu cây nhỏ đang vươn lá tìm nắng. Gần đó là chiếc bàn học đôi, mặt bàn phủ một lớp bụi mỏng, trên đó xếp ngay ngắn những cuốn sách dày cộm cùng chiếc đèn bàn đang tỏa ánh sáng vàng dịu. Một cốc nước nửa vơi, vài cây bút lăn lóc.
Một góc bếp nhỏ kê sát cửa ra vào, tuy khiêm tốn về diện tích nhưng đầy đủ tiện nghi: bếp ga mini, chồng bát đĩa sạch sẽ xếp trong giá, vài gói gia vị đặt gọn trên kệ. Mùi thơm thoang thoảng của nước rửa chén hòa lẫn mùi sơn cũ, tạo thành thứ mùi đặc trưng không thể nhầm lẫn.
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Hắn đưa tay nhéo mạnh vào má. Cơn đau nhói truyền đến khiến hắn giật nảy.
“Không phải mơ... Mình thật sự đang ở một nơi xa lạ.”
Hắn bật dậy, bước chân loạng choạng chạm vào nền gạch men lạnh buốt. Bàn tay bấu víu vào mép bàn, cố giữ thăng bằng. Trong đầu hắn dồn dập những câu hỏi.
Đây là đâu? Mình là ai ở đây? Và... tại sao lại có một cô gái gọi mình là anh hai?
Đối diện giường là một cánh cửa nhựa giả gỗ, bề mặt trầy xước vì thời gian. Mọi chi tiết đều lạ lẫm đến khó tin.
Không gian xung quanh quá chân thực, không giống mơ. Không giống say. Không giống bất kỳ điều gì hắn từng trải qua.
“Chuyện quái gì đang xảy ra vậy...? Mình xuyên không thật sao...?”
Câu hỏi ấy khiến cả cơ thể hắn như đông cứng lại. Hắn cúi nhìn đôi tay mình, vẫn là tay của hắn, nhưng cảm giác thì khác lạ. Cứ như hắn đã bị ném vào một thế giới mới mà không hề được báo trước.
Trong tuyệt vọng, hắn ngước nhìn trần nhà, gương mặt nhăn nhó vì hoảng sợ.
“Này... ông trời à... con chỉ mong có cuộc sống tốt hơn thôi... Ai ngờ ông cho hẳn cái combo thế giới mới luôn. Trả lại con đời cũ đi mà...”
Một giọng nói cắt ngang mạch cảm xúc ấy.
“Ê, anh đứng đó hoài làm gì thế? Em sắp xong rồi.”
Tiếng nói vang lên từ ban công cạnh gian bếp nhỏ. Cô gái người vừa gọi hắn là anh hai vẫn đang lúi húi phơi đồ. Đôi tay nhanh nhẹn, ánh nắng nhạt buổi sáng hắt qua khung cửa sổ khiến gương mặt cô trở nên nổi bật một cách lạ kỳ.
Câu nói ấy như một cái kéo cắt đứt tấm màn hoang mang phủ lấy tâm trí hắn. Lúc này, hắn mới thực sự nhìn kỹ cô gái ấy.
Dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ dưới ánh nắng sớm, đôi mắt to tròn với lòng đen ánh nâu hiện lên trong veo như mặt nước mùa thu. Từng nét sắc sảo nổi bật: đôi lông mày cong vút, sắc nét như được vẽ bằng tay nghệ sĩ, sống mũi cao thanh thoát, vừa vặn với tổng thể gương mặt cân đối. Tất cả tạo nên một vẻ đẹp tự nhiên, dịu dàng mà rực rỡ, vừa gần gũi vừa khó quên.
Nhưng kỳ lạ thay, giờ đây hắn mới nhận ra cô bé ấy xinh đẹp đến bất ngờ.
“Chết tiệc... không chỉ xuyên không, mà còn sống cùng một mỹ nhân ư?”
Thôi kệ, trước mắt cứ lấy quần áo xuống nhà vệ sinh cái đã, không lại bị càm ràm thêm. Mà chắc đồ thường để trong tủ đúng không ta?
Hắn bước tới tủ quần áo, mở cánh bên phải. Một chút may mắn chợt lóe lên bên trong đúng là đồ dành cho nam. Tuy nhiên, phần lớn quần áo đã cũ, vài bộ thậm chí còn rách sờn, trông khá tội nghiệp.
Ánh mắt hắn dừng lại trên một chiếc áo khoác màu xám pha đen, có mũ trùm “hoodie” đính kèm. Chất liệu áo nhẹ và mát, vừa đủ giữ ấm trong tiết trời se lạnh. Đường khoá kéo ở giữa lấp lánh dưới ánh sáng lờ mờ, như một lời mời gọi. Không chần chừ, hắn vươn tay lấy chiếc áo và một bộ đồ mặc thường này.
Lấy xong, Khánh vừa đi ra đến cửa phòng thì bắt đầu tìm đường đến nhà vệ sinh. Nhưng lúc vừa định bước đi thì một giọng nói bình thản, pha chút tò mò vang lên kéo hắn khựng lại.
“Này, anh tính đi mà không lấy bàn trải với cái ly à?”
Hồn vía hắn bay vèo lên mây, miệng lắp bắp, phun ra một câu đại khái:
“À… ờ, chắc… chắc nó để trên bếp ha?”
Cô em hắn liếc nhìn, mặt vẫn thờ ơ đáp.
“Ừ, mà sao nay anh lú vậy? Đêm qua gặp ác mộng hả?”
“Ui, không có gì đâu bù ngủ tí thôi”
Xong xuôi, hắn chuồn lẹ ra cửa rồi đóng sập lại như sợ bị gọi thêm lần nữa. Rồi bắt đầu đi tìm nhà vệ sinh.
Trời ơi… giờ mới không biết nhà vệ sinh ở đâu. Thường thì mấy chỗ này hay để dưới lầu… Thôi, đi thử coi sao.
Nghĩ vậy, hắn từ tốn bước xuống cầu thang. Vừa đi, hắn mới để ý nơi này có vẻ đã khá cũ kỹ, mang nét gì đó lâu đời, hơi bụi thời gian.
Thiệt tình luôn… Này này ông trời ơi! Con ước gì chỉ có một cuộc sống bình thường, yên ổn thôi mà sao lại văng con vô cái chỗ xập xệ thế này chứ? Chưa hết đâu, giờ còn không biết gia đình ở đây ra sao, cái thế giới này thế nào, thậm chí bản thân mình là ai luôn! Quá mệt. Con chỉ cầu nguyện nhẹ một cái thôi mà ông tặng hẳn… “combo”, đã vậy còn là combo cùi bắp nhất nữa chứ!
Nãy giờ hắn vừa lầm bầm trách đời, vừa lê từng bước xuống cầu thang như kẻ mất phương hướng. Vậy mà không biết từ khi nào, hắn đã đứng trước cửa nhà vệ sinh.
Hắn khựng lại, chớp mắt mấy cái.
“Ủa… tới rồi hả?”
Nhìn cánh cửa cũ kỹ trước mặt, hắn có chút ngỡ ngàng, như thể vũ trụ ít ra cũng còn thương hắn được một chút. Không cần bản đồ, không cần GPS, không cần hỏi ai vậy mà vẫn tìm được nhà vệ sinh. Một chiến thắng nhỏ nhoi giữa chuỗi ngày xui xẻo.
Hắn thở ra một hơi, tay đưa lên nắm lấy tay cầm cửa, trong đầu vẫn còn làu bàu.
"Chắc ông trời thấy thương quá nên chỉ đúng một điểm đến..."
Hắn vừa nghĩ vừa đưa tay mở cửa, lòng thầm cảm ơn số phận một cách miễn cưỡng.
"À không… khoan đã…"
Mắt hắn mở to, chân lùi lại một bước.
"Đùa nhau hả? Cái này mà là nhà vệ sinh á?"
Trước mặt hắn là một căn phòng tối om, tường bong tróc, gạch lát sàn sứt mẻ, còn cái mùi thì… không tài nào mô tả nổi bằng từ ngữ lịch sự. Nếu đây là nhà vệ sinh thì chắc cũng là phiên bản bị... thế giới lãng quên.
“Thôi bỏ đi, cố làm nhanh chút rồi đi ra vậy”
Nói rồi hắn đi đến cái bồn rửa mặt màu trắng đã ố vàng rồi nhìn lên cái gương tròn có vài chỗ không còn nguyên còn bị đóng một lớp bụi mờ. Nhưng vẫn có thể nhìn được người đối diện nó là ai.
Ôi! Đây là mình ư?!
Hình ảnh phản chiếu trong đó là một khuôn mặt quen mà lạ. Đó là hắn, nhưng lại không phải là hắn. Khuôn mặt ấy mang những đường nét bình dị nhưng hài hòa một cách đáng ngạc nhiên: đôi mắt đen sâu thẳm, chiếc mũi thẳng cân đối, và làn da rám nắng tạo cảm giác vừa mạnh mẽ vừa gần gũi. Một vài vệt tàn nhang nhàn nhạt trên gò má càng khiến khuôn mặt ấy thêm phần chân thực.
"Đây là... mình sao?"
Khánh lẩm bẩm, đôi tay run rẩy vươn lên chạm vào mặt. Hắn vuốt qua mũi, môi, rồi mái tóc cắt gọn gàng của mình, như để chắc chắn rằng cảm giác mà hắn chạm vào là thật. Hắn cúi sát hơn vào gương, đôi mắt nhìn chằm chằm vào từng chi tiết trên khuôn mặt mình.
Không lâu sau, một nụ cười dần xuất hiện trên môi hắn.
Hahaha! Trời ơi, mình không tin được! Cái nhan sắc này còn tốt hơn cả lúc ở Trái Đất! Không phải xuất sắc, nhưng thế này là quá đủ rồi! Ít ra không còn bị gọi là xấu thảm hại nữa!
À thôi thôi được rồi bắt đầu làm thôi không lại bị cằn nhằn.
Một cơn đau đột ngột ập đến như thể ai đó dùng búa tạ nện thẳng vào giữa trán. Khánh gào khẽ, bàn tay run rẩy ôm lấy thái dương, thân hình loạng choạng ngã quỵ xuống nền gạch lạnh buốt. Từng mạch máu trong đầu căng lên như dây đàn, tưởng chừng chỉ cần một nhịp tim nữa thôi là tất cả sẽ nổ tung.
“Chuyện… quái gì thế này…?” hắn rít qua kẽ răng, mồ hôi tuôn ra ướt đẫm cả cổ áo, thị giác nhoà đi giữa cơn choáng váng dữ dội.
Rồi… mọi thứ tắt lịm. Không gian trước mắt tan ra thành một màu xám đục mờ ảo. Giữa màn sương, một luồng sáng dịu nhẹ chợt lóe lên và từ đó, ký ức bắt đầu chảy về, như một cuộn phim tua ngược.
Một căn nhà nhỏ vùng ven, tường quét vôi xanh đã bong tróc, mái tôn lợp tạm rung lên trong gió. Trên chiếc bàn gỗ cũ trong góc phòng, một cô bé chừng bảy tuổi với mái tóc buộc lệch đang hí hoáy tô màu.
“Anh Khôi, em vẽ con mèo nè! Giống không?” cô bé chìa ra tờ giấy nhăn nhúm, trên đó là hình một con vật với đôi mắt to tròn và bộ lông rối tung.
“Giống mèo bị sét đánh thì có!” cậu bé ngồi gần đó bật cười, đưa tay xoa đầu cô, rồi kéo cô bé vào lòng trêu chọc. Cả hai cười vang, giòn tan giữa căn phòng đơn sơ, như thể thế giới bên ngoài không còn tồn tại.
Ánh sáng chuyển. Một đêm khuya, trong căn phòng học chật hẹp, ánh đèn bàn vàng vọt hắt lên gương mặt nghiêm nghị của cậu bé. Trang sách mở rộng, chữ chi chít. Tiếng xe chạy ngoài xa, tiếng chó sủa mơ hồ.
“Mình phải đậu Lumina… Mình phải thoát khỏi đây… vì mẹ, vì Nhi.”
Cậu nghiến răng, mắt không rời khỏi những dòng chữ, tay vẫn đều đặn ghi chép trong khi cơn buồn ngủ rũ xuống mi mắt.
Chuyển cảnh đến một bệnh viện tĩnh mịch, tường trắng, ánh đèn mờ và tiếng máy monitor kêu “tít” đều đều. Người phụ nữ trên giường bệnh gầy rộc, da tái nhợt, tóc rụng lưa thưa. Bàn tay bà lạnh và yếu, nhưng vẫn cố gắng nắm lấy tay cậu bé đang quỳ bên giường.
“Con… phải thay mẹ… chăm sóc em… nhé…”
Mắt bà dần khép lại. Căn phòng chìm trong im lặng.
Rồi đến cảnh người cha quay lưng bước đi, chiếc ba lô sờn màu đeo sau lưng. Ông không quay đầu lại, chỉ ném xuống một câu hững hờ
“Cha sẽ gửi tiền. Tự lo lấy.”
Cậu bé chỉ đứng đó, nắm tay em gái, không khóc, không nói gì.
Cuối cùng, một chiều mưa nặng hạt, bầu trời xám xịt đổ xuống khu phố nghèo như sắp vỡ. Trên hiên nhà cũ, cô bé Nhi mặc đồng phục ướt sũng, ôm chặt chiếc cặp rách, đôi mắt sưng đỏ ngước nhìn anh trai.
“Anh đừng bỏ em nha… Em chỉ còn mỗi anh thôi…”
Tiếng nói ấy nghẹn lại trong mưa. Gió lùa qua hiên, lạnh buốt.
Tất cả cảm xúc như tình thân, đau thương, nỗi sợ, khát vọng – như lũ dữ tràn qua tâm trí hắn. Hắn bật thở dốc, mồ hôi ướt lưng, tim đập dồn dập như vừa bơi qua một kiếp người.
Ánh sáng trong ký ức tan biến. Trở lại căn phòng hiện tại.
Một trần nhà trắng xám, tróc sơn. Mùi thuốc sát trùng thoang thoảng. Tấm ga giường cũ kỹ, hơi ẩm vẫn còn đọng dưới lưng hắn.
Chaporia
Bình Luận (0)