04.
Cho dù một hiệp sĩ khoác lên mình bộ chiến giáp mạnh nhất cũng sẽ có điểm yếu.
Hàng thủ của đối phương lùi sâu về cuối sân khiến tôi cảm thấy bí bách. Nếu tôi dẫn bóng vào giữa, ngay lập tức có vài cầu thủ bao vây lấy đường di chuyển của tôi. Còn nếu tôi đi bóng dọc biên, cũng sẽ có người theo kèm khiến tôi chẳng có đường tiến về phía trước. Bất lực, tôi đành làm một động tác đánh lừa cầu thủ đối phương để thoát khỏi sự kèm cặp, sau đó chuyền ngược về phía sau.
Đúng là một chiến thuật khó nhằn.
Đội bóng của chúng tôi đang bị dẫn hai bàn, và thời gian chỉ còn khoảng chừng mười phút. Chúng tôi muốn tấn công để tìm kiếm bàn thắng, nhưng việc đội bạn đã kéo hết cầu thủ về sân nhà bảo toàn tỉ số khiến chúng tôi gặp bế tắc. Anh Touya thường là người đột phá, tuy nhiên ngay cả anh ấy cũng khó lòng một mình rê bóng đến cầu môn. Hơn nữa, việc mọi khoảng trống đều bị phong tỏa khiến tôi không thể nào đưa bóng đến vị trí của anh ấy.
Nói ngắn gọn thì, thanh kiếm của chúng tôi đã hoàn toàn vô hiệu.
Chúng tôi chuyền qua chuyền lại ở khu vực giữa sân, mỗi khi bóng được đưa đến vị trí của tôi, tôi thường chỉ có hai lựa chọn, một là chuyền về, hai là tạt bóng sớm vào trong, mà với chiến thuật cầu may như vậy, hiếm khi tiền đạo ở phía trên nhận được bóng. Đó là chưa kể chúng tôi lại phải vội vàng chạy về nếu như tôi chuyền hỏng.
Mặc dù tôi kỳ vọng Watabane nhận được bóng, tuy nhiên cậu ta còn bị kèm chặt hơn cả tôi.
Tôi nghĩ rằng minh nên thay đổi lối chơi một chút, vì vậy tôi tiến về phía trước, sau đó vờ như chuyền ngược lại, tôi lấy trụ và văng chân hết sức bình sinh về phía trước.
Quả bóng lao vút thẳng lên trời rồi vòng xuống.
Trong tích tắc, tôi nhìn thấy được sự bất ngờ trong mắt các cầu thủ đối phương.
Chính vì tôi có thời gian để sửa bóng khi cầu thủ đối phương đã lùi sâu, nên tôi mới có thể lấy đà mạnh được như vậy. Tất nhiên, với khoảng cách xa như thế, tôi không kì vọng quả bóng sẽ có đủ lực để đi đến khung thành.
Thay vì thế, điều tôi mong đợi, Watabane bật lên cao cố gắng đón đường bóng. Một cách vừa vặn, cậu ta đón được quả bóng và lắc đầu một cái thật mạnh. Quả bóng đi căng về phía góc khung thành, trước khi bị bật ra bởi những đầu ngón tay của thủ môn đối phương.
Một cú đánh đầu tốt, nhưng pha cản phá thậm chí còn tốt hơn.
Trọng tài thổi còi kết thúc trận đấu.
“Đó là một pha phối hợp đẹp mắt. Thật đáng tiếc…” Anh Touya nhún vai trong khi bình phẩm.
Kết quả chung cuộc, chúng tôi thua hai bàn, và không ghi được bàn thắng danh dự nào.
“Các em cũng không cần phải lo quá… Họ là một đội mạnh.” Anh ấy an ủi. “Em nên cố gắng đột phá nhiều hơn nữa, Engawa. Còn Watabane, em nên di chuyển rộng hơn nếu muốn có nhiều bóng.”
“Vâng ạ…” “Vâng.” Chúng tôi đáp lại.
“Nhưng dù sao cũng đừng nên tự trách quá nhiều. Anh cũng chẳng làm được nhiều trong trận hôm nay, chúng ta chỉ đang rút kinh nghiệm để tiến bộ hơn thôi.”
Vì hôm nay là một trận thua, không khí có chút ảm đạm, chúng tôi chỉ đơn giản thu dọn sau trận đấu và chuẩn bị rời đi. Sau khi quay lại phòng thay đồ của câu lạc bộ để tắm rửa và thay quần áo, tôi gặp lại Watabane tại hành lang của tòa nhà, cậu ta cũng đã xong xuôi. Dường như hình ảnh của tôi đã lọt vào mắt Watabane, cậu ta khoác túi đồ lên vai rồi tiến về phía này.
“Đi uống nước không, Engawa?” Watabane hất cằm.
“À, hôm nay tớ có chút việc…” Tôi đáp lại.
“Ồ, việc gì thế…?” Bị bất ngờ bởi câu trả lời của tôi, cậu ta nhướn mày. “Cô Fubuki lại giao cho cậu việc gì sao. Làm cán bộ lớp mệt thật đấy nhỉ. Có cơ man là công việc cần giải quyết, gánh vác quá nhiều trách nhiệm. Là tớ thì chẳng bao giờ muôn làm cái công việc đó. Có cho tiền tớ cũng xin kiếu…” Cậu ta liến thoắng một hồi.
“Không, không phải là từ cô Fubuki.” Tôi lắc đầu.
Phải, tôi đang có vấn đề nan giải cần giải quyết.
Ngày hôm qua, sau khi tham gia sự kiện đó với Chibana, tôi vô tình thấy bí mật của cô ấy, không hiểu vì lý do gì, Chibana nói rằng cô ấy muốn gặp tôi sau thời gian sinh hoạt câu lạc bộ ngày hôm nay. Chà, có thể cô ấy muốn nói thêm việc gì đó. Xét cho cùng, tôi nghĩ sử dụng từ “bí mật” nghe có vẻ hơi trầm trọng, nhỉ? Dường như, Chibana, cô ấy là một tác giả tiểu thuyết mạng. Dù có hơi bất ngờ vì điều đó, giờ nghĩ lại, tôi thấy nó cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Có lẽ phần nào đó trong tôi thừa nhận rằng, đối với người năng động như Chibana, thì sở thích viết tiểu thuyết là điều tôi không nghĩ đến. Tuy nhiên, dựa trên thực tế, ai chẳng có sở thích của riêng mình, đúng không? Đó còn là một sở thích hoàn toàn bình thường và không ảnh hưởng đến hoà bình thế giới. Tôi không có quyền để phán xét người khác, càng không phải là người thích chê bai hay rêu rao về sở thích của họ, vì nó rất phiền phức.
Khoan đã, đột nhiên tôi chợt nghĩ rằng. Chibana, cô ấy thích tết tóc hai bím mà (tôi cho là như thế vì cô ấy thường xuyên xuất hiện với kiểu tóc đó), vậy thì nó hoàn toàn hợp lý, hoàn toàn hợp lý. Phải không?
Ơ, thế thì chẳng phải việc một cô gái tết tóc hai bím lại rất năng động lại trở thành thiết lập vô lý à?
Tôi vô tình rơi vào vòng lập luận luẩn quẩn.
“Này…!” Đột ngột, vai tôi bị đập mạnh một phát đau điếng. “Đầu óc để đi đâu thế? Vậy cậu cứ lo việc của cậu đi nhé. Nếu có gì cần giúp thì cứ bảo tớ.” Lời nói của Watabane kéo tôi về lại thực tại. “Tớ về trước đây.”
“Xin, xin lỗi… À, không. Cảm ơn nhé. Không phải việc gì to tát đâu, đừng để ý, nếu có việc cần nhờ thì tớ sẽ nói.” Tôi mỉm cười. “Cậu về trước đi. Mai gặp.”
“Chào nhé. Mai gặp.” Cậu ta vẫy tay rồi bước về phía cảnh cửa của toà nhà.
Watabane thực sự là một chàng trai tốt bụng. Tôi không có nhiều bạn bè ở cao trung, và Watabane là một trong số ít người tôi có thể nói chuyện, tất nhiên, không phải chỉ vì chúng tôi ở cùng câu lạc bộ. Cậu ta thực sự tương đối dễ gần.
Mặc dù vậy, tôi thừa nhận lý do lớn nhất đến từ việc tôi và cậu ta gia nhập câu lạc bộ vào cùng thời điểm. Bạn biết đấy, giả dụ như ngày đầu đi làm và phát hiện có người bằng tuổi mình là đồng nghiệp trong văn phòng, đó là một trải nghiệm tốt. Bạn sẽ cảm thấy dễ tiếp cận vì hai người có điểm chung, hẳn là thế.
Đồng nghiệp Watabane là một người tốt.
Có điều…
Giá như cậu có thể giúp được. Tôi thở dài. Tôi cảm thấy Chibana sẽ không vui nếu tôi đi kể cho người khác. Hơn hết, lý do chính không đến từ Chibana, mà là tôi chỉ đơn giản không muốn dính dáng đến bất cứ rắc rối nào phát sinh nếu tôi làm thế.
Có lẽ, nó mới là điều tôi thực sự nghĩ.
05.
Tôi rảo bước ra khỏi toà câu lạc bộ.
Ở trường của tôi, có một tòa riêng được gọi là khu nhà câu lạc bộ. Hầu hết những câu lạc bộ đều được sắp xếp ở đây. Mặc dù vẫn có một số câu lạc bộ lẻ tẻ không có phòng của họ ở khu này, có thể là vì họ muốn đổi là thiết bị không sử dụng được, hoặc là họ thậm chí không xin được phòng vì không đủ điều kiện. Thường thường, chỉ có những câu lạc bộ chính quy mới có thể xin được phòng. Lại nói, những câu lạc bộ thể thao sẽ nằm ở tầng một, như bóng đá, bơi lội, cầu lông, bóng bàn, tennis,… Những câu lạc bộ khoa học sẽ nằm ở tầng hai, nhóm câu lạc bộ nghệ thuật và cổ điển nằm ở tầng năm và sáu…
Lạc đề quá rồi, lạc đề quá rồi. Tôi vô thức nhún vai.
Điều quan trọng phải được đề cập ở đây, đằng sau toà nhà câu lạc bộ, trông vô cùng cao lớn và hào nhoáng, là khu nhà kho cũ của trường. Trái ngược hẳn với khu tòa nhà câu lạc bộ lúc nào cũng sôi động ở phía trước, tòa nhà này dường như đã đến giới hạn của nó, các bức tường đã xỉn màu, xung quanh là cỏ mọc rậm rạp, ngoài ra thì, ngay phía cổng vào là la liệt các trang thiết bị hỏng hóc đang bày bừa lộn xộn ở đó. Để mà nói, học sinh không được phép vào tòa nhà kho này, bởi nó chỉ dành cho các nhân viên làm việc trong trường. Toà nhà gồm ba tầng này thường dùng để chứa những thiết bị cũ hoặc dự phòng cho các câu lạc bộ. Thực ra, tôi được nghe đồn rằng, mặc dù những căn phòng ở tầng dưới được chất đầy đồ đạc và dụng cụ, một vài căn phòng ở tầng ba thường để trống, vì vậy, một số học sinh có thể lén sử dụng vì mục đích cá nhân.
Tuy nhiên, nơi Chibana hẹn gặp tôi lại là 109, tức là một căn phòng ở tầng một.
Tôi đi dọc hành lang của tòa nhà kho cũ. Vì chỗ này không có mấy ai qua lại, không khí u tối và tĩnh mịch ở đây có chút đáng sợ. Tòa này có quá nhiều đồ đạc bày bừa khắp mọi ngóc ngách khiến cho nó bị lấp đi phần lớn nguồn sáng. Hiếm hoi lắm mới có một vài vệt sáng từ bên ngoài lọt vào qua kẽ hở từ cửa sổ. Xung quanh chỉ có tiếng bước chân của tôi vang vọng khiến nó như một phân cảnh mở đầu của bộ phim kinh dị nào đó, kiểu như thây ma hay xác sống xuất hiện bất thình lình.
Tôi bất giác nuốt ực một tiếng khi nhớ lại câu chuyện kinh dị mình đọc trên mạng hồi sáng.
Hành lang trải dài, tối tăm và rỗng như như một chiếc hầm mộ, những bước chân vang lên lạnh lẽo, vang vọng như những lời thì thầm từ thế giới bên kia, như thể hành lang ấy đã chôn giấu quá nhiều điều bí mật.
Từ từ đã, không có chuyện Chibana định mưu sát tôi chỉ vì tôi vô tình biết được bí mật của cô ấy đâu, đúng không?
Cô ấy là một người tràn đầy năng lượng và sức sống mà, ma quỷ không thể có nhiều nguồn năng lượng tích cực như thế được, chúng sẽ siêu thoát mất!
Biển sổ phòng 109 ở phía trước đã hiện lên trong tầm nhìn của tôi. Có điều, những suy nghĩ đáng sợ vừa rồi làm tôi chần chừ trước khi bước tiếp.
Vì thế, tôi cố gắng phủ nhận suy đoán của mình bằng những lập luận xác đáng hơn. Ma quỷ không tồn tại, vì thế không có bất cứ thế lực nào siêu nhiên, đây không phải là “Cuộc chiến siêu nhiên giữa đời thường”, Chibana là một người tốt, vì thế cô ấy sẽ không bày ra một “Bữa tiệc xác chết”. Những khả năng còn lại thì, một trò chơi khăm, một tình huống bắt nạt, một lời tỏ tình…?
Không thể là bất cứ cái nào trong số ấy.
Ngược lại, việc một học sinh nổi tiếng như Chibana lại đi đến tòa nhà kho cũ này, đồng nghĩa với việc vi phạm nội quy trường học, cùng với đó, tôi, người nắm giữ chức vụ lớp trưởng, nói cách khác là tay sai của công lý, lại đến gặp cô ấy ở nơi này, mới là điều khiến người ta phải bận tâm.
Dưới cương vị của tôi, đáng lẽ thay vì đến gặp, tôi nên báo cáo với giáo viên rằng có học sinh lén lút đến khu vực cấm, thế thì mới là điều đúng đắn nhỉ?
Nghĩ vậy, tôi đưa tay về phía trước rồi gõ nhẹ lên cánh cửa.
“Là tớ, Engawa Hiroki đây. Cậu có ở trong đó không, Chibana?”
Không gian tĩnh mịch dường như nén lại chặt hơn khi không có lời nào đáp lại. Tôi bất giác nín thở vì hồi hộp.
Cô ấy chưa đến hử?
“Mời vào.”
Giọng nói của Chibana vang lên một lúc sau đó. Nghe được tiếng của cô ấy, tôi bèn thở phào nhẹ nhõm.
“Vậy, tớ vào đây.”
Tôi bèn vươn cánh tay rồi xoay nắm cửa. Có vẻ nơi này đã quá cũ kĩ, vì thế tiếng kẽo kẹt vang lên có gì đó thật khó chịu. Khó khăn lắm tôi mới đẩy được nó ra, có lẽ là vì bản lề của cánh cửa đã rỉ sét.
Hi vọng phía sau cánh cửa là một thứ đáng mong chờ. Mạc dù việc gặp gỡ với một cô gái dễ thương vào cuối buổi học nghe có vẻ là ý tưởng hay. Nhưng đồng thời cũng thật nhàm chán. Thường thì, có thể ai đó sẽ coi đây là lá thăm trúng thưởng. Nếu coi đây là chương đầu của cuốn tiểu thuyết, vậy thì cũng quá đại trà rồi. Ngẫu nhiên bắt đầu một mối quan hệ với nữ chính sao? Đời nào lại có chuyện may mắn thế chứ. Nếu là sự dàn xếp của ai đó có khi còn khiến tôi tin tưởng hơn. Kiểu như là người trúng giải độc đắc được dàn xếp trước ấy, đại loại vậy.
Vào thời điểm tôi mở chiếc mũ trắng để lộ chú chuột nhỏ nấp trên mái tóc của chàng đầu bếp.
?
Xin lỗi.
Chuột nhỏ, tôi thực sự đã trúng giải độc đắc.
Phía trong căn phòng dụng cụ này rộng hơn tôi đã nghĩ. Có một chiếc bảng trắng treo ở tường, có một vài chiếc tủ nhỏ được kê gọn gàng ở góc. Trông căn phòng vẫn còn sạch sẽ hơn nhiều so với những nơi xung quanh. Có một cửa sổ được mở, dù đang kéo rèm, nhưng vẫn đủ để ánh sáng chiều tà lọt vào căn phòng, khiến nó bớt tăm tối hơn hành lang bên ngoài.
Không không. Có lẽ tôi không nên tả những thứ ấy.
Ngay chính giữa căn phòng, có một chiếc bàn học được kê ngay ngắn. Chibana đang ngồi đó, tay gõ phím lia lịa trên bàn phím laptop. Cô ấy trông có vẻ rất tập trung. Tôi biết vậy vì ánh mắt màu bạc của cô ấy đang chăm chú nhìn vào màn hình. Cô ấy có đeo một cặp kính tròn nhỏ màu trắng.
Thứ làm tôi bất ngờ không phải điều đó.
Làn da trắng ngần của Chibana rực lên trong ánh sáng mờ ảo, mịn màng đến mức dường như phát ra thứ ánh sáng nhẹ nhàng, mơ màng. Mái tóc trắng bạc của cô ấy vẫn được được xõa ra thay vì tết gọn, nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy bờ vai mảnh khảnh của cô ấy. Trên người Chibana, cô ấy không mặc bộ đồng phục mà tôi thường thấy ở trên lớp, thay vào đó, cô ấy mang một chiếc áo crop-top màu đen bó, làm nổi bật vòng eo nhỏ nhắn và đường cong mềm mại. Hàng họa tiết trang trí tinh xảo và dây ruy băng đan quanh khiến chiếc áo trở nên như một tác phẩm nghệ thuật, từng đường nét đều hòa quyện, hoàn mỹ đến mức khiến tôi cảm thấy hư ảo. Ngoài ra, chiếc váy xếp ngắn màu đen với lớp vải nhẹ nhàng chuyển động mỗi khi cô ấy cử động. Chiếc váy ấy không quá ngắn, nhưng đủ để làm nổi bật đôi chân thon dài của cô, đôi chân mang một sự mềm mại nhưng cũng đầy sức sống. Phía sau lưng cô ấy, có thứ gì đó nhô ra giống như một bộ cánh nhỏ.
Mỗi cử động của Chibana đều nhẹ nhàng, dịu dàng, tựa như làn gió khẽ lướt qua khu vườn vào một buổi sáng sớm. Mỗi khi cô ấy gõ phím, những dải ruy băng trên áo cùng hòa vào nhau trong một vũ điệu mơ hồ, tạo nên một hình ảnh khiến tôi gần như muốn đưa tay ra để chạm vào, để chắc chắn rằng tất cả những gì trước mắt mình là thật. Lấp ló trong mái tóc của cô ấy dường như là một phụ kiện, giống như đôi tai nhọn của tinh linh được giấu khéo léo, vừa vặn thò ra, càng khiến cô trông giống một tiểu tinh linh thực thụ. Từng sợi tóc nhẹ nhàng vương lên bờ vai, tạo nên một hình ảnh hoàn mỹ đến lạ thường. Mọi thứ như được sắp đặt một cách cẩn thận, từng chi tiết, từng đường nét, tất cả như chỉ để làm nổi bật vẻ đẹp mong manh, tinh khiết nhưng đầy sức sống.
Không phải hóa trang bình thường, đây giống như… Cosplay?
“Xin lỗi! Đợi tớ một chút!” Cô ấy nói.
“…”
Tôi đột nhiên không biết nên nói gì.
Chibana bình thường đã trông vô cùng nổi bật và dễ thương, ngay cả trong bộ đồng phục thủy thủ bình thường ở trên lớp. Tuy nhiên, cô ấy ở đây mang một cảm giác khác hẳn. Hệt như một tiểu tinh linh, khiến cô trông như bước ra từ câu chuyện cổ tích xa xưa.
Có quá nhiều thứ tôi muốn hỏi.
Như là, tại sao cô ấy lại cosplay tại trường học.
Như là, tại sao cô ấy lại gọi tôi đến đây.
Tuy nhiên, trước dáng vẻ tập trung của cô ấy. Tôi không thể nào mở lời.
Thời gian trôi qua tĩnh lặng làm tôi lúng túng. Được ngắm một cô gái đáng yêu như vậy trong bộ trang phục cosplay tất nhiên là một điều may mắn. Nếu tôi đang trong sự kiện nào đó, điều đó sẽ là hợp tình hợp lý, tuy nhiên, nơi này không phải là thời gian hay địa điểm phù hợp cho nó.
“Xong rồi!” Chibana kêu lên hào hứng.
Cô ấy đứng bật dậy, chống tay lên chiếc bàn rồi thở phù một hơi. Sau đó nhìn lại màn hình một lần nữa với nét mặt hài lòng, cô mỉm cười. Sau đó, đột nhiên cô ấy quay sang bên này, rồi tiến nhanh về phía tôi.
Khi Chibana sắp sửa tiến lại gần, tôi bất giác lùi lại.
“Xin lỗi vì đã để cậu đợi~~” Cô ấy nói. “Hi vọng cậu không cảm thấy khó chịu.” Cô ấy chắp hai bàn tay lại rồi hướng về phía tôi, sau đó cúi thấp đầu.
“Không, không có gì.” Tôi bối rối xua tay.
Bởi vì Chibana đang mặc một chiếc áo croptop, khi cô ấy cúi xuống, tôi có thể nhìn được bộ ngực của cô ấy lấp ló bên dưới lớp áo. Chúng thực sự thu hút, nhưng tôi nghĩ rằng sẽ rất bất lịch sự nếu tôi nhìn chằm chằm vào vị trí đó. Không muốn để lại ấn tượng xấu tới cô ấy, vì thế, tôi bối rối quay đầu sang ngang để né đi cái nhìn trực tiếp, sau đó lúng túng lấy tay gãi má.
“Cảm ơn cậu!” Chibana mỉm cười tươi rói.
Không hiểu sao, Chibana trông còn năng động hơn thường ngày. Cô ấy có vẻ hớn hở vì một lý do nào đó. Tôi có thể nhìn thấy ánh mắt cô ấy lấp lánh sáng rực, giống như chứa ngàn ánh lân tinh tuyệt đẹp. Không giống với khuôn mặt ửng đỏ lạ lẫm của cô ấy ngày hôm qua, Chibana trước mặt tôi chỉ đơn giản là đang mang một sức sống bất tận.
Thế rồi, Chibana đặt một ngón tay lên môi dưới ra chiều đăm chiêu, cô ấy nghiêng đầu. “Mặc dù tớ là người đã hẹn cậu đến đây, nhưng đột nhiên tớ không biết mình nên bắt đầu từ đâu…”
Cậu không biết thì sao tớ biết đây…
Tôi bất lực trước dáng vẻ hồn nhiên của cô ấy.
“Nói đơn giản thì…” Cô ấy dừng lại một nhịp. “Tớ thích đọc và viết tiểu thuyết.”
Chibana ngẫm nghĩ như cố gắng sắp xếp lại những gì muốn nói.
“Tớ dành khá nhiều thời gian cho sở thích đó. Ừm, và tớ cũng có đăng một số câu chuyện của bản thân viết lên một diễn đàn mạng. Tớ cũng có một số độc giả nhất định và những phản hồi khá tích cực. Thông thường thì tớ sử dụng máy tính để viết tiểu thuyết. Nếu ngồi ở lớp học thì không tiện lắm, vì thế, nên tớ thường sử dụng căn phòng này làm nơi để viết lách.” Cô ấy nói chậm rãi.
Tôi có thể hiểu được cô ấy đang nói điều gì.
Có vẻ như Chibana có sở thích viết tiểu thuyết, và cô ấy thường lui tới khu nhà kho bỏ hoang này để tìm nơi viết lách. Dù có hơi ngạc nhiên vì một người sôi động như cô ấy lại chọn địa điểm hoang vắng này, vì dù sao, nơi này thường phù hợp với những người trốn tránh xã hội chứ, đúng không? Kiểu một số học sinh hướng nội sẽ trốn tới đây để ăn bữa trưa một mình ấy.
Tuy nhiên, có một điều tôi không hiểu.
Tôi cần được giải đáp điều đó, và có lẽ các bạn cũng cần phải được giải đáp.
“Tớ đã hiểu việc cậu thích thú với những tiểu thuyết và cậu cần một nơi để viết chúng.” Tôi gật đầu biểu thị rằng mình đã nắm được vấn đề. “Nhưng, tớ có hơi, tò mò một chút…”
Tôi có chút ngập ngừng khi mở lời, nhưng quyết định rằng sẽ tiếp tục.
“Cái đó, là một bộ đồ hóa trang… Cosplay. Kiểu đó… có đúng không…?”
“Ừm. Như cậu đã thấy, đây là một bộ trang phục cosplay, cụ thể hơn, là trang phục của một tiểu tiên.” Cô ấy gật đầu chắc nịch.
“Tại sao?” Tôi không giấu được vẻ mặt thắc mắc. “Ý tớ là, tại sao cậu lại mặc…? Cậu tham gia sự kiện gì sao?”
Có vẻ điều tôi hỏi cũng làm Chibana có chút bối rối. Tôi có thể thấy cô ấy lưỡng lự trong thoáng chốc như đang cố gắng lựa chọn từ ngữ cho phù hợp.
“Không. Không phải thế.” Cô ấy lắc đầu. “Nói sao nhỉ? Lý do thật sự chính là, tớ cosplay để viết tiểu thuyết.”
“Là… là sao…?”
Nghe cô ấy nói, những suy nghĩ của tôi vốn đã rối như tơ vò, lại càng trở nên chằng chịt và khúc mắc hơn.
“Hay cậu có thể hiểu như thế này.” Chibana ngẫm nghĩ rồi trả lời. “Tức là, việc cosplay giúp tớ có thêm cảm hứng để viết truyện. Có những lúc tớ không có ý tưởng đề viết lời văn, nhưng với trang phục này, tớ có thể cảm thấy bản thân dễ dàng hóa thân vào góc nhìn của nhân vật hơn để viết truyện. Nhân vật suy nghĩ như thế nào, có hành động gì, tớ có thể cảm nhận nếu hóa thân thành họ.”
Nghỉ một lát để lấy hơi, cô ấy tiếp tục.
“Vì thế, đôi khi tớ không thể viết truyện nếu mặc một bộ quần áo bình thường. Cậu cũng hiểu rồi đó. Nếu tớ mặc như thế này ở những nơi khác trong trường học thì quả thực là không ổn. Tớ cũng cần một nơi kín đáo để thay trang phục nữa. Bên cạnh đó, tớ cũng cần một không gian yên tĩnh để có thể nghĩ ra nội dung truyện. Thế cho nên, tòa nhà kho cũ này, vốn chẳng có mấy ai qua lại, trở thành nơi hoàn hảo cho tớ vừa cosplay vừa viết tiểu thuyết.”
“Thì ra là thế…”
Khi nghe Chibana giải thích, tôi bắt đầu cảm thấy mình nắm bắt được dòng suy nghĩ của cô ấy. Nói tóm lại, theo một sơ đồ nguyên nhân – kết quả, tôi có thể sắp xếp lại như thế này. Chibana thích viết tiếp thuyết, cô ấy cần cosplay để có cảm hứng, cô ấy cần một nơi kín đáo để cosplay đồng thời một nơi yên tĩnh để viết truyện tại trường học.
Đó là lý do vì sao Chibana ở đây vào lúc này, phải không?
Lúc đầu, tôi cứ nghĩ rằng cô ấy có một bí mật muốn giữ kín nên mới giấu mình tại khu nhà kho này. Nhưng giờ nghĩ lại, tôi thấy đó là một lý do hoàn toàn hợp lý. Việc cô ấy ở đây không có nghĩa là cô ấy là một người hướng nội, chỉ đơn giản là vì, Chibana lựa chọn một nơi tối ưu nhất đáp ứng tất cả các tiêu chí cần thiết của cô ấy.
Nhưng với tính cách hướng ngoại và năng động của Chibana, vẫn có điều làm tôi băn khoăn.
“Xin lỗi nếu như tớ có hơi tọc mạch. Nhưng cậu cũng có thể cosplay ở những nơi khác trong trường mà. Hình như có cả câu lạc bộ hóa trang kịch đúng chứ? À, hình như còn có cả câu lạc bộ Otaku mà ở đó cậu có thể cosplay…? Đâu nhất thiết phải ở đây, cậu hiểu ý tớ chứ?” Tôi cố gắng diễn đạt một cách khéo léo nhất có thể.
Chibana gật đầu như thể đã hiểu. Cô ấy nghiêng đầu.
“Thực ra, tớ có tham gia một nhóm Otaku nhỏ để nhờ họ hỗ trợ về cosplay.” Chibana đáp lại. “Họ thường sinh hoạt ở một phòng khác, nên không phải là tớ không hề có chỗ nào để cosplay…”
“…” Tôi gật đầu trong yên lặng, hàm ý rằng cô ấy cần giải thích tiếp.
“Nhưng có một vấn đề là, câu lạc bộ đó có khá nhiều con trai, cậu biết đấy. Vậy nên nếu tớ mặc nhiều loại trang phục ở chỗ đó thì cũng không tiện. Với lại tớ cũng cần sự yên tĩnh để có thể duy trì sự tập trung. Đó là lý do tớ tìm đến một căn phòng riêng biệt ở đây.”
“Ra là vậy.”
Tôi nhìn về phía Chibana rồi gật gù tỏ ý rằng bản thân đã thông suốt.
Khi vô tình chạm phải ánh mắt nhìn chằm chằm của tôi, hai má Chibana bất chợt ửng hồng. Hai tay cô ấy cọ xát vào nhau trong khi đầu gối chụm lại. Nhưng nó chỉ kéo dài giây lát, trước khi cô ấy đằng hắng giọng.
“Nói chung là thế. Cậu có thấy hơi tớ kỳ lạ không?”
Người lúc nào cũng năng động và tự tin như Chibana dường như cũng cảm thấy ngượng ngùng đôi chút trong tình huống này. Mặc dù nó không hoàn toàn thể hiện rõ, nhưng tôi có thể cảm thấy cô ấy cố tránh ánh mắt trực tiếp của tôi bằng việc đảo mắt sang hướng khác.
Vậy ra cô ấy cũng có thể có biểu hiện như này hử?
“Không hề.” Tôi lắc đầu. “Mỗi người có một sở thích và tớ tôn trọng điều đó. Giống như tớ thích các hoạt động thể thao, cậu cũng có thể hứng thú với tiểu thuyết và cosplay. Đó là sở thích riêng biệt của mỗi người, và miễn là họ luôn cảm thấy vui vẻ với sở thích của mình thì điều đó chẳng ảnh hưởng đến ai. Tớ cũng không có quyền phán xét.”
Tôi luôn nghĩ như vậy.
Tôi không có đủ tư cách để phán xét người khác. Mặc dù cách thức Chibana tận hưởng sở thích của cô ấy có thực sự khiến tôi bất ngờ hơn cả những gì bản thân dự đoán trước, nhưng tôi có thể nhận thấy tâm trạng hào hứng của cô ấy khi làm nó, vậy nên nó hoàn toàn ổn.
Điều duy nhất còn lại mà không ổn ở đây là…
“Nhưng tại sao cậu lại gọi tớ đến đây?” Tôi không giấu được sự tò mò rồi buột miệng. “Ý tớ là, tớ rất hãnh diện khi được người nổi tiếng như cậu chia sẻ về sở thích của bản thân mình. Nhưng tại sao chứ? Chẳng nhẽ cậu gọi tớ đến đây chỉ để tớ nghe cậu kể chuyện thôi sao, không phải đâu nhỉ?”
Tôi bắt buộc phải đề cập đến điều ấy.
Bởi vì sao ư? Lý do là lúc ban đầu, tôi tưởng rằng cô ấy chỉ muốn giấu kín bí mật của mình nên mới gọi tôi đến để thỏa thuận. Giống như tình tiết thường thấy trong Light novel, một bí mật khó nói đã kết nối nam chính và nữ chính lại với nhau mặc dù trước đó chẳng mấy thân thiết. Nhân vật nam chính hoặc nữ chính ban đầu không tình nguyện, bất đắc dĩ phải tiếp xúc với người còn lại. Một môtip quá đỗi quen thuộc.
Tuy nhiên, tình huống này có vẻ không giống thế.
Sau khi nói chuyện với Chibana, tôi nhận ra rằng bản thân Chibana không hề muốn giấu kín sở thích của cô ấy. Ý tôi là, cô ấy có thể hoàn toàn thoải mái chia sẻ với tôi, cũng như có vẻ cô ấy cũng không quá ngại ngùng khi nói về những điều bản thân thích và diễn giải một cách hoàn toàn hợp lý mà không có chút khó khăn nào. Nói ngắn gọn, cô ấy không hề cảm thấy tự ti về sở thích của mình đến mức phải gọi hẳn tôi đến chỉ để thỏa thuận việc giữ kín nó. Nếu người khác biết được, cô ấy có thể chỉ đơn giản nghĩ “A ha. Lộ mất tiêu rồi~~”
“Thực ra, nếu cậu không phiền, tớ muốn nhờ cậu giúp.” Chibana đáp lại, rồi chợt nhận ra rằng có thể đã khiến tôi cảm thấy không thoải mái, cô ấy có chút do dự. “À, tớ chỉ nhờ thôi, cậu có thể từ chối nếu cậu muốn…”
“Giúp á?” Tôi nheo mày khó hiểu. “Cậu muốn tớ giúp về việc gì?”
“Dường như tớ tham gia hơi nhiều hoạt động…” Chibana cất lời.
Điều đó ai cũng biết, ngay cả khi cậu không đề cập. Tôi vô thức mỉa mai trong đầu.
“Tớ thích tham gia nhiều hoạt động vì nó rất vui. Nhưng rồi tớ chợt nhận ra bản thân tham gia nhiều thứ quá nên không lo hết được, mà tớ lại không muốn giảm bớt chúng. Hơn nữa, tớ lại không giỏi sắp xếp mọi thứ, nên tớ thường hay làm mọi thứ rối tung lên theo một cách không cần thiết…” Cô ấy giãi bày. “Rồi thì sau sự việc hôm qua, tớ chợt nghĩ rằng tại sao không nhờ Hiroki đưa ra lời khuyên và giúp đỡ. Tại vì cậu là lớp trưởng nên có lẽ đã quen xử lý được nhiều công việc cùng lúc.”
“Ể?” Tôi ngơ ngác.
Hả?
Chỉ vậy thôi sao?
Ý tôi là, không phải một lý do hết sức đặc biệt và độc đáo như trong tiểu thuyết, thay vào đó, một lý do vô bình bình thường và hay gặp trong cuộc sống thường nhật.
Tôi vốn định từ chối nếu cảm thấy tiềm năng phiền phức. Nhưng không phải đây là một sự giúp đỡ bình thường à, Chibana cũng có thể nhờ bạn bè của cô ấy, nhưng tôi đoán việc cô ấy tìm đến nhờ tôi là vì chức vị lớp trưởng của tôi nghe có vẻ vô cùng đáng tin tưởng, mặc dù sự thật thì không phải vậy.
Ngược lại vai trò của bản thân mình, tôi lại là người cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Chỉ mới có hai tháng làm lớp trưởng thôi mà tôi đã thấy không đảm đương được rồi. Có quá nhiều thứ phải lo lắng. Tuy nhiên, tôi không thể đơn giản là chối bỏ nó. Nói thể nào nhỉ, khi bạn đã đảm nhiệm một công việc nhất định, dù có muốn hay không, vô hình chung sẽ có một áp lực từ ý thức trách nhiệm của bạn, rằng tối thiểu thì cũng cần hoàn thành nó theo một cách thức có thể chấp nhận được.
Ngoài ra, dường như những gì cô ấy nói là thật, rằng Chibana đang bị áp lực từ nhiều hoạt động. Dù không hoàn toàn chủ động muốn giúp đỡ, tôi cũng phần nào thấu hiểu cảm giác bị đè nặng bởi kỳ vọng và trách nhiệm, nếu có thể hỗ trợ Chibana để cô bớt gánh nặng hơn một chút thì cũng không vấn đề.
Ít nhất, đó là quan điểm của tôi từ một con người bình thường. Một cán bộ làm công ăn lương bình thường. Nếu như đồng nghiệp của bạn muốn nhờ sự giúp đỡ. Nếu không phải quá bất khả thi. Thì cũng có thể giúp…
Mấy suy nghĩ vừa rồi nghe như kiểu tôi cố tình tự thuyết phục bản thân rằng hãy đồng ý giúp Chibana.
“Cũng được, nếu là những gì tớ có thể làm. Dù tớ không nghĩ bản thân có nhiều tác dụng đâu.”
Thứ gì khiến tôi đồng ý?
Là ý thức trách nhiệm của vai trò lớp trưởng, là sự đồng cảm về việc có quá nhiều công việc. Có lẽ không phải hai lý do đó.
Đúng hơn là, tôi cảm thấy khá ngại khi phải từ chối.
Có chút áp lực khi chứng kiến ánh mắt chờ mong của Chibana, nhất là khi cô ấy tỏ vẻ tin tưởng và cần sự giúp đỡ. Điều này khiến tôi cảm thấy bản thân không nên từ chối một cách thẳng thừng. Nói cho cùng, thật khó để gạt phăng đi lời nhở vả của một người cũng có quen biết, vì dù gì, chúng tôi vẫn sẽ còn gặp nhau trên lớp, sẽ thật khó xử nếu sau này chẳng may lại vô tình cùng tham dự một hoạt động nào đó. Tôi càng không muốn để lại danh tiếng xấu cho bản thân. Vì thế, tôi nghĩ rằng mình nên ‘đồng ý’ ở một mức độ nhất định, mặc dù có hơi miễn cưỡng.
Vẻ mặt Chibana rạng ngời khi nghe câu trả lời của tôi. Cô ấy cười rộng đến tận mang tai, và tôi có thể thấy rõ sự hớn hở từ biểu cảm của cô ấy.
“Cậu đồng ý giúp tớ sao!?” Cô ấy tỏ ra mừng rỡ.
“Về mặt nào đó tớ có thể trợ giúp.” Tôi gật đầu. “Cậu đã chia sẻ khó khăn của cậu với tớ, nếu tớ không thể giúp được gì thì có chút áy náy.”
“Cảm ơn cậu!” Chibana mỉm cười tươi rói. Cô ấy tiến đến sát về phía tôi, đoạn, nhanh chóng chộp lấy bàn tay của tôi khiến tôi không phản xạ kịp, cặp mắt to tròn màu xanh nước biển của cô ấy nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng hốt của tôi. “Thật tốt quá, tớ không nghĩ là cậu lại đồng ý!” Cô ấy reo lên.
Gần quá, gần quá rồi. Và việc tôi có thể cảm nhận được làn da mịn màng của cô ấy bằng xúc giác khiến lồng ngực tôi run lên vì hồi hộp.
Cậu không cần thiết phản phản ứng đến mức đó…
Bị cô ấy làm cho lúng túng, tôi bối rối lấy tay gãi má. Cô gái này thật quá mức năng động. Tại sao cô ấy lại có thể có nhiều nguồn năng lượng như thế? Tôi cảm thấy tò mò. Có khi cô ấy là tuýp người mỗi sáng thức dậy đều sẽ nói chào buổi sáng khi kéo rèm cửa sổ với đầy hứng khởi và phấn chấn. Nghĩ đến đây, tôi cảm giác có gì đó hơi mỉa mai.
“Cho dù tớ đã đồng ý giúp…” Tôi mở miệng. “Tớ cũng không biết bản thân mình cần làm gì để giúp cậu.”
“Thực ra, trông có vẻ không giống lắm, nhưng tớ có kha khá vấn đề đó!” Cô ấy nở một nụ vô tư xen lẫn chút e thẹn. “Có nhiều thứ tớ muốn được nhờ cậu lắm, thật đó. Nhưng có lẽ điều đầu tiên là tớ cần cậu trợ giúp một sự kiện…”
“Sự kiện gì thể?” Tôi hỏi lại.
“Một sự kiện cosplay của nhóm tớ. Có nhiều thứ phải chuẩn bị quá nên tớ không biết xử lý ổn thỏa bằng cách nào. À, tớ đã đề cập ban nãy đúng không? Tớ có tham gia một nhóm nhỏ để tìm hiểu về cosplay, và nhóm đang muốn tham gia một sự kiện Otaku...”
“Ừm, tớ hiểu rồi.”
“Để xem, tớ sẽ giới thiệu cậu với các thành viên trong nhóm bây giờ~~”
“Ể, họ cũng ở đây sao?” Tôi bối rối.
Vì căn phòng này dường như chỉ có mỗi mình cô ấy. Tôi không thấy có dấu hiệu của bất cứ người khác. Nếu còn được sử dụng bởi người khác, thường thì sẽ có một số vật dụng sinh hoạt chung được bỏ lại.
“Tớ cũng nói rồi mà. Tớ không cosplay ở trong phòng sinh hoạt nhóm. Họ cũng ở đây, nhưng mà ở tầng ba cơ.”
“Đã hiểu.” Tôi gật đầu.
“Ưm…” Cô ấy đột nhiên tỏ ra chần chừ, hai má ửng hồng, hai bàn tay liên tục cọ vào nhau. “Tớ cần thay đồ một lát, nên cậu có thể ra ngoài đợi một chút được không? Sẽ nhanh thôi, xin lỗi đã phiền cậu nhé~~” Cô ấy chắp hai tay trước ngực.
“A, không có gì… Vậy tớ xin phép.”
Tôi xấu hổ gãi má, sau đó bước về phía cánh cửa. Sau khi đã ra ngoài và cẩn thận đóng nó lại.
Đột nhiên, nghĩ đến việc cô ấy đang thay quần áo bên trong căn phòng này, tôi cảm thấy bồn chồn một cách lạ kì. Thay đồ là chuyện bình thường, tuy nhiên đối với tâm sinh lý của một cậu trai trung học, kết hợp cả với việc cô ấy là một cô gái nổi tiếng và đáng yêu, lại tạo cảm giác gì đó hơi phấn khích trong thâm tâm. Lý trí của bản thân tôi không thể nào thua bản năng sinh lý được, lại nói, nghĩ như thế với một cô gái có hơi bất lịch sự, thế nên tôi thở sâu để trấn tĩnh bản thân xuống.
“Đã để cậu đợi lâu rồi~~”
Một lát sau, Chibana bước ra. Cô ấy bây giờ đã đổi sang bộ đồng phục bình thường.
“Chúng ta sẽ đi lên tầng ba~~”Chibana hăng hái dẫn đường.
Nhìn cách cô ấy dẫn đường, có vẻ Chibana quá quen thuộc với tòa nhà này. Hoặc có thể cô ấy cũng là một người gan dạ không tin vào mấy truyền thuyết đô thị viển vông.
“Tớ đã thắc mắc lâu rồi.” Tôi mở miệng. “Đây là khu cấm mà, phải chứ? Các cậu sinh hoạt ở đây không sợ vi phạm nội quy sao? ”
Đang đi ở phía đằng trước, Chibana đung đưa mái tóc bạch kim của cô ấy vẻ lơ đãng. “Có lẽ đôi chút” Cô ấy nghiêng đầu rồi tiếp tục. “Mỗi lần đi đến đây tớ phải chú ý xung quanh không là có giáo viên đến. À, Engawa là cán bộ lớp nhưng đừng tiết lộ chuyện này với cô Fubuki nhé~~” Chibana nháy mắt tinh nghịch.
“Làm sao cậu đảm bảo tớ giữ bí mật được chứ?” Tôi cười gượng gạo.
“Thì cậu đã hứa giúp tớ rồi mà~~” Chibana cười để lộ hàm răng trắng.
Quá mức vô tư rồi, tôi thở dài, Chibana Keika là kiểu người hồn nhiên như thế này sao…
“Nhưng tại sao lại chọn nơi này?” Tôi thắc mắc. “Có nhiều nơi phù hợp hơn mà? Tớ có thể hiểu tình huống của cậu khi chọn căn phòng riêng ở tầng 1. Nhưng tại sao phòng sinh hoạt nhóm cũng ở đây?”
Nghe thấy câu hỏi của tôi, Chibana trầm ngâm.
“Nói sao nhi…” Cô ấy nghiêng đầu rồi giải thích. “Có nhiều lý do, nhưng tớ nghĩ chủ yếu đây là một nhóm nhỏ. Chúng tớ chưa đủ điều kiện để thành lập một câu lạc bộ. Xem nào, cần có ba yếu tố cần được đảm bảo để trở thành câu lạc bộ chính thức. Có ít nhất năm thành viên, có một giáo viên là người cố vấn cho câu lạc bộ, và cuối cùng, phải có hoạt động định kỳ. Nếu được công nhận là câu lạc bộ thì đã có thể có phòng sinh hoạt riêng, tuy nhiên chúng tớ chưa đạt yêu cầu nên phải bất đắc dĩ chọn nơi này.”
Phải, những quy tắc này tôi cũng đã được nghe qua. Đây là một quy tắc nghiêm ngặt, nếu không muốn nói là vô cùng khó để hình thành một câu lạc bộ. Điều này khiến mọi thứ trở nên phức tạp theo nhiều cách. Ví dụ như, một vài người sẽ phải tham gia câu lạc bộ cho đủ số lượng, thậm chí là, nhiều câu lạc bộ không đủ thành viên hoặc thiếu hoạt động sẽ bị giải thể,… Cuộc chiến câu lạc bộ thực sự rất khốc liệt, không phải cứ muốn là được.
Nhân tiện thì, câu lạc bộ bóng đá là chính quy nhất trong những câu lạc bộ chính quy, vì vậy tôi chưa bao giờ lo lắng nó bị giải thể.
“Nhóm chỉ có năm người, tính cả tớ. Hai điều kiện kia chưa được đáp ứng, vì rất khó để xin được giáo viên cố vấn nếu không chứng minh cho họ thấy là có thể duy trì được câu lạc bộ, do đó nhóm mới quyết định tham gia sự kiện.” Chibana nhún vai rồi tiếp tục. “Nếu thành công khi tham gia sự kiện biết đâu sẽ được giáo viên phê duyệt chăng?”
“Mà, đại khái là vậy.” Cô ấy tổng kết ngắn gọn. “Cậu sẽ hiểu tình hình hơn khi cậu gặp họ.”
Chúng tôi bước tới căn phòng với biển số 303.
“Là phòng này.” Chibana nói. “Tớ sẽ vào trước!”
Rồi, cô ấy mở cửa phòng.
“Xin chào mọi người~~”, Chibana thể hiện một vẻ năng động thường thấy.
Bên trong căn phòng là một không khí đậm chất Otaku. So với căn phòng ở tầng 1, nơi này có vẻ thậm chí còn lớn hơn, giống như một cái hội trường nhỏ. Xung quanh các bức tường được dán la liệt poster của các nhân vật nữ. Một cái giá sách lớn được chất đầy manga và light novel. Những figure nhân vật xếp dọc theo bệ cửa sổ. Một chiếc máy chơi game đang bật. Những bức tranh vẽ hoạt hình được bày la liệt, ngoài ra xếp ở một góc dường như là những máy chụp ảnh và một số trang phục cosplay.
“Chào em, Chibana!”
“Xin chào.”
‘’…’’
Có tất cả ba người trong căn phòng, đều là nam sinh, và mỗi người trong số họ lần lượt phản ứng lại với lời chào của Chibana. Người trông sôi nổi nhất là một nam sinh với mái tóc xanh được húi cua, trông có vẻ lớn tuổi hơn chúng tôi, thân hình anh ta có vẻ mũm mĩm. Người này chủ động tiến lại gần chúng tôi.
“May quá, em đúng là tìm được người đến giúp! Khi em nhắn tin với anh ngày hôm qua, anh không kỳ vọng nhiều lắm vì thấy em có vẻ không chắc chắn...! Hể, người này…?”
Dường như đã nhận ra sự tồn tại của tôi đằng sau Chibana, anh ta khựng lại, đưa ánh mắt dò xét khuôn mặt tôi một lượt, anh ta nheo mắt.
“Em là… Engawa Hiroki, năm nhất lớp B?”
“Ồ, anh Tsurugi biết cậu ấy sao?” Chibana đáp lại hồ hởi.
“Ừ, anh nghĩ là anh từng thấy cậu ấy xuất hiện trong một vài hoạt động của trường, Engawa Hiroki, cậu ấy là lớp trưởng lớp em nhỉ?” Anh ta hỏi Chibana.
“Vâng ạ”. Chibana gật đầu xác nhận.
Lúc này, đàn anh tên Tsurugi mới quay sang phía tôi. Anh ta gật gù rồi đưa bàn tay về phía tôi. Có vẻ anh ta là một người cởi mở. “Chào em, Engawa. Anh là Tsurugi Kenji, năm hai lớp C. Rất vui vì em đã đồng ý đến giúp!”
“Vâng, em rất vui được làm quen ạ. Em là Engawa Hiroki, năm nhất lớp B. Em là bạn cùng lớp của Chibana.” Tôi bắt tay anh ta. “Em nghe Chibana nói rằng nhóm mình đang cần trợ giúp nên mới đến đây---”
Tôi còn chưa kịp nói hết câu, anh ta đã lắc tay tôi liên hồi với vẻ mừng rỡ. “Đúng vậy! Nhóm bọn anh đang định tham dự sự kiện, mọi thứ cứ rối tung hết cả lên, quá nhiều việc phải chuẩn bị! Mà bọn anh lại chẳng nhờ được ai…”
Thế rồi, đàn anh Tsurugi tỏ ra sốt sắng. “Có Engawa giúp thì sẽ đỡ được khối công việc! Chứ không bọn anh đang sắp chết! Chỉ còn đúng một tháng nữa thôi là đến sự kiện rồi!”
Anh ta có vẻ hơi nhiều năng lượng. Có chút gì đó hơi giống Chibana.
“À để anh giới thiệu thêm một chút đã nhỉ!” Anh ta thả bàn tay của tôi ra rồi lại tiếp tục liến thoắng. “Nhóm bọn anh là một nhóm những người yêu thích văn hóa Otaku Nhật Bản. Từ anime, manga, lightnovel đến game, cosplay, vtuber,… tất cả những thứ đó bọn anh đều thích nghiên cứu! Mặc dù anh vốn là người xuất thân từ nhiếp ảnh, chủ yếu là ảnh phong cảnh, nhưng bây giờ điều anh hứng thú nhất là chụp ảnh các model cosplay!”
Trước nguồn năng lượng rạo rực của anh ta, tôi có hơi lúng túng. Nơi này là một trạm cấp nhiên liệu cho phương tiện giao thông hay gì chứ…
“À, còn vài thành viên nữa trong nhóm.” Anh ta đứng sang một bên rồi chỉ tay vào những người còn lại trong căn phòng. “Người đang ngồi vẽ ở giữa phòng là Shimazuki Taishi, em ấy rất giỏi hội họa và đảm nhận việc vẽ tranh, ảnh, poster, có khi kiêm cả thiết kế của nhóm bọn anh. Năm nhất lớp F.”
“Xin chào, rất vui được làm quen.” Cậu trai kia gật đầu chào tôi khi được nhắc tên. Ngoại hình cậu ta, Shimazuki, không quá nổi bật. Một mái tóc đen ngắn, khuôn mặt dài với gò má hơi cao cùng cặp kính dày cộp, trông có vẻ hiền lành vô hại. Sau khi chào tôi, cậu ta quay lại với bức tranh đang vẽ dở trên khung, dường như cậu ta đang bận vẽ một nhân vật anime nào đó.
“Còn lại thì, đang ngồi chơi game ở góc kia là Nishita Memoru, cũng học năm nhất lớp F với Shimazuki. Em ấy thích chơi game và các nhân vật 2D. Em ấy hơi hướng nội một tí…”
Ngồi ở trong góc của căn phòng là một cậu trai trông nhỏ người với thân hình gầy gò. Cậu ta có mái tóc đen dài bù xù, khuôn mặt hơi nhọn, tóc mai dài làm tôi không nhìn được đôi mắt cậu ta. Cậu ta ngồi thu lu một góc trong khi hướng mặt đến màn hình của chiếc máy tính cổ, trên màn hình là một trò chơi Galgame.
“…” Mặc dù được nhắc tên, cậu ta chỉ im lặng.
“Xin lỗi, em ấy hơi cảnh giác với người lạ.” Đàn anh Tsurugi xoa mái tóc húi cua của mình với vẻ ái ngại. “Memoru bình thường đã ít tiếp xúc với người khác, đối với người lạ em ấy còn trầm tính hơn…”
“Rất vui được làm quen với mọi người.” Tôi cúi đầu lễ phép.
“A, không có gì, không có gì!”, anh Tsurugi vội vàng xua tay. “Bọn anh cũng rất vui được làm quen với em!”
“Thôi, không làm mất thời gian của em nữa, anh sẽ ra hệ thống lại những nhiệm vụ cần làm, sau đó sẽ ra nhờ em giúp nhé!”, anh ta nói vậy rồi hối hả chạy đi. Chừng một phút sau, anh Tsurugi quay lại, và đưa cho tôi một xấp ảnh chụp khổ lớn. “Trước tiên em phân loại chất lượng mấy bức ảnh này cho anh nhé. Chibana, em hướng dẫn rồi làm cùng Engawa luôn nhé!”
“Vâng ạ.” Chibana đáp.
Thế là, tôi với Chibana đi xuống phía cuối của căn phòng để phân loại tranh ảnh. Chúng tôi cần chọn lựa ra bức nào đạt đủ yêu cầu nhất định, bức nào gần đạt được yêu cầu, bức nào không ổn và cần chỉnh lại.
“Cậu thấy thế nào…? Ý tớ là về cả nhóm ấy...” Bất chợt, Chibana, vốn đang ngồi bên cạnh, nói khẽ vào tai tôi.
“Không có vấn đề gì cả.” Tôi đáp.
Trên quan điểm của tôi, có vẻ nhóm này là một nhóm Otaku điển hình. Tất cả những thành viên trong đây đều có sở thích về văn hóa Otaku nói chung. Và họ trông có vẻ khá tận hưởng nó theo cách riêng, người thì chơi game, người lại vẽ tranh, người thì thích chụp ảnh, và cũng có cả người cosplay nếu tính Chibana.
Tuy nhiên, có một vấn đề mà tôi thực sự lưu tâm.
Chibana thực sự ổn khi tham gia một nhóm như thế này sao? Ý tôi là, tôi không có bất kì thành kiến nào với sở thích Otaku của họ. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ngoài Chibana, những thành viên còn lại toàn là con trai. Đến giờ tôi mới hiểu tại sao Chibana lại phải tìm một căn phòng khác để cosplay khi cô ấy viết tiểu thuyết. Với bộ trang phục đó mà mặc ở đây thì thật sự là không ổn.
Hơn nữa, dù mới chỉ nhìn xung quanh, tôi cũng có thể nói đây là một nhóm Otaku “điển hình”. Câu trai tóc dài gầy gò tên Nishita kia đang chơi một Galgame có vài cảnh “Ero”. Người đeo kính Shimazuki đang vẽ một bức tranh nhân vật nữ anime lộ “Pantsu”, người ổn áp nhất, là đàn anh Tsurugi, thỉnh thoảng cũng có vài bức tranh chụp các “Cosplayer” đang mặc các trang phục mát mẻ.
Tất nhiên, những thứ đó là một phần khá bình thường trong văn hóa Otaku, tôi hiểu được điều đó. Nó còn được gọi là “Fan service”, một thứ khá phổ biến trong các ấn phẩm ở nền văn hóa này. Hơn nữa, cuộc sống thực luôn có chuẩn mức đạo đức và kỉ luật riêng, những người đó thích thú những yếu tố riêng biệt trong nền văn hóa của họ không có nghĩa là người ta sẽ làm những hành động không đứng đắn ở ngoài đời.
Cho dù có vậy, tôi vẫn muốn hỏi Chibana, tuy nhiên cần khéo léo đôi chút.
“Tớ có tò mò việc này.” Tôi nhìn sang bên cô ấy. “Đây đã là tất cả thành viên trong nhóm chưa? Ngoài anh Tsurugi và hai người còn lại ra.”
“À, còn một người nữa.” Chibana đáp. “Ngoài ra còn một cô gái tên Kurase Asami, ô ấy bằng tuổi chúng ta, học lớp D, và là một Cosplayer. Có lẽ hôm nay Asami có chút việc nên đến muộn.”
“Vậy sao.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Ít ra vẫn còn một bạn nữ khác trong câu lạc bộ. Việc có hai thành viên nữ so với ba thành viên nam sẽ tạo ra cảm giác cân bằng hơn.
“Chắc cô ấy sắp đến rồi đó.”
Đúng như lời dự đoán của Chibana, có tiếng bước chân vang to dần từ phía ngoài hành lang, sau đó, nó dường như dừng lại ở trước cửa. Ở đằng đó, một cô gái tiến vào. “Xin lỗi mọi người, lớp phụ đạo hôm nay tan muộn quá~~!”
Cô gái này có một mái tóc xanh rêu ngắn ngang vai và đôi mắt cũng màu xanh lục. Dáng người cô ấy khá nhỏ nhắn, có lẽ cô ấy bé người hơn Chibana. Nhìn tổng thể thì cô gái này cũng có khá ưa nhìn, dù rằng nếu đặt lên bàn cân để so sánh, cô ấy khó có thể xinh xắn như Chibana, một người nổi tiếng trong trường.
Thế rồi, tầm nhìn của cô gái nọ giao với ánh mắt của tôi.
“Ể, ai đây?” Cô ấy ngơ ngác khi thấy tôi, sau đó theo phản xạ nhìn sang người ngồi bên cạnh tôi, Chibana, để mong đợi lời giải thích.
“À, cậu ấy, Engawa Hiroki, là bạn cùng lớp với tớ. Cậu ấy đến đây để giúp chúng ta.”
“Vậy ư…?” Cô gái kia chớp chớp hai mắt dò xét tôi với sự cảnh giác.
“Xin chào, tớ là Engawa Hiroki, năm nhất lớp B. Rất vui được làm quen.”
“A… Tớ là… Kurase Asami…Rất vui, được làm quen…”. Cô ấy nhìn sang một bên để tránh ánh mắt của tôi, giọng nói thì ấp úng và ngắt quãng, trông cô ấy có vẻ không được thoải mái.
“Xin lỗi nếu có làm phiền cậu.” Tôi bèn nói tiếp.
“Không, không đâu…” Cô gái, Kurase, bối rối lắc đầu quầy quậy. “Chibana đã đưa cậu đến để giúp chúng tớ… Phải là, làm phiền cậu mới đúng…”
“Không có gì.” Tôi mỉm cười. “Tớ rất sẵn lòng.”
“Cảm ơn cậu.” Cô ấy nói rồi rời đi sang chỗ khác trong căn phòng.
Cô gái này thật sự là một cosplayer sao? Tôi thầm nghĩ. Tôi có ấn tượng rằng những cosplayer là những người hết sức tự tin khi họ dám khoác lên mình những bộ đồ hoá trang đó. Một người nào đó giống như Chibana chẳng hạn. Trái lại, trông cô ấy có vẻ hơi nhút nhát. Tôi không tưởng tượng được khi cosplay thì cô ấy sẽ như thế nào. Hoặc có khi, lý do chính là vì mới gặp nhau lần đầu nên bạn học Kurase đang cảnh giác với tôi.
“Vì Asami đến rồi nên chúng ta sẽ thảo luận một lát nhé.”
Nghe anh Tsurugi nói, những người còn lại, bao gồm Shimazuki, Nishita lần lượt rời khỏi vị trí đang ngồi rồi tiến về phía giữa căn phòng. Cô gái vừa đến, Kurase cũng hạ cặp sách của cô ấy xuống rồi tụ tập lại cùng cả nhóm. Những người còn lại chỉ có Chibana và tôi. Chibana đứng dậy rồi ra hiệu cho tôi bằng ánh mắt, tôi bèn gật đầu tỏ ý đã hiểu rồi đi cùng cô ấy.
Năm người trong nhóm, đàn anh Tsurugi, cậu trai đeo kính Shimazuki, người trông có vẻ khó gần Nishita, cô gái tóc xanh rêu Kurase, và người còn lại, Chibana ngồi họp lại ở giữa căn phòng. Nếu tính cả người phụ tá là tôi, thì có tổng cộng sáu người.
“Như chúng ta đã quyết định, ta sẽ có ba hoạt động chính. Một gian hàng quảng bá để thu hút khách hàng, phần tham dự buổi trình diễn cosplay trong ngày thứ nhất, và buổi biểu diễn âm nhạc trong trang phục cosplay của Chibana và Asami vào ngày thứ hai.” Anh Tsurugi nói.
Những người xung quanh, bao gồm cả Chibana, đồng loạt gật đầu.
“Ta sẽ lên kế hoạch cho từng hoạt động. Đầu tiên là gian hàng ở ngày đầu tiên. Chúng ta có thể làm gì để thu hút người xem bây giờ? Để Chibana và Asami cosplay luôn từ đầu thì sao nhỉ? Chúng ta sẽ gây chú ý từ một số người thích chụp ảnh các cosplayer!” Anh ta nói một cách hào hứng.
“Em thấy ổn nếu ta cosplay để thu hút sự chú ý. Nhưng không chỉ dựa vào mỗi cosplay được.” Shimazuki lên tiếng. “Chúng ta cần phải làm gì đó khuấy động bầu không khí và có thể bán được các sản phẩm của gian hàng.”
“Tổ chức một vài trò chơi thì sao? Một vài trò chơi kiểu đố vui có thưởng, hoặc trò chơi rút thăm, kiểu đó thì sao?” Anh Tsurugi đáp lại. “Những trò chơi kiểu đó lúc nào cũng nào nhiệt, một thành viên trong nhóm ta có thể đứng ra hô hào bằng loa để lôi kéo người đến.…”
“Hừm. Nhóm nào mà chẳng làm thế.” Đột nhiên, cậu trai gầy gò với mái tóc dài, Nishita lên tiếng. Cậu ta tặc lưỡi một cái rồi nói với anh Tsurugi và Shimazuki như thể đang chất vấn. “Đừng bảo hai người nghĩ rằng chỉ bằng 'ồn ào' có thể thu hút người xem đấy nhé? Trong cái không gian rộng và ầm ĩ như thế, chẳng có gì khác biệt và chúng ta chẳng có gì khác biệt để lại dấu ấn cả."
Cậu ta có vẻ là một người khó tính.
“Anh hiểu em đang nói điều gì.” Anh Tsurugi thở dài. "Nhưng mà nếu chúng ta không làm gì nổi bật, gian hàng của chúng ta sẽ chìm nghỉm trong sự kiện. Hơn nữa, ấn tượng đầu tiên quan trọng lắm đấy. Để thu hút người ta đến xem thì phải có thứ gì đó thật mạnh ngay từ đầu."
“Hãy mang máy chơi game của em đến đó.” Nishita nói. “Chúng ta có thể tổ chức một giải đấu có quy mô lớn để chơi game đối kháng. Em đề xuất một giải đấu gồm vòng loại và vòng đối kháng trực tiếp. Mỗi trận sẽ có ba hiệp đấu theo hình thức ‘Bo3’. Cuối giải, ba người đứng đầu sẽ được phần thưởng lớn.”
“Cậu có bao nhiêu máy chơi game thế, Nishita?” Chibana hỏi.
“Ba cái.”
Khi cậu ta đáp, những người trong nhóm bối rối nhìn nhau, trước khi Kurase cất lời.
“Không ổn đâu, chỉ có ba máy chơi game thì không đủ. Chúng ta thì không có nhiều kinh phí để thuê thêm trang thiết bị. Nếu họ đợi lâu quá mới đến lượt thì sẽ rời đi hết mất. Hơn nữa, người ta có xu hướng thường không giao tiếp khi chơi game cùng cùng người lạ, bởi đó vốn là cách thức giải trí cùng bạn bè, như thế thì nhóm chúng ta chìm nghỉm mất.”
“À, nhưng đúng là ý kiến cậu đưa ra là hợp lý, Nishita.” Chibana tiếp tục thay Kurase. “Tớ đồng ý là game có thể thu hút khách tham gia, nhưng ta cần một hình thức nào đó hợp lý hơn."
Mọi người xung quanh chìm vào nghĩ ngợi khi cô ấy nói.
Trên quan điểm của tôi, những ý tưởng vừa rồi cũng không tệ. Tuy nhiên có thể họ muốn những hoạt động khác.
Dường như họ đang cố gắng gây sự chú ý bằng cách tạo một hoạt động thật ấn tượng.
Một số ý tưởng khác được đem ra thảo luận. Ví dụ như bày quầy đọc manga và light novel miễn phí, hoặc để Shimazuki vẽ tranh theo đề xuất của người xem. Nhưng chúng đều nhanh chóng bị bác bỏ. Lý do là vì quầy đọc manga miễn phí nghe không khác gì ý tưởng chơi game của Nishita. Còn đề xuất để Shimazuki vẽ tranh thì không thực hiện được do cậu ấy nói rằng cậu ấy phải cần ít nhất mười phút cho mỗi bức vẽ chì đơn giản nhất.
Sau một hồi thảo luận, cả nhóm vẫn không thể lựa chọn.
“Tớ chỉ thắc mắc là tại sao chúng ta bắt buộc phải chọn một cái.” Chibana lên tiếng. “Sao không thể tổ chức hết chứ. Tớ thấy ý tưởng nào cũng rất tiềm năng mà.”
Đó là một ý tưởng rất hồn nhiên, có điều tồn tại một vấn đề cố hữu sẽ tồn tại khi xử lý vấn đề một cách lạc quan như thế.
“Nhưng chúng ta có thật sự làm được nhiều việc như thế cùng một lúc không?” Kurase đáp lại. “Nhiêu đó sẽ không phải là vấn đề với các nhóm lớn. Tuy nhiên chúng ta lại là một nhóm nhỏ, hơn nữa lại còn mới tham dự sự kiện lần đầu.”
“Ư~~” Chibana rên rỉ thành tiếng khe khẽ.
“Cũng không phải không thực hiện được.” Tôi ngẫm nghĩ một hồi rồi lên tiếng.
Thấy tôi lên tiếng bất chợt, mọi ánh mắt của những người còn lại đều đổ dồn về phía tôi. Thấy thế, tôi nuốt ực một tiếng sau đó nhìn về phía của anh Tsurugi rồi nói tiếp. “Em nghĩ các ý tưởng đều hay, chỉ là chúng ta chưa thể hình dung và sắp xếp nó một cách cụ thể thôi.”
“Em thử nói đi.” Anh Tsurugi lên tiếng.
“Chúng ta không cần phải làm quá nhiều thứ,” Tôi bắt đầu. “Thay vì quá tập trung vào việc chia nhỏ mọi thứ ra, chúng ta có thể đơn giản hóa lại và làm một thứ thật nổi bật, nhưng dễ triển khai. Hơn nữa, vì chỉ mới làm lần đầu, em nghĩ không thể quá kì vọng về việc để lại nhiều dấu ấn… Em nghĩ chỉ cần làm một cách hợp lý là được.”
Mọi người dừng lại, nhìn tôi, chờ đợi. Tôi vì thế nhìn bốn người còn lại rồi tiếp tục.
“Kế hoạch của tớ là như thế này,” Tôi nói. “Chúng ta sẽ có ba hạng mục chính. Đầu tiên là quầy đồ lưu niệm. Nhưng thay vì chỉ bán đơn thuần, Chibana và Kurase có thể kết hợp bán đồ với một trò chơi nhỏ cho khách tham quan. Ví dụ, một trò đoán tên nhân vật trong manga, hoặc một câu đố nhanh liên quan đến các bộ manga nổi tiếng. Những ai trả lời đúng có thể nhận một món quà nhỏ, như một sticker hoặc một bộ truyện mini. Như vậy, mọi người sẽ cảm thấy thú vị khi tham gia và không chỉ đơn giản là mua đồ. Những gì cần chuẩn bị là một danh sách câu hỏi ngắn.”
Chibana gật gù: “Nghe có vẻ đơn giản hơn, không phải lo lắng nhiều về việc quản lý.”
Tôi tiếp tục: “Còn về máy chơi game, Nishita không cần phải tổ chức một giải đấu lớn với quá nhiều máy. Cậu có thể chỉ cần ‘set up’ một máy chơi game với một game đối kháng phổ biến, nhưng thay vì để mọi người chơi tự do, chúng ta sẽ tổ chức một mini-tournament game, trong đó mỗi trận đấu chỉ kéo dài vài phút. Người thắng trong một trận đấu sẽ được ở lại, còn người thua sẽ được thay thế bởi một người chơi mới khác. Người nào thắng hai trận liên tiếp sẽ nhận được một phần quà. Nó sẽ làm cho việc chơi game trở nên vui hơn mà không quá tốn thời gian hay công sức quản lý.”
“…” Nishita không gật đầu nhưng cũng không phủ nhận, có vẻ như ý tưởng này cũng không quá tệ với cậu ta.
“Cuối cùng,” Tôi nói tiếp, “Shimazuki có thể ngồi vẽ tranh nhanh cho những người tham gia muốn có một kỷ niệm đặc biệt từ sự kiện. Cậu không cần phải vẽ một bức tranh chi tiết hay phức tạp, mà chỉ cần vẽ những bức tranh chibi đơn giản, dễ thương. Các khách tham quan có thể yêu cầu vẽ nhân vật manga yêu thích của họ, hoặc các nhân vật từ cosplay mà nhóm mình đang thực hiện. Không phải tất cả mọi người đều cần tranh vẽ chi tiết, nhưng chỉ cần một vài nét vẽ cơ bản cũng đủ khiến họ vui và cảm thấy thích thú.”
“Anh Tsurugi sẽ làm người dẫn dắt, mời gọi mọi người tham gia vào các hoạt động này,” Tôi thêm vào, “Anh ấy có thể mời những người đến gần gian hàng, giải thích cách tham gia trò chơi, và thậm chí chụp ảnh với họ khi họ tham gia các hoạt động, hoặc chụp ảnh cho khách hàng nếu họ muốn chụp cùng Chibana và Kurase, hai người đang cosplay.”
“Nghe có vẻ ổn…” Kurase nói trong khi lấy tay xoắn lấy một lọn tóc mái.
“Tớ cũng thấy thế.” Chibana đặt ngón trỏ lên môi ngẫm nghĩ một thoáng rồi nói tiếp. “Nếu làm như thế, chúng ta vẫn có thể tổ chức trò chơi đố vui và bán đồ lưu niệm, ngoài ra, lại có một gian hàng trưng bày manga, Nishita có thể máy chơi game đến đấu đối kháng, trong thời gian họ đợi chơi game, họ có thể ngồi đọc manga hoặc có thể đến chỗ Shimazuki để đề xuất vẽ tranh. Tất nhiên, họ cũng có thể nhờ anh Tsurugi chụp ảnh họ với tớ và Asami, hai người đang cosplay.”
“Nghe có vẻ hợp lý.” Anh Tsurugi gật gù. “Tóm lại, chúng ta sẽ tập trung vào ba hoạt động chính: Trò chơi đoán manga ở quầy lưu niệm, mini-tournament game, và vẽ tranh nhanh cho những người tham gia,” Anh ấy kết luận. “Như vậy, chúng ta không cần phải làm quá nhiều thứ, nhưng vẫn có thể tạo ra một không gian thú vị, giúp mọi người tham gia và tương tác mà không quá phức tạp.”
Kurase cũng hưởng ứng. “Đúng, nghe có vẻ rất hợp lý và thực tế. Mọi thứ đều có thể thực hiện trong một không gian nhỏ, và chúng ta cũng không phải tốn quá nhiều công sức để quản lý.”
“Tôi thấy nó dường như đáp ứng mọi yêu cầu,” Shimazuki nâng cặp kình dày cộp của cập ta lên bằng ngón trỏ. “Khi sắp xếp theo một trình tự như vậy, có vẻ như ta có thể lo được.”
“Vậy thì tạm quyết định vậy nhé.” Anh Tsurugi mỉm cười. “Chúng ta sẽ tạo ra một không gian vui vẻ nhưng không quá phức tạp, dễ quản lý và cũng đủ thu hút mọi người. Kế hoạch rất tốt, Engawa!”
“Vâng”, “Vâng ạ”, “Dạ!” Lần lượt Shimazuki, Kurase và Chibana đáp lại. Sau đó, nháy mắt về phía tôi, Chibana giơ ngón cái lên rồi nói, “Làm tốt lắm, Engawa”. Hai người còn lại là Kurase và Shimazuki cũng nhìn về phía tôi rồi gật gù tán thành.
Người cuối cùng, Nishita, có vẻ cậu ta vẫn còn hơi lưỡng lự. Có vẻ như cậu ta không hoàn toàn hài lòng và muốn phản biện thêm một điều gì đó.
Hẳn vậy, sau cùng thì có lẽ đây cũng không phải là cái ‘’độc đáo’’ mà họ mong muốn, thay vào đó là một thứ ‘’thực dụng’’ hơn. Một kế hoạch an toàn, không chỉ dễ thực hiện mà còn không đòi hỏi quá nhiều thời gian, nhân lực hay tài nguyên. Các hoạt động như trò chơi đoán manga, mini game, và vẽ tranh chibi đều khá đơn điệu. Các thành viên trong nhóm có thể dễ dàng chia nhau công việc và triển khai mà không gặp phải quá nhiều khó khăn.
Anh Tsurugi chú ý biểu hiện này, vì thế anh ấy gật đầu với cậu ta rồi nói tiếp. “Thực ra, dù nghe có vẻ đơn giản, nhưng anh nghĩ rằng, phần gian hàng như vậy là tương đối hợp lý rồi. Chúng ta còn cuộc thi trang phục cosplay và buổi trình diễn âm nhạc. Chúng ta sẽ gây ấn tượng mạnh với hai phần đó sau.”
Nói rồi, anh ấy đảo ánh mắt lướt qua nơi Chibana và Kurase đang ngồi. Đến lúc này, Nishita mới miễn cưỡng gật gầu chấp nhận.
Sau cùng, điều anh ấy nói hoàn toàn có lý.
Tôi liếc nhìn về phía Chibana. Hai bím tóc của cô ấy lúc này đang được để ở phía sau lưng, thế nên từ góc nhìn ngang này, tôi có thể ngắm trọn vẹn góc nghiêng của cô ấy. Một gương mặt xinh xắn, đôi mắt xanh lam to tròn, sống mũi cao, đôi môi hồng nhỏ nhắn, cặp lông mày thanh mảnh cùng làn da trắng mịn màng, vẻ đẹp của một trong những nữ sinh nổi tiếng nhất trường.
Một sự thật hiển nhiên rằng chúng tôi có Chibana, ấy là lợi thế hơn so với bất cứ nhóm nào khác. Cô gái còn lại là Kurase, cũng có ngoại hình tương đối ưa nhìn.
Riêng việc đó đã đủ khiến nhóm chúng tôi quá đủ nổi bật rồi.
(7400) Chương 3: Hình ảnh phản chiếu trên vũng nước mưa (Ảnh Kurase* - Ảnh Chibana*) 06 (DONE)
Đã hai tuần trôi qua kể từ khi tôi tham gia giúp đỡ nhóm Otaku.
Công việc chuẩn bị cho sự kiện của nhóm đã có nhiều tiến bộ đáng kể. Bọn tôi đã liên hệ và đặt chỗ được gian hàng tại sự kiện. Về những gì cần chuẩn bị cho các hoạt động trong gian hàng, chúng tôi đã cũng gom được một số lượng manga và light novel, chuẩn bị được một danh sách các câu đố vui, sắp xếp được một số kệ để Shimazuki vẽ tranh và kiếm được thêm các thiết bị cho máy chơi game của Nishita. Tranh, ảnh và poster đang được gấp rút hoàn thành, phần khó nhất là quà lưu niệm cũng đang trong giai đoạn thiết kế hoàn tất, chủ yếu là bookmarks và một số đồ thủ công tự làm nho nhỏ, cuối cùng thì trang fanpage của chúng tôi trên mạng xã hội cũng có cập nhật một số thông tin.
Bên cạnh đó, những người trong câu lạc bộ dường như cũng đã bắt đầu quen hơn với sự tồn tại của tôi, vì thế họ có vẻ như đã mở lòng hơn trong giao tiếp.
Ví dụ vào một ngày nọ.
“Em cần hiểu thêm về góc độ và ánh sáng, Engawa!” Anh Tsurugi tỏ ra hùng hổ. “Em hãy nhìn kĩ lại bức ảnh này mà xem. Mặc dù ‘cam’ đặt theo góc ở phía dưới để chụp hất lên phía trên, nhưng em không thể nhìn thấy một thứ gì dù cosplayer này đang mặc váy. Đó là nghệ thuật đấy! Không những tôn lên đôi chân dài của cosplayer, mà nó còn tạo hiệu ứng kiểu như nhìn thấy nhưng lại không nhìn thấy! Kể cả có ‘zoom’ lên bao nhiêu lần nữa thì vẫn là một màu đen và không thể nhìn thấy gì thêm, nhưng mà người ta vẫn cố gắng làm thế!”
Anh ấy nỏi trong khi dí bức ảnh về phía tôi. Trong bức ảnh là một nữ cosplayer trong trang phục chiến đấu của một otaku game chủ để hành động nào đó. Cô ấy nhìn có vẻ năng động với chiếc váy xếp li ngắn cùng áo khoác và chiếc mũ lưỡi trai có chữ “NIKKE”, trên hai tay cô ấy đang cầm thứ gì đó giống mô hình của một khẩu súng trường. Cô ấy đang ở động tác quỳ một chân, dường như đang trong tư thế chuẩn bị ngắm bắn. Và cuối cùng, như những gì anh Tsurugi đã nói, góc chụp là ở phía dưới hất lên để tôn dáng của cosplayer trong bức hình.
“Có lẽ…” Tôi lưỡng lự rồi tập trung nhìn theo những gì được chỉ. “Đúng là có cố nhìn thế nào nữa cũng không thấy…”
“Anh đã bảo rồi mà!” Anh ấy bật cười khanh khách rồi vỗ bốp một tiếng vào vai tôi. Rồi anh ấy ngoái lại về phía sau, “Shimazuki cũng hiểu điều đó mà, đúng chứ!”
Bị nhắc đến tên, Shimazuki liền rời mắt khỏi kệ vẽ tranh của cậu ấy rồi nhìn về phía này. “Em không có những suy nghĩ biến thái như anh, Kenji.”
Cậu không nên nói điều đó trong khi đang vẽ một nhân vật nữ anime có lộ ‘Pantsu’.
“Đối với em, dáng và góc nhìn được thể hiện theo một cách khác. Lấy ví dụ, nếu gió tốc váy ‘Pantsu’ lên thì nên chỉ để lộ một phần chứ không phải tất cả. Nhưng lại phải vẽ làm sao khiến người ta tưởng tượng rằng nếu bức tranh được vẽ theo một góc quan sát khác thì có thể được chiêm ngưỡng toàn bộ.”
“Đó chẳng phải là ý anh sao!”, anh Tsurugi cười ngoác miệng. “Rõ ràng là em cũng hiểu! Không hổ danh là Taishi!”, nói rồi, anh ấy lấy tay vò mái tóc của tôi làm cho nó rũ rượi. “Thế nên, về khía cạnh này thì em còn phải học hỏi nhiều lắm!”
Học hỏi gì chứ, rõ ràng là toàn những chuyện biến thái không đâu… Tồi thầm oán trách.
“Nói đi cũng phải nói lại, Kurase thì không có vấn đề gì, nhưng có vẻ như Chibana không hiểu được điều này.” Anh ấy lấy ban tay vân vê cằm một hồi ra chiều đăm chiêu suy nghĩ. “Mỗi khi anh đề cập đề góc máy hất ngược từ dưới lên, em ấy toàn kiên quyết từ chối. Mặc dù kể cả khi chụp góc máy ngang thì sự nổi bật của em ấy cũng ăn đứt các cosplayer khác. Tuy nhiên, anh thực sự muốn… Anh đang tính tới việc đặt trộm một góc máy tia từ dưới lên…”
“Đó là hành vi quấy rối đó.”
“Anh biết, anh biết, nhưng thật sự đáng tiếc…” Anh ta bày ra nét mặt rầu rĩ trong khi ôm đầu.
Xin đừng làm những hành động như vậy. Anh có thể bị công an tóm đi bất cứ lúc nào đấy. À khoan, em là cán bộ lớp, em có thể báo cáo chuyện này với giáo viên nếu anh làm vậy… Tôi phản pháo lại trong thâm tâm.
Tuy nhiên, có thể trò chuyện với nhau những việc như này, có lẽ là họ cũng đã mở lòng với tôi rất nhiều so với trước.
Hay thành viên nữ còn lại của nhóm, Kurase Asami, cũng bắt đầu nhờ tôi giúp cô ấy trong việc chế tạo các đồ lưu niệm thủ công, hoặc là, nhờ tôi chọn một số phụ kiện cho trang phục cosplay. Có vẻ như tôi đã dự đoán đúng, cô ấy thực ra không quá rụt rè như lần đầu chào hỏi, thay vào đó, Kurase cũng khá dễ để trao đổi công việc bình thường.
Ví dụ vào một ngày khác.
“Cậu nghĩ nếu đeo thêm kính thì như thế nào?”
“Không, không ổn!” Kurase xua tay loạn xạ. “Không thể nào một ‘gyaru’ lại đi đeo kính được! Nó giống như là cậu đang chấm đồ ăn mặn với sữa, và nó thực sự rất kinh khủng. Những phụ kiện mà tớ có thể nghĩ đến là áo khoác thể thao, váy, áo sơ mi, giày thể thao, tất cao cổ, dây đeo đùi, dây buộc tóc, khuyên tai và tóc vàng giả. Không hề phù hợp nếu đeo thêm kính! Nó cảm giác thật lạc quẻ!”
Kurase phản bác ý kiến của tôi một cách không khoan nhượng.
“Ừm thì…” Tôi nghĩ ngợi một lúc hòng cố tìm ra lý do để trả lời. “Đúng là những phụ kiện cậu nêu ra rất có phong cách của một gyaru. Nhưng tớ nghĩ nó chỉ thể hiện ngoại hình của một gyaru chứ không phải tất cả tính cách. Nếu có thêm kính thì sẽ tạo cảm giác cô nàng gyaru đó đang cố gắng tạo ra hình ảnh nghiêm túc…”
“Hừm…hừm, nếu cậu nói như thế, có vẻ nói cũng bắt đầu hợp lý…” Kurase nheo mày phân vân.
Thấy cô ấy chưa hoàn toàn bị thuyết phục. Tôi nói tiếp, “Cậu có thể thêm cả một chiếc cà vạt, nó sẽ tạo cảm giác như cô ấy bị bắt buộc phải chấp hành nội quy mặc dù cô ấy không muốn, một cảm giác chống đối. À, cậu có thể để cà vạt được thắt lỏng, như vậy sẽ khiến người ta dễ mường tượng hơn.”
“Ồ, một ý tưởng tuyệt vời!” Kurase có vẻ tâm đắc. “Cảm ơn cậu, Engawa!”
Có lẽ, nếu có gì không ổn thì đó là việc giao tiếp với người khó tính nhất nhóm, Nishita Memoru.
Tính từ lúc tôi tham gia hỗ trợ nhóm từ hai tuần trước, tôi chưa bao giờ có thể trò chuyên trực tiếp với cậu ta. Cậu ta thi thoảng có nói một vài lời trong các cuộc thảo luận nhóm, nhưng nếu tôi và cậu ta có việc gì phải làm trưc tiếp với nhau, cậu ta sẽ không hé răng nửa lời. Nếu tôi hỏi cậu ta điều gì, cậu ta chỉ đáp lại đơn giản bằng đúng hai cách, gật đầu hoặc lắc đầu, để biểu thị sự tán thành hoặc không tán thành. Cậu ta quả là đặc trưng của kiểu người ngại giao tiếp xã hội…
Mà, tôi cũng không khác mấy, vì thế tôi cũng không có quyền đánh giá cách sống của cậu ta.
Người cuối cùng là Chibana, cô ấy thì vẫn năng động như thường ngày. Chibana rất hăng hái đề xuất các ý kiến và năng nổ tham gia vào các hoạt động chung. Bên cạnh đó, tôi chợt nhận ra rằng dạo này bản thân tiếp xúc với Chibana với mật độ và tần suất rất cao. Vì chúng tôi học cùng lớp nên tôi luôn gặp cô ấy mỗi khi đến lớp học. Sau khi sinh hoạt xong với câu lạc bộ bóng đá, tôi thường sẽ ghé qua phòng 303 để giúp nhóm Otaku chuẩn bị cho sự kiện, hoặc là vào những ngày mà nhóm không tụ tập, tôi sẽ đến phòng 109 để ‘’quan sát’’ Chibana viết tiểu thuyết vì cô ấy bảo thế. Có thể nói, gần như ngày nào cũng trở thành ngày ‘Chibana’, bởi khoảng thời gian duy nhất tôi không tiếp xúc với cô ấy khi ở trên trường là chín mươi phút trong câu lạc bộ bóng đá…
Ví dụ vào một ngày ‘Chibana’ nào đó,
“Cậu cosplay trước khi viết tiểu thuyết, hay là viết tiểu thuyết trước khi cosplay?”
“Viết tiểu thuyết trước.” Chibana trả lời trong khi tay gõ bàn phím lia lịa. “Như tớ đã nói, tớ cosplay một phần vì muốn có ý tưởng viết tiểu thuyết.”
“Vậy cậu dành nhiều thời gian viết tiểu thuyết hơn?”
“Vì tớ thích viết tiểu thuyết mà.” Dừng tay rồi quay sang nhìn tôi, cô ấy tiếp tục. “À, nhưng bây giờ thì không đúng lắm đâu, tớ dành nhiều thời gian chuẩn bị cho nhóm mình đi dự sự kiện sắp tới hơn. Chúng ta đều đang hướng đến nó mà.” Cô ấy mỉm cười. Một nụ cười tươi tắn tràn đầy sức sống.
Quay lại với khâu chuẩn bị cho sự kiện, có lẽ chúng tôi đã đi được một quãng đường dài. Vì thế nên hôm nay, anh Tsurugi gọi cả nhóm ra và tổ chức một cuộc họp ngắn.
“Phần chuẩn bị cho gian hàng gần như đã được hoàn thiện, nên bây giờ chúng ta sẽ dành thêm thời gian để thảo luận những phần còn lại của sự kiện.” Anh ấy nghỉ lấy hơi rồi tiếp tục. “Chibana và Kurase sẽ cosplay trong cả hai ngày, bao gồm cả ba giai đoạn: trông gian hàng, trình diễn trang phục, và biểu diễn âm nhạc. Màn trình diễn trang phục mặc dù chỉ là phần giới thiệu cho buổi biểu diễn âm nhạc. Nhưng anh nghĩ nó cũng khá quan trọng. Bằng cách khiến cho người xem ghi nhớ nhóm của chúng ta, nó sẽ khiến cho nhóm chúng ta nổi bật hơn trong buổi diễn âm nhạc đằng sau. Một cảm giác như, nhóm này thú vị đấy, không biết buổi diễn của họ sắp tới như thế nào nhỉ? Là như thế.”
“Xin lỗi, cho em thắc mắc về phần gọi là trình diễn trang phục. Chúng ta sẽ làm gì thế? Em không hiểu lắm.”Tôi nghi hoặc hỏi lại.
“À, cái đó…” Anh ấy ngập ngừng một lát. “Thực ra gọi là trình diễn nghe có hơi phóng đại quá. Đơn giản là cosplayer của chúng ta sẽ lên sân khấu, sau đó giới thiệu về nhóm. Kiểu như tớ là xxx, đến từ nhóm xxx, rất mong mọi người ủng hộ buổi biểu diễn của nhóm tớ sắp tới. Sau đó tạo một vài dáng để họ chụp ảnh. Chắc cũng chỉ có thể thôi. Mỗi nhóm chỉ có thời lượng chưa đến năm phút mà.”
“Vậy chỉ cần lựa chọn được trang phục cho cosplayer thì tức là coi như là xong nhỉ? Bởi banner hoặc standee thì đều đã được Shimazuki thiết kế xong, chúng ta chỉ cần đem theo lên sân khấu để quảng bá nhóm là được.” Shimazuki lên tiếng.
“Chính xác, về cơ bản là thế.” Anh ấy đáp rồi nhìn về phía Chibana và Kurase. “Chúng ta sẽ tập trung nhiều vào phần cosplay của hai đứa. Để xem nào, chúng ta có ba giai đoạn nên mỗi đứa sẽ phải chọn ba bộ nhỉ? Chibana và Kurase, hai em đã chọn được trang phục rồi đúng không?”
“Thực ra…” Chibana và Kurase nhìn nhau.
“Sau khi thảo luận, bọn em thấy là nếu mặc trang phục cosplay khi trông quầy bán hàng thì khá vướng víu và khó di chuyển. Nên bọn em dự định là chỉ có Kurase cosplay khi ở gian hàng, cô ấy sẽ chụp ảnh với người tham quan, còn em sẽ phụ trách trông quầy.”
“Nghe có vẻ hợp lý.” Anh Tsurugi gật gù. “Bắt các em xoay xở trong trang phục cosplay ở quầy bán thì thật không ổn. Ừm, vậy thì để Kurase cosplay lúc ở trong giai đoạn thứ nhất. Em chọn được trang phục chưa?”
“Rồi ạ.” Kurase đáp lời. “Em sẽ hóa trang thành nhân vật xxx trong trang phục gyaru.”
“Không tệ nhỉ?” Anh ấy cất lời. “Game đó đang thịnh hành, như vậy chắc chắn sẽ thu hút được người xem. Em đã lựa xong trang phục và phụ kiện hết chưa?”
“Rồi ạ.” Kurase gật đầu đáp lại.
“Được rồi, như vậy là coi như là trang phục cho giai đoạn một đã hoàn tất. còn buổi trình diễn thì sao. Em đã chọn được trang phục chưa?”
“À cái đó…” Kurase và Chibana lại nhìn nhau một lần nữa.
“Vì việc thay đồ từ bộ này sang bộ kia rất phức tạp và mất thời gian. Nên em dự định sẽ chuyển sang trông quầy hàng thay cho Chibana, trong lúc đó cô ấy sẽ đi thay trang phục và lên sân khấu. Đại khái là bọn em sẽ đổi vai, Chibana sẽ lên sân khấu còn em quay lại trông quầy hàng. Chibana cũng đã chọn được trang phục hóa trang phù hợp rồi ạ.”
“Cũng hợp lý đó nhỉ.” Anh Tsurugi gật gù. “Như vậy là chúng ta chỉ cần hai bộ cho ngày một. Còn buổi biểu diễn âm nhạc trong ngày thứ hai thì sao? Cả hai định vừa cosplay vừa hát đúng không?”
“Vâng.” Hai người họ đồng thời gật đầu, sau đó Chibana nói tiếp. “Tuy nhiên bọn em chưa chọn được trang phục phù hợp cho việc di chuyển trên sân khấu. Có rất nhiều trang phục đẹp nhưng lại không tiện cho việc di chuyển nhiều.”
“Ừm, hừm, anh hiểu, anh hiểu.” Anh Tsurugi đáp, rồi, anh ấy đưa mắt xung quanh nhìn những người còn lại. “Các em có ý kiến gì để tư vấn cho họ không?”
Nishita chỉ đơn giản lắc đầu, có vẻ như cậu ta chưa nghĩ ra được gì. Shimazuki cũng vậy, nhưng rồi cậu ta quay lại nhìn bức tranh mình đang vẽ với vẻ lưỡng lự. Có vẻ như cậu ấy cảm giác ái ngại khi đưa ra ý kiến của mình.
“Phong cách “Magical girl” thì sao?” Tôi lên tiếng. “Mặc dù có hơi cổ xưa, nhưng em nghĩ trang phục này rất tiện di chuyển khi biểu diễn trên sân khấu, có một vài nhóm trước khi đã làm rồi.”
Nghe tôi nói vậy, Shimazuki nhìn tôi cảm kích. Tôi có thể cảm thấy ánh mắt của cậu ta đang lấp lánh đằng sau cặp kính dày cộp kia. Tôi hiểu mà, cậu luôn vẽ các cô gái phép thuật lộ pantsu, tôi hiểu cậu rất thích nhưng không thể nào nói ra. Biểu cảm của Shimazuki rõ mồn một kiểu như ‘Tớ nợ cậu một ân huệ lớn’…
“Hai em nghĩ sao?.” Anh Tsurugi hướng mắt về phía Chibana và Kurase.
“Cũng ổn…”, “Nghe cũng hợp lý, trang phục của ‘Magical girl’ rất giống các trang phục biểu diễn của các Idol mà.”, Lần lượt Chibana và Kurase gật gù đáp lại.
“Vậy chốt thế nhé.” Anh Tsurugi đáp lại. “Hai đứa cũng cần phải luyện tập hát nữa nhé.”
“Dạ!” Hai cô gái đồng thanh gật đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)