Bukatsu wa Furukusai! - Câu lạc bộ học đường đã quá lỗi thời!/Chapter 4: Lá thăm rút khỏi sự kiện thường nhật - "The Ticket Drawn from Daily Events"Chapter 4: Lá thăm rút khỏi sự kiện thường nhật - "The Ticket Drawn from Daily Events"
20px

01.

Cơn ngái ngủ chợt đến làm tầm nhìn của tôi trở nên mơ màng trong tiết học.

Oáp.

Oáp-----------

Tôi theo phản xạ lấy tay che đi cái ngáp ngủ to tướng đầy xấu xí đang hiện hữu trên khuôn mặt mình. Cùng lúc, hai mắt díu lại làm nước mắt ứ đọng bị đẩy ra, khung cảnh lớp học thông qua đôi mắt của tôi cũng trở nên thật hư ảo và méo mó. Cơn buồn ngủ làm nhận thức của tôi trì trệ và cái đầu bỗng hóa nặng trĩu, tâm trí không còn đủ tỉnh táo để phân biệt đâu là thực tại và giấc mơ.

Trong phút chốc, tôi đã lầm tưởng rằng mình đang tận hưởng một lễ hội lớn.

Có câu nói, màu đỏ là màu của ngày hội. Ở các nước Phương Đông, vào những ngày hội lớn, người ta thường trang trí căn nhà bằng những vật dụng màu đỏ. Ruy băng đỏ, chiếc nơ đỏ, bức bình phong đỏ hay chiếc đèn lồng đỏ,... có vô vàn thứ màu đỏ, bất kể bạn đi ra đường hay ở trong nhà, chúng đều lọt vào tầm mắt. Sắc đỏ rực rỡ cho bạn biết rằng, hôm nay là một dịp đặc biệt và bạn cần phải tận hưởng điều đó.

Màu đỏ, màu của may mắn.

Vào dịp đón năm mới, tại một số nước Châu Á như Trung Quốc hay Việt Nam, tồn tại một phong tục truyền thống. Mọi người sẽ tặng nhau một thứ gọi là lì xì may mắn. Một phần tiền được đặt trong một bao giấy hay còn có tên là bao lì xì, người ta trao nó đi thay cho lời chúc người đối diện sẽ gặp điều may mắn. Đó là một phần quà ý nghĩa, nhưng mà, điều đáng nói ở đây là đa số các bao lì xì đều có màu đỏ. Lại nói, đa số các trang phục vào dịp đón năm mới đều được pha thêm màu đỏ, ấy chẳng phải có nghĩa là người ta muốn nhận thật nhiều may mắn vào năm mới hay sao?

Tiện nói thêm, màu đỏ cũng là một trong những màu gây ấn tượng mạnh mẽ đến đôi mắt nhất.

Tôi đã từng đọc được ở đâu đó rằng, chúng ta thường chú ý đến màu đỏ vì nó nổi bật hơn đa số các màu khác. Đặc biệt là trên những nền màu nhạt, màu đỏ lại càng để lại ấn tượng mạnh mẽ lên võng mạc. Có lẽ nào, đó chính là lý do người ta chọn màu đỏ là màu chủ đạo trong những ngày lễ hội, vì nguyên nhân là nó đem lại tông màu sặc sỡ, không khí sôi nổi và ngập tràn vui tươi của ngày hội chăng?

Tôi gật gù với phân tích của mình rồi nở nụ cười mỉm có chút thỏa mãn trên gương mặt. Như vậy, sau một luận điểm hấp dẫn, những lý lẽ đầy thuyết phục và các dẫn chứng không thể nào cụ thể hơn, tôi đã có thể đưa ra một kết luận hoàn hảo cho bài văn của mình.

[Chibana Keika đang tham dự một lễ hội lớn.]

Mái tóc bạch kim óng ả được tết gọn gàng lại thành hai bím tóc thuôn dài buông xuống đằng sau lưng. Chúng được cô ấy cố định cẩn thận bằng những sợi dây thun buộc tóc màu đỏ. Không chỉ vậy, hôm nay Chibana đeo một cặp khuyên tai có hình tròn màu đỏ, trên một bên tóc mai của cô ấy có đeo một chiếc kẹp tóc nho nhỏ cũng màu đỏ. Mặc dù màu đỏ chỉ là những chi tiết nhỏ nhặt tươi tắn, nhưng trên nền tóc trắng bạc của cô ấy, nó lại được tô điểm thành màu đỏ rực.

Chibana đang khẽ cúi đầu xuống chăm chú ghi bài, nhìn từ đằng sau, hai bím tóc của cô ấy như đang nhảy nhót theo từng nhịp đung đưa khi viết vở. Sẽ không phải nói quá khi tôi bảo rằng nếu cô ấy đang mặc một bộ kimono truyền thống chứ không phải đồng phục mùa hè, thì có lẽ cảnh tượng trước mắt sẽ giống một vu nữ đang thực hiện một điệu múa trên sân khấu lễ hội.

Trắng bạc và đỏ rực.

Một sự kết hợp nổi bật đến mức sặc sỡ. Tôi có thể nói chắc chắn rằng, bạn chưa từng gặp nữ sinh với dáng vẻ như vậy ở bất kì lớp học nào khác. Bình thường thì cô ấy cũng không mang trên đầu nhiều trang sức màu đỏ như thế đâu, nhưng hôm nay có lẽ là dịp đặc biệt nào đó. Nếu hôm nay bạn vô tình chạm mặt với cô ấy, cảm tưởng đầu tiên sẽ là: Ồ, cô gái này chuẩn bị đi biểu diễn ở lễ hội nào à? Phải, chính nó đấy.

Mái tóc của cô ấy nổi bật đến mức tôi vô tình bỏ sót rằng, đôi mắt xanh biếc của Chibana cũng đẹp không thua kém, trông hệt như những bãi biển lân tinh buổi đêm tại Mandivies[H1]  (dù thực ra tôi cũng chưa được đến đó lần nào). Cô ấy cũng có khuôn mặt ưa nhìn, làn da trắng, thân hình mảnh dẻ nhưng cân đối. Hơn hết, biểu cảm trên khuôn mặt cô ấy lúc nào cũng rạng ngời (dù tôi chẳng mấy khi tiếp xúc với cô ấy), nhưng tôi cũng đủ lanh lợi để chú ý tới nụ cười tươi tắn vui vẻ thường trực trên gương mặt của Chibana mỗi lúc cô ấy nói chuyện với bạn bè đồng trang lứa.

Những điều tôi đang nói với bạn nghe cứ như đang khoe khoang hiểu biết của bản thân về Chibana. Tôi mong rằng không có ai đảo ngược tên của tôi lại thành Engawaki Hiro, cũng không muốn bị gọi là Hiro-khoe mẽ. Đơn giản là vì những điều tôi nói đều là sự thật không thể chối cãi, ấy là việc Chibana nằm trong “top” những nữ sinh nổi tiếng nhất toàn trường. Tất nhiên, không chỉ bởi vì ngoại hình của cô ấy.

Cộc, cộc, cộc.

Cô Fubuki, cũng là giáo viên chủ nhiệm của lớp tôi, lấy chiếc thước dài gõ vào bảng kêu thành tiếng. Chỉ tại "Nữ giáo viên ác quỷ" nào đó làm tôi nghĩ rằng tất cả giáo viên khối xã hội đều khó đối phó, ngược lại, cô Fubuki thực sự rất hiền, thoải mái đến mức giống như là người bảo hộ chăm sóc cho chúng tôi một cách tận tình vậy.

“Bài học hôm nay đến đây là kết thúc. Có bạn nào muốn đặt thêm câu hỏi không?”

Cô Fubuki đảo mắt quanh lớp nhìn chúng tôi một lượt, một vài học sinh lắc đầu, vài người khác thì trả lời “Không ạ”. Thấy chúng tôi đều không có ý kiến gì thêm, cô ấy quay lại bàn giáo viên rồi đặt tập tài liệu lên trên bàn, đoạn, cô ấy tiếp tục.

“Bài giảng kết thúc sớm một chút so với bình thường là vì cô cần hỏi mấy đứa một chút. Sắp tới có một hoạt động giao lưu giữa các trường quốc tế cần người tham gia. Nó sẽ diễn ra vào thứ tư tuần này, tức là ngày kia. Có bạn nào tham gia được không?”

Khi cô Fubuki đề cập, không khí lớp có vẻ xì xào hơn chút, mặc dù cũng không khác mấy so với bình thường. Thay vì đứng lên chủ động xung phong, chỉ có một số học sinh thảo luận to nhỏ với nhau. Một phần là do lớp tôi thuộc ban xã hội, số lượng nữ sinh gần như áp đảo hoàn toàn nam sinh. Không kể tôi, số lượng học sinh nam trong lớp chỉ chừng mười người. Mặt khác, chúng tôi cũng mới chỉ học cùng với nhau chưa tới nửa kì năm nhất, vì vậy mối quan hệ giữa học sinh trong lớp vẫn còn tương đối e dè.

Vào những lúc như thế này, mọi ánh mắt trong lớp thường dồn vào một phía. Ngay cả tôi cũng vô thức nhìn về hướng ấy.

Giống hệt bọn tôi, ánh mắt của cô Fubuki đổ về phía người đó .

“Em sẽ tham gia ạ!”

Cánh tay mảnh khảnh dương thẳng lên cao, hai bím tóc nhảy nhót như đang múa. Giọng nói thanh thoát nhưng đầy nội lực của Chibana như một cơn gió mới thổi tung bầu không khí trầm mặc e ngại trong lớp học.

“Ô, dược rồi. Vậy là có Chibana. Còn ai nữa không? Chúng ta cần ít nhất hai người.” Cô Fubiki nhìn xung quanh có chút kỳ vọng.

Thực ra mà nói, cái cách mà cô Fubuki đề cập giống như chính bản thân cô ấy cũng không quan tâm đến sự kiện này. Chính vì vậy, ngoài Chibana đã xung phong tham gia, các học sinh còn lại trong lớp học chỉ xì xào một hồi rồi im bặt. Không có cánh tay nào giơ lên hẳn cũng khiến cô Fubuki cảm thấy khó xử.

Có lẽ, điều này đã trở thành một thường thức ở lớp của chúng tôi.

Mỗi khi có bất cứ hoạt động nào, Chibana đều sẽ là người tiên phong để tham dự. Ít nhất thì bằng cách đó, không khí của lớp sẽ sôi nổi hơn đôi chút. Sau đó thì có thể sẽ có một vài học sinh hưởng ứng, tuy nhiên, đôi khi chỉ có duy nhất Chibana tham gia. Dường như cô Fubuki đã không gặp may mắn trong ngày hôm nay, nhất là với một hoạt động yêu cầu số người tham gia tối thiểu từ mỗi lớp, xem ra việc cô ấy bước chân trái vào phòng học đã để lại hậu quả trầm trọng.

Nói gì thì nói, điều quan trọng ở đây cần phải được nhấn mạnh.

[Chibana tham gia gần như mọi hoạt động trong trường.]

Không kể là hoạt động trong lớp hay ngoài lớp, tự nguyện hay bắt buộc, cô ấy đều góp mặt dưới một vai trò nhất định. Lẽ nào đó là cách người ta định nghĩa hai từ “năng động”? Nếu bản thân con người là một cỗ máy, tôi có thể đảm bảo rằng cô ấy không chạy cùng một loại nhiên liệu với chúng tôi, bởi vì “bất cứ lúc nào Chibana cũng tràn đầy năng lượng”. Đến mức tôi cảm tưởng như nguồn năng lượng trong cô ấy luôn luôn bùng cháy dữ dội, mạnh mẽ đến mức mọi thứ xung quanh cũng theo đó mà nóng lên vì hừng hực khí thế. Có vẻ như chúng ta đã tìm được loại năng lượng vĩnh cửu, đó là Chibana.

Dường như, bắt nguồn việc hăng hái tham gia các hoạt động, Chibana rất nổi tiếng trong trường. Có thể người ta sẽ rầm rì kiểu: Ồ, là ‘Chibana’ đó, ‘Chibana đó!’. Khoan, tại sao lại phải là Chibana ‘đó’? Tên của cô ấy là danh từ ẩn dụ hay gì à? Hừm, cũng có thể là tính từ. Thay vì nói rằng ‘Bạn rất năng động’, có thể người ta sẽ nói rằng ‘bạn rất Chibana’…

“Cô nghĩ ta cần một bạn nam nữa, Em nhé, Engawa?”

“Hơ? Dạ?”

Người tham gia các hoạt động nhiều thứ hai nhưng không đáng yêu trong lớp (*)[H2] , có lẽ chính là tôi.

Khởi đầu từ một nguồn năng lượng không rõ phát sinh từ đâu vào ngày đầu nhập học, tôi đã tự mình ứng cử vào chức vụ lớp trưởng. Dù cho chức vụ này trái ngược với quan điểm sống của tôi, rằng mọi hoạt động ngoại khóa ngoại trừ hoạt động thể thao đều là thừa thãi, không hiểu vì sao, tôi lại thành công được bổ nhiệm vào vị trí này. Vào lúc mà đốm lửa nhiệt huyết tàn tạ trong tôi đã tắt đi, tôi nhận ra rằng đã quá muộn để hối hận.

Vì thế, mặc dù là lớp trưởng, tôi hạn chế tham gia các hoạt động hết mức có thể, và chỉ thực sự làm nhiệm vụ quản lý nhân sự, nói cách khác, là kiểm tra xem các học sinh có hoàn thành các nhiệm vụ mà giáo viên đã phân công hay không. Giống như một vị quan chểnh mảng với công việc chỉ nhăm nhe sai khiến người khác, một chế độ quan lại phi thực tế, dù số lượng nhiệm vụ có nhiều đến mức không đếm xuể, thực ra lại chẳng để tâm đến công việc cụ thể nào.

“Em là lớp trưởng nên sẽ đại diện lớp nhé. Cùng với Chibana.”

Lý do muôn thuở một lần nữa lại được cô Fubuki lặp lại.

“Vâng ạ, em hiểu rồi.”

Tôi gật đầu đáp lại cô Fubuki, giọng có hơi chút miễn cưỡng, tuy nhiên tôi không thể hiện điều ấy một cách lộ liễu.

“Được rồi, các em nhớ lịch tham dự nhé.”

Cô Fubuki mỉm cười hài lòng với phân công của mình. Đúng lúc đó, tiếng chuông kết thúc tiết học cũng reo lên, cô ấy liền thu xếp lại những tập tài liệu rồi cất chúng vào trong cặp sách, sau đó bước chân ra khỏi phòng học, trả lại thời gian giải lao giữa tiết quý giá cho chúng tôi.

Sau khi cô Fubuki rời đi, các học sinh cũng lần lượt rời khỏi vị trí ngồi của họ. Một vài người bước ra ngoài hành lang, một số tập trung lại với nhau thành nhóm nhỏ để trò chuyện, một số khác thì giống như tôi, yên vị tại ghế của mình, tiếp tục làm bài tập hoặc lấy điện thoại ra bấm.

Như thường lệ, có rất nhiều  bạn học vây quanh tại bàn của Chibana để nói chuyện phiếm, ngăn không cho tôi tiếp tục nhìn vào mái tóc bạc mang màu sắc lễ hội ấy.

Không phải lần đầu tiên tôi cần làm việc chung với Chibana. Trước đây cũng đã có một vài lần tương tự, chỉ là tôi cố gắng hạn chế giao tiếp hết mức có thể với cô ấy vì chúng tôi không bắt cùng tần số. Trong khi Chibana năng nổ và nhiệt tình tham gia làm việc chung với mọi người, tôi chỉ làm đúng phần nhiệm vụ được giao, đảm bảo cho công việc hoàn thành đúng tiến độ, đó là công việc nhàn hạ hết sức.

Tiếp đó, tôi bắt đầu chuyển tầm nhìn sang bên trái rồi hướng mắt xuống sân trường từ cửa sổ, quan sát khung cảnh lớp học thể chất đang diễn ra đằng xa. Chống bàn tay phải lên má rồi thở sâu một hơi, tôi thầm cầu nguyện rằng giống những lần trước, mọi thứ đều sẽ ổn thỏa.

02.

“Engawa! Chuyền về phía này!”

Watabane hô lớn, cậu ta chạy dạt sang biên thoát khỏi sự kèm cặp của hậu vệ đối phương. Không được, tôi chần chừ trong một thoáng, tôi cảm giác như đây vẫn chưa phải là cơ hội tốt vào lúc này. Nếu tôi chuyền ngay bây giờ, đối phương sẽ lùi về ngay, và sẽ là dấu chấm hết cho đợt tấn công của chúng tôi khi bị đội bạn phòng thủ dày đặc như vậy, có thể mọi đường tiếp cận đến khung thành sẽ bị bịt kín.

Cân nhắc trong tích tắc, tôi khẽ đảo bóng sang chân trái rồi bất ngờ tăng tốc lao thẳng vào trung lộ. Đối thủ trước mặt dường như bị động tác của tôi làm bất ngờ, cậu ta chỉ vừa kịp nhận ra thì tôi đã vọt lên, dắt bóng chen vào khoảng trống bên trong. Ngay lập tức, người kèm tôi tăng tốc bám sát, đồng thời một tiền vệ khác cũng áp sát, ý đồ chặn hướng đi tiếp. Nhận thấy đây chính là thời điểm quyết định, tôi bất ngờ ngoặt bóng lại về chân thuận, rồi tung một đường chuyền vòng cung xuống đúng vị trí của Watabane đang tăng tốc.

Hoàn hảo.

Bóng lướt sát mặt cỏ, Watabane nhanh nhẹn đón bóng, thoát khỏi hậu vệ kèm người, rồi dốc thẳng về phía khung thành đối phương. Khoảng cách ghi bàn giờ chỉ còn lại một cú sút.

Có hai điều tôi tin tưởng ở câu lạc bộ bóng đá trường.

Thứ nhất, ấy là khả năng rê bóng của đàn anh Touya. Chỉ cần bóng đến chân anh ấy, gần như không ai lấy lại được, cảm giác trái bóng như dính chặt lấy chân mỗi khi anh di chuyển. Khi anh cầm bóng, cả đội chỉ cần chuẩn bị tinh thần tấn công là đủ, phòng ngự không còn cần thiết nữa.

Còn điều thứ hai, là khả năng đối mặt thủ môn của Watabane.

Cậu ấy giả vờ sút, rồi bất thình lình tung một cú dứt điểm hiểm hóc vào góc gần. Bóng làm lưới đối phương rung lên bần bật.

Watabane dang rộng hai tay làm điệu ăn mừng thường thấy, một vài đồng đội đến đập tay với cậu ta. Bàn thắng đã nâng tỉ số lên 4-1. Tuy không có nhiều ý nghĩa chung cuộc, nhưng nó cũng thể hiện khả năng áp đảo của câu lạc bộ trường chúng tôi trong trận giao hữu hôm nay. Riêng việc tạo khoảng cách ba bàn vào phút cuối đã đủ để chứng minh điều đó.

Trận đấu kết thúc.

Khi trọng tài thông báo bằng tiếng còi dài, chúng tôi lần lượt trở về khu vực ghế ngồi. Tôi không nghĩ đây là một trận đấu khiến tôi kiệt sức, nhưng cường độ di chuyển trong trận đấu cũng đủ để khiến tôi thở hổn hển trong khi uống nước và lấy khăn lau mồ hôi.

“Đường chuyền ấy quá đỉnh luôn, Engawa!” Cậu ấy cười tươi roi rói, lắc lắc mái đầu còn vương mồ hôi. “Tớ không tin nổi cú xoáy ấy lại hoàn hảo như vậy. Tớ còn định bứt biên rồi tạt vào thôi, ai ngờ cậu đặt tớ ngay vào thế ghi bàn luôn. Quá tuyệt!”

Tôi bật cười, chưa kịp đáp thì anh Touya cũng đi đến, tháo vội chiếc băng trắng trên trán, cười đầy hài lòng, tiếng nói dõng dạc vang dội.

“Đúng là chân chuyền số một rồi, không uổng công anh lôi hai đứa vào đội từ đầu năm nhất! Năm nay toàn gương mặt sáng giá, nhớ hồi anh bằng tuổi tụi em, được ra sân trận giao hữu đã khó lắm rồi. Cả Watabane và Engawa đều có thể thành bộ đôi ăn ý: một chân chuyền thượng hạng, một tiền đạo sát thủ, nghe nổi da gà chưa!”

“Không có gì đáng kể đâu ạ.” Tôi gãi má trong khi mỉm cười. “Thật ra cũng nhờ đối phương lo phòng thủ anh quá, nên tụi em mới có nhiều khoảng trống thôi mà. Đường chuyền của em chẳng là gì so với người có hai bàn thắng một kiến tạo như anh Touya.”

“Đừng khiêm tốn thế.” Anh Touya tỏ ra hào sảng, anh ấy phẩy tay ra dấu phủ nhận. “Nếu pha đó anh dứt điểm tốt hơn thì em đã có hai kiến tạo chứ không phải một. Cặp tiền vệ trung tâm của họ đều là những người có thể hình tốt, em có thể xoay xở trong tình huống đó thật sự rất đáng khen. Anh cũng không nghĩ rằng bản thân làm được như thế đâu. Cả Watabane nữa, anh cũng không thể nào đối mặt thủ môn tốt như chú được. Hai đứa nên tự hào vì khả năng của mình mới phải.”

Đột nhiên bị nhắc đến tên, Watabane tỏ ra lúng túng. Cậu ta gãi đầu tỏ vẻ khó xử. Nhưng tôi để ý thấy khóe miệng cậu ta đang cố kìm nén nụ cười sung sướng.

“Anh quá lời rồi, a ha.” Cậu ta cười vui mừng.

Tôi cũng cười theo cậu ấy, cảm giác nhẹ nhõm và vui vẻ lan tỏa trong cả nhóm. Chúng tôi thường tổ chức ăn mừng sau mỗi chiến thắng ở một quán nước hoa quả quen thuộc. Đợt trước tôi bận họp lớp nên không đi được, lần này thì chắc không thể vắng mặt nữa, dù gì gắn kết đồng đội cũng quan trọng lắm.

“Vậy hôm nay chúng ta sẽ đi đâu để ăn mừng ạ?” Tôi ngước đầu lên hỏi anh Touya.

“À, anh cũng muốn vậy lắm... Tại vì lần trước chú em không đi nên anh đã định ép buộc chú em tham gia buổi ăn mừng bằng được.” Anh ấy nhún vai, lắc đầu tỏ vẻ tiếc nuối, tiếp đó, anh ấy nghiêng thân người to lớn sang một bên, để cho tôi nhìn phía sau. “Nhưng hình như hôm nay cũng có người muốn gặp em rồi, chúc em may mắn.” Anh ấy nháy mắt đầy ẩn ý.

Ở phía sau lưng anh Touya, một mái tóc màu bạc với ruy băng đỏ vừa giật nảy lên khi bị tất cả chúng tôi nhìn vào.

Hai bím tóc được tết gọn gàng lắc lư khi Chibana tỏ ra loay hoay, khuôn mặt cô ấy lúng túng, hiện rõ biểu cảm rằng không biết có nên tiến lại gần hay không. Thay vì thế, cô ấy vẫy bàn tay nhỏ nhắn, nở một nụ cười ngượng ngùng, Chibana nói. “Chào Engawa, là tớ nè~”

Chibana đến gặp tôi ngày hôm nay, có lẽ là vì vì việc cô Fubuki đã nói ngày hôm trước. Nếu không, sẽ chẳng bao giờ một người hoạt bát như cô ấy lại nói chuyện với một kẻ trầm mặc như tôi.

Thấy thế, tôi bèn gật đầu trong khi vẫy tay đáp lại. “Đợi tớ một lát.” Tôi nói.

Chibana gật đầu ra vẻ đã hiểu. Cô ấy liền đứng nép vào cạnh hàng rào, sau đó yên lặng đợi tôi.

“Em xin phép nhé, chắc hôm nay em không đi cùng mọi người được rồi.” Tôi quay đầu lại nói với các thành viên trong câu lạc bộ. “Hôm sau em hứa sẽ tham gia bù.”

“Không có gì. Haha.” Thấy tôi nói vậy, các đàn anh trong câu lạc bộ cười phá lên, kể cả Watabane cũng bật cười, trong đó anh Touya là cười to nhất. “Trời ạ, đừng để ý tới bọn anh. Cô bé đã đứng đó đợi được một lúc rồi đấy.” Nói rồi, anh ấy đẩy tôi về phía trước.

Tôi cúi đầu tạ lỗi về phía họ, sau đó bước tới nơi Chibana đang đứng.

“Đã để cậu đợi lâu rồi. Tớ xin lỗi.” Tôi nói.

“Tớ không để bụng đâu. Cậu đang tập trung vào trận bóng mà.” Lắc đầu nhẹ một cái, Chibana mỉm cười. “Mặc dù tớ không biết nhiều về bóng đá lắm, nhưng cậu vừa chuyền cho đồng đội ghi bàn phải không? Cái đó gọi là gì nhỉ? Kiến…Kiến thiết? Phải không nhỉ?”

Cô ấy ấn ngón trỏ vào môi, nghiêng đầu tỏ vẻ phân vân.

“Là kiến tạo.” Tôi đáp lại ngắn gọn.

“Nó rất tuyệt đúng không?” Rướn người về phía tôi, cô ấy hỏi, ánh mắt sáng lên đầy tò mò.

“Có lẽ vậy. Nếu cậu nói thế...” Tôi gãi má tỏ vẻ lúng túng.

Đối với người đã có sự hiểu biết thì chẳng giải thích gì họ cũng hiểu, còn đối với người không quen với lĩnh vực nào đó, thật khó để giải thích cặn kẽ vì ta không biết bắt đầu từ đâu. Chibana dường như rơi vào trường hợp thứ hai, bởi có lẽ cô ấy cũng không biết nhiều về bóng đá, nên tôi cũng không biết nói thế nào cho phải. Vì vậy, tôi chỉ nói qua loa.

“Thế thì chúc mừng cậu nhé.” Chibana mỉm cười tươi rói, hai mắt cô ấy như tỏa ra ánh lấp lánh, chói lóa hệt như tia nắng sớm lọt vào khe cửa sổ vào buổi sớm. Trông cô ấy rất hân hoan, tựa như cô ấy có thể hiểu được sự phấn chấn khi chiến thắng trận đấu của chúng tôi vậy. Trông thấy cô ấy như vậy, làm tôi không thể tránh khỏi cảm thấy tội lỗi với lời giải thích hời hợt của mình.

“Ừm, cảm ơn cậu.” Tôi nói, rồi chợt nhớ ra sự kiện mà cô Fubuki đã nói. “Buổi giao lưu sẽ diễn ra vào tối nay phải không?”

Cặp mắt màu xanh biếc của Chibana chớp chớp ngơ ngác khi bị tôi chuyển chủ đề đột ngột. Chỉ chừng mấy giây sau, cô ấy liền gật đầu đáp lại.

“Ưm, họ yêu cầu đại diện của các lớp đi chung, vì chúng ta chỉ có một vé thôi.” Chibana nhấn đôi lông mày thanh mảnh của cô ấy rồi nghiêng đầu nhìn tôi, cô ấy tiếp tục. “Nếu tớ đến trước, có thể sẽ ảnh hưởng đến cậu. Có khi cậu sẽ không vào được hội trường được.”

Chibana nở một nụ cười vô tư, nhưng tôi hiểu là cô ấy đang quan tâm tới tôi.

“À, tớ hiểu rồi.” Tôi đáp lại chắc nịch sau khi đã cân nhắc kĩ. “Được thôi. Tớ sẽ đi cùng cậu-” Dừng lại đột ngột vì nhận ra bản thân đang nhễ nhại mồ hôi khi sinh hoạt câu lạc bộ, tôi nói thêm. “Nhưng mà, chắc là tớ phải phiền cậu đợi tớ thêm một lát. Tớ không muốn mình vào một nơi như thế với dáng vẻ nhễ nhại mồ hôi thế này, tớ cũng cần tắm rửa và thay quần áo nữa, cậu biết đấy...”

Chibana lắc đầu nhẹ nhàng. “Tớ hiểu mà, không cần vội đâu. Tớ sẽ đợi nên cậu cứ thoải mái nhé. Hẹn gặp lại cậu ở cổng trường, Engawa.”

“Ừm, chốt vậy nhé.” Tôi gật đầu xác nhận. “Hẹn gặp cậu sau.” Tôi vẫy tay với cô ấy.

“Ưm.” Chibana cũng vẫy tay lại. “Lát nữa gặp.”

Chibana quay đầu rồi bắt đầu rời đi. Tôi cũng quay người lại rồi bước về phía nhà tắm của trường. Vậy là chốc nữa tôi sẽ lại phải làm việc. Một buổi hẹn hò với Chibana, ước gì tôi có thể nghĩ như thế, nhưng mà trong đầu tôi bây giờ chỉ toàn sự mệt mỏi vì sau khi đá bóng ở câu lạc bộ, tôi còn phải lết xác đến hội trường của khu phố.

Thở dài một hơi, tôi tiếp tục hướng tiến về phía phòng thay đồ.

03.

Không nằm ngoài dự đoán, sự kiện này đúng là buồn tẻ đến chán ngán.

Tôi bỗng thầm nghĩ, rốt cuộc thì điều gì khiến người ta say mê những sự kiện kiểu này? “Giao lưu học sinh quốc tế” – cái tên nghe thì hoành tráng, như vừa bước ra từ một kịch bản anime học đường nhẹ nhàng.

Kiểu như “K-On!” chuyển cảnh từ phòng tập nhạc sang một cuộc thi trà đạo chẳng đầu chẳng cuối. Nhưng thực tế thì sao? Không có nhạc cụ, chẳng thấy bánh ngọt, tất cả những gì còn lại chỉ là… những bài thuyết trình dài dằng dặc về mơ ước, hòa bình, toàn cầu hóa và hàng loạt từ khóa như “kết nối văn hóa”. Sự kiện giao lưu cái gì cơ chứ, rõ ràng chỉ là một buổi thuyết trình thiếu sức sống mà thôi. Thi thoảng, ban tổ chức cũng cố gắng kéo người dưới xuống tham gia vài hoạt động, nhưng chẳng vì thế mà không khí bớt phần nhạt nhẽo.

Hoặc cũng có thể, đâu đó vẫn tồn tại những người thật sự cảm thấy hứng thú với những thứ như thế này.

Ngay cạnh tôi, Chibana dõi theo mọi thứ với vẻ tập trung như muốn hút từng lời vào tim gan. Thật vậy à? Cô ấy thực sự thích mấy nội dung này sao?

Nhìn thái độ của cô ấy khiến tôi bất giác hoài nghi nhận thức của mình. Sau đó cố gắng tập trung vào sự kiện, chỉ để nhận ra rằng nó cũng không khác biệt gì so với cảm nhận ban đầu.

Có ai từng thử đếm số lần nghe từ “global” trong 30 phút không? Tôi cá nếu biến nó thành game uống nước, thì cả hội trường sẽ no bụng trước cả phần ăn miễn phí mà nhà trường đã khéo léo dùng để nhử bọn học sinh như chúng tôi.

Phải, lý do duy nhất khiến tôi cảm nhận rằng nó không quá tệ là bởi bữa ăn miễn phí ở cuối chương trình. Cơn đói quả thực là một phương pháp tiết Dopamine hữu hiệu, cái ý nghĩ rằng sắp được “no bụng" và từ khoá “miễn phí" quả thực rất lợi hại.

10 phút rồi – vẫn chưa đề cập đến bữa ăn...Liệu trong thực đơn có gà chiên hay không...?... Nếu trốn ra ngoài, có ai phát hiện không nhỉ...? Đầu óc tôi chỉ luẩn quẩn mấy suy nghĩ tầm thường đó.

À, có lẽ tôi nên cảm ơn cô ấy. Nếu không vì sự tồn tại của Chibana bên cạnh, hẳn giờ này tôi đã co mình ngủ gật ở góc hội trường và vĩnh viễn chẳng dính dáng gì đến những trải nghiệm “quy mô quốc tế” mà trường luôn rao giảng.

Dẫu sao… bây giờ, tôi chỉ cầu mong cái buổi này kết thúc cho nhanh. Và bữa ăn miễn phí kia—hãy xuất hiện như một phép màu trong truyện cổ tích, trước khi tôi “lụi tàn” vì mệt mỏi với cái chủ nghĩa năng lượng quốc tế này.

“Và bây giờ, dựa trên tất cả những nội dung  trong chương trình hôm nay, mời các bạn chuẩn bị cho phần Quizzz: ‘Bạn có phải học sinh quốc tế lý tưởng?’! Ba người có điểm số cao nhất sẽ được những phần thưởng đặc biệt từ chương trình đó!”

Họ đang ám chỉ rằng tôi không được phép tham gia có phải không? Vì tôi không chú ý từ đầu đến cuối mà.

Dẫu sao, tôi thực sự không hứng thú mấy với phần thưởng. Cả về phần thưởng lẫn trò chơi.

Sau cùng, mặc cho dáng vẻ thờ ơ của tôi, bằng lời hứa hẹn hấp dẫn, ban tổ chức đã thành công lôi kéo một số lượng lớn người tham gia. Mỗi người sẽ đăng nhập trên điện thoại của mình và tự lựa chọn ra đáp án phù hợp với cậu hỏi được trình chiếu. Những yếu tố quyết định là tốc độ trả lời và số lượng câu trả lời chính xác. Tôi không tham gia nhưng vẫn có thể thấy nội dung của các câu hỏi. Còn Chibana, tất nhiên, dù chẳng có phần thưởng, hẳn cô ấy vẫn sẽ tham gia.

Những câu hỏi được hiện lên có vẻ không quá khó theo kiểu đánh đố. Bằng chứng là việc một người đầu óc mơ màng như tôi còn có thể trả lời được, có lẽ điều tiên quyết là tốc độ trả lời phải thật nhanh chóng. Chúng chủ yếu liên quan đến văn hoá của một số nước trên thế giới. Chibana dĩ nhiên cũng có thể trả lời chính xác nhiều câu hỏi vì cô ấy có theo dõi từ đầu đến cuối.

“Câu hỏi cuối cùng, quốc hoa của Myanmar là gì?”

Ể, câu này tôi biết…?

Tôi mới đọc nó gần đây. Tuy là hoa nhưng tên của nó lại chứa một loài động vật. Oải hương mắt chim…? Không đúng, là Giáng hương mắt chim…? Đại loại vậy.

Bên cạnh tôi, Chibana cũng có vẻ chần chừ.

Tôi toan nhắc cô ấy. Nhưng rồi lại ngừng lại. Tôi không nên can thiệp vào chuyện của cô ấy. Tôi với cô ấy còn không phải là bạn bè thân thiết hay gì, cô ấy cũng chẳng hề nhờ giúp đỡ. Nếu một người ngáp ngắn ngáp dài trong suốt chương trình như tôi mà lại đi can thiệp vào, chẳng phải sẽ khiến Chibana phì cười vì tôi thật ngớ ngẩn sao?

Cuối cùng, trên bảng hiện lên tên gọi “Pterocarpus Indicus”, cũng chính là câu trả lời mà tôi đọc khi đó.

Về phía Chibana, màn hình điện thoại trên tay cô ấy hiện màu đỏ, đồng nghĩa với việc một câu trả lời sai.

Tôi chợt cảm thấy có chút áy náy. Tuy nhiên, nó chỉ kéo dài đúng một thoáng. Bởi khi màn hình tổng kết trò chơi hiện ra sau cuối, tên của Chibana chễm chệ trong top 3 của bảng xếp hạng. Có nghĩa là cô ấy là một trong những người nhận được phần quà của chương trình. Vì thế nếu tôi có mở miệng ra giúp đỡ trước đó, kết quả cũng không mấy khác biệt.

Nét mặt của Chibana rạng ngời khi được ban tổ chức trao quà. Ngược lại với khuôn mặt méo xệch của tôi khi ban tổ chức thông báo rằng các phần quà là các đồ ăn vặt truyền thống của một số đất nước. Tôi đã bỏ lỡ đồ ăn miễn phí, thật phí phạm mà.

Tôi thở một tràng dài rũ rượi.

Cuối cùng, nỗ lực chờ đợi hàng tiếng đồng hồ của tôi đã được đền đáp. Mỗi người tham dự đều được phát một phần ăn miễn phí. Chúng tôi xếp thành hàng dài và nhận lấy một chiếc hộp giấy. Khi tôi khẽ mở nó ra, bên trong dường như chứ một chiếc sandwich kẹp, một món cuốn gì đó được cắt thành đôi, một cốc nhỏ chưa hoa quả thái đều, một chai nước thuỷ tinh, một chiếc bánh kem nhỏ, tất cả chúng đều được bọc nilon cẩn thận. Có vẻ như mỗi món lại xuất xứ từ một nơi khác nhau.

Chibana bên cạnh cũng tròn mắt thích thú. “Nhìn ngon quá! Cậu có muốn ăn luôn ở đâu quanh đây không? Đem lên tàu sợ hỏng mất…”

“Ừ, ăn luôn đi. Đem về chỉ càng bất tiện…”, tôi trả lời. “Ga tàu có mấy bàn ở sảnh chờ đấy, ngồi đó cũng được.”

Điều quan trọng nhất là tôi không thể đợi lâu hơn được nữa. Dạ dày của tôi đã bắt đầu biểu tình rồi.

“Nghe được đấy.” Chibana nhoẻn miệng cười.

Và thế là, chúng tôi rảo bước đến ga tàu dưới bầu trời đã sẩm tối.

Bàn ga tàu khi chiều muộn thực ra không phải địa điểm lý tưởng nhất cho một bữa tiệc quốc tế thu nhỏ, nhưng khoảnh khắc đó, tôi chẳng mong gì hơn ngoài việc ngồi phịch xuống chiếc ghế, đặt hộp đồ ăn lên mặt bàn, và thở ra một hơi thật dài. Cứ như bao nhiêu mệt mỏi của cả buổi chiều chỉ chờ để tan biến khi cái bụng được lắp đầy.

Có lẽ vì quá phấn khích vì có thể thưởng thức đồ ăn sau khi đã chờ đợi quá lâu, khoé miệng tôi cong lên đầy thoả mãn. Bất chợt, tôi nghe thấy âm thanh khúc khích vang lên, không phải từ phia tôi, mà là từ phía Chibana.

“Tớ không thấy cậu bộc lộ một chút cảm xúc nào cho tới tận bây giờ đấy.” Ánh mắt của Chibana hướng về phía tôi.

“Biết sao được...” Tôi xấu hổ gãi má. “Tớ đã phải đợi hàng giờ mới được tận hưởng đó...!” Có lẽ vì quá đói, tôi tỏ ra phấn khích hơn mức thống thường. Thấy vậy, Chibana tiếp túc cười khúc khích.

“Tớ là người của hiện thực,” tôi chống chế. “Hạnh phúc chỉ đơn giản là một chiếc khay đầy đồ ăn và một chỗ ngồi yên tĩnh.”

Phải nói rằng, trong số các cuộc tụ tập, bữa ăn là không khí hòa bình hiếm hoi có thể thống nhất mọi thể loại học sinh trong trường. Từ những thiên tài chăm học, dân thể thao, đến các “chuyên gia trốn tiết” hay những cô gái xinh xắn; tất cả đều đứng bình đẳng trước đồ ăn. Có thể nói, đây là thứ khiến cho vị thế của tôi và Chibana ngang hàng trong chốc lát.

Chibana ngồi đối diện, rất khéo léo mở từng món khỏi lớp nilon, đôi mắt sáng như trẻ con được phát quà. Có tích cực quá không khi một người có thể vui vẻ chỉ vì những điều nhỏ bé ngẫu nhiên thế này? Tôi đoán là không, ít nhất là với Chibana.

“Tớ sẽ thử cái này trước!” – cô ấy reo lên, cẩn thận cầm chiếc sandwich dày cộp lên. “Chúc ngon miệng!” Cô ấy nói.

“Chúc ngon miệng.” Tôi cũng lịch sự đáp lại.

Có lẽ ai đó đang hóng chờ một cuộc đối thoại sâu sắc, hoặc một cảnh phim lãng mạn nảy nở từ đây, như mấy light novel mùa xuân đầy những cái nhìn ngại ngùng qua nắp lon nước. Nhưng thực tế, người sắp chết đói sẽ luôn nghĩ về đồ ăn. Mỗi khi tôi cắn một miếng của chiếc sandwich kiểu Âu này… tôi lại thấy mình bớt xa lạ với cái không khí “quốc tế giao lưu” mà ban nãy tôi dè bỉu. Ở đâu đó, có lẽ đói bụng là chiếc cầu nối ngắn nhất giữa hai con người thuộc hai thế giới.

“Chỗ này thực sư không tệ nha!” Chibana lên tiếng, vừa nhón lấy miếng hoa quả, vừa mỉm cười. “Có thể nhìn thấy tàu điện trên cao thông qua cửa sổ đó.”

Cô ấy chỉ tay về phía cửa sổ. Bên ngoài, một đoàn tàu trên cao chạy vụt qua.

“Thành thật tớ chỉ nghĩ là nó yên tĩnh hơn so với tầng một… và cũng tương đối ít người qua lại....” Tôi nhún vai. “Có lẽ không náo nhiệt như buổi giao lưu kia đâu.”

“Đâu hẳn là lúc nào cũng phải náo nhiệt chứ?” Chibana lắc đầu, cười giòn tan.

Rõ ràng cậu là kiểu người như thế mà... Tôi cười gượng gạo phụ họa cho cô ấy.

Thường thì, đáng lẽ ra câu chuyện đến đó phải chấm hết. Bọn tôi sẽ tập trung vào ăn uống thay vì tán chuyện phiếm. Nhưng tình huống đó có vẻ không áp dụng được với Chibana, cô ấy nghiêng đầu một lát nghĩ ngợi rồi cất lời.

“Vào những lúc yên lặng không có tiếng động, tớ có thể tập trung vào một thứ mà không bị xao lãng. Nhưng đúng là tớ cũng thích những chỗ nhộn nhịp nữa, vì ở đó thường có nhiều thứ hay ho... Tớ lại có thêm nhiều bạn bè mới nữa...”

Đó có phải lý do cô ấy tham gia rất nhiều hoạt động ngoại khóa trong trường? Tôi tự hỏi.

“Engawa làm lớp trưởng, vậy hẳn có nhiều bạn lắm đúng không?” Chibana ngước nhìn tôi rồi chớp mắt đầy tò mò.

“Không... hẳn thế...” Tôi chần chừ đáp lại. “Vì là cán bộ lớp nên tớ phải giao tiếp với nhiều người thật. Nhưng để nói là nhiều bạn thì tớ không dám chắc...”

Đúng là trên giấy tờ thì “lớp trưởng” nghe như vị trí quyền lực lắm, nhưng thực chất thì nhiệm vụ chính vẫn là người nhận công việc từ giáo viên, kẻ gỡ rối những rắc rối không ai muốn dính vào.

“Vậy sao...?” Chibana nghiêng đầu. “Vậy cậu không có nhiều bạn hử...?”

Không không, đừng nói ra cụm từ đó chứ. Tôi đã cố gắng hết sức để tránh khỏi cụm từ “Tôi không có nhiều bạn” đó đấy. Tại vì sao ư? Bạn biết đấy, kẻ nào đó đã nói như vậy và có cả một dàn harem cho riêng mình. Ừ thì cậu ta nói đúng, cậu ta chỉ có những cô gái đáng yêu thích mình mà, một cô nàng tiểu thư tóc vàng tsundere, một bản thuở nhỏ tóc đen, và một cô bạn gái giả nam nữa, cậu ta làm gì có bạn đâu cơ chứ? Hay cậu ta vẫn khăng khăng rằng mình không có nhiều bạn chỉ vì ăn trưa một mình?

Nghĩ lại thì, ai đó từng nói ‘Thức ăn miễn phí ngon gấp… năm lần, nếu ta có bạn ngồi ăn chung.’ Có phải đó là lý do khiến chiếc bánh kem trên tay tôi ngon tuyệt? Ấy là vì tôi được ngồi ăn chung với Chibana?

Đời nào lại có chuyện đó.

“Nhân tiện thì, chiếc bánh kem này có vị khá được đó...” Tôi gật gù tấm tắc khen. “Nó không quá ngọt, phần thạch này có vị thanh mát, tớ nghĩ được làm từ trái cây.”

“Thế hử?” Chibana mở mắt tròn xoe nhìn xuống chiếc bánh kem trong suất ăn của cô ấy. “Cậu không thích ăn đồ ngọt sao?”

“Thật ra cũng không phải không ăn được.” Tôi đáp, nghiêng đầu. “Kiểu như Nutella ấy, tớ ăn vẫn ổn, dù dễ ngán. Nhưng tớ nghe nói con gái không thích đồ quá ngọt, đúng không?”

Khi nghe tôi nói vậy, Chibana chớp chớp cặp mặt to tròn rồi hai má hơi ửng đỏ nhè nhẹ.

“Đúng là tớ không thích những bánh kem ngọt gắt thật...” Cô ấy gật đầu xác nhận. “Nếu có thứ nào như Nutella mà tớ ăn được hẳn đó là hạnh nhân. Vì hạnh nhân cũng có mùi hương khá thơm nữa. Ngoài ra, vị chanh, dâu hay mãng cầu tớ đều thích.”

Chibana nói vậy trong khi từ từ tận hưởng chiếc bánh kem. Nhìn vẻ mặt của cô ấy có thể nói là rất thỏa mãn. Khi đã ăn miếng bánh cuối cùng, sự tiếc nuối về dư vị của nó cũng được thể hiện rõ trên gương mặt giàu nét biểu cảm của cô ấy.

“À, phải rồi! Đằng nào cũng đang là lúc tráng miệng, chúng ta thử cái này xem sao!”

Chibana bất chợt thốt lên. Sau đó cô ấy lấy từ phía dưới ghế lên một chiếc túi xách nhỏ. Sau đó cô ấy cẩn thận mở nó ra. Bên trong là một hộp giống như snack, với nhiều miếng khoai tây chiên vàng óng. Có rất nhiều lớp bột đỏ được phủ lên trên, có nghĩa là chúng dường như rất cay.

“Này, nhưng như vậy có ổn không... Đây là phần thưởng từ trò chơi của cậu, đúng chứ? Có ổn không nếu chia sẻ với tớ?”

Phưm phưm. Cô ấy lắc đầu. “Không sao đâu, tớ cũng không giỏi ăn cay. Nên cậu ăn cùng tớ có khi lại là ý hay!”

Tôi nghĩ rằng chẳng mấy khi ai chủ động chia sẻ đồ ăn với mình kiểu này. Thông thường, tôi là kiểu người tự xử hết suất của bản thân, không phiền ai.

“Cảm ơn cậu nhé, vậy thì tớ xin phép...” Tôi bốc ra nhấm nháp thử, hương vị lạ miệng toát lên làm tôi khẽ nhăn mặt khi vị cay xộc vào mũi, khiến cho Chibana bất ngờ.

“Cay vậy sao...?” Cô ấy ngẩn người.

“Ừ... khá cay với tớ....” Tôi đáp trong khi vẫn nhăn nhó.

“Để tớ thử xem sao!” Chibana cũng bốc một miếng rồi đưa lên miệng nhai thử.

Còn tôi trong lúc đó thì vội vã mở nắp chai nước rồi tu một hơi dài. Phía đằng trước tôi, sau khi ăn thử một miếng, Chibana cũng khẽ nheo mắt vì cay.

Đột ngột, một hương vị khác nhưng không kém phần kì quặc xộc lên sống mũi tôi. Một thứ gì đó chua đến mức cay nồng, cảm giác hệt như đồ có men. Tôi chộp lại chai nước rồi đọc kĩ thông tin ghi trên bao bì. Dường như chai nước hoa quả này được làm bằng cách ủ hoa quả lên men, nói một cách khác, gần như là rượu hoa quả, dù so với rượu thì nồng độ còn thấp hơn nhiều.

“Hình như đây là nước hoa quả lên men...” Tôi nhíu mày rồi ngước lên nhìn Chibana.

Đằng trước tôi, Chibana đang uống chai nước, nghe vậy lập tức khựng lại. Cô ấy bèn hạ luôn chiếc chai kia xuống bàn. Dường như vì đã trót uống một ít, mặt cô ấy lại co lại một lần nữa vì vị chua và cay nồng của men rượu.

“Cậu nhắc muộn quá....!” Cô ấy rầu rĩ bĩu môi rồi bật cười thành tiếng. “Không thể tin được họ lại cho thứ này chứ...”

Tôi cũng bật cười chua chát.

“Thực ra nó cũng chưa đến mức được gọi là rượu, chỉ là chúng ta uống không quen thôi. Có lẽ họ có lý do của họ cho việc lựa chọn món này. Hầy, đằng sau mỗi món ăn là một câu chuyện...”

Nghe tôi nói, Chibana cười khúc khích.

“Cậu đang nói đến ‘Midnight Diner’ hả?”

“Ồ, cậu cũng biết sao?” Tôi kinh ngạc. “Đồ ăn trong đó nhìn toàn món đơn giản, mà nhân vật nào cũng kể được cả câu chuyện dài thượt chỉ vì một món ăn…”

“Kiểu ’miếng trầu là đầu câu chuyện’ ha? Thế cậu nghĩ câu chuyện của chai nước này là gì?” Chibana mỉm cười hỏi lại.

“Tớ không kể nổi một câu chuyện dài như họ đâu, nhưng nếu có một câu chuyện ẩn giấu đằng sau bữa ăn này, thì đó là về toàn cầu hóa.”

“Ahaha!” Chibana bật cười thành tiếng giòn giã.

Tôi cũng bật cười tự giễu. Dù sao, cuộc trò chuyện với Chibana có thể nói là khá thoải mái. Mặc dù cô ấy không nói quá nhiều, nhưng cô ấy là kiểu có thể gợi mở ý kiến của bạn thân và mở ra chỗ trống cho người đối diện nhập tâm vào cuộc đối thoại.

Cuối cùng thì, khi buổi tối đã trôi dần đến và đã hoàn tất việc thu dọn tàn cuộc, chúng tôi quyết định chia tay nhau rồi ai về nhà nấy. Nhà Chibana ngược hướng với tôi, nên cũng chẳng đi cùng cho tới cuối được, do vậy chúng tôi quyết định sẽ tách nhau từ bây giờ.

“Hẹn gặp cậu ở trường nhé!” Chibana vẫy tay.

“Ừ, hẹn gặp lại.” Tôi gật đầu đáp lại.

Chibana tiến về phía đằng trước, khi bóng dáng mảnh khảnh của cô ấy khuất khỏi tầm mát, tôi cũng toan rời đi. Đột ngột, âm báo điện thoại vang lên tiếng thông báo lanh lảnh.

Tôi mở nó lên. Là một tin nhắn từ cô Fubuki. “Em nhớ điểm danh để tính điểm hoạt động ngoại khoá nhé.”

Sao đến tận bây giờ cô ấy mới nhắn cơ chứ? Chẳng phải nó đã kết thúc rồi sao? Những việc như này phải nhắn sớm thì mới có ý nghĩa chứ? Tôi phàn nàn trong thâm tâm. Thực ra, những lời vừa rồi chỉ là oán thán cho có lệ. Bởi với những người chỉ làm cho có hình thức như tôi, tôi đã điểm danh từ lúc mới đến. Về phía Chibana, tôi cũng không rõ cô ấy đã làm hay chưa. Lại nói, Chibana giống kiểu người mà cô ấy sẽ không quan tâm đến những thứ lặt vặt đó, vì cơ bản cô ấy cũng đã tham gia quá nhiều hoạt động rồi.

“Hầy, về thôi...”

Khi tôi cầm chiếc áo khoác lên rồi chuẩn bị rời đi, mắt tôi chợt dừng lại ở một vật lạ góc bàn ăn khi nãy, một chiếc điện thoại còn mới với quấn dây vải hình mèo, hình như là của Chibana, vì tôi dã thấy cô ấy sử dụng điện thoại này khi nãy.

Tôi liền cầm nó lên để xác nhận một lần nữa, với hình dạng này, có khả năng rất cao là của cô ấy.  Tôi khá tự tin vào trí nhớ của mình. Nhưng tôi cũng cần xác nhận rõ ràng, vì thế tôi nảy ra một ý tưởng, có lẽ tôi sẽ gửi một tin nhắn nào đó lên nhóm LINE của lớp, nếu trên chiếc điện thoại này có thông báo thì câu trả lời đã quá rõ ràng.

Nghĩ vậy, tôi bèn chụp lại rồi gửi một tin nhắn qua LINE lên nhóm lớp với nội dung: “Đây có phải điện thoại của cậu không, Chibana? Cậu để quên ở đây này.” Dĩ nhiên, nếu đây là điện thoại của cô ấy thì chắc chắn sẽ không có phản hồi rồi, vì cô ấy có mang theo đâu.

Tuy nhiên, hệt như những gì tôi dự đoán, chiếc điện thoại trên tay hiện lên thông báo từ LINE ngay lập tức.

Như vậy là có thể xác nhận đây chính là điện thoại của Chibana. Giờ thì sao? Tôi nên để lại đây  phòng trường hợp cô ấy nhớ ra và quay lại lấy, hay là tôi nên giữ lại trả vào ngày mai? Nếu tôi để ở đây và không mang về, có người lạ nào đó nhặt mất thì sao...

Trong lúc đắn đo, ngón tay tôi vô thức chạm phải nút khóa, màn hình bật sáng hiện nội dung bên trong.

!?

Thật đấy à? Cô này này thậm chí còn không khoá màn hình...? Chibana có thể hồn nhiên đến mức nào cơ chứ? Nếu không phải là tôi mà là một người khác, nhỡ có chuyện gì xảy ra thì sao? Kiểu như rò rỉ thông tin cá nhân chẳng hạn. Có nhiều kẻ biến thái thích tống tiền những cô gái trẻ lắm đó... Mà giả sử lỡ hôm nay tôi là nhân vật phản diện thì sao, cô ấy đâu biết đâu được? Thật liều lĩnh – y như ai đó tin rằng học sinh trường mình sẽ gửi lại ví khi nhặt được vậy!

Tôi vốn định phàn nàn gì đó rồi toan tìm nút tắt, nhưng những gì hiện lên màn hình quá nhanh chóng khiến tôi vô tình lướt qua một cách bất đắc dĩ. Và có lẽ bởi vì cái trí nhớ tốt đáng ghét này, chỉ lướt qua trong chốc lát, tôi cũng đã đọc được thông tin bên trong.

Ở đó là một đoạn ghi chú, giống như một file văn bản. Ở phía dưới ghi “Draft – Last edit: Today”.

Ngay lập tức, có gì đó, không hiểu sao, khơi gợi lòng hiếu kì bên trong tôi, thôi thúc tôi lướt lên một chút. Tên file: “Ký ức ngoài rìa lớp học”. Tác giả: ChiKa. Tên tài khoản: Chibana Keika.

Đây là... tiểu thuyết tự viết...?

ChiKa... Chibana Keika...?

Giống như một hình thức rút gọn tên.

Khoan đã, vậy có nghĩa là tiểu thuyết này do Chibana tự viết ư...? Cô ấy là một tiểu thuyết gia ư?

Tôi có nên lướt xuống đọc không... Có nên lướt xuống không...

Sự kích thích tột độ cao đến mức khiến tôi không khỏi rùng mình. Nghĩ mà xem, một cô gái luôn năng nổ và hướng ngoại như Chibana lại có một sở thích là viết tiểu thuyết. Tôi nghe được khá nhiều lời đồn đại về Chibana, nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ nghe đến thông tin này. Tôi muốn đọc nó. Tôi muốn đọc. Tôi muốn đọc. Cảm giác của tôi bây giờ hệt như một kẻ đang lạc trong hầm ngục u tối bất chợt tìm thấy kho báu, muốn mở ra, muốn nhìn thấy bên trong, muốn khám phá một thứ chưa được biết đến.

Trong một khắc, toàn bộ không gian xung quanh tôi như như đóng băng lại, mọi âm thanh xì xào đột nhiên trở nên tĩnh lặng, giống như cả thế giới chỉ còn mỗi mình tôi chìm trong sự tò mò. Rồi đột ngột, tiếng bước chân vang lên hối hả trên nền gạch phá vỡ không gian tĩnh lặng trong tâm trí tôi. Tiếng thở hổn hển dồn dập khẽ run lên trong không khí. Tiếng gió thổi vi vu như có ai vừa lướt qua.

Tôi ngước mặt lên, Chibana đang đứng đằng trước, có gì đó khác lạ. Cô ấy rướn nhẹ người, đôi môi hơi hé.

Cặp mắt to tròn màu xanh lam của cô ấy mở lớn, con ngươi khẽ rung động.

Hơi thở của cô ấy toả ra làn khói trắng mờ ảo dần tan vào trong không khí. Giọng nói của cô ấy có gì đó hối hả lẫn trong từng nhịp chuyển động của lồng ngực. Có lẽ vì vừa chạy về trong gấp gáp, nét mặt cô ấy ửng hồng.

“Xin lỗi... Tớ để quên... điện thoại?” Cô ấy mở lời.

“À ừ, của cậu đây...” Tôi bèn gật đầu, sau đó giơ chiếc điện thoại về phía cô ấy. “A...!?”

Màn hình sáng trưng của chiếc điện thoại đang được bật lên.

“À... Cái này...”  Tôi luống cuống. Trong tay tôi, chiếc điện thoại vẫn mở file bản thảo dang dở. Tôi vội vàng khóa màn hình, ấp úng: “À… tớ định gọi cho cậu… để nhắc cậu về đồ bị quên…”

Tôi phải làm gì đây... Tôi phải làm gì đây... Tôi không có cố ý đọc nội dung cá nhân của cô ấy... Làm sao để tôi giải thích cho Chibana bây giờ...?

Chibana nhìn tôi với một biểu cảm phức tạp.

Một nét mặt mà tôi không thể dùng bất cứ từ ngữ nào để có thể tả chính xác.

Như thường lệ, Chibana vẫn xuất hiện với một màu đỏ rực, nhưng cũng lại không hề giống sắc đỏ mọi khi.

Khuôn mặt của cô ấy đỏ lựng đến tận mang tai. Cặp lông mày thanh mảnh run rẩy. Hai bàn tay nắm chặt. Có gì đó ở cô ấy mà tôi không thể diễn tả chính xác, vẻ mặt đó của cô ấy hệt như khi hối hận vì làm sai một điều gì đó. Cô ấy bặm môi, ánh mắt lảng đi.

Từng lời của cô ấy ngắt quãng và rụt rè đến lạ kì, không hề là vẻ ngoài năng động thường thấy, nhưng lại rõ rệt và sâu sắc tới mức khiến tôi đứng chết lặng.

“Tớ…” Cô ấy mở miệng rồi lại im bặt. Dường như phải rất lâu cô ấy mới có thể tiếp tục, nhưng chẳng hề liên quan đến phần trước đó. “...Cậu đọc rồi à?”

Trước câu hỏi trực tiếp của cô ấy, tôi chỉ còn biết thú nhận.

“Ư-Ừm... Tớ vô tình mở nó lên... chỉ liếc qua thôi. Xin lỗi.”

Một thoáng trầm ngâm bao trùm không khí xung quanh. Không gian như bị nén lại đột ngột đến độ bí bách. Thế rồi, Chibana lên tiếng xóa bỏ khi sự nặng nề đó. “Cảm ơn cậu vì đã giữ điện thoại giúp tớ...” Cô ấy nói. “Cho tớ xin lại nhé...”

“Ừ-Ừm, của cậu đây.” Tôi trả lại chiếc điện thoại cho cô ấy.

Mọi chuyện cứ như thế là xong ư? Nhưng Chibana bây giờ quá khác biệt so với Chibana mà tôi biết, cô ấy lặng lẽ, rụt rè và lo lắng, hệt như ánh đèn nhấp nháy trong đêm vì không được cấp đầy đủ năng lượng.

“V-Vậy... tớ xin phép về trước...”

Cô ấy nhìn tôi rồi cúi đầu, khuôn mặt vẫn thuần một màu đỏ chót, tôi vẫn có thể thấy hai bàn tay của cô ấy run run khi vẫy chào tôi.

Tôi đứng ngây ngốc tại chỗ nhìn bóng hình Chibana bước về phía trước. Trong lòng hoang mang không biết mình có nên nói thêm gì hay không.

Bất ngờ, cô ấy dừng lại, vẫn quay lưng về phía tôi khiến tôi chẳng thể nào đoán nổi nét mặt ấy hiện giờ như thế nào.

“Sau giờ học... ngày mai... cậu gặp tớ ở phòng 109 của khu nhà cũ được không...”

Tôi rất muốn hỏi lại là ‘Tại sao lại thế?’, tuy nhiên tôi không ngu ngốc đến mức không nhận ra rằng đây không phải là lúc thích hợp để hỏi câu đó. Thay vì thế, tôi chỉ có thể đáp, “Được thôi...”

Sau khi lời xác nhận của tôi đến tai Chibana, cô ấy khẽ gật đầu. Đoạn, cô ấy bước thoăn thoắt về phía đằng trước và biến mất vào trong dòng người đông đúc ở ga tàu.

Cho dến tận khi bóng hình ấy đã khuất hẳn khỏi tầm mắt, tôi vẫn giữ nguyên chỗ cũ, ngẩn ngơ như thể vừa được chứng kiến một thế giới mới toanh, một tình huống mà bản thân tôi chưa từng nghĩ đên.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...