'Sự thật hiếm khi nào thuần khiết và chẳng bao giờ đơn giản.'
Bố mẹ bọn tôi luôn tất bật với công chuyện suốt ngày, nên gần như chỉ có hai anh em ở nhà. Việc dựa vào chăm sóc từ lâu đã trở thành thói quen của cả hai.
Tôi nghĩ với cái đà này tôi có thể trở thành người vợ nội trợ số một thế giới. Nếu như giải đấu như vậy tồn tại.
Đơn giản vì, tôi luôn phải để ý đến ông anh ngốc mà.
...Có lẽ như thế, nhỉ?
Như mọi ngày sau khi hoàn thành bữa sáng, tôi cất bước lên tầng gọi ông anh mình xuống nhà.
Ngày trước anh ấy thường sẽ chủ động dậy rất sớm và chuẩn bị bữa ăn sáng cho cả hai. Nhưng gần đây tần suất của nó bất chợt và không bao giờ duy trì hơn một lần trong tháng.
Thậm chí nếu như tôi không cố ý gọi, việc cúp học là điều hiển nhiên.
Một con sâu lười đang ủ mình trong kén.
"Anh hai dậy đi đến giờ ăn sáng rồi."
"Anh sẽ lại muộn học đấy."
Tôi đẩy cửa phòng ra, căn phòng đơn điệu đến mức buồn cười. Thứ duy nhất tô điểm cho màu trắng của nó là kệ sách đầy tiểu thuyết đa thể loại. Từ trinh thám, phiêu lưu, vũ trụ, tình cảm học đường tới siêu nhiên...
Tôi luôn choáng ngợp với nó mỗi khi bước vào. Bố tôi nói đọc nhiều sách thì tốt thôi. Tôi cũng nghĩ vậy, nhưng ông anh tôi điểm có bao giờ quá 70 đâu? Mà đấy còn là giới hạn cao nhất nữa.
Nhưng điều kỳ quái nhất là tại sao ông ấy cứ phải để gương đối diện giường?
Căn phòng có diện tích không quá rộng, với chiếc giường được đặt cạnh tường vỏn vẹn mét bảy. Bên cạnh đầu giường vài bước chân là bàn học, tủ sách thì nằm chễm trệ ở góc tường sâu bên phải. Ở phía trước có một khoảng nhỏ để tivi và vài đĩa trò chơi cũng như là đầu đĩa đang nối với tay cầm.
A, tôi đang luyên thuyên gì thế này? Mục đích của mình lên đây là đánh thức anh hai cơ mà.
Nói đoạn, dùng hết năng lượng nội tại của cơ thể nhỏ nhắn này. Tôi nhanh chân tiến lại gần giường và.
Bốp !
*
"Trường anh sắp tổ chức lễ hội rồi nhỉ?"
"Ừ."
"Em đến được không? Năm ngoái vì bận ôn thi vào cao trung nên em không qua được."
"Nhưng... chúng ta cùng trường mà nhỉ. Em đến với tư cách bạn gái anh nhé."
Tôi nhấn nhá cao giọng để khiến câu nói này khoác lên được màu sắc vui vẻ.
Nghĩ đến tương lai sau này, tôi thật không dám tưởng tượng cảnh chọn đúng ông chồng ít nói.
Cái này gọi là chìa khoá vàng trong giao tiếp sao? Thế sao cái lỗ không mở vậy!
"Em không phải lo hoạt động của lớp à?"
Ồ cuối cùng cũng mở được chốt rồi.
"Lớp em diễn kịch mà em trong đội hoá trang nên em nghĩ mình có thể dành thời gian qua lớp anh được."
"Ừm."
Cảm nhận bầu không khí đang dần chìm xuống, tôi nhanh chóng mở lời để thúc ép câu chuyện.
"Anh dành thời gian đến xem đi, kịch bản hay lắm. Năm anh em siêu nhân đấy."
Tôi vừa nói vừa tạo dáng siêu nhần, ừm...mặt cúi xuống và hai tay chéo sang bên đúng không ta?
"Cái gì?"
Oa lâu lắm rồi mới thấy biểu cảm này trên khuôn mặt ông anh tôi, tôi không thể dấu nổi sự vui sướng này. Hay nhanh tay chụp một tấm ha?
"Em...ăn bánh dâu à."
"Ể."
"À...vâng."
Tôi ngập ngừng quan sát thái độ anh minh, khi hỏi câu đấy. Thái độ có vẻ khang khác trong ngữ điệu.
Cũng có vẻ tôi nhầm chăng?
Ngẫm nghĩ một chút, tôi quyết định nói ra những điều mình đang nghĩ.
"Bánh này em được bạn giới thiệu nên hôm qua mới mua về. Ăn ngon lắm...anh thử nhé?"
Trời dù tôi trút hết dũng khí ra để yêu cầu, cái việc ngập ngừng khi nói làm tôi thấy thật buồn nôn.
Cầm lấy cốc cà phê đen còn sót lại, anh ấy đưa lên miệng như để che dấu suy nghĩ gì đó.
"Không, anh không thích ăn đồ ngọt."
Mắt anh ấy không nhìn vào tôi khi trả lời, chắc vì anh ấy muốn thúc ép câu chuyện này kết thúc.
"À, vâng."
Tôi trả lời, giọng nhẹ nhàng nhưng không che giấu nỗi hậm hực trong đấy, cứ thế cho đến giờ đi học. Hai anh em chúng tôi kết thúc bữa ăn trong im lặng.
*
"Anh đi cẩn thận."
Đáp lại tôi chỉ là cái vẫy tay đơn giản.
Ha mình cũng phải đến trường thôi, thân là lớp phó học tập tôi là một trong những học sinh tiêu biểu phải làm gương cho lớp.
'Trong trường học nếu xét về học lực chưa chắc lớp trưởng là cao nhất, nhưng là người quản lý tốt nhất. Em nên nhớ rằng áp lực của thứ mình giỏi nhất chính là áp lực con của sự kỳ vọng.'
Em biết rồi, ông anh ngốc.
Ngao ngán số phận mình nhưng tôi vẫn chịu cảnh chạy thật nhanh ra ga tàu.
Chaporia
Bình Luận (0)