Bukatsu wa Furukusai! - Câu lạc bộ học đường đã quá lỗi thời!/Chapter 2: Chương A: "Câu lạc bộ học đường đã quá lỗi thời!"Chapter 2: C. A: "Câu lạc bộ học đường đã quá lỗi thời!"
20px

I.

Một ngày mùa hạ với cái nắng chói chang, Chibana Keika nói như vậy.

Câu nói của cô ấy phá vỡ đi sự yên lặng ngắn ngủi tại căn phòng câu lạc bộ trong gang tấc.

Vì cái oi bức ngột ngạt đến độ bí bách của thời tiết, tôi cảm thấy bản thân mình không có đủ sức lực để mở miệng trả lời.

‘Chán chẳng buồn nói’ ư? Không phải, tôi đang trong tình trạng ‘Quá mệt để nói’ mới đúng.

Tuy nhiên, không phải lúc nào ‘im lặng cũng là vàng’, nhất là khi Chibana đang ngồi đối diện cùng với hai mắt nhìn về phía tôi. Còn tôi thì, bằng một cách nào đó, vô tình ngước mặt lên sau khi rời khỏi trang sách.

Mặt đối mặt, mắt chạm mắt. 15 giây là thời gian tối đa cho một câu hỏi khi về đích. Chẳng có cách nào để tôi biết chiếc đồng hồ đếm ngược đã về 0 hay chưa, tôi không có câu trả lời, nhưng chí ít thì tôi cũng nên đáp lại gì đó.

Vì thế, tôi hỏi lại mà không buồn lên cao giọng ở cuối câu.

“Ý cậu là sao?”

Trái ngược với dự tính của tôi, lời đáp hời hợt này dường như đã bật chiếc công tắc của Chibana lên.

Vẻ mặt của cô ấy, rõ ràng là chỉ đợi một người bất kỳ lên tiếng.

“Nghe này Engawa, có thể cái môtip câu lạc bộ này đã nổi vào thập kỉ trước. Chúng ta có thể kể đến như ‘Tôi không có nhiều bạn’, ‘Câu lạc bộ giỏi và sành sỏi’, ‘Câu lạc bộ văn học của tôi không thể nào có b….’ vân vân và mây mây. Đúng là có rất nhiều bộ thành công trong số đó, nhưng không phải thể loại này đã thoái trào từ lâu rồi à? Tự dưng tác giả lại chọn một thể loại cũ rích như thế thì không phải quá nguy hiểm sao? Còn gì để mà khai thác nữa chứ?”

Chibana liến thoắng một tràng dài trong khi chỉ tay vào cuốn sách cô ấy đặt lên bàn lúc nãy.

“Nói một thể loại là cũ rích thì có hơi…” Tôi mở miệng theo phản xạ mà chưa kịp dành ra một phút nghĩ ngợi.

“Engawa nói đúng đó, Keika. Không phải một nhân vật hay trang bị nào cũng thành ‘outmeta’ mãi mãi đâu, đến lúc thích hợp thì chúng hoàn toàn có thể thành ‘meta’ lần nữa đấy.”

Bất thình lình, Fujisaki Eri nói chen vào. Vẻ sôi nổi của cô ấy là tích cực cho một cuộc thảo luận, nhưng mà, lập luận của cô ấy hình như không liên quan cho lắm.

Do đó, tôi quyết định bỏ vấn đề của Fujisaki sang một bên để tập trung vào chủ đề của Chibana. Đúng thứ tự là điều rất quan trọng, đặc biệt là khi xếp hàng, vì ‘người đến sớm sẽ được phục vụ trước’ mà.

“Cậu có thể nói rõ hơn là chúng cũ rích ở chỗ nào được không?”

Tôi cẩn thận hỏi lại.

Mặc dù khi tranh luận, điều cốt yếu là phải phản biện được người khác, nhưng tôi thấy có nhiều người cố tình đưa ra luận điểm quá rộng hoặc đa nghĩa. Nó giống như một cái bẫy đối với người phản biện, khi họ đưa ra lời bình, thì kẻ kia lại bảo là ‘không, tôi không có ý như vậy, bạn hiểu sai ý của tôi rồi’.

Thế nên, tốt nhất là đừng đi phản biện luận điểm, hãy đi phản biện lý lẽ thôi.

“Được rồi, vậy thì chúng ta hãy cùng làm sáng tỏ điều đó nào!” Chibana hào hứng hô lên một cách cường điệu.

“Kohaku!”

Phản ứng lại với câu nói của Chibana, Uehara Kohaku thuần thục lấy ra một mảnh giấy và chiếc bút bi từ cặp.

‘Thuần thục’ đến mức không một động tác thừa. Chín mươi chín điểm. Trừ một điểm vì cô ấy đã vạch một đường để kiểm tra xem bút bi còn mực hay không. ‘BU…KA…KU…SAI…’ Uehara bắt đầu viết. Hử, không không, đừng có rút gọn bằng cách bỏ hết động từ như thế chứ. ‘Câu lạc bộ lỗi thời.’ á? Nó thay đổi luôn ngữ nghĩa rồi còn đâu. Nguyên văn là ‘Câu lạc bộ học đường đã quá lỗi thời’ cơ mà, nó hàm ý rằng tất cả chúng đều lỗi thời chứ không phải chỉ có một cái…

Mặc kệ tôi cố tình tỏ ra kỹ tính, không để tâm đến điều đó, lúc này, Chibana đã cất lời.

“Đầu tiên, thể loại này gần như đã tuyệt chủng! Nó đã từng rất phổ biến, nhưng giờ thì chẳng còn mấy đầu sách được viết theo hướng ấy.”

Chibana giơ ngón trỏ lên, dõng dạc nêu lập luận đầu tiên. Cùng lúc, Uehara lấy bút bi hí hoáy ghi chép vào tờ giấy.

“Về mặt nào đó, tớ cho là cậu đúng về chuyện này--” Tôi vừa nói vừa lấy tay vân vê cằm.

“Tớ đã từng đọc rất nhiều sách về chủ đề câu lạc bộ lúc trước, nhưng cũng đã từ lâu rồi. Đúng là hiện tại tớ không đọc những quyển khai thác theo chủ đề này thật. Không biết là do tớ, hay thực sự thể loại này đang trở nên khan hiếm hơn so với trước nữa…”

Tôi theo bản năng mà gật gù, biểu thị một sự đồng tình nhất định.

Uehara cũng hướng mắt vô định vào khoảng không, giống như cô ấy cũng đang hồi tưởng lại những tác phẩm bản thân đã đọc.

Fujisaki thì lại đang chăm chú vào điện thoại, có vẻ đang không mấy để tâm.

“Nếu như khai thác theo hướng câu lạc bộ là chủ đạo, thì có lẽ là như vậy thật. Nhưng vẫn còn nhiều tác phẩm xem các câu lạc bộ như một bàn đạp cho các sự kiện tiếp theo trong truyện mà. Hoặc là đối với mấy quyển truyện tranh về thể thao mà tớ hay đọc, chẳng phải nhân vật chính bắt buộc phải tham gia câu lạc bộ thể thao của trường còn gì? Các câu lạc bộ rất quan trọng đấy cho sự phát triển của nhân vật đấy!”

“Cậu nghĩ vậy ư?”

Tôi buột miệng tỏ vẻ nghi hoặc, chỉ để nhận ra không biết từ lúc nào Aikawa Meiko đã tham gia vào cuộc trò chuyện.

Mà, những lời của cô ấy cũng có phần đúng, trong những cuốn truyện về đá banh hồi trước tôi đọc, nhân vật chính đều gia nhập câu lạc bộ đá banh của trường.

Quả là một lý lẽ thuyết phục.

“Rất tiếc, Aikawa.” Chibana lắc ngón trỏ mà cô ấy giơ lên ban nãy trong khi tỏ ra tự tin một cách kì lạ.

“Cái mà tớ đề cập ở đây là thể loại câu lạc bộ đời thường kìa, thể loại nam chính tham gia vào câu lạc bộ văn học, câu lạc bộ game, hoặc là câu lạc bộ thư pháp ấy. Đương nhiên không thể thiếu yếu tố tình cảm hài hước trong đó.”

“Nếu ý cậu là thế…” Aikawa trầm xuống rồi chìm vào suy tư.

Hầy, một ví dụ hoàn hảo cho cái luận điểm không rõ ràng mà tôi nói khi nãy.

Sau một lúc suy nghĩ, Aikawa chậm rãi nói tiếp.

“…thì tớ cũng thấy cậu nói đúng.”

“Đúng phải không nào?”

Chibana cười hớn hở.

“Còn ai có ý kiến gì nữa khôngg?”

Cô ấy kéo dài câu hỏi một cách không cần thiết, nhưng lại phù hợp với tâm trạng của cô ấy hiện giờ.

Chibana lần lượt rảo mắt nhìn từng người xung quanh.

Không có thêm bất cứ ý kiến nào được nêu lên. Tôi và những thành viên khác đều im lặng. Đến khi ánh nhìn của cô ấy giao với tôi, tôi chỉ đơn thuần đáp lại bằng một cái lắc đầu nhẹ.

Nhiều thành viên không phản biện như vậy, có lẽ là do chúng tôi đều thấy những gì cô ấy nói là hợp lý.

“Vậy, tất cả đều nhất trí nhé!”

Vẫn với giọng hồ hởi, Chibana một lần nữa hô lên.

“Chúng ta cùng đi tiếp nào.”

Vào cái tiết trời khắc nghiệt như vậy mà cô ấy vẫn còn nhiều năng lượng thế nhỉ? Đáng ngưỡng mộ quá…

Trong khi tôi còn đang thầm cảm thán, Uehara lặng lẽ đánh dấu tích vào tờ giấy.

“Tiếp theo, đâu là điểm hạn chế của thể loại này?”

Chibana tiếp tục chủ đề, và Uehara tiếp tục ghi chú.

“Ồ? Đã có cánh tay giơ lên. Nào, xin mời Yuki.”

Nghe thấy tên mình được nêu lên, Kawabata Yuki đứng dậy.

“Có một điểm tớ không thích ở thể loại này, đó là cách giới thiệu thành viên của câu lạc bộ quá thiếu tự nhiên. Tại sao nhân vật chính lại phải giới thiệu một cách gượng ép các thành viên khác trong khi mọi người đã sinh hoạt cùng câu lạc bộ một thời gian dài chứ? Sao lại phải làm giống như câu chuyện bây giờ mới bắt đầu thế?”

Như thể cảm thấy phấn chấn bởi nguồn năng lượng dồi dào của Chibana, Kawabata cũng tuôn một hơi dài không ngừng nghỉ.

“Một ý kiến hay. Rất tốt, Yuki!”

Chibana vỗ tay khen ngợi.

“Nhưng nó khó hình dung quá, nếu có ai đó đưa ra ví dụ cụ thể thì chúng ta sẽ dễ hình dung hơn. Nào, Engawa.”

“Ơ? Tớ á?”

Bị gọi một cách bất ngờ, tôi ngơ ngác trong chốc lát.

“Hãy tưởng tượng bản thân là nhân vật chính trong một câu chuyện và nêu suy nghĩ của cậu nào!”

“Ừ-Ừmm…”

Tôi gật đầu nhẹ tỏ ý chấp nhận thử thách.

Để xem nào, nếu tôi là nhân vật chính à…

Sau khi suy nghĩ một hồi, tôi quyết định mở miệng.

“Tôi là Engawa Hiroki, học sinh lớp B năm hai cao trung. Cuộc sống học đường của tôi không có nhiều điều đặc biệt, vì vậy, tôi thường dành phần lớn thời gian ngoài giờ học của mình để sinh hoạt cùng câu lạc bộ.

Ở đây có Chibana Keika, bạn học cùng lớp với tôi. Chibana có mái tóc màu bạch kim được tết thành hai bím xõa về phía trước và đôi mắt màu xanh biếc. Cô ấy rất năng động và hăng hái tham gia nhiều hoạt động của trường lớp.

Fujisaki Eri, học lớp 11-E. Mái tóc màu vàng hoe của cô ấy thường xuyên được cột gọn lên cao. Fujisaki chơi game rất giỏi và là top server trong một vài game mà cô ấy chơi. Cô ấy cũng học rất tốt và luôn đạt kết quả cao trong các kì thi.

Aikawa Meiko, học lớp 11-C. Mái tóc màu nâu nhạt của cô ấy được cột thành hai bím. Ngoài câu lạc bộ của chúng tôi, cô ấy còn tham gia câu lạc bộ cầu lông của trường và là một thành viên nổi bật ở đó nữa.

Uehara Kohaku, lớp 10-A. Em ấy mới tham gia câu lạc bộ gần đây. Mặc dù kém chúng tôi một tuổi và chỉ vừa mới gia nhập câu lạc bộ, nhưng Uehara đã nhanh chóng hòa nhập với các thành viên còn lại.

Kawabata Yuki, lớp 11-D. Là thành viên kiêm phó chủ tịch câu lạc bộ, cô ấy thường xuyên đảm nhiệm các dự án của câu lạc bộ chúng tôi mỗi khi có sự kiện.

Makino Aoi, lớp 11-A. Cô ấy có ngoại hình nổi bật và…”

Nói đến đây, tôi chợt cảm thấy không ổn.

Cái gì không ổn?

Là phản ứng của độc giả khi đọc tác phẩm. Nói cách khác, là ánh mắt của những thành viên khác trong câu lạc bộ.

Vì thế, tôi ngừng lại.

“Vâng? Xin mời phản biện.”

Tôi cúi đầu nhẹ, một tay áp lên ngực tỏ vẻ trang trọng.

Màn nhận xét của độc giả bắt đầu.

“Nghe như kiểu đặc điểm nhận dạng của đồ vật ấy nhỉ?” Chibana nghiêng đầu.

“Đúng thật là có hơi khó chịu khi nghe người khác tóm gọn lại bản thân mình trong một vài câu nhận xét.” Fujisaki châm chọc.

“Em không biết tại sao nhưng nghe nó gượng gượng kiểu gì ấy.” Ueharu bối rối.

“Cái này không giống giọng văn của tác giả đâu. Có thể cậu giỏi bình phẩm về một cuốn sách, nhưng dường như không hợp làm một tác giả lắm nhỉ?” Aikawa an ủi.

“Tớ chỉ hơi băn khoăn là tại sao càng về sau các câu giới thiệu lại càng ngắn…” Kawabata tò mò.

Ồ, cơn mưa phản hồi này là đáng quý lắm đấy. Điều này cũng đúng với dự đoán của tôi. Có thể lời nhận xét của độc giả là công kích đối với người khác, tuy nhiên, đối với tôi thì chúng lại mang đến những điều tích cực. Ít nhất thì còn có người phản hồi chăng?

Ở phía góc của căn phòng, Makino Aoi nhíu mày nhìn tôi.

“Tại sao cậu nhận xét về ngoại hình của tớ rồi đột ngột dừng lại thế?”

“Ừ nhỉ, cậu nói thì tớ mới để ý. Khi về cuối thì lời giới thiệu của Engawa về ngoại hình của nhân vật càng ít đi, rồi thì biến mất hẳn luôn. Tại sao thế? Nếu cậu không miêu tả kĩ càng thì người đọc sẽ chẳng thể hình dung được nhân vật đâu.”

Trước ánh mắt tò mò của Aikawa, tôi bèn trả lời thật thà.

“Tại tớ nghĩ, cứ để họa sĩ minh họa lo phần đó. Nếu miêu tả quá nhiều thì sẽ bị lặp lại mất. Đằng nào thì độc giả cũng đâu có nhớ ngoại hình nhân vật cho đến khi nhìn ảnh minh họa, phải không?”

“Cậu nói cũng có lý…”

Dường như thỏa mãn với câu trả lời của tôi, Aikawa gật đầu lên xuống nhè nhẹ. Ở phía sau, Makino cũng làm động tác tương tự.

Không biết từ đâu trồi lên, Tsuchiya cất lời.

“Thế bất nào ông lại tường thuật câu chuyện như một dàn harem của ông thế hả! Gì đây? Môtip nhân vật chính không có nhiều bạn bè à?”

“Ít nhất cũng phải cho tụi tôi một câu giới thiệu chứ?”

Sakai hùa theo.

Cắm đầu túm tụm lại chơi game mà cũng nghe được luôn hả?

Trong một góc khác của căn phòng, Tsuchiya Homura, Sakai Eiji, Watabane Takumi và Takahashi Kiyoshi đang hì hục chơi một tựa game ‘co-op’ 4 người.

“Đâu có, tôi nhìn một lượt vòng quanh mà, ai bảo các ông ngồi cuối phòng chơi game làm gì?”

Tôi chỉ đành bất lực phân bua, không có chuyện ‘anh em cây khế’ gì ở đây đâu. Tôi nào có phải người như thế.

“Kệ họ đi, nói vậy thôi chứ đằng đó không hề tập trung đâu.”

Quả đúng như lời của Chibana, khi tôi quay lại nhìn, bốn tên đó đã quay trở lại màn hình điện thoại.

“Lên!” Watabane la lớn, “Đợi một chút!” Takahashi đáp lại hối hả, nhưng tôi đã không còn chú ý tới chúng nữa.

Âm thanh từ bên đó đến tai tôi đã trở nên xì xào như tiếng ồn trong lớp học. Rất to, nhưng không thể nào nghe rõ.

“Cậu thấy sao, Engawa?”

Tiếng gọi của Chibana kéo tôi về cuộc trò chuyện.

“Cái gì sao cơ?”

Thấy vẻ mặt lơ đễnh của tôi, cô ấy liền nhắc lại.

“Cậu thấy sao khi tự mình giới thiệu nhân vật?”

À, là chuyện đấy hả.

Tôi ngẫm nghĩ một lúc rồi trả lời.

“Nó…ừm----, hơi dài. Đến đoạn Makino là tớ hết hơi luôn rồi. Nhân vật chính phải giới thiệu từng ấy người thì thật quá cực khổ mà.”

“Tại sao đến tớ thì cậu lại hết hơi cơ chứ?”

Makino lẩm bẩm.

Thế tại sao cậu ngồi ở góc phòng mà vẫn nghe rõ phần thảo luận chứ. Tai cậu thính quá đấy. Mặc dù tôi thì cũng chẳng có tư cách mà phán xét cô ấy.

“Có vẻ cậu đã đi đúng hướng rồi đó. Cậu tuyệt thật.”

Chibana buông lời khen ngợi.

Bất kỳ lời khen nào cũng làm người ta hạnh phúc, tôi cũng không phải ngoại lệ.

“Để nhân vật chính giới thiệu một lượt toàn bộ là bất khả thi. Trên thực tế, câu lạc bộ chúng ta có gần hai mươi người, chẳng thể nào giới thiệu được chừng đó nhân vật. Mỗi người một phần tư trang giấy, vậy thì chúng ta phải mất đến năm trang chỉ để giới thiệu nhân vật ư? Không thể nào!”

Nghe Chibana nói, mọi người đều gật gù tán đồng.

“Thế theo cậu, giải pháp cho những câu lạc bộ nhiều thành viên là gì?”

Cô ấy tiếp tục hỏi tôi. Vô hình chung, tôi cảm tưởng các ánh mắt đang đổ về phía mình, nên bất giác cảm thấy do dự.

“Tớ không chắc nữa…”

Tôi vân vê hai đầu ngón tay.

“…có thể là cứ để các nhân vật xuất hiện một cách tự nhiên trong thường nhật của họ. Tại vì đằng nào cũng không thể giới thiệu hết, vậy tại sao không chỉ nêu mỗi tên của họ cho nhanh. Tính cách của nhân vật kiểu gì chả được bộc lộ sau này.”

“Oa? Thật là một ý tưởng táo bạo!”

Chibana không ngần ngại đưa ra lời khen. Sao cứ cảm giác như tôi đang thuyết trình trước hội đồng đánh giá thế này.

“Cậu có nghĩ như thế không, Yuki?”

Kawabata im lặng gật đầu.

Ha, lại trùng khớp một lần nữa sao?

Tôi run lên vì phấn khích.

Kế bên tôi, Uehara dè dặt lên tiếng.

“N-Nhưng không phải như thế thì quá khó để độc giả theo dõi ạ? Ý em là, số lượng nhân vật quá lớn sẽ làm người đọc khó ghi nhớ ấy.”

“Nice counter.”

Fujisaki giơ ngón cái về phía Uehara, dù đôi mắt vẫn không rời khỏi chiếc điện thoại.

“Cái đó thì, không phải nên để người đọc tự nhớ sao? Họ mới là người theo dõi câu chuyện của chúng ta mà. Ít nhất thì họ cũng nên nhớ đặc điểm của từng nhân vật chứ. Tính cách của nhân vật đều đã được thể hiện một chút rồi mà.”

Aikawa nói nhẹ bẫng.

Ôi trời, cậu sẽ là tác giả độc ác nhất thế giới đấy trong tương lai đấy, Aikawa.

Tất cả chúng tôi đều dùng ánh mắt bất lực nhìn cô ấy.

“Tiếp nào!” Chibana đằng hắng giọng. “Còn ai tìm được điểm hạn chế khác không?”

Từ góc của căn phòng, giọng nói thanh mảnh vang lên.

“Hoạt động câu lạc bộ của họ có vấn đề.”

“Ồ, cậu làm ơn giải thích rõ hơn được không, Makino.”

“Được thôi.” Makino gập cuốn sách cô ấy đang đọc lại rồi tiếp tục. “Nhiều tác phẩm lấy tên câu lạc bộ là ‘văn học’ hoặc ‘thư pháp’, nhưng chẳng có hoạt động nào của họ là về những thứ đó cả. Nhiều khi tớ cảm thấy câu lạc bộ chỉ là bức bình phong cho yếu tố hài hước lãng mạn thôi.”

“Một chi tiết đáng lưu tâm nhỉ.” Chibana tỏ vẻ đăm chiêu nghĩ ngợi.

Còn Uehara thì lia bút trên giấy với tốc độ chóng mặt.

“Tớ nghĩ đó là bởi thị hiếu của độc giả.” Kawabata nghiêng đầu. “Không mấy ai hứng thú với các hoạt động nhàm chán của câu lạc bộ. Sau cùng thì, câu lạc bộ chỉ gồm những người có chung sở thích tập hợp lại. Ta đâu thể làm cho người ngoài cảm thấy yêu thích các hoạt động trong câu lạc bộ piano hay thư pháp nếu như họ còn chẳng biết một tẹo nào về chúng. Thế nên tớ cho rằng tác giả muốn tập trung hơn vào hài hước lãng mạn cũng là điều dễ hiểu.”

“Lập luận vô cùng sắc sảo. Yuki đúng là rất am hiểu về thể loại này đó!” Chibana vỗ tay tán thưởng.

“Nghe cũng khá hợp lý.” Makino thì thầm.

“Có lẽ đây là lý do thể loại câu lạc bộ dần bị phong trào tình cảm hài hước thuần túy lấn át nhỉ. Nói cách khác, độc giả chỉ thích thú mấy tình tiết yêu đương khác giới thôi. Do vậy, thay vì phải tạo hẳn một câu lạc bộ để phát triển nhân vật theo từng sự kiện, thì tác giả thà dựng vài ‘flag’ tình ái cho nhanh. Ý cậu là vậy phải không?”

Kawabata gật đầu với câu chốt của Chibana.

“Trong trường hợp đó thì giải pháp là gì thế, Engawa?”

Chibana lại nhìn tôi thêm lần nữa.

“Lại là tớ nữa à?”

Tôi chỉ ngón trỏ vào bản thân mình.

“Ừ, cậu nghĩ sao?”

“…Chúng ta phải tạo được một câu lạc bộ, không được quá xa lạ với độc giả. Cần phải cho người đọc thấy quen thuộc đối với chủ đề của các hoạt động trong câu lạc bộ. Là vậy chăng?”

Tôi nói ra những điều nghĩ trong đầu.

“Thế ư?” Chibana lấy tay chạm môi ra vẻ suy nghĩ. “Nhưng như vậy thì số lượng câu lạc bộ có thể chọn làm chủ đề sẽ tương đối ít nhỉ?”

“Tớ thấy không ổn lắm!” Aikawa bất chợt lên giọng, làm toàn bộ chúng tôi chuyển tầm nhìn về phía cô ấy.

“Ta đâu biết được độc giả có sở thích nào và quen thuộc với hoạt động gì. Với lại, giả sử trong trường hợp tác phẩm trở nên nổi tiếng và thu hút được nhiều người, thì ta đâu thể đáp ứng nhu cầu của toàn bộ họ được?”

“Excellent!”

Ngón cái của Fujisaki bây giờ lại hướng về phía Aikawa.

“Tớ thấy Aikawa nói rất đúng.” Kawabata gật đầu lia lịa về phía Aikawa. “Tớ nghĩ, ngay từ đầu đã phụ thuộc vào người đọc là rất không được rồi. Mỗi tác giả phải có lập trường riêng của bản thân khi đặt bút viết sách chứ!”

“Tớ đồng ý với quan điểm của cậu.”

Makino ở phía xa gật gù hưởng ứng.

“Xem ra ý kiến của Engawa bị phản đối khá nhiều nhỉ, có lẽ lần này cậu đã không qua được khâu kiểm duyệt rồi.” Chibana dùng ánh mắt cảm thông nhìn tôi.

Cặp mắt đó thực sự rất chân thành, cảm ơn cậu nhé.

“Đến mức này thì, xin mời Fujisaki!”

“Đến giờ diễn của mình rồi hử?”

Fujisaki vén lọn tóc đã xõa xuống lên vành tai. Đặt chiếc điện thoại trên tay xuống bàn, cô ấy ngẩng đầu lên. Trên gương mặt là ánh mắt kiên định cùng với nụ cười mỉm mang phong thái tràn đầy tự tin.

“Tại sao ta không để tác giả thoải mái viết về những gì mình thích? Nếu đó là những hoạt động trong câu lạc bộ mà tác giả am hiểu, vậy thì anh ta chắc chắn sẽ truyền tải được niềm yêu thích đó đến người đọc thôi.”

“Ồ?” “Chí lý!” “Nghe cao siêu thật đấy!” “Em cũng nghĩ vậy!” “…”

Chibana, Kawabata, Aikawa và Uehara đồng thanh thốt lên. Còn Makino thì im lặng gật đầu.

“Tuyệt! Không hổ danh là Fujisaki-san!” Chibana reo lên mừng rỡ cùng đôi mắt sáng rực. “Tuyệt quá, cuối cùng tớ cũng cảm thấy thỏa mãn với buổi thảo luận hôm nay rồi!”

“Thật sao?”

Tôi nhìn Chibana với vẻ mặt nghi hoặc.

“Ưm! Nếu tác giả này có thể khắc phục được hai điểm yếu đó, vậy thì đây hoàn toàn là cuốn sách mà tớ sẽ theo dõi trong tương lai!”

“Nhưng ta có nên tiết lộ tên của câu lạc bộ ngay từ chương đầu không? Trong những cuốn sách mà tớ từng đọc, chúng đều được tiết lộ gần như sớm nhất.”

Tôi toan quay lại cuốn tiểu thuyết về dị giới mà tôi đang đọc, nhưng câu nói của Makino lại gợi ra một vấn đề không cần thiết.

“A!” Uehara hô lên. “Nếu là chuyện đó thì em đã nghĩ qua rồi!”

Nói rồi, em ấy cặm cụi viết vài chữ vào tờ giấy.

“Đây!” Uehara chìa tờ giấy sang bên Chibana. “Chị nghĩ sao?”

“Ồ?” Chibana nhận lấy tờ giấy rồi đưa mắt lướt trên đó. “Các cậu xem qua đi.”

Cô ấy chuyển tờ giấy sang cho bọn tôi. Thế là, mảnh ghi chú đi một vòng bắt đầu từ tôi, Kawabata, Aikawa và Fujisaki.

“?” “Ể!” “Hơ?” “Hửm!?”

Cuối cùng, tờ giấy đến tay Makino.

Miệng cô ấy hơi hé ra vì bất ngờ, nhưng sau đó khóe môi cong lên thành nụ cười mỉm.

“Được đó nhỉ?”

Makino cho ra một tiếng khúc khích nho nhỏ.

Trên tờ giấy đó ghi. “Hãy để nó là một từ khóa!”

II.

Buổi tối cùng ngày.

Tôi có hẹn với Chibana.

Chúng tôi đã thống nhất gặp nhau ở trung tâm mua sắm lớn nhất của khu phố.

Cho dù là vậy, tôi không chắc đây là địa điểm đi chơi ngày hôm nay. Đã từ lâu rồi, khu trung tâm mua sắm này được mọi người coi như là một điểm mốc để gặp mặt. Dù sao nó cũng nổi bật đến mức quá phô trương mà.

Tôi áp lưng vào bức tường lớn rồi ngẩng đầu lên nhìn vào bầu trời buổi tối.

Cái nắng gay gắt đã biến mất đi. Không khí vẫn còn đó sự oi bức, nhưng đã giảm rất nhiều so với lúc trưa. Đôi lúc, một vài làn gió hiếm hoi phả vào má tôi luồng khí nóng, làm tôi giật mình dáo dác nhìn xung quanh.

Tôi đưa mắt nhìn từng bóng người đi lại.

Cô ấy vẫn chưa đến.

Thế là, tôi đưa mắt ngắm nhìn bầu trời một lần nữa.

Bầu trời hôm nay còn chẳng thấy được sao. Ánh đèn nhiều màu sắc từ khu trung tâm và những tòa nhà cao tầng đã xóa nhòa đi chúng.

Tám giờ tối. Khu mua sắm vẫn thật nhộn nhịp.

“Engawaaa!!”

Tiếng gọi tràn đầy sức sống của Chibana cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của tôi. Tôi nhanh chóng quay đầu sang bên cạnh.

Bóng hình của Chibana lọt vào tầm mắt.

Chiếc váy liền áo màu cam nhạt chấm bi phất phơ nhè nhẹ theo mỗi nhịp chuyển động. Ở phía trong cô ấy mặc thân áo và chân váy đều màu trắng tinh, còn bên cạnh thân người là chiếc túi màu ngà đang lắc lư.

Khi tiến sát tôi, cô ấy dừng lại, mỉm cười tinh nghịch.

“Là do ánh đèn sáng trưng của khu mua sắm, hay là do vẻ ngoài đầy năng động của cậu làm tớ lóa mắt vậy?”

“Ehehe. Cảm ơn nhé!”

Dù cho có là vào thời điểm nào trong ngày, Chibana Keika cũng ngập tràn sức sống.

“Vậy, ta đi thôi!”

Cô ấy tiếp tục nói với nguồn năng lượng dồi dào.

Tôi đợi đến khi Chibana đã đi lên trên, sau đó mới rảo bước đi song song với cô ấy.

Chúng tôi di chuyển về phía trước.

“Hôm nay chúng ta sẽ đi đâu thế?”

Tôi hiếu kỳ đánh mắt xuống nhìn cô ấy.

Trong những lần đi dạo vào thời điểm này, tôi chỉ thường đi xung quanh hóng gió, hoặc là ghé vào các cửa hàng tiện lợi.

“Ta sẽ tới hiệu sách.”

Chibana đáp lanh lảnh.

“Hửm----?”

Tiếng ậm ừ của tôi kéo dài hơn mức cần thiết, kèm với đó là trạng thái nghi vấn thừa thãi.

“Sao? Cậu bất ngờ à?”

Tôi lắc đầu phủ nhận.

“Không, nó chỉ khác với những gì tớ đoán, nhưng như thế mới giống với cậu mà.”

“Ồ, tớ khó nắm bắt vậy sao?”

Chibana ấn ngón trỏ vào thái dương trong khi nghiêng đầu, rồi cô ấy ngước lên nhìn tôi.

Đáp lại, tôi chỉ nhún vai.

“Tớ chịu.”

Tôi không biết cách viết từ ‘nắm bắt’.

‘Mà, ta không nên nói những vấn đề phức tạp như thế.”

“Cũng đúng nhỉ.”

Chibana gật đầu hưởng ứng.

“Vậy thì nó về cuốn sách tớ đọc tuần trước nhé!”

“Ừ.” Tôi mỉm cười. “Nghe hay đấy, cậu nói về nó đi.”

“Bắt đầu này!” Chibana cười rạng rỡ.

.

.

Chúng tôi sóng bước cạnh nhau trên con phố được thắp sáng phảng phất bởi ánh đèn đường.

“Thế à?”, “Rồi sao nữa?”, “Tớ không ngờ đấy!”, “Sau đó thì sao?”, ấy là bốn câu tôi lặp đi lặp lại để phản ứng với từng chi tiết trong câu chuyện mà cô ấy kể.

Chỉ có vậy, thế nhưng, chẳng biết tại sao, cuộc trò chuyện giống như không lần nào bị ngắt quãng.

Hết con phố bao trùm bởi đèn đường, chúng tôi rẽ qua vài con hẻm lờ mờ ánh điện, rồi lại ra đường lớn, tiếp đến lại bước vào một cái ngõ nhỏ.

Sự náo nhiệt của khu trung tâm mua sắm đã biến mất không dấu vết, thay vào đó là không gian tĩnh mịch của một buổi tối đúng nghĩa.

Trầm lặng đến mức, hệt như cả nơi này chỉ vang vọng tiếng của tôi và cô ấy.

“A! Chúng ta đến nơi rồi!”

Chibana reo lên vui vẻ.

Tôi hướng mắt về phía trước. Cách chừng bốn, năm căn nhà nữa, là một hiệu sách với ánh điện sáng choang. Biển hiệu “Tiệm sách Ueno” làm bởi đèn led trắng được đặt nhô ra bên ngoài.

“Là nơi đó hả?”

“Ừ!”

Chibana gật đầu cái rụp.

Chúng tôi dừng chân trước cửa hiệu sách.

Nó không quá đồ sộ, nhưng cũng không phải là nhỏ.

“Cùng vào thôi!”

“Ừm.”

Chibana đẩy cửa bước vào, tôi cũng nhanh nhẹn bước theo sau cô ấy.

“Chào quý khách, xin hỏi anh chị muốn mua đầu sách nào ạ?”

Chúng tôi được tiếp cận ngay sau khi vừa đi vào.

“À…Vâng…?”

Tôi ngập ngừng một khoảnh khắc, sau đó hướng mắt về phía Chibana như một lời ám hiệu.

“Dạ, bọn em chưa quyết định ạ. Bọn em sẽ vào xem trước một lúc!”

“Vậy các bạn cứ tự nhiên.”

Nghe thấy câu trả lời lưu loát từ Chibana, chủ hiệu sách thân thiện hướng cánh tay chỉ về phía các giá sách được bày biện bên trong.

Cúi nhẹ đầu thay cho lời cảm ơn, tôi và Chibana tiến sâu vào trong cửa hàng.

Chúng tôi lần lượt đi dọc theo từng hàng một. Chibana đi trước, còn tôi lẽo đẽo từng bước theo sau cô ấy. Thi thoảng cô ấy dừng lại, lấy tay kéo ra một quyển sách, đưa mắt xem xét bìa trước và bìa sau, lật mở một vài trang đầu, đọc một lúc, sau đó gập lại rồi cất vào vị trí cũ.

Các động tác cứ thế lặp lại, còn thời gian thì theo đó mà trôi đi.

Cho đến khi tôi quyết định phá vỡ sự tĩnh mịch đó.

“Chibana yêu sách thật đấy nhỉ.”

Đang trong tư thế ngồi xuống đọc thử một quyển sách, Chibana ngước lên nhìn tôi. Trong đôi mắt to tròn của cô ấy hiện rõ lên vẻ ngạc nhiên.

“Cậu mà cũng nói được như vậy sao? Chúng ta cùng chung câu lạc bộ đấy.”

“Đương nhiên tớ biết điều đó chứ.” Tôi cười khổ. “Nhưng kể cả tất cả mọi người đều chung câu lạc bộ đi chăng nữa, cậu luôn là người tỏ ra sôi nổi nhất mỗi khi chúng ta thảo luận.”

“Cậu thấy vậy à?”

Giọng của Chibana đầy vẻ mơ màng. Hình như cô ấy đang nhớ lại dáng vẻ của bản thân trong câu lạc bộ.

“Có lẽ là như vậy thật.”

Chibana nở một nụ cười mờ ảo không thành tiếng.

“Tớ không biết nữa, dường như tớ dễ bộc lộ sự hứng thú của tớ ra bên ngoài nhiều hơn tớ nghĩ. Thi thoảng tớ vô tình thể hiện cảm xúc gì đó mà tớ không chủ đích, để sau này lại phân vân không biết mình có hơi quá đà không…”

Tôi chỉ còn biết lặng lẽ gật đầu trước lời bộc bạch của cô ấy.

Tuy nhiên, không để cho tôi có một lối thoát, Chibana hỏi tiếp.

“Cậu nghĩ sao?”

Kể cả cậu có nói vậy, tớ cũng không biết trả lời sao… Tôi muốn nói thế, nhưng trước áp lực này, giống như là thí sinh ôn lệch tủ trong một kì thi, kể cả khi không có một đáp án nào trong cái đầu rỗng tuếch đi chăng nữa, thì vẫn bắt buộc phải đưa ra một câu trả lời.

Tôi mở miệng.

“Với cá nhân tớ, những người có thể mang đến nguồn năng lượng tích cực cho mọi người xung quanh thì thật tuyệt vời. Thi thoảng tớ tự hỏi, làm sao họ có thể sôi nổi được đến vậy, hay làm thế nào mà họ tích cực một cách đáng nể được như thế. Dĩ nhiên, tớ chẳng thể đảm bảo toàn bộ mọi người đều có phản hồi tốt với nguồn năng lượng rạng ngời ấy. Nhưng mà, thực lòng tớ nghĩ những người hoạt bát luôn là đối tượng mà tớ muốn làm thân nhất.”

“…”

Chibana lặng thinh với những lời tôi nói.

Tất cả mọi thứ tôi thấy chỉ là hàng mi của cô ấy rủ xuống, cùng đôi môi thanh thoát mím nhẹ lại.

“Nhưng đó không phải là điều tớ muốn hỏi.”

“?”

Chibana dùng đôi mắt phủ bởi dấu hỏi chấm nhìn chăm chăm vào tôi.

“Chibana Keika là một cô gái yêu những tác phẩm đến mức không ngần ngại thể hiện niềm đam mê của cô ấy. Cô ấy có thể nói về chúng trước câu lạc bộ cả buổi, hoặc là bàn luận với người khác bất cứ thứ gì về tác phẩm mà cô ấy theo dõi. Đó là tất cả mọi thứ tớ biết về Chibana, thế nên điều tớ muốn nghe chỉ là cảm nghĩ của cậu về chúng thôi. Chibana, cậu nghĩ về việc những tác phẩm như thế nào?”

Hai mắt của Chibana mở lớn. Rồi cô ấy bất ngờ lấy hai tay che miệng lại như thể để ngăn nụ cười phát ra tiếng. Tôi biết Chibana đang cười, vì gò má của cô ấy nhô cao lên chút đỉnh.

“Ha… Cậu biết không, Engawa. C-Cậu thực sự giỏi an ủi người khác lắm đấy.”

Chắc là do khó khăn lắm mới kìm lại được nụ cười, giọng của Chibana bị ngắt quãng khi cô ấy nói.

Còn tôi thì lấy tay gãi má vì chợt nhận ra những điều bản thân nói có hơi xấu hổ.

“Tớ nghĩ sao về việc chúng à?”

Chibana nghiêng đầu tự hỏi.

“Có thể nói tớ yêu việc những tác phẩm.”

Cô ấy nhỏ giọng như đang thủ thỉ.

“Điều đó ai cũng biết mà.”

Tôi đáp lại như thể nó là một chân lý hiển nhiên, kèm theo một cái nhướn mày và nhún vai đầy cường điệu.

“Tớ chỉ có một bản thân để sống…”

Thấy vẻ mặt thắc mắc của tôi, dường như muốn tránh để tôi phải hỏi thêm mấy câu ngờ nghệch dư thừa, Chibana nhanh lẹ tiếp tục.

“Nhưng điều đó không đúng với thế giới trong sách. Càng nhiều cuốn sách tớ đọc, thì càng nhiều cuộc đời tớ được trải nghiệm.”

“Mm.” Tôi gật gù với lời nói của Chibana. “Tớ cũng có thể hiểu được cảm giác đó. Tớ cũng tin là có nhiều độc giả hiểu được cảm giác của cậu.”

Thế giới trong những cuốn sách rất đa dạng và không tuân theo một khuôn khổ nhất định. Chúng có thể kể về một câu chuyện thường nhật, hoặc có thể là một thế giới giả tưởng xa xôi nào đó. Có thể chỉ là một tựa sách hài hước giải trí đơn giản, hay ngược lại, là một tác phẩm khắc họa sâu sắc tâm lý nhân vật.

“Còn thêm một điều nữa mà tớ thích.” Chibana áp ngón trỏ vào má. Cô ấy nghiêng đầu làm mái tóc đen dài xõa sang một bên.

“Nói đi, Engawa.” Chibana hắng giọng như một lời ra lệnh. “Cậu suy nghĩ gì mỗi khi nhân vật phải đứng trước một tình huống nào đó? Cậu thấy cách giải quyết vấn đề của họ như thế nào?”

Tôi nên trả lời tình huống này thế nào?

.

.

.

“Tớ sẽ không làm như họ. Đặt trong tình huống mà nhân vật phải đối mặt, tớ sẽ không làm như thế.”

“Vậy sau khi đã biết cách giải quyết của họ rồi, cậu có làm giống thế không?”

Ngừng vài giây cho một khoảng nghỉ để suy nghĩ, tôi không do dự trả lời.

“Không, tớ vẫn sẽ làm theo cách của tớ.”

Nghe thấy lời đáp của tôi, Chibana cất cuốn sách vào kệ rồi đứng dậy.

Cô ấy quay lưng về phía tôi rồi bước tiếp.

Không biết có phải tôi tưởng tượng hay không, nhưng nhịp di chuyển của Chibana nhanh hơn so với trước.

Tôi chỉ biết chắc chắn điều đó khi cô ấy ngoái đầu lại. Trên khuôn mặt Chibana là nụ cười mím miệng dài đến mang tai. Vẻ mặt thỏa mãn thường thấy của cô ấy ở phòng câu lạc bộ.

“Không biết tại sao, nhưng cậu thường hay nói chính xác những gì mà tớ mong muốn.” Chibana nói kèm với một cái nháy mắt nhí nhảnh. “Sao cậu làm được hay vậy? Tác giả bảo cậu làm thế à?”

Tôi không kìm được bật cười.

“Câu đó có nghĩa gì không thế?”

“Đó là lời giải thích tuyệt vời nhất cho những điều độc giả không giải thích được.”

Họ thường hay nói vậy sao? Được rồi, tôi sẽ ghi nhớ câu nói này.

“Đúng như cậu nói.” Hai cánh tay của Chibana đung đưa như đang bắt theo một giai điệu. “Nếu là tớ, tớ cũng sẽ giải quyết vấn đề theo cách của bản thân mình.”

“Nhưng cậu có bao giờ cảm thấy như này không?”

Đối tượng của câu hỏi là tôi, nhưng tôi cảm tưởng như Chibana đang nói với chính cô ấy.

“Dù có biết chắc là bản thân sẽ không làm như thế, cậu vẫn muốn biết được những lựa chọn khác, và cả kết quả của từng lựa chọn đó nữa.”

“Nhân vật đã giúp ta làm điều ấy.” Cô ấy tóm tắt ngắn gọn sau một nhịp nghỉ.

Tôi không biết nói lại gì, vì thế tôi chỉ lặng lẽ bước theo Chibana.

Có lẽ là do chính tôi cũng hiểu được cô ấy đang muốn nói điều gì.

Đó là một cách nhìn nhận không tệ.

Sau cùng, có một sự thật là bất kì độc giả nào cũng đều bị một tác phẩm nhất định thu hút. Vì vậy, họ bắt đầu theo dõi nó, đợi chờ từng tập truyện mới xuất bản, và cảm thấy hạnh phúc khi trò chuyện về nó với người cùng sở thích.

Bằng cách này hay cách khác, họ đều có những lý do riêng cho đam mê của mình.

Cảm nhận của Chibana chỉ là một trong số chúng.

Bước về phía kệ sách cuối cùng của cửa hàng, Chibana dừng lại, dùng mắt nhìn vào hàng sách phía trên.

Tôi liền tiến đến bên cạnh cô ấy.

“Quyển này à?”

“Không, cạnh nó. Bên tay phải.”

“Của cậu đây.” Tôi với tay lên phía trên rồi kéo cuốn sách gáy đen xuống.

“Cảm ơn~~.”

Chibana lấy hai tay nhận lấy cuốn sách. Cô ấy cẩn thận mở nó ra.

Một lúc sau, cô ấy ngồi thụp xuống. Giống như đã bị phần mở đầu của nó thu hút, tay cô ấy đều đặn lật trang giấy.

Vài phút trôi qua, giọng của Chibana vang lên.

“Này, Engawa. Cậu nghĩ ‘cô gái đầu tiên’ trong tiểu thuyết là gì?”

“ ‘Cô gái đầu tiên’? ” Tôi khó hiểu nhướn mày. “Có phải cậu đang muốn nói đến cái từ hay xuất hiện trên internet không? Cái gì mà ‘luôn thắng’ gì đó? Ở trên mấy diễn đàn của những bộ tiểu thuyết nhẹ về tình tay ba hay harem ấy hả, có phải nó không?”

“Chính là nó đấy.” Chibana gật đầu xác nhận.

“Đúng là tớ đã nghe từ này nhiều lần, nhưng để mà định nghĩa cặn kẽ thì…” Tôi tỏ ra lưỡng lự. “Là cô gái có ảnh trên trang bìa của tập một?”

“Có thể là gì nữa nào?”

“Ừmm, là cô gái xuất hiện đầu tiên trong lời văn.”

Tôi nhớ lại những định nghĩa mà mình đã đọc được trên internet.

“Mmm. Chưa giống những gì tớ nghĩ lắm.”

Hừmmm..

Cố gắng hồi tưởng lại những tác phẩm mà mình từng đọc, tôi nói tiếp.

“Cô gái có cuộc gặp gỡ bất ngờ với nhân vật chính?”

“Gần đúng rồi đó.” Hai mắt Chibana sáng lên với vẻ mong đợi. “Cậu còn đáp án gì nữa không?”

Tôi tiếp tục vắt óc suy nghĩ thêm một lần nữa.

“Tớ bỏ cuộc. Không còn đáp án nào cả.”

“Tiếc thật. Cậu đã rất gần đáp án tớ muốn rồi mà.” Chibana tỏ ra ỉu xìu, bờ vai của cô ấy chùng xuống.

Tuy nhiên, rất nhanh sau đó, nguồn năng lượng trong cô ấy đã trở lại.

“Mà thôi. Tớ cũng không nên để cậu đoán mò làm gì. Đáp án sẽ được đích thân tớ công bố.” Chibana làm ra tông giọng dõng dạc.

“Với tớ, ‘cô gái đầu tiên’ là nhân vật nữ cắm flag với nam chính sớm nhất!”

“Ồ, rất hợp lý.”

Phản ứng lại với câu trầm trồ của tôi, Chibana nhỏm người lên rồi đứng dậy.

“Quyết định rồi, tớ sẽ mua cuốn này.”

Khi cô ấy gập quyển sách lại, tôi có thể nhìn loáng thoáng qua tên của nó. ‘….rom-com… ngoài đời thực.’

Chibana nhanh nhảu đi về phía quầy thanh toán, thấy thế, tôi bèn tiện tay với lấy cuốn sách mang tựa đề ‘Tôi chuyển sinh thành suối nước nóng ở thế giới khác’ rồi vội vàng đuổi theo cô ấy.

Tại sao cô ấy lại nói như vậy?

Âm thanh nhỏ nhẹ lọt vào tai tôi là câu trả lời.

“Có lẽ tớ cũng muốn trở thành ‘cô gái đầu tiên’ chăng?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...