Bước chân của Kẻ Vô/Vạn Năng/Chapter 3: - Khúc Giao Hưởng Của Nghi Hoặc và Hiện Thực Lạ KỳChapter 3: - Khúc Giao Hưởng Của Nghi Hoặc và Hiện Thực Lạ Kỳ
20px

Chíp... Chíp... Chíp...

Một chuỗi thanh âm trong trẻo, tựa những giọt sương mai khẽ chạm vào mặt hồ tĩnh lặng, đánh thức tôi khỏi vực thẳm của vô thức. Mùi cỏ non, thanh khiết và xa lạ từ khoảnh khắc cuối cùng trước khi lịm đi, giờ đây quyện lấy khứu giác, mãnh liệt hơn, hiện hữu hơn. Một sự ấm áp dịu dàng, như vòng tay của thái dương, đang bao trùm lấy thân thể tưởng chừng đã tan vào hư vô, khơi gợi lại những cảm giác tưởng đã vĩnh viễn mất đi.

‘Lạ... quá đỗi lạ lùng...’

Lý trí gào thét một sự phi lý. Với những gì đã trải qua, với đôi chân nát tan dưới sức nặng của định mệnh, với hơi thở cuối cùng đã trút cạn, việc tôi còn tồn tại, còn cảm nhận, là một nghịch lý không thể nào chấp nhận. Không có tiếng còi xe cứu thương chói tai, không có những gương mặt hoảng hốt của người đời. Chỉ có sự tĩnh lặng này, và mùi cỏ.

Tôi gắng gượng mở mắt. Và rồi, một bức tranh choáng ngợp hiện ra, xé tan mọi định kiến về thế giới bên kia.

Bầu trời. Một khoảng không xanh biếc, thuần khiết đến nao lòng, điểm xuyết những áng mây trắng muốt, bồng bềnh trôi lững lờ như những hải đảo trên đại dương thiên thanh.

‘Chẳng phải... mình đã chết rồi sao? Hay đây... là khung cảnh của một cõi khác... một miền đất hứa nào đó mà người ta vẫn thường hay mường tượng?’

Ban đầu, đó là những dòng suy nghĩ mơ hồ, một nỗ lực cuối cùng của tâm trí để hợp lý hóa điều không tưởng. Nhưng rồi, cảm giác về sự tồn tại ngày một rõ rệt. Hơi thở vẫn đều đặn. Nhịp tim vẫn khẽ khàng đập trong lồng ngực. Thân thể, dù có chút xa lạ, nhưng vẫn là của tôi, vẫn phản ứng theo ý muốn. Bình thường. Một sự bình thường kỳ quái đến rợn người.

Và rồi, khi lý trí dần giành lại quyền kiểm soát từ sự ngỡ ngàng, một thứ còn phi lý hơn cả việc sống lại sau cái chết, đã đóng băng mọi suy nghĩ của tôi.

"Cái... quái... gì... đây?!!"

Một tiếng hét câm lặng trong tâm tưởng.

Ngay trước mắt tôi, lơ lửng giữa không trung, là một tấm bảng hiển thị mờ ảo, một giao diện kỹ thuật số toả ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, hiện hữu một cách phi lý giữa khung cảnh thiên nhiên thuần khiết này.

==== Trạng Thái ====

Tên : Ace Oliver

Tỷ lệ tha hoá: 0%

Sức Mạnh : ?

Nhanh Nhẹn : ?

Sức Chịu Đựng : ?

Trí Lực : ?

Mana : ?

Quyến Rũ : A

^ Nghề Nghiệp ^ : [ Chưa xác định ]

^ Ái lực ^: [ Chưa xác định ]

==========

"Ace Oliver?" Cái tên xa lạ như một tiếng vọng từ một tiền kiếp nào đó mà tôi không hề hay biết. "Đây là ai?"

Hàng trăm, hàng ngàn trang tiểu thuyết tôi từng ngấu nghiến, từng tự tay kiến tạo, bỗng chốc hiện về trong tâm trí. Những mô-típ quen thuộc, những tình tiết kinh điển của thể loại isekai, chuyển sinh, xuyên không...

‘Không lẽ nào... mình đã thực sự chuyển sinh rồi ư?’

Một câu hỏi mang theo sức nặng của cả một thế giới quan vừa sụp đổ và một thực tại mới đang dần định hình. Vũ trụ mà tôi từng biết, dù khắc nghiệt, dù đầy rẫy bi thương, nhưng vẫn vận hành theo những quy luật hữu hình. May mắn có thể mỉm cười, tình yêu có thể nảy nở, những giấc mơ hoang đường nhất cũng có cơ hội thành hình. Nhưng một sự kiện siêu nhiên đến mức này, một sự can thiệp trắng trợn vào dòng chảy của sinh mệnh, thì chưa từng có tiền lệ. Đây là ước mơ của vô số kẻ mộng mơ, những người chỉ có thể trải nghiệm nó qua những trang sách, qua những dòng chữ. Và giờ đây, tôi, một tiểu thuyết gia, lại đang sống trong chính cái mô-típ mà mình từng sử dụng.

Một giả thuyết khác, lạnh lùng và thực tế hơn, chợt nảy sinh. Phải chăng, bộ não của tôi đang được bảo quản trong một phòng thí nghiệm tối tân nào đó, và tất cả những gì tôi đang trải nghiệm chỉ là một chương trình mô phỏng thực tế ảo phức tạp, một thí nghiệm khoa học tân kỳ nhưng cũng đầy biến thái?

Tôi run rẩy đưa tay lên, chạm vào cơ thể mình.

"Cái... cảm giác này..."

Quá đỗi chân thực. Chân thực đến mức đáng sợ. Tôi cảm nhận được hơi thở của chính mình, từng nhịp đập của trái tim trong lồng ngực, làn gió nhẹ nhàng mơn man trên mái tóc, và mùi cỏ dại ngai ngái xộc vào khoang mũi. Nếu đây là thực tế ảo tăng cường, thì công nghệ của nhân loại đã đạt đến một bước tiến điên rồ, một cuộc cách mạng có thể thay đổi toàn bộ nhận thức về thực tại.

Hít một hơi thật sâu, không khí trong lành mang theo hương vị của đất và cây cỏ tràn vào lồng ngực. Các giác quan của tôi dường như được khuếch đại một cách đáng kể.

‘…Xung quanh nồng nàn mùi cỏ dại.’

"Mình... đang ở trong một khu rừng?"

‘Hử?!’

Khi toan đưa tay lên vuốt lại mái tóc, tôi sững sờ nhận ra một sự thay đổi khác. Mái tóc này, dài hơn rất nhiều so với mái tóc ngắn cũn của tôi trước kia, có phần bết lại và rối bù, nhưng lại mang một cảm giác mềm mại đến lạ.

"Ngay cả chi tiết này cũng quá chân thực sao?"

Gắng gượng đứng dậy, một cảm giác vụng về của kẻ vừa làm quen với một cơ thể mới. Nhưng ngay sau đó, một luồng sinh lực dồi dào, một cảm giác mạnh mẽ chưa từng có lan tỏa khắp các thớ cơ. Tôi cảm thấy mình cao hơn, cường tráng hơn.

"C-Cái gì thế này?! Từ bao giờ... mình lại khỏe đến như vậy?"

Đưa mắt nhìn xuống, đập vào mắt tôi là một thân thể hoàn toàn khác. Những bó cơ săn chắc, những đường nét cường tráng của một thanh niên đang ở độ tuổi sung mãn nhất, một vẻ đẹp cân đối đến lạ thường, khác xa với vóc dáng có phần mảnh khảnh của tôi trước kia.

"Thật... không thể tin nổi..."

Ba câu hỏi lớn như những tảng đá đè nặng lên tâm trí tôi lúc này:

Ta là ai? Ngoài cái tên "Ace Oliver" xa lạ và những chỉ số mơ hồ, không một chút ký ức, không một manh mối nào về thân phận của cơ thể này.

Đây là đâu? Một khu rừng rậm rạp, một bầu trời xa lạ, và một giao diện kỹ thuật số phi lý.

Và quan trọng nhất… Liệu đây có phải là một cuốn tiểu thuyết hay không?

Là một tiểu thuyết gia, dù lý trí cố gắng phủ nhận, nhưng trực giác nghề nghiệp lại mách bảo tôi về một khả năng điên rồ. Những gì đang xảy ra, từng chi tiết, từng cảm giác, đều quá giống với những gì tôi từng viết, hoặc từng đọc.

Vậy là, có ba khả năng:

Tôi đã chết, và não bộ của tôi đang bị lợi dụng cho một thí nghiệm khoa học đột phá nào đó, hoặc tệ hơn, một trò tiêu khiển biến thái của một thực thể cao cấp tệ hơn.

Tôi đã thực sự chuyển sinh, đầu thai vào một thế giới khác, một thế giới có thể là một trong những cuốn tiểu thuyết mà tôi từng sáng tạo, hoặc của một ai đó khác. Nhưng dựa vào những gì đang diễn ra, tôi chưa thể xác định được đó là tác phẩm nào.

Khả năng thứ ba, cũng là khả năng khiến tôi rùng mình nhất: cả hai. Hoặc tệ hơn, toàn bộ cuộc đời trước kia của tôi, với tất cả những bi kịch, mất mát, và cả những niềm vui nhỏ nhoi, cũng chỉ là một phần của một cuốn tiểu thuyết, một trò giải trí được sắp đặt bởi một Đấng Sáng Tạo nào đó. Nếu điều đó là sự thật, thì sự tồn tại của tôi chẳng khác nào một con rối, và nỗi đau của tôi chỉ là gia vị cho một câu chuyện. ‘Nếu trường hợp thứ ba là thật... ta thà tự kết liễu một lần nữa, ngay tại đây, không một chút do dự.’

Gạt bỏ những dòng suy nghĩ hỗn loạn và đen tối, tôi vỗ mạnh vào hai má, cố gắng kéo bản thân trở về với thực tại trước mắt, dù thực tại đó có phi lý đến đâu. Mục tiêu trước mắt: làm rõ thân phận "Ace Oliver" này. Ít nhất, việc không có một dòng ký ức nào ùa vào đầu như những mô-típ "tràn ký ức" thường thấy cũng khiến tôi thở phào nhẹ nhõm, loại bỏ được một phần gánh nặng.

Giờ đây, tôi bị ném vào khu rừng chết tiệt này, không một vật tùy thân, không một chút manh mối, chỉ có bộ quần áo rách nát trên người và...

"Một cái màn hình màu xanh!"

Tôi sực nhớ ra sự tồn tại của nó, tấm bảng thông tin vẫn lơ lửng một cách kiên định trước mặt. Hy vọng le lói rằng nó sẽ cung cấp thêm chút dữ liệu.

Ting! Ting!

Những âm thanh điện tử nhẹ nhàng vang lên trong đầu, không phải qua tai. Việc tương tác với thứ này dường như không cần đến tay chân hay bất kỳ công cụ vật lý nào, mà chỉ cần ý nghĩ. Có lẽ, từ giờ, tôi nên gọi nó là "Hệ Thống".

Ring!

Một dòng thông báo mới hiện ra, lạnh lùng và vô cảm:

[Học viên đang trong quá trình đánh giá, những chức năng cơ bản khác sẽ khả dụng sau]

"Cái gì nữa đây?!!"

Khi tôi còn đang cố gắng tìm hiểu, một dòng chữ màu đỏ cảnh báo đột ngột xuất hiện, chiếm trọn màn hình, ngắt mọi thao tác của tôi:

[Quá trình đánh giá sẽ kết thúc trong 2 giờ nữa!]

[Học viên vui lòng hoàn thành thử thách được giao!]

‘Thử thách? Đánh giá? Học viên?’

Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Những mảnh ghép rời rạc bắt đầu tự tìm đến nhau trong tâm trí tôi. Bối cảnh này, những thuật ngữ này... chúng quen thuộc đến đáng sợ.

"Chết tiệt..." tôi lẩm bẩm.

Phải rồi. Đây là phần mở đầu, phần khởi động của một trong những cuốn tiểu thuyết mà tôi đã bắt tay vào viết cách đây không lâu, một dự án còn dang dở. Một thế giới mà chính tôi đã tạo ra, giờ đây lại đang giam cầm chính người tạo ra nó.

Một tiếng kêu cứu thảm thiết, tựa như một mũi khoan xoáy thẳng vào tâm não, kéo theo cơn đau nhói như búa bổ. Nhưng nó không phải là sự hỗn loạn của ký ức ngoại lai. Không. Đây là một thông điệp, một lời khẩn cầu được truyền tải trực tiếp vào ý thức, một tín hiệu rõ ràng rằng thử thách của "Hệ Thống" đã bắt đầu, và nó liên quan đến một nhiệm vụ giải cứu.

Mọi việc diễn ra quá nhanh, quá đột ngột, đến nỗi một phần trong tôi vẫn cố chấp tin rằng đây chỉ là một giấc mơ hoang đường, một sản phẩm của tâm trí đang vật lộn với cú sốc từ cái chết cận kề. Tôi đã thử tự véo má mình. Đau. Cơn đau rất thật, xua tan đi chút ảo tưởng cuối cùng. Sự thật phũ phàng: tôi đã chết cháy trong một vụ hỏa hoạn với xác suất sống sót gần như bằng không, và giờ đây, tôi đang đứng trên đôi chân lẽ ra đã bị nghiền nát, trong một khu rừng xa lạ, với một "Hệ Thống" đang đếm ngược thời gian.

"Ha-ha... Vũ trụ này thật biết cách trêu ngươi..." Tôi bật ra một tiếng cười khan, mang theo vị đắng của sự bất lực và một chút mỉa mai cay độc.

Thời gian không chờ đợi một ai, kể cả một kẻ vừa "chết đi sống lại". Hai tiếng đồng hồ. Một khoảng thời gian quá ngắn ngủi cho một nhiệm vụ giải cứu trong một môi trường hoàn toàn xa lạ, nơi việc tìm kiếm nạn nhân có lẽ còn tốn nhiều công sức hơn cả việc chiến đấu. Nếu đó là một trận chiến thực sự, hoặc một hầm ngục đầy rẫy cạm bẫy, thì việc lao vào mà không có bất kỳ sự chuẩn bị nào chẳng khác nào tự sát lần thứ hai.

Xào Xạc!

Một tiếng động từ lùm cây phía bên phải khiến toàn thân tôi căng cứng. Phản xạ tự vệ được kích hoạt. Quái thú? Hay một mối đe dọa khác? Trên tay không một tấc sắt, cơ thể này dù cường tráng nhưng chưa qua thử lửa.

"Argh!!"

Từ trong bụi rậm, một người lính bò ra, thân thể bê bết máu, một cánh tay và một chân đã biến mất, và một thanh kiếm oan nghiệt cắm ngập sau lưng.

"...C-Cứu tôi! Làm ơn... C-cứu..."

Lời cầu khẩn tắt lịm. Người lính gục xuống, tắt thở.

‘Trận chiến... không ở xa.’ Một tia hy vọng le lói. Tôi rút thanh kiếm từ lưng người lính, cảm nhận thứ kim loại lạnh lẽo và nặng trịch trong tay. Công việc chuẩn bị đã được rút ngắn một cách trớ trêu.

Lần theo vệt máu còn tươi và tiếng kim loại chạm nhau ngày một rõ hơn, tôi thận trọng tiếp cận. Một bãi chiến trường nhỏ hiện ra, ngổn ngang xác chết. Núp sau một thân cây cổ thụ, tôi quan sát. Một toán cướp – hay thổ phỉ gì đó – đang vây đánh hai người. Một kỵ sĩ tóc vàng chiến đấu quả cảm, người còn lại, một cô gái, chỉ biết run rẩy cầu nguyện.

‘Chết tiệt! Kịch bản gì thế này? Mình không biết dùng kiếm!’ Nắm đấm thì được, chứ một thanh kiếm dài ngoằng thì hoàn toàn xa lạ.

Bất chợt, cô gái đang sợ hãi kia nhìn về phía tôi, ánh mắt khẩn cầu tuyệt vọng. Lũ lâu la lập tức chuyển hướng chú ý.

"Ngươi là ai?!" một tên hét lên.

Chúng lao tới như một bầy sói đói. Trong khoảnh khắc sinh tử, người kỵ sĩ tóc vàng đột ngột lao đến, một đường kiếm lóe lên như tia chớp đỏ, đầu của ba tên lâu la bay lên không trung.

Nhưng tên thủ lĩnh, một gã khổng lồ với chiếc rìu chiến, đã áp sát từ phía sau người kỵ sĩ.

"Cẩn thận!!" tôi hét lên, theo bản năng.

Người kỵ sĩ xoay người, chiếc mũ giáp bay ra, để lộ mái tóc vàng kim óng ả tuyệt đẹp. Là một cô gái! Trong tích tắc, một luồng điện xẹt qua tâm trí, mọi thứ như chậm lại. Cô ấy không thể tránh kịp! Trừ khi...

Tôi lao tới, kéo mạnh vai trái nữ kỵ sĩ về sau, đồng thời giơ cánh tay phải rắn chắc của mình ra đỡ lấy lưỡi rìu khổng lồ đang bổ xuống. Một tiếng "KENG" chói tai. Cánh tay phải tê dại. Nhưng không còn thời gian để ý đến nó. Tay trái tôi nắm chặt chuôi kiếm, vô thức tung ra những đường kiếm hỗn loạn, một sự pha trộn kỳ quái giữa những gì tôi từng tưởng tượng cho tiểu thuyết của mình và những động tác bản năng. Cơ thể này phản ứng một cách đáng kinh ngạc, dứt khoát và gần như không có độ trễ. Nhưng sức lực cũng có giới hạn.

"Làm gì đó đi chứ! Đồ chết tiệt!" tôi gầm lên, không biết là với nữ kỵ sĩ hay với chính mình.

Xoạt!

Một vệt máu tươi bắn ra. Nữ kỵ sĩ, trong một tư thế khom người khó tin, vừa tung một đường kiếm chéo hiểm hóc.

Tên thủ lĩnh gầm lên, giơ rìu định tung nhát chém kết liễu. Shing! Shing! Hai nhát kiếm nữa từ nữ kỵ sĩ, nhanh như điện xẹt. Gã khổng lồ đổ ập xuống.

Cô gái ban đầu chỉ biết cầu nguyện giờ đã chạy đến, quỳ rạp trước mặt tôi, lẩm bẩm những lời khó hiểu. Và rồi, màn hình xanh lại hiện ra.

[Học viên đã hoàn thành thử thách. Kết quả đang được tính toán….]

[Loading 3%...]

...

[Loading 100%..... Hoàn thành tổng kết. Bảng tổng kết của học viên như sau :]

==== Trạng Thái ====

Tên : Mura Dango

Tỷ lệ tha hoá: 0% - Tốt

Sức Mạnh : G-

Nhanh Nhẹn : C+

Sức Chịu Đựng : G

Trí Lực : C

Mana : F -

Quyến Rũ : A

^ Nghề Nghiệp ^ : Kiếm sĩ

^ Ái lực ^ : Thuỷ

==========

"Mura Dango?! Cái quái gì nữa đây?!" Ngay khi dòng suy nghĩ đó vừa lóe lên, một lực đẩy kinh hoàng từ bên dưới hất tung tôi lên, nhanh đến mức tôi tưởng mình đang ngồi trên đầu một quả hỏa tiễn.

"Huaa!!" Tôi bật dậy, chống tay vào thành của một thiết bị hình con nhộng kỳ lạ, toàn thân ướt đẫm một thứ chất lỏng nhớp nháp, mang theo mùi hương vô trùng lạnh lẽo. Cảm giác như vừa trải qua một giấc mơ kỳ lạ, một bài kiểm tra sinh tử trong một thực tại ảo – không, còn hơn cả thế, một sự chuyển dịch thực tại phũ phàng. Nhưng đây, chính cái cảm giác da thịt còn ẩm ướt, hơi thở còn gấp gáp, và sự rõ ràng đến tàn nhẫn của mọi giác quan này, là mảnh ghép cuối cùng, đóng sập cánh cửa của mọi hoài nghi. ‘...Có vẻ như mình đã đoán đúng.’ ‘Đây là phần khởi động trong cuốn tiểu thuyết của mình!’

Một cảm giác hỗn mang, phức tạp hơn cả sự vui mừng của kẻ được tái sinh hay nỗi kinh hoàng của người lạc vào dị giới, cuộn trào trong lồng ngực. Đó là sự chấp nhận lạnh lùng, nghiệt ngã rằng mình đang hiện hữu trong một kết cấu tường thuật, một thế giới mà mọi quy luật có thể đã được định sẵn bởi một ý chí sáng tạo nào đó. Vấn đề cay đắng hơn, đau đớn hơn, là chính tôi – hoặc một phiên bản méo mó, say xỉn nào đó của tôi – lại là kiến trúc sư của cái lồng giam vô hình này.

"Ace Oliver," cái tên hiển thị trên màn hình trạng thái ban đầu, giờ lại biến thành "Mura Dango" sau bài đánh giá, với những chỉ số thảm hại tựa như một lời chế nhạo. Mura Dango? Một danh xưng xa lạ, không mang chút dấu ấn nào của phong cách đặt tên vốn dĩ cầu kỳ của tôi. "Oliver Ace" – đó mới là trật tự ngữ nghĩa mà tôi ưu ái. Còn "Mura Dango"? Nó gợi lên một sự tùy tiện, một nhân vật được ném vào để lấp đầy một khoảng trống vô danh, một sinh thể chỉ tồn tại trên giấy với những nét phác họa sơ sài. ‘Vậy, mình là một nhân vật phụ mờ nhạt? Hay tệ hơn, một bóng ma quần chúng, một hạt bụi trong guồng quay của một câu chuyện lớn hơn, một câu chuyện mà có lẽ, mình đã không còn quyền kiểm soát?’ Cái tên "Mura Dango" như một mũi kim châm vào lòng tự tôn của một Đấng Sáng Tạo, dù là một Đấng Sáng Tạo thất thế.

Khục! Tiếng nắp của một con nhộng khác bên cạnh từ từ mở ra, một làn khói trắng xóa, lạnh lẽo bốc lên, mang theo một thân ảnh khác. Một thanh niên bước ra, cũng trong bộ trang phục bó sát, ướt đẫm chất lỏng tương tự. "Ah... Hy vọng mình đã làm tốt," cậu ta lẩm bẩm, giọng còn chút run rẩy, ánh mắt vẫn còn nét hoang mang của kẻ vừa thoát khỏi một thử thách cân não.

Nhưng điều khiến tôi chết lặng, khiến mọi suy tư về "Mura Dango" tạm thời bị gạt sang một bên, không phải là sự xuất hiện đơn lẻ của cậu ta. Mà là khi tầm mắt tôi bất giác mở rộng, thu trọn vào đó một khung cảnh vượt ngoài sức tưởng tượng điên rồ nhất của một tiểu thuyết gia. Hàng ngàn, không, phải là hàng vạn con nhộng giống hệt như thế này, trải dài vô tận trong một đại sảnh mênh mông, kiến trúc tựa như một thánh đường của công nghệ tương lai. Chúng được sắp xếp theo một trật tự hình học hoàn hảo, mỗi con nhộng đều được kết nối với một cỗ máy hình trụ khổng lồ ở trung tâm đại sảnh – một trái tim cơ khí vĩ đại, tỏa ra ánh sáng xanh lam huyền ảo và những đường năng lượng chằng chịt, phức tạp tựa như một mạng nhện vũ trụ.

Dù chính tôi, trong một đêm say nào đó, đã từng phác họa nên phân cảnh này trong "Bước chân của Vị thần Toàn Năng", nhưng chứng kiến nó hiện hữu với một quy mô kinh hoàng, một sự chi tiết đến từng đường nét máy móc như vậy, vẫn khiến tôi – kẻ tự cho mình là Đấng Tạo Hóa của thế giới này – phải cảm thấy choáng ngợp, nhỏ bé. Đại sảnh này, nó phải vĩ đại gấp năm lần tầng một của tòa nhà địa ngục mà tôi vừa thoát ra trong gang tấc.

-Học viên số 2313 đã hoàn thành bài kiểm tra.... -Học viên số 4452 đã hoàn thành bài kiểm tra.... Những thông báo máy móc, vô cảm vang lên từ hệ thống loa ẩn. Liên tiếp, những con nhộng khác mở ra, tựa như những đóa hoa kim loại bung nở đồng loạt. Vô số người, nam có nữ có, với đủ mọi sắc tộc và dáng vẻ, lần lượt bước ra từ giấc ngủ nhân tạo, mang theo những biểu cảm đa dạng: sự nhẹ nhõm sau khi hoàn thành, sự mệt mỏi kiệt quệ, nỗi hoang mang tột độ, và cả những tia hy vọng le lói.

Căn phòng khổng lồ, vốn tĩnh lặng đến rợn người, nhanh chóng bị lấp đầy bởi tiếng xì xào, những lời trao đổi đứt quãng, rồi dần dần hòa thành một bản hợp xướng ồn ào, náo nhiệt của hàng ngàn sinh mệnh vừa bước qua cửa tử. Một sự tương phản hoàn toàn với cái tĩnh lặng chết chóc, với sự cô độc tuyệt đối của bài kiểm tra mà mỗi người vừa trải qua. ‘Đây đích thị là nó! Khung cảnh này... không thể nào nhầm lẫn được! Cái đại sảnh khởi đầu của Học viện Frontline!’

Trong tâm trí tôi, những dòng chữ, những tình tiết cốt truyện của "Bước chân của Vị thần Toàn Năng" bắt đầu hiện về rõ mồn một, sắc nét như những thước phim được chiếu lại. Đó là một câu chuyện sử thi mà tôi từng đặt rất nhiều tham vọng, một bản trường ca về sự trỗi dậy từ tro tàn, về cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối. Bối cảnh khởi đầu từ một Trái Đất tương lai không xa, những năm 2000s của một dòng thời gian khác, nơi sự kiện kinh thiên động địa mang tên "Trời Sập" đã vĩnh viễn thay đổi quỹ đạo của nhân loại.

Không chỉ đơn thuần là sự sụp đổ của các mảng lục địa, sự biến dạng của địa cầu, mà "Trời Sập" còn là sự xâm nhập, sự hòa quyện của Mana – một nguồn năng lượng vũ trụ nguyên thủy, bí ẩn và vô tận – vào mọi ngóc ngách của thực tại.

Giai đoạn đầu tiên của thảm họa đã xóa sổ các quốc gia, nghiền nát nền văn minh cũ kỹ, giết chết hàng tỷ sinh linh, chỉ để lại những siêu lục địa méo mó, được vá víu một cách hỗn loạn từ những mảnh vỡ của thế giới cũ. Những ai không thể thích nghi với dòng chảy Mana cuồng bạo, những cơ thể không đủ mạnh mẽ để chứa đựng nguồn năng lượng mới, đã tự phát nổ, tan biến thành tro bụi trong tích tắc.

Rồi "Trời Sập" lần thứ hai ập đến, mang theo những vết nứt không gian ngày một lớn hơn, đủ để được gọi là những "Cánh Cổng" – những cánh cửa dẫn lối cho các chủng tộc từ những thế giới khác: Yêu tinh (Elves) thanh tao với ma thuật thượng thừa, Người Lùn (Dwarf) tài hoa với kỹ nghệ rèn đúc vô song, và sau này là cả tộc Orc hiếu chiến với sức mạnh thể chất kinh hoàng. Một Liên Minh đa chủng tộc được thành lập trong sự hỗn loạn, không phải vì tình hữu nghị, mà vì một kẻ thù chung còn đáng sợ hơn: Ác Ma (Demons) – những thực thể đến từ chiều không gian khác, hiện thân của lòng tham vô đáy và sự tha hóa tuyệt đối, những kẻ du hành giữa các vì sao chỉ để gieo rắc hủy diệt và nuốt chửng các hành tinh.

Nhân loại, với thể chất yếu đuối, với khả năng cảm thụ Mana hạn chế so với các chủng tộc khác, chỉ như những con tốt thí trên bàn cờ vũ trụ, những sinh vật tiêu hao được ném ra để làm chậm bước tiến của Ác Ma. Cho đến khi, từ trong tuyệt vọng, Thất Tuyệt Đại Thánh Nhân xuất hiện – bảy huyền thoại sống, bảy ngọn hải đăng rực sáng, đã chiến đấu và giành lại vị thế cho con người, kéo dài sự tồn vong của giống loài thêm nhiều thế kỷ.

Hiện tại, theo dòng chảy của chính câu chuyện tôi viết, bốn trong số bảy vị Thánh Nhân đã ngã xuống trong những trận chiến khốc liệt, hai người khác thì mất tích bí ẩn, chỉ còn lại duy nhất một người, một huyền thoại sống, đang ẩn cư, giữ vai trò là Hiệu trưởng của Học viện Frontline này – nơi đào tạo những chiến binh tương lai cho nhân loại. Và giai đoạn thứ ba của "Trời Sập", arc cuối cùng mà tôi đã ấp ủ nhưng chưa kịp hoàn thành, sẽ là cuộc xâm lược toàn diện của binh đoàn Ác Ma, một trận chiến tận thế nơi nhân vật chính của tôi, Vincent Gley, sẽ tỏa sáng như một vị thần, cứu rỗi tất cả... hoặc chứng kiến mọi thứ chìm vào biển lửa. Nhưng tôi... tôi đã chết trước khi kịp viết nên cái kết đó.

Xoẹt! Một âm thanh thông báo máy móc khác, nhưng lần này dường như mang một trọng lượng khác hẳn, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trong đại sảnh. - Học viên số 1 đã hoàn thành bài kiểm tra! Vui lòng cẩn thận sau khi bước ra khỏi viên nhộng! Một tiếng thở phào nhẹ nhõm, mang theo chút tự hào không che giấu, vang lên từ một trong những con nhộng ở vị trí trung tâm nhất, nơi cỗ máy hình trụ tỏa ra ánh sáng mạnh mẽ nhất. "Huu... Hy vọng mình đã làm tất cả những gì có thể..." Từ trong làn khói trắng, một chàng trai bước ra. Vẻ đẹp của hắn ta gần như phi thực, một sự kết hợp hoàn hảo đến nghịch lý giữa nét thanh tú, mềm mại có thể chinh phục mọi giới tính và một chút ngây thơ, trong sáng toát ra từ đôi mắt to tròn. Nhưng ẩn sâu trong đôi đồng tử màu xanh biển ấy, lại là một sự sắc bén, một ý chí kiên định không hề tương xứng với vẻ ngoài có phần mỏng manh. Vincent Gley. Không thể nhầm lẫn được. Hào quang của nhân vật chính, thứ mà tôi, với tư cách tác giả, đã ưu ái ban tặng, tỏa ra từ hắn một cách tự nhiên, thu hút mọi ánh nhìn. Câu chuyện của "Bước chân của Vị thần Toàn Năng" bắt đầu với việc hắn ta, mang trong mình một quá khứ bi kịch điển hình – cha mẹ bị Ác Ma sát hại trong một cuộc đột kích tàn bạo, nung nấu ý chí báo thù và bảo vệ những người yếu thế – đã xuất sắc vượt qua mọi kỳ thi để ghi danh vào Học viện Frontline, pháo đài cuối cùng của nhân loại. Tất cả những phẩm chất, những tình tiết mà độc giả mong đợi từ một Nhân Vật Chính hoàn hảo, tôi đều đã gói ghém và trao cho hắn.

Thú thực, dù là "cha đẻ", tôi chưa bao giờ thực sự "yêu" tác phẩm này như những đứa con tinh thần khác. Chính những độc giả trung thành, những người đã theo tôi từ những ngày đầu chập chững, cũng từng thẳng thắn nhận xét rằng nó thiếu đi sự đột phá, sự gai góc và những tầng ý nghĩa phức tạp mà họ từng tìm thấy trong các tác phẩm trước đây của tôi. Vậy mà giờ đây, cái thế giới có phần "công thức" và "an toàn" ấy, lại trở thành hiện thực nghiệt ngã, là nhà tù, là sân khấu duy nhất cho sự tồn tại mới của tôi. Ít nhất, việc nắm rõ gần như toàn bộ cốt truyện, hiểu rõ từng ngóc ngách tâm lý của các nhân vật chủ chốt, sẽ là một lợi thế khổng lồ, một chiếc phao cứu sinh giữa biển cả hỗn mang này.

Dù vậy, ý nghĩ rằng mình giờ đây chỉ là một nhân vật phụ, một vai diễn nền cho sự tỏa sáng của Vincent, một sinh mệnh có thể bị xóa sổ bất cứ lúc nào chỉ bởi một cơn gió thoảng của "cốt truyện chính", vẫn khiến một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cái tên "Mura Dango" và những chỉ số G-, F- thảm hại kia càng như một lời tiên tri độc địa, một sự khẳng định cho vai trò tầm thường của tôi trong vở kịch vĩ đại này. May mắn thay, ký ức mơ hồ về cái tên "Ace Oliver" trên màn hình trạng thái đầu tiên, và một tiềm năng nào đó chưa được hé lộ, vẫn le lói như một đốm lửa cuối cùng trong đêm đông.

‘Aizz... Chết tiệt! Tại sao lại là tác phẩm này cơ chứ? Tại sao lại là cái cuốn truyện mà cốt truyện gần như bị tên khốn kia sao chép đến 99%, biến những ý tưởng tâm huyết của mình thành một mớ hổ lốn rẻ tiền?!’ Một cơn giận dữ bất lực chợt bùng lên, rồi lại nhanh chóng bị dập tắt bởi sự chấp nhận phũ phàng. Dù căm ghét đến đâu, dù khinh bỉ đến đâu, đây vẫn là thực tại duy nhất của tôi lúc này. Muốn thoát khỏi nó? Chỉ có một con đường: "chết" một lần nữa. Nhưng ý nghĩ phung phí một cuộc đời thứ hai, dù là trong một thế giới vay mượn, trước khi thực sự trải nghiệm, trước khi thực sự "sống" và có thể là "viết lại" nó, khiến tôi không khỏi chùn bước.

"-Chúc mừng các em đã hoàn thành bài kiểm tra đầu vào của học viện," một giọng nói nhẹ nhàng, thanh thoát nhưng lại ẩn chứa một uy lực không thể kháng cự, tựa như tiếng chuông ngân từ một thánh đường cổ xưa, đột ngột vang vọng khắp đại sảnh bao la. Mọi tiếng ồn ào, mọi lời xì xào bàn tán lập tức biến mất, nhường chỗ cho một sự im lặng tuyệt đối, một sự tĩnh lặng mang màu sắc của sự kính nể và một chút e dè. Tất cả mọi người, bao gồm cả tôi, kẻ vẫn đang tự nhận mình là "tác giả" của thế giới này, đều bất giác hướng mắt về phía hình ảnh ba chiều của một người đàn ông uy nghi, đường bệ đang hiện hữu giữa trung tâm căn phòng. Dù chỉ là một hình chiếu quang học, khí chất vương giả, sự uyên bác và một quyền năng gần như thần thánh vẫn toát ra từ ông ta, áp đảo mọi sự hiện diện khác. "-Như các em đã biết, các em vừa hoàn thành bài kiểm tra bất ngờ thường niên của học viện. Đừng lo lắng nếu biểu hiện của các em không được tốt, chúng chỉ dùng để sắp xếp các em vào các lớp học phù hợp với năng lực và tiềm năng của từng cá nhân mà thôi!" Giọng nói của ông vẫn giữ nguyên sự dịu dàng, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng vô hình.

"Ngoài ra..." Bất chợt, một giọng nói y hệt, nhưng không phải từ hình chiếu ba chiều, mà từ một sự hiện diện bằng xương bằng thịt, vang lên từ chính giữa đám đông hàng ngàn học viên đang tụ tập ở trung tâm đại sảnh. Đám đông tự động dạt sang hai bên, tạo thành một lối đi trang trọng. Và ông ta xuất hiện. Hoàn toàn giống hệt hình ảnh ba chiều kia, từ bộ trang phục học giả màu xanh thẫm tinh xảo đến mái tóc bạch kim dài ngang vai và đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một vũ trụ tri thức. Nhưng sự hiện diện thực thể của ông ta còn mang theo một áp lực tinh thần kinh khủng hơn gấp bội. Toàn Bộc Thánh Nhân – Geralt V.Atomic – vị Thánh Nhân cuối cùng còn tại thế của nhân loại, người nắm giữ sức mạnh có thể sánh ngang với một vạn lỗ đen di động, và cũng là Hiệu trưởng tối cao của Học viện Frontline. "Chào mừng các em đã đến học viện Frontline." Chỉ một vài từ đơn giản, không một chút khoa trương, nhưng lại chứa đựng một quyền năng khiến từng tế bào trong cơ thể tôi phải run rẩy, một sự kính sợ bản năng trước một thực thể vượt xa mọi hiểu biết thông thường. ‘Mình... mình đã thực sự thiết kế một nhân vật... một con quái vật với sức mạnh hủy thiên diệt địa đến mức này sao?’ Trong cơn say, có lẽ tôi đã quá phóng tay, đã ban cho ông ta một quyền năng gần như tuyệt đối, một thứ có thể dễ dàng phá vỡ mọi cân bằng, tạo ra một cái kết dễ dãi đến nhàm chán cho câu chuyện của mình. Ít nhất, trong những mảnh ký ức mơ hồ về bản thảo gốc, tôi vẫn lờ mờ nhớ rằng mình đã kịp thời "cài cắm" một vài điểm yếu, một vài giới hạn cho sức mạnh vô biên này. Thực sự, không bao giờ nên cố gắng sáng tạo nghệ thuật khi tâm trí bị tê liệt bởi rượu cồn.

Sau khi gieo vào tâm trí non nớt của hàng ngàn tân học viên một ấn tượng kinh thiên động địa, một sự kinh ngạc xen lẫn kính phục tột độ, Hiệu trưởng Frontline, Toàn Bộc Thánh Nhân, lại biến mất cũng đột ngột và phi lý như khi ông xuất hiện. Không một tiếng động, không một luồng gió thoảng, không một dao động Mana dù là nhỏ nhất. Ông ta đơn giản là tan biến vào hư không, như thể sự hiện diện vừa rồi chỉ là một ảo ảnh, một giấc mơ hùng vĩ mà tất cả mọi người vừa cùng nhau trải qua.

Sự im lặng trang nghiêm bao trùm đại sảnh trong giây lát sau sự biến mất của Hiệu trưởng, rồi nhanh chóng bị phá vỡ bởi một cái hắng giọng đầy quyền uy từ phía bục cao nơi các giáo viên của học viện đang tập trung. "Sau lưng tôi," một vị giáo sư với bộ râu dài bạc trắng tựa tuyết đầu mùa và đôi mắt tinh anh ẩn sau cặp kính tròn, lên tiếng, giọng ông vang vọng khắp không gian rộng lớn, rõ ràng và khúc chiết, "là những Drone Cá Nhân – những tinh linh cơ khí sẽ là người bạn đồng hành, là kim chỉ nam, và là đôi mắt thứ hai của các em trong suốt quãng đời học viên tại Frontline này." Phía sau hàng ngũ các giáo sư, hàng trăm, hàng ngàn những vật thể bay nhỏ nhắn, được chế tác từ hợp kim bóng loáng với những đường nét tinh xảo, lơ lửng một cách trật tự và im lặng tuyệt đối, mỗi chiếc đều tỏa ra một vầng hào quang màu xanh lam dịu nhẹ, tựa như một bầy đom đóm công nghệ. "Chúng sẽ cung cấp cho các em mọi thông tin cần thiết: từ sơ đồ phòng nghỉ, lịch học chi tiết, đến việc truy cập vào thư viện kiến thức khổng lồ của học viện và các quy định chung. Hãy nhớ rằng," vị giáo sư nhấn mạnh, ánh mắt quét qua đám đông học viên, "mỗi người chỉ được cấp phát một Drone duy nhất, không thể thay thế, và chúng cũng chính là Thẻ Học Sinh, là chìa khóa để các em hòa nhập vào cộng đồng này. Hãy bảo quản và sử dụng chúng với sự cẩn trọng tối đa, bởi lẽ, chúng là một phần danh tính của các em ở nơi đây."

"Đã rõ!" Tiếng đáp đồng thanh của hàng ngàn giọng nói trẻ trung, mang theo sự háo hức và một chút rụt rè, vang dội khắp đại sảnh, tạo nên một làn sóng âm thanh đầy sinh khí.

Cộp! Cộp! Cộp! Những bước chân mạnh mẽ, dứt khoát và đầy tự tin vang lên, âm thanh của đế giày quân sự nện xuống sàn đá hoa cương phá vỡ sự đồng đều vừa được thiết lập. Từ giữa đám đông đang dần ổn định, một bóng hình cao ráo, tuấn tú với mái tóc vàng rực như ánh mặt trời tách ra, không ai khác chính là Vincent Gley. Hắn ta, với hào quang vô hình của một nhân vật chính được định mệnh ưu ái, bước thẳng về phía hàng ngũ giáo sư, không một chút do dự hay e ngại, ánh mắt xanh biếc ánh lên sự quyết tâm sắt đá và một niềm kiêu hãnh không hề che giấu.

"...Rất tốt," vị giáo sư râu bạc khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi thoáng hiện rồi lại vụt tắt, nhưng đủ để lộ ra một chút hài lòng và sự thích thú không che giấu trước khí chất đặc biệt của chàng trai trẻ. Đã rất lâu rồi Học viện Frontline mới đón một tân học viên sở hữu tiềm năng và một thần thái nổi bật đến vậy. ‘Vincent Gley, [Kẻ Chinh Phục]... danh xưng mà ta, trong một khoảnh khắc chếnh choáng của rượu và những ý tưởng bay bổng, đã ban tặng cho ngươi. Để xem, liệu ngươi có thực sự xứng đáng với gánh nặng và vinh quang của cái tên đó không nào.’ Tôi thầm nhủ, một cảm giác phức tạp khó tả len lỏi trong tâm trí – sự tò mò của một tác giả muốn chứng kiến "đứa con tinh thần" của mình tỏa sáng, xen lẫn sự dè chừng, thậm chí là một chút "ghen tị" của một "nhân vật phụ" biết trước tương lai huy hoàng của kẻ khác.

Sau Vincent, dòng người tân học viên bắt đầu di chuyển một cách trật tự, lần lượt tiến lên nhận những chiếc Drone Cá Nhân của mình. Cuối cùng, cũng đến lượt tôi. Một trong những tinh linh cơ khí nhỏ nhắn ấy tự động tách khỏi đội hình, nhẹ nhàng bay đến trước mặt tôi, một luồng sáng xanh dịu quét qua võng mạc như để xác thực danh tính, rồi nó khẽ hạ xuống, uyển chuyển biến hình và áp vào cổ tay tôi, trong nháy mắt trở thành một chiếc vòng kim loại thanh lịch, mặt trên bằng kính cường lực trong suốt hiển thị những thông tin cơ bản và thời gian. Công nghệ của thế giới này, dù là do chính tôi tưởng tượng ra, vẫn không ngừng khiến tôi phải kinh ngạc trước sự tinh vi và tính ứng dụng của nó.

Theo những chỉ dẫn bằng hình ảnh ba chiều và giọng nói điện tử nhẹ nhàng phát ra từ chiếc "vòng tay sinh viên", tôi men theo những hành lang rộng lớn, những cây cầu treo lơ lửng giữa các tòa tháp kiến trúc Gothic cổ kính nhưng không kém phần hiện đại, và cuối cùng cũng tìm được khu ký túc xá của mình. Căn phòng được chỉ định cho tôi nằm trong tòa nhà Syn – theo như trí nhớ mơ hồ của tôi về thiết lập truyện, đây là khu nhà "bình dân" nhất, dành cho phần lớn học viên không có gia thế hiển hách hay tiềm năng quá mức nổi bật. Dù vậy, căn phòng vẫn vượt xa những gì tôi mong đợi từ một kẻ mang danh "Mura Dango" với chỉ số G-.

Một chiếc giường đơn với nệm trắng tinh tươm, sạch sẽ. Một chiếc bàn học bằng gỗ sồi tuy có vài vết xước thời gian nhưng vẫn vững chãi và đủ rộng rãi. Một tủ quần áo cao kịch trần và một phòng tắm nhỏ gọn, khép kín, với đầy đủ những tiện nghi vệ sinh cơ bản. So với cuộc sống chật vật, thiếu thốn ở kiếp trước, hay thậm chí là so với những gì tôi tưởng tượng cho một nhân vật phụ mờ nhạt, thì nơi đây quả thực đã là một thiên đường thu nhỏ.

Quăng tấm thân đã rã rời sau một ngày dài đầy những biến cố kinh hoàng và những cú sốc tâm lý liên tiếp lên chiếc giường êm ái, tôi đưa mắt nhìn lên trần nhà trắng muốt, tâm trí vẫn còn quay cuồng như một thước phim cũ kỹ, tua đi tua lại những sự kiện khó tin vừa trải qua. ‘Vincent... hệ thống của hắn ta... quả thực là một sự "gian lận" trắng trợn mà chính tay mình đã tạo ra. Hơn ba mươi kỹ năng chủ động và bị động ngay từ những chương đầu tiên, một cái "máy bán tài nguyên vô hạn" trá hình, được ngụy tạo dưới danh nghĩa "nhiệm vụ hệ thống". Mình đã viết nên cái quái gì thế này trong lúc tâm trí không còn tỉnh táo chứ?’ Ngay cả khi cố gắng "vá lỗi", điều chỉnh lại sự cân bằng ở những chương sau của bản thảo gốc, tôi cũng không thể nào giảm bớt được sự bá đạo đến mức phi lý của hắn. ‘Có lẽ... mình nên tìm cách can thiệp. Tước đi một vài "công cụ gian lận" của hắn? Không, điều đó quá nguy hiểm, có thể làm sụp đổ toàn bộ kết cấu câu chuyện, gây ra những hiệu ứng cánh bướm không thể lường trước. Nhưng những món vũ khí truyền thuyết, những thần binh lợi khí... hắn sẽ cực kỳ cần chúng để đối mặt với những thử thách ở giai đoạn sau, và hầu hết chúng, theo trí nhớ của mình, chỉ xuất hiện ở giữa hoặc cuối câu chuyện.’ Một ý nghĩ táo bạo, một kế hoạch mơ hồ bắt đầu nhen nhóm trong đầu.

Tôi cần phải hiểu rõ hơn về "Ace Oliver" này, về thân thể mà linh hồn tôi đang trú ngụ, về những tiềm năng thực sự mà nó ẩn chứa. Bước vào phòng tắm nhỏ, tôi vặn vòi nước, làn nước mát lạnh tức thì xua đi phần nào sự mệt mỏi và căng thẳng đang bao trùm lấy tâm trí. Ngẩng đầu lên nhìn vào tấm gương bạc phủ sương mờ, tôi gần như chết sững, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực. "Ai... đây?!" Trong gương, không phải là "Mura Dango" với những chỉ số thảm hại, cũng không phải là Chí với những vết sẹo hằn sâu của quá khứ bi thương. Mà là một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ, một vẻ đẹp gần như yêu nghiệt, một sự hoàn mỹ đến mức phi thực. Mái tóc dài, bồng bềnh như một dòng thác lửa, mang màu đỏ máu rực rỡ, gợn sóng một cách tự nhiên, vài lọn tóc con lòa xòa trên vầng trán cao. Làn da trắng sứ, mịn màng không một tì vết, như thể được chạm khắc từ ngọc thạch quý giá nhất. Khuôn mặt với những đường nét góc cạnh hoàn hảo, chiếc cằm thon gọn, sống mũi cao thẳng, và đôi môi mỏng hơi nhếch lên tựa như một nụ cười ẩn ý. Nhưng ám ảnh nhất, quyến rũ nhất, chính là đôi mắt. Đôi mắt màu xanh lục sâu thẳm, trong veo như hai viên ngọc bích thuần khiết nhất, nhưng lại ẩn chứa cả một khu rừng bí ẩn, một sự thông tuệ và một nét u buồn khó tả.

Khi tôi run rẩy đưa tay chạm lên gương mặt xa lạ ấy, hình ảnh phản chiếu cũng đồng thời thực hiện động tác tương tự. Chính là tôi. Linh hồn của Chí, của một tiểu thuyết gia bất đắc chí, giờ đây đang ngự trong một thân xác hoàn mỹ đến khó tin. Nếu ở kiếp trước, tôi sở hữu một phần nhỏ của dung mạo này thôi, có lẽ cuộc đời tôi đã rẽ sang một hướng khác, có lẽ tôi đã không phải cô độc đến tận lúc lìa đời.

Sực nhớ lại cảm giác mạnh mẽ, luồng năng lượng cuộn trào trong cơ thể lúc chiến đấu trong bài kiểm tra, tôi vội lột phăng chiếc áo bó sát vẫn còn ẩm ướt. Và những gì hiện ra trước mắt còn khiến tôi kinh ngạc hơn nữa. Cơ bụng sáu múi hoàn hảo, săn chắc và rõ nét. Những thớ cơ trên cánh tay, lồng ngực và bờ vai nở nang, cuồn cuộn một cách cân đối, không quá phô trương nhưng ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng. Những đường gân mạnh mẽ, rắn rỏi hiện rõ dưới làn da trắng mịn, tựa như những dòng chảy năng lượng đang chờ được đánh thức. Một cơ thể được tạo tác bởi những vị thần khéo léo nhất, một sự kết hợp hoàn hảo giữa vẻ đẹp và sức mạnh. "Cơ thể này... nó còn hoàn hảo hơn cả những gì mình từng ưu ái thiết kế cho Vincent!" ‘Vincent Gley... hắn ta có thực sự đẹp đến mức này không? Hay vẻ đẹp của hắn chỉ là sự tô vẽ của ngòi bút thiên vị của mình?’ Một chút tự mãn, một chút tò mò trẻ con chợt len lỏi trong tâm trí.

Ting! Chiếc vòng tay sinh viên trên cổ tay khẽ rung lên một cách nhẹ nhàng, một thông báo bằng văn tự cổ ngữ cách điệu hiện ra trên mặt kính trong suốt. [Bảng xếp hạng học viên toàn trường đã được cập nhật!] [Vui lòng kiểm tra thông tin cá nhân bằng cửa sổ trạng thái!] 

Ting! Ting! 

[Lỗi không xác định, danh tính ‘Mura Dango’ - null]

[Hoàn thành tái thiết lập!]

[Vui lòng kiểm tra thông tin cá nhân bằng cửa sổ trạng thái!]

"Cửa sổ trạng thái?" tôi lẩm bẩm, một chút quen thuộc từ những tiểu thuyết hệ thống mà tôi từng đọc (và từng viết) ùa về. Ngay lập tức, một màn hình giao diện ba chiều màu xanh lam quen thuộc, nhưng lần này có phần tinh xảo và phức tạp hơn, lại hiện ra ngay trước mắt tôi, lơ lửng giữa không trung.

=======

ID người dùng: Ace Oliver

Tuổi : 18

Hình ảnh : (Một hình ảnh ba chiều thu nhỏ của tôi, với mái tóc đỏ rực và đôi mắt xanh lục biếc, đang chậm rãi xoay tròn bên cạnh bảng thông tin, từng chi tiết đều được tái hiện một cách hoàn hảo đến kinh ngạc)

Chương trình : Chương trình Anh Hùng - Năm Nhất

Xếp hạng trường : 5079 / 6634

Tiềm năng : Hạng A

Nghề nghiệp: Kiếm Sĩ \ Hỗ Trợ (Song Tu)

======

‘Ace Oliver... lại là Ace Oliver! Tiềm năng... Hạng A? Và nghề nghiệp... Kiếm Sĩ song tu cùng Hỗ Trợ?! Vậy cái tên "Mura Dango" và những chỉ số G- thảm hại kia thực sự chỉ là một phần của bài kiểm tra, một màn sương mù để đánh lạc hướng sao?’ Sự thay đổi này, sự mâu thuẫn đến phi lý này, dù khiến tôi càng thêm bối rối về bản chất thực sự của Hệ Thống và thế giới này, lại mang đến một tia hy vọng mãnh liệt, một sự phấn khích khó tả. Hạng A! Tuy không phải là SSS nghịch thiên như Vincent, nhưng trong một học viện quy tụ hàng ngàn tinh anh, đây đã là một tiềm năng đáng để tự hào, đủ để tôi không còn là một hạt cát vô danh, một nhân vật quần chúng dễ dàng bị lãng quên. "...Công nghệ của thế giới này... và có lẽ, cả sự sắp đặt của "tác giả" nào đó... thực sự quá sức tưởng tượng, quá đỗi tuyệt vời." Chiếc vòng tay trên cổ tay tôi giờ đây còn chiếu ra một mô hình ba chiều nhỏ gọn, tinh xảo của chính bản thân mình, xoay tròn chậm rãi, như một lời khẳng định cho sự tồn tại mới mẻ và đầy bí ẩn này.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...