"Hãy sống, con trai yêu dấu của mẹ..."
Thanh âm ấy, mỏng manh tựa một làn sương khói, len lỏi qua cơn mê man đặc quánh, cố níu giữ chút ý thức đang chực tan rã trong tôi. Da thịt quằn quại dưới sức nóng tàn bạo, mỗi hơi thở là một cuộc vật lộn tuyệt vọng với bầu không khí ngột ngạt, sặc mùi tử khí và tro bụi. Khoang xe chìm trong một màn sương mờ ảo, cay xè, nơi thực tại và ác mộng hòa quyện làm một, nhòe đi trong đôi mắt bỏng rát.
Tôi giãy giụa, một phản xạ vô nghĩa của sinh tồn. Ngọn lửa, tựa con ác thú vô hình, đã gần như nuốt trọn cánh tay trái, biến nó thành một khối thịt cháy xém, tê dại đến vô cảm. Giữa cơn đau đớn cùng cực và sự hỗn loạn tột độ, chỉ còn một điểm tựa mong manh: bàn tay gầy guộc của mẹ, kiên cường và tuyệt vọng, đang cố đẩy thân xác nhỏ bé của tôi thoát khỏi chiếc bẫy tử thần rực lửa.
"Khụ... Khụ... Phải sống... bằng mọi giá, con ơi!" Tiếng ho khan xen lẫn lời trăn trối đứt quãng.
"Mẹ! Mẹ ơi!" Tôi gào lên, thanh âm lạc đi giữa tiếng gầm rú của tử thần.
Bụp!
Cú va chạm tàn nhẫn ném tôi xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo, cánh tay phải như muốn vỡ tung thành trăm mảnh. Ngước nhìn lên, chiếc xe giờ đây là một khối đuốc khổng lồ, đang chênh vênh trên bờ vực thẳm, và từ trong biển lửa ấy, cánh tay cháy xém của mẹ vẫn cố vươn về phía tôi, một biểu tượng bi thương của tình yêu bất diệt.
Thời gian như ngưng đọng, hay đúng hơn, nó bị kéo dãn ra đến vô tận trong đôi mắt chết lặng của một đứa trẻ. Cú sốc tước đi cả khả năng nhắm mắt, mặc cho sức nóng hung tàn đang thiêu đốt giác mạc, khiến chúng đỏ ngầu như máu. Tôi muốn khóc, nhưng nước mắt đã hóa đá tự bao giờ. Một bên chân, bị ngọn lửa liếm qua, bỏng rát và tê liệt, đã cướp đi khả năng vận động cuối cùng, biến tôi thành một sinh vật nằm sõng soài, bất lực chứng kiến bi kịch. Kể từ ngày cha vĩnh viễn ra đi trong một tai nạn xe hơi khác, đây là lần thứ hai tôi nếm trải cảm giác tuyệt vọng đến cùng cực, cái cảm giác bị số phận nghiền nát dưới gót chân vô tình của nó.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi chỉ có thể hét. Một tiếng hét xé tan màn đêm, xé tan sự im lặng giả dối của vũ trụ. Và khi thanh âm tuyệt vọng ấy vừa cất lên, chiếc xe, cùng với người mẹ kính yêu của tôi, lao thẳng xuống vực sâu thăm thẳm. Tiếng nổ long trời lở đất theo sau, như một lời khẳng định tàn nhẫn, một dấu chấm hết lạnh lùng cho một chương đời: "Mẹ mày... đã chết!"
Những năm tháng sau đó là một chuỗi ngày dài lê thê, nhuốm màu xám xịt của sự mất mát. Tôi sống cùng bà ngoại, người phụ nữ đã ngoài bảy mươi tư, tấm lưng còng xuống vì gánh nặng của thời gian và nỗi đau. Mỗi đêm, khi nhắm mắt, hình ảnh mẹ tôi bị ngọn lửa oan nghiệt thiêu sống lại hiện về, rõ mồn một, như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh, bóp nghẹt trái tim non nớt. Nhưng, con người là một sinh vật kỳ lạ. Chúng ta tự hào về khả năng thích nghi, và tôi, dù muốn hay không, cũng đã dần quen với cơn ác mộng thường trực ấy. Đôi khi, tôi tự hỏi liệu sự chai sạn này là một món quà hay một lời nguyền.
Không giống những kẻ yếu đuối khác, những kẻ gục ngã trước nghịch cảnh, tôi vẫn đến trường. Hành trang của tôi không chỉ có sách vở và bút mực, mà còn có những vết sẹo, những chứng tích hữu hình của bi kịch, khắc sâu trên da thịt và trong tâm hồn. Thảm kịch năm xưa để lại một vết bỏng lớn ở chân và nửa khuôn mặt bên trái, khiến dáng đi của tôi trở nên khập khiễng, và thị lực của một bên mắt vĩnh viễn bị suy giảm. Nghe có vẻ điên rồ, nhưng đôi khi, tôi lại cảm thấy một sự biết ơn kỳ lạ với những vết sẹo này. Chúng là minh chứng cho việc tôi đã từng đối mặt với tử thần lửa, và tôi đã sống. Chính vì lẽ đó, nỗi sợ lửa trong tôi đã nguội lạnh, tan biến như chưa từng tồn tại. Có lẽ, cũng giống như người ta định nghĩa về "ma quỷ" – chúng ta chỉ sợ hãi những gì mình chưa từng trải nghiệm, chưa từng nhìn thấy. Và sự kiện kinh hoàng ấy, một cách trớ trêu, đã ban cho tôi "khả năng miễn nhiễm" với nỗi sợ lửa.
Tưởng chừng đó là một lợi thế, nhưng những năm tháng trung học lại chẳng mấy tươi đẹp. Một đám cháy khác lại xảy ra ở trường, và crush của tôi bị kẹt lại. Với "nội tại" không sợ lửa, hành động lao vào cứu mỹ nhân của tôi đáng lẽ phải được tung hô, ca ngợi. Nhưng không, sau vụ việc đó, ánh mắt mọi người nhìn tôi trở nên khác lạ, xa cách, như thể tôi là một con quái vật bước ra từ địa ngục. May mắn thay, vẫn có một gã kỳ dị trong lớp thấy tôi "ngầu", và chúng tôi trở thành bạn thân từ đó.
Lên cấp ba, một bước ngoặt khác lại đến. Bằng một cách thần kỳ nào đó, tôi bị "dụ dỗ" vào thế giới của tiểu thuyết fantasy. Những câu chuyện về những anh hùng bất khuất, những nhân vật với ý chí kiên cường đã cuốn hút tôi một cách mãnh liệt. Thú thật, tôi nhìn thấy chính mình trong họ, những kẻ đơn độc chiến đấu với số phận. Và rồi, tôi nghiện tiểu thuyết, nghiện đến mức ám ảnh, đến mức lo sợ thứ "ma túy giấy" này sẽ nuốt chửng mình.
Cuộc sống của tôi từ đó xoay quanh một vòng lặp tưởng chừng như vô tận: đến trường cùng cậu bạn thân, giúp bà vài việc lặt vặt, ăn, ngủ, và ngấu nghiến tiểu thuyết. Cho đến một ngày, một ý nghĩ lóe lên, phá vỡ sự đơn điệu ấy: "Hay là... mình thử viết xem sao?"
Đoán xem? Tôi viết dở tệ. Cực kỳ dở tệ. Những cuốn tiểu thuyết tôi tạo ra đều có một điểm chung: cốt truyện khá ổn, theo lời nhận xét của những độc giả hiếm hoi đủ kiên nhẫn để đọc đến cuối cùng mà không bị văn phong vụng về của tôi tra tấn. Thậm chí, có người còn đùa rằng đó là một sự "trao đổi ngang giá": để có một cốt truyện hay, tài năng viết lách của tôi buộc phải tệ hại đến mức đó.
Những tháng ngày "sáng tác" trong yên bình không kéo dài lâu. Một tiểu thuyết gia khác xuất hiện, một kẻ đối lập hoàn toàn với tôi. Hắn sở hữu một văn phong bay bổng, ma mị, đủ sức mê hoặc độc giả chỉ bằng vài chương truyện. Nhưng trớ trêu thay, cốt truyện của hắn lại là một mớ "rác rưởi", một sự thật được công nhận bởi cả tôi và phần lớn người hâm mộ của hắn.
Thế rồi, không biết từ lúc nào, hai trường phái, hai phong cách đối nghịch ấy đã hình thành hai thế lực, hai cộng đồng fan cuồng nhiệt, sẵn sàng lao vào những cuộc "thánh chiến bàn phím" để bảo vệ lý tưởng của mình. Sự tồn tại của tôi và hắn tựa như nước với lửa, đến mức một cuộc đại chiến trực tuyến đã nổ ra, kéo dài ba ngày ba đêm, với những "anh hùng bàn phím" đích thực tung hoành trên mọi mặt trận internet. Trận chiến chỉ tạm ngưng khi thành phố thông báo cúp điện để bảo trì nhà máy hạt nhân. Khoảnh khắc tôi cùng các chiến hữu chuẩn bị tung đòn kết liễu, màn hình vụt tắt. Không ai thắng cả.
Cho đến tận bây giờ, cuộc chiến giữa tôi và hắn vẫn tiếp diễn, thông qua những tác phẩm mới. Nhưng gần đây, một điều kỳ lạ đã xảy ra. Những tác phẩm mới nhất của hắn có cốt truyện giống tôi đến đáng ngờ, nếu không muốn nói là y hệt. Không cần thêm bất kỳ dấu hiệu nào nữa. Tôi biết, tiếng còi cho một cuộc "Thánh Chiến" thứ hai đã vang lên. Và lần này, tôi sẽ là người chiến thắng.
Ring... Ring... Ring...
Tiếng chuông điện thoại bất ngờ cắt ngang dòng suy tư đầy tham vọng. Tên của cậu bạn thân hiện lên màn hình.
"Alo! Có chuyện gì thế?"
"Tao biết mày đang nghĩ gì rồi," giọng nó vang lên từ đầu dây bên kia, "ít nhất thì cũng để tao mời mày một bữa, chuẩn bị tinh thần cho cuộc chiến sắp tới chứ."
"Thôi nào, chỉ là một cuộc chiến bàn phím thôi mà, có phải tao sắp chết đâu?"
"Tao xin mày! Trận trước mày ở lì trong nhà ba ngày ba đêm, tao tưởng mày chết thật rồi đấy! Có cần tao lôi cái ảnh mặt mày hốc hác như xác ve lần trước ra cho mày nhớ lại không?"
"Ừ... Ừ, được rồi! Tao đi! Hẹn ở đâu?"
"Quán buffet gần nhà tao."
"Oke."
Quán buffet chúng tôi chọn là một không gian ồn ã, náo nhiệt, nơi mùi thức ăn quyện vào nhau thành một bản hòa ca phức tạp của hương vị.
Đối diện tôi, Tâm – thằng bạn chí cốt, hay như tôi vẫn gọi đùa là "ông bạn tri kỷ" – đang vật lộn với một miếng thịt bò khổng lồ, khuôn mặt đỏ bừng vì cố gắng và cả sự sung sướng.
"Đù," tôi bật cười, cố nuốt trôi miếng salad thanh đạm, "mày giữ cả một kho ảnh dìm của tao trong máy à? Định tống tiền hay gì?"
Nó ngẩng lên, miệng vẫn nhồm nhoàm, cố gắng phát ra vài âm thanh khó hiểu mà tôi, bằng một năng lực thần giao cách cảm nào đó của tình bạn lâu năm, vẫn dịch được là: "Không có nó thì giờ này mày có yên vị ở đây không?"
"Nhiều lúc tao thấy mày giống biến thái hơn là bạn thân," tôi đáp trả, cũng đang cố nhai một miếng thịt gà nướng mà Tâm vừa gắp cho. Vũ trụ này thật kỳ diệu, đã se duyên cho hai thằng dở hơi như chúng tôi, những kẻ dù không cần nói cũng hiểu đối phương đang thầm chửi rủa điều gì.
Bí bo! Bí bo!... Tiếng còi xe cứu thương, cứu hỏa inh ỏi từ ngoài đường vọng vào.
"Chiều nay phố xá có vẻ "sôi động" hơn mọi ngày nhỉ?" tôi bâng quơ.
"Chắc lại có sự kiện gì lớn," Tâm lầm bầm, mắt vẫn không rời đĩa thịt thứ ba của nó.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi tôi lơ đãng nhìn ra dòng xe cộ hối hả, nó đã kịp thanh toán xong phần thịt còn lại và đang giơ tay gọi thêm. Còn tôi, nãy giờ mới chỉ xử lý được hai miếng thịt.
"Ha ha ha ha!!" Tôi cười nghiêng ngả khi cả hai bước ra khỏi quán, bụng tôi thì vừa đủ, còn bụng Tâm thì trương phình như một cái trống. "Mày ăn uống kiểu đó, bảo sao không giống Trư Bát Giới cho được!"
"Câm ngay!" nó gắt, nhưng giọng không mấy giận dữ. "Tao ăn là để dự phòng, nhỡ một trong hai thằng có mệnh hệ gì, thằng còn lại vẫn đủ sức sống sót mà trả thù!"
Chúng tôi sóng bước trên con phố đã lên đèn, một cặp bài trùng điển hình: một thằng gầy tong teo đam mê tiểu thuyết hơn đồ ăn, và một thằng mập mạp sống tình cảm, xem việc ăn uống như một sứ mệnh cao cả. Kể từ khi những con chữ bắt đầu mang lại cho tôi chút nhuận bút, hay những khoản donate bất ngờ từ độc giả, tôi đều dành dụm mua những món ngon cho bà. Tôi nấu ăn không tệ, thậm chí có thể nói là rất ngon, nhưng tôi muốn bà được nghỉ ngơi, được thưởng thức những hương vị mà cả đời bà chưa từng nếm trải. Bà ngoại tôi, một góa phụ từ trước cả khi mẹ tôi chào đời, đã một mình gồng gánh, nuôi mẹ tôi khôn lớn, rồi lại đau đớn mất đi đứa con gái duy nhất trong tai nạn nghiệt ngã ấy, chỉ còn lại tôi bầu bạn tuổi già.
Gia đình nội của tôi là một khoảng trống, cha tôi là một cô nhi. Tôi không biết câu chuyện tình yêu của họ bắt đầu từ đâu, nhưng giữa cha và mẹ luôn tồn tại một sự thấu hiểu, một sự đồng cảm sâu sắc, biến những năm tháng đầu đời của tôi thành một bản tình ca hạnh phúc. Có lẽ chính vì thế, giữa muôn vàn bi kịch, tôi vẫn giữ được một chút lạc quan le lói, bởi cha mẹ đã dốc hết tâm can để tạo dựng một mái ấm mà cả hai chưa từng có. Nếu họ đã cố gắng đến vậy, đứa con trai này sao có thể lớn lên thành một kẻ bi quan, chìm đắm trong tuyệt vọng cơ chứ?
Mà hình như... hôm nay tôi nhắc đến cái chết hơi nhiều thì phải.
"Này," Tâm bỗng khựng lại, mũi khụt khịt, "mày có ngửi thấy mùi gì khét không?"
"Chắc tại mày ăn nhiều quá, ợ mùi thịt nướng đấy..."
Chưa dứt lời, một mùi khen khét nồng nặc, cái mùi ám ảnh của ngày định mệnh ấy, xộc thẳng vào khứu giác tôi. Bây giờ là năm giờ chiều, mùa đông khiến trời sẩm tối rất nhanh. Nhưng ở một góc phố phía xa, một vùng trời lại rực sáng một cách bất thường. Một ngôi nhà đang chìm trong biển lửa, ngọn lửa hung tàn đến độ thắp sáng cả một khoảng không, khiến tôi ngỡ như hoàng hôn đang lặn ở hướng đó.
Khung cảnh hỗn loạn hiện ra trước mắt chúng tôi. Tiếng la hét, tiếng còi xe cứu hỏa, tiếng người gọi nhau í ới.
"Mau kéo dây qua đây! Huy động lực lượng cứu người!" một giọng đàn ông khản đặc ra lệnh.
"Không được thưa sếp! Cổng nhà đã sập rồi, con đường bên trong hoàn toàn bị chặn đứng!"
"Còn bao nhiêu người mắc kẹt?"
"Hai người, thưa sếp! Dự kiến họ đang ở tầng bốn!"
"Đã bao lâu rồi? Sao không có tiến triển gì hết vậy?"
"Gần một tiếng rồi ạ! Tòa nhà có thiết kế phức tạp, nhiều vật liệu dễ cháy, đội cứu hộ số một xác nhận việc tiếp cận vô cùng gian nan!"
Vòi rồng phun nước xối xả, nhưng ngọn lửa dường như chỉ càng thêm hung hãn, như một con quái vật đang chế giễu những nỗ lực yếu ớt của con người. Những người lính cứu hỏa, mặt mày lem luốc, cố gắng tìm cách xuyên qua những chướng ngại vật, nhưng vô vọng.
"Ba ơi! Mẹ ơi!" Tiếng khóc xé lòng của một đứa trẻ vang lên gần đó. Một cô bé, khuôn mặt dính đầy bụi tro, tay ôm khư khư một con gấu bông cháy xém, đang gào khóc tìm kiếm cha mẹ giữa đám đông người vừa được cứu thoát. Khi không thấy bóng dáng người thân, con bé đứng sững như phỗng, rồi bật khóc nức nở, hai dòng nước mắt lăn dài trên đôi má bầu bĩnh, tạo thành những vệt sạch sẽ giữa khuôn mặt nhem nhuốc.
Đứa trẻ này... giống hệt tôi ngày xưa.
Cái cảm giác bất lực, căm hận, và tuyệt vọng đến cùng cực ấy, tôi hiểu rõ hơn bất kỳ ai. Nếu lớp vỏ bọc thường ngày khiến tôi trông có vẻ ổn thỏa sau tất cả, thì sâu thẳm bên trong, luôn có một thứ gặm nhấm: sự hối hận.
Tim tôi đập như trống trận, hai bàn tay siết chặt đến run rẩy. Hơi nóng từ đám cháy phả vào mặt, mang theo những ký ức kinh hoàng của vụ tai nạn, sống động đến từng chi tiết. Nhưng lần này, tôi không còn run sợ. Sau cái ngày định mệnh ấy, tôi đã tìm hiểu mọi thứ về phòng cháy chữa cháy, về cứu hộ cứu nạn. Xét theo cấu trúc ngôi nhà này, từ lúc ngọn lửa bùng phát ở tầng một đến giờ đã gần một tiếng. Vẫn còn hy vọng, vẫn còn thời gian cho những người ở tầng cao hơn.
"Thưa ngài," tôi bước đến gần vị đội trưởng đang chỉ huy, cố giữ giọng bình tĩnh, "hai người còn mắc kẹt được dự đoán ở tầng mấy ạ?"
"Tầng hai," ông ta đáp, ánh mắt dò xét nhìn tôi, "nhưng chúng tôi chưa xác định được phòng nào... Mà cậu là ai?"
"Phòng số 311 ạ!" Cô bé ôm con gấu bông cháy xém lúc nãy bất ngờ chen vào, đôi mắt ngấn lệ nhìn chúng tôi đầy tha thiết. "Làm ơn hãy cứu bố mẹ cháu! Làm ơn!"
"Được rồi! Truyền thông tin cho đội giải cứu ngay!" vị đội trưởng hô lớn.
Nhưng một giọng nói khác cắt ngang: "Thưa sếp! Đội giải cứu vừa tìm thấy một nhóm khác đang kẹt ở tầng hai! Nhân lực không đủ để chia người đi cứu hai nạn nhân kia!"
"Chết tiệt! Đội tiếp viện đâu?"
"Ít nhất mười lăm phút nữa họ mới tới!"
Khuôn mặt cô bé tái đi, rồi một sự tuyệt vọng đến cùng cực, cái tuyệt vọng mà tôi đã từng trải qua, hiện rõ trên đôi mắt non nớt ấy. Con bé ngã khuỵu xuống, con gấu bông tuột khỏi tay, lăn lóc trên mặt đất. Tôi vội cúi xuống đỡ lấy nó, và thứ tôi nhìn thấy trong đôi mắt con bé chỉ còn là sự trống rỗng, vô hồn. Một bên mắt của nó, cũng giống như một bên mắt bị tổn thương của tôi, giờ đây chỉ còn là một khoảng không vô cảm mà tôi vẫn thường thấy mỗi khi soi gương.
"...Mọi thứ sẽ ổn thôi, nhóc con. Anh hứa!" Tôi thì thầm, rồi quay sang vị đội trưởng: "Thưa ngài, hãy để tôi!"
"Cậu điên rồi sao?" Ông ta gầm lên. "Ngay cả khi tôi đủ điên để cho cậu lao vào đó, thì chúng tôi cũng không còn một bộ đồ bảo hộ nào nữa!"
"Hãy tin tôi! Tôi không sợ lửa!"
"Cậu bị thần kinh à?!"
"Ông có thể tin cậu ta, thưa sếp!" Tâm, thằng bạn trời đánh của tôi, không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh, giọng quả quyết. "Tôi dám lấy mạng sống của tôi ra đảm bảo!"
Rồi, trong một hành động không ai ngờ tới, nó lao đến ôm chặt lấy vị đội trưởng đang sững sờ, hét lớn: "Đi đi Chí! Liệu hồn mà quay ra đấy!!"
"Cảm ơn!"
Không một giây chần chừ, tôi bật dậy, lao thẳng vào biển lửa, như một con thiêu thân tìm về với ánh sáng. Nhưng con thiêu thân này, một cách hài hước và trớ trêu, lại không hề sợ chết cháy.
Chaporia
Bình Luận (0)