Bước chân của Kẻ Vô/Vạn Năng/Chapter 4: - Khúc Mở Màn Của Kẻ Trộm Định MệnhChapter 4: - Khúc Mở Màn Của Kẻ Trộm Định Mệnh
20px

Con tàu hàng không, một kỳ quan của kỹ nghệ tân thời, lướt đi trong thinh không tựa một mũi tên bạc xuyên qua biển mây. Bên trong khoang hạng ưu mà tôi, với tư cách một học viên của Frontline, được đặc cách sử dụng, không gian riêng tư được thiết kế với một bàn làm việc thanh lịch và một quầy tự phục vụ những món điểm tâm nhẹ nhàng, tinh tế. Tôi uể oải duỗi tấm thân còn vương chút mỏi mệt của những khám phá kinh hoàng ngày hôm trước, rồi an tọa trên chiếc ghế nệm êm ái, hướng đôi mắt xanh lục đặc trưng của thân xác này ra khung cửa sổ pha lê trong suốt.

Bên ngoài, một bức tranh siêu thực của đô thị tương lai trải dài đến tận chân trời. Dù kim đồng hồ trên chiếc vòng tay sinh viên đã điểm gần chín giờ tối, vầng thái dương của thế giới này dường như vẫn còn lưu luyến, ban phát những tia nắng vàng óng, rực rỡ như một lời chào cuối ngày đầy huy hoàng. Nhà ga trung tâm, một kiến trúc vòm khổng lồ bằng hợp kim và kính cường lực, tựa như một tổ ong ánh sáng, nơi hàng trăm con tàu hàng không hối hả ra vào, khởi hành và cập bến trên những đường ray từ trường vô hình, kéo dài như những sợi tơ trời đến những miền đất xa xôi.

Âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối bên trong khoang tàu là tiếng "lạch cạch" nhẹ nhàng khi hệ thống an toàn tự động kích hoạt, và một giọng nói nữ điện tử dịu dàng, thanh thoát như tiếng gió thoảng qua kẽ lá, thông báo:

- Chúng ta chuẩn bị khởi hành. Xin quý hành khách vui lòng kiểm tra lại đai an toàn và ổn định vị trí.

Cánh cửa khoang tự động khép lại, cách ly tôi khỏi thế giới ồn ã bên ngoài. Một cảm giác bồng bềnh, phi trọng lực nhẹ nhàng lan tỏa, rồi con tàu từ từ tách khỏi mặt đất, lơ lửng giữa không trung trước khi tăng tốc, hòa vào dòng chảy bất tận của những phương tiện bay.

- Điểm dừng kế tiếp: Trạm 24, Khu Ngoại Ô Light.

Khung cảnh bên ngoài cửa sổ biến ảo không ngừng, từ những tòa nhà chọc trời bằng kính và thép của trung tâm Vietti, đến những vành đai xanh mướt của vùng ngoại ô, rồi cuối cùng là những dãy núi hùng vĩ mờ ảo phía xa. Tôi nhắm mắt lại, để tâm trí trôi dạt theo những dòng suy tư miên man, rà soát lại từng chi tiết trong kế hoạch táo bạo mà mình sắp sửa thực hiện.

Thứ tôi tìm kiếm không phải là vàng bạc châu báu, mà là một "Bí Thuật" – hay chính xác hơn, một "Tạo Tác Cổ Ngữ" có khả năng khuếch đại và tinh chỉnh sự tương tác của người dùng với Mana. Thân xác Ace Oliver này, dù sở hữu tiềm năng Hạng A và nghề nghiệp song tu "Kiếm Sĩ" và "Hỗ Trợ", lại có một sự phân bổ năng lực kỳ lạ. Khả năng chiến đấu vật lý, sự nhanh nhẹn và sức chịu đựng thì vượt trội, nhưng lượng Mana thuần túy và khả năng điều khiển nó cho các mục đích "Hỗ Trợ" lại chỉ ở mức trung bình yếu – một sự trớ trêu của định mệnh, hoặc có lẽ, là một "lỗi thiết kế" của chính tôi trong quá khứ.

Trong thế giới "Bước Chân Của Vị Thần Toàn Năng" này, vai trò của một "Supporter" không chỉ đơn thuần là đứng sau hồi máu hay buff những phép thuật phụ trợ nhàm chán. Một Supporter đỉnh cao, với lượng Mana dồi dào và sự thấu hiểu sâu sắc các dòng chảy năng lượng, có thể xoay chuyển cả một chiến trường, cường hóa sức mạnh cho cả một quân đoàn, hay thậm chí là thi triển những đại ma pháp trị liệu có khả năng tái tạo những vết thương chí mạng – tất nhiên, ngoại trừ việc hồi sinh kẻ chết, đó là lãnh địa riêng của Tử Linh Sư. Nghề Hỗ Trợ, vì lẽ đó, trở thành một vị trí cực kỳ quan trọng và được săn đón. Nhưng Supporter chất lượng thì hiếm như lá mùa thu, còn những kẻ nửa vời, những kẻ chỉ biết vài ba câu thần chú cơ bản, thì lại nhiều vô kể. Và tôi, Ace Oliver, với những gì đang có, dường như đang nằm ở ranh giới mong manh giữa hai phạm trù đó.

Bí thuật, hay Tạo Tác mà tôi nhắm đến, trong nguyên tác tiểu thuyết của tôi, thuộc về một nhân vật phản diện hạng ba mờ nhạt. Một kẻ ban đầu chỉ là một hòn đá lót đường cho bước chân chinh phục của Vincent Gley, nhưng ở giai đoạn cuối của câu chuyện (phần mà tôi chưa kịp hoàn thành, hoặc có lẽ, đã bị tên đạo văn kia "sáng tạo" thêm), hắn ta lại đột ngột trỗi dậy, trở thành một trong Ngũ Đại Hiểm Họa của thế giới nhờ vào một lượng Mana khổng lồ và một sức mạnh dị thường không rõ nguồn gốc – thứ mà chắc chắn hắn không hề sở hữu ngay từ đầu.

Kể từ "Trời Sập" lần thứ hai, khi con người bắt đầu nắm bắt được Ma Pháp, vô số lý thuyết về Mana đã ra đời. Một trong những lý thuyết phổ biến nhất, và cũng là nền tảng cho hệ thống sức mạnh trong tác phẩm của tôi, đã phân chia Mana thành sáu thuộc tính nguyên tố cơ bản: Kim sắc bén, Mộc sinh sôi, Thủy linh hoạt, Hỏa cuồng bạo, Thổ vững chãi, cùng với hai thái cực đối lập là Quang thuần khiết và Ám bí ẩn. Dựa trên sự tương thích tự nhiên (thiên phú), mỗi cá nhân sẽ có một hoặc vài "Ái Lực" với các thuộc tính này, từ đó định hình nên nghề nghiệp và con đường phát triển ma thuật của họ.

Thân xác Ace Oliver này mang Ái Lực Thuỷ, một thuộc tính linh hoạt, có khả năng thích ứng cao, phù hợp với cả vai trò tấn công, phòng thủ lẫn hỗ trợ. Còn Vincent Gley, "con cưng" của tôi, kẻ được định mệnh ưu ái, không chỉ sở hữu Ái Lực Quang hiếm có nhất, mà còn có đến hai nghề nghiệp bổ trợ hoàn hảo: Kiếm Sĩ cận chiến và Xạ Thủ tầm xa. Một sự kết hợp hoàn hảo, một thiết kế có phần "quá tay" của một tác giả say xỉn, khiến hắn gần như bất khả chiến bại trong mọi tình huống.

Còn tôi? Một nhân vật phụ, một biến số không được định trước, với một quá khứ vay mượn và một tương lai mờ mịt. Cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào, không một lời báo trước, không một ai hay biết hay quan tâm. Để có thể sống sót, để có thể tự tay viết nên kết cục cho chính mình trong thế giới hỗn loạn này, tôi cần những công cụ mạnh mẽ hơn, những át chủ bài có thể lật ngược thế cờ.

Tạo Tác mà tôi tìm kiếm, theo những gì tôi còn nhớ từ bản thảo gốc (hoặc từ những gì tên đạo văn kia đã "bê" sang), là một thanh cổ kiếm, bề ngoài phủ một lớp rỉ sét dày đặc, phong ấn sức mạnh thực sự bên trong. Chỉ có máu của "người được chọn" – mà trong tiểu thuyết gốc, không ai khác chính là Vincent – mới có thể gột rửa lớp vỏ bọc đó, đánh thức thanh thần binh hạng 5 sao, một vũ khí có khả năng làm rung chuyển cả thế giới, khiến ngay cả những Yêu Tinh kiêu ngạo cũng phải thèm khát.

Việc "mượn tạm" món vũ khí mạnh nhất của nhân vật chính chắc chắn sẽ gây ra những xáo trộn không nhỏ cho dòng chảy cốt truyện. Nhưng thôi nào, tôi chỉ "mượn" nó một thời gian, đủ để bản thân có được chỗ đứng vững chắc, đủ để không phải chết một cách lãng xẹt trước khi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Ít nhất, cho đến khi tôi tìm được một thứ gì đó khác, một sức mạnh thực sự thuộc về riêng mình, lúc đó, tôi sẽ cân nhắc việc "trả lại" nó cho Vincent. Dù sao thì, theo dòng thời gian của truyện, Học viện Frontline cũng phải đến năm thứ hai mới tổ chức chuyến đi thực địa đầu tiên đến khu vực này. Tôi vẫn còn khá nhiều thời gian.

- Xin thông báo, tàu đã đến Trạm 24, Khu Ngoại Ô Light sau 1 giờ 53 phút di chuyển. Quý hành khách vui lòng kiểm tra lại tư trang cá nhân trước khi xuống tàu! Chúc quý hành khách có một trải nghiệm thú vị tại nơi đây!

Giọng nói điện tử dịu dàng kéo tôi ra khỏi dòng suy tư. Đã đến lúc hành động.

Bước xuống sân ga vắng vẻ của Khu Ngoại Ô Light, một cảm giác khác biệt hoàn toàn so với sự ồn ào, náo nhiệt của trung tâm Vietti. Không khí ở đây trong lành hơn, mang theo hơi thở của núi rừng và một sự tĩnh lặng cổ xưa. Tuy nhiên, sự yên bình đó nhanh chóng bị phá vỡ bởi sự hiện diện của một nhóm người mặc đồng phục Liên Minh, trên ngực áo là huy hiệu sáng loáng. Họ có khoảng hơn mười người, trang bị vũ khí và thiết bị dò tìm hiện đại, vẻ mặt nghiêm trọng, dường như đang thực hiện một nhiệm vụ quan trọng nào đó.

‘Hy vọng mục tiêu của họ và mình không giao nhau.’ Tôi thầm nghĩ, cố gắng lách qua họ một cách kín đáo nhất có thể. Đối đầu trực diện với lực lượng chính quy của Liên Minh không bao giờ là một ý hay, nhất là khi tôi đang có ý định "trộm" một món cổ vật có giá trị chiến lược.

Liên Minh, một tổ chức quyền lực được thành lập sau "Trời Sập" bởi sự đồng thuận của Thập Nhị Anh Hùng khai quốc và chính phủ đương thời, với mục đích ban đầu là "hỗ trợ" và điều phối các Anh Hùng, nhưng thực chất lại dần trở thành một cơ quan kiểm soát, thiết lập hệ thống cấp bậc từ F yếu nhất cho đến SS mạnh nhất. Đó là cho đến mãi sau này, khi Vincent Gley xuất hiện, trở thành người đầu tiên và duy nhất đạt đến ngưỡng SSS huyền thoại – một chi tiết mà tôi, trong cơn cao hứng, đã thêm vào để tôn vinh sự "bá đạo" của nhân vật chính.

Với tiềm năng Hạng A của mình, tôi được xem là khá ổn, đủ để có một cuộc sống tương đối thoải mái nếu không dính vào những rắc rối trời ơi đất hỡi. Nhưng "thoải mái" là một khái niệm xa xỉ khi trong túi tôi giờ đây chỉ còn vỏn vẹn 400 Val – đơn vị tiền tệ chung của nhân loại sau "Trời Sập" lần thứ hai. Một con số ít ỏi đến đáng thương.

‘...Mình thực sự là một tên đỗ nghèo khỉ chính hiệu à?’

Việc tôi có thể nhập học vào Frontline với thân phận này chắc chắn không phải là ngẫu nhiên. Có lẽ tôi thuộc diện "học sinh trả sau", những kẻ sẽ phải cống hiến và phục vụ cho học viện suốt nhiều năm sau khi tốt nghiệp, bất kể là làm giáo sư hay thậm chí là lao công, để trả món nợ ân tình này. Hoặc, một khả năng khác, "Ace Oliver" này có một thân thế bí ẩn nào đó mà Hệ Thống chưa kịp cập nhật, một di sản bị lãng quên, hoặc một khoản nợ ân oán nào đó với học viện.

Gạt bỏ những suy đoán về tài chính sang một bên, vấn đề cấp bách hơn là tìm ra Hầm Ngục Khoáng Sản kia. Trong nguyên tác, nó nằm ẩn mình dưới chân một ngọn núi thuộc Khu Ngoại Ô Light, một nơi hẻo lánh, ít người lui tới. Vincent đã tình cờ lạc vào đó sau khi bị trọng thương bởi những con quái vật đột biến – sản phẩm thí nghiệm của tổ chức tội phạm NOMED, những kẻ đã bị tha hóa bởi năng lượng của Ác Ma.

Lũ quái vật đó, theo dòng thời gian, chắc chắn chưa thể xuất hiện ở đây vào thời điểm này. NOMED vẫn đang trong giai đoạn nghiên cứu ban đầu, hoặc nhanh nhất cũng chỉ vừa bắt đầu triển khai những thí nghiệm đầu tiên trên cơ thể động vật hoang dã, chưa tạo ra những thực thể đột biến nguy hiểm như trong truyện. Ít nhất, đó là một điểm lợi thế.

Vấn đề nan giải là, Hầm Ngục Khoáng Sản cực kỳ hiếm có và khó tìm. Chúng không giống những hầm ngục thông thường đầy rẫy quái vật, mà là những mạch mỏ chứa đựng quặng Mana tinh khiết – nguồn tài nguyên quý giá bậc nhất, nền tảng cho sự phát triển của ma thuật và công nghệ. Sở hữu một Hầm Ngục Khoáng Sản không khác gì sở hữu một mỏ vàng vô tận. Vô số nhà tài phiệt, các tập đoàn lớn, thậm chí cả các quốc gia, đã chi hàng tỷ Val chỉ để giành giật quyền kiểm soát những mạch mỏ này.

‘Và Vincent, nhân vật chính của tôi, lại là người duy nhất trên thế giới tìm ra một mỏ khoáng sản nguyên sơ, chưa từng được khai phá, một cách hoàn toàn tình cờ. Thật nực cười làm sao. Sự ưu ái của "tác giả" đôi khi thật phi lý và trắng trợn.’

Việc tên tác giả đạo văn kia bê nguyên chi tiết này vào mà không một chút chỉnh sửa càng khiến tôi thêm phần bực bội, nhưng cũng đồng thời mang lại một cơ hội không thể tốt hơn.

Giờ đây, tôi phải tự mình mò kim đáy bể. Không có bản đồ chi tiết, không có dấu hiệu rõ ràng, chỉ có một khu rừng già cỗi, âm u và một ngọn núi hùng vĩ phía xa.

"Dự kiến sẽ mất kha khá thời gian đây..."

May thay, tôi đã có sự chuẩn bị. Lều trại, bình nước, đèn pin năng lượng Mana, một ít lương khô... tất cả đều đã được chuẩn bị chu đáo trong chiếc ba lô đa năng mà tôi "mượn" từ kho đồ dùng chung của ký túc xá. Chiếc vòng tay sinh viên trên cổ tay tôi hiển thị thời gian: tôi có khoảng 20 giờ trước khi chuyến tàu cuối cùng trong ngày rời khỏi Khu Ngoại Ô Light.

Và tôi sẽ không trở về tay không.

Lần theo một con đường mòn cũ kỹ, gần như bị cây cỏ dại che lấp, tôi tiến sâu hơn vào khu rừng. Ánh nắng mặt trời bị những tán lá rậm rạp xuyên thủng, tạo nên những vệt sáng lốm đốm nhảy múa trên mặt đất ẩm ướt. Không khí tĩnh lặng đến rợn người, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng xào xạc của lá cây hay tiếng kêu xa xăm của một loài chim lạ.

Sau gần một giờ đồng hồ dò dẫm, tấm bản đồ địa hình cũ kỹ mà tôi tìm được trong thư viện học viện gần như trở nên vô dụng. Thảm thực vật ở đây đã phát triển vượt xa những gì được ghi lại, những con đường mòn đã biến mất, những cột mốc đã bị thời gian xóa nhòa.

4 giờ 30 phút sáng.

Tôi nhìn vào chiếc vòng tay, giờ đã chuyển sang chế độ đồng hồ thông minh, màn hình ba chiều hiển thị thời gian và một bản đồ địa hình thu nhỏ đang cố gắng định vị.

"Công nghệ quả là tuyệt diệu, nhưng đôi khi, ngay cả những phát minh tân tiến nhất cũng phải bất lực trước sự hoang sơ của tạo hóa... và sự cẩu thả của một gã tác giả nào đó." Tôi lẩm bẩm, một nụ cười nửa miệng thoáng hiện. Việc chuyển sinh vào một cuốn tiểu thuyết, dù là của chính mình hay một bản sao lỗi, cũng không tệ như tôi từng nghĩ. Ít nhất, nó mang lại những trải nghiệm mà không một trang sách nào có thể diễn tả hết được.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...