Thứ gần như đã bị loại bỏ khỏi dòng chảy công nghệ hiện đại.
Dùng nó để khéo léo vòng qua xung đột thời gian trong nhân hệ điều hành.
Giống như một cao thủ võ lâm dùng một chiếc lá nhỏ để đổi hướng cả dòng lũ.
Khi tôi viết xong dòng cuối cùng.
Toàn bộ những người hiểu kỹ thuật trong văn phòng đều đồng loạt hít mạnh một hơi.
Bóng Ma nhìn đoạn mã đó.
Trong mắt tràn ngập sự chấn động và cuồng nhiệt.
“Phép màu…”
Anh lẩm bẩm.
“Đây đúng là phép màu.”
Thứ này đã không còn là lập trình nữa.
Mà là nghệ thuật.
Là một cuộc phẫu thuật hoàn mỹ đến mức khó tin trong thế giới số.
Ba giờ trước hạn chót.
Phiên bản Alpha V0.2 của lõi dự án Phượng Hoàng sau khi được sửa lỗi đã hoàn tất biên dịch.
Bài kiểm tra áp lực cực hạn được khởi động lại.
Lần này.
Khi lưu lượng dữ liệu vượt mốc 200G mỗi giây.
Hệ thống vẫn vững như bàn thạch.
300G mỗi giây.
400G mỗi giây.
500G mỗi giây.
Cho tới khi toàn bộ tài nguyên máy chủ của công ty bị tiêu hao sạch.
Hệ thống vẫn không xuất hiện bất kỳ dấu hiệu sụp đổ nào.
Khoảnh khắc báo cáo kiểm thử cuối cùng hiện lên trên màn hình lớn.
Cả văn phòng trước tiên rơi vào im lặng tuyệt đối suốt mười giây.
Sau đó.
Một tràng reo hò long trời lở đất bùng nổ.
Mọi người ôm chầm lấy nhau.
Nhảy lên.
Gào thét.
Không ít người đàn ông mạnh mẽ đã bật khóc như trẻ con.
Họ thành công rồi.
Thực sự đã tạo nên kỳ tích không tưởng trong vòng bốn mươi tám giờ.
Tôi tựa bên cửa sổ.
Nhìn ra phía chân trời.
Một vệt sáng trắng của bình minh đã dần hiện lên.
Ngày mới bắt đầu.
Cánh cửa văn phòng khẽ mở.
Là Trần Lập Tấn.
Không ai biết ông tới từ lúc nào.
Cũng chẳng ai biết ông đã đứng đó bao lâu.
Trên gương mặt ông là nụ cười đầy tự hào và mãn nguyện.
Ông bước đến bên cạnh tôi.
Đưa cho tôi một cốc nước ấm.
“Vất vả rồi.”
Ông nói.
“Không vất vả.”
Tôi mỉm cười.
Nụ cười mang theo chút mệt mỏi.
Nhưng nhiều hơn là cảm giác nhẹ nhõm sau khi trút bỏ được gánh nặng.
“Tôi đã nói từ lâu rồi.”
Ông nhìn nhóm người trẻ tuổi đang hò reo phía xa.
“Vàng thật rồi sẽ tỏa sáng.”
Ông vỗ nhẹ lên vai tôi.
“Nghỉ ngơi một chút đi, trưởng nhóm dự án Phượng Hoàng.”
“Chiến trường tiếp theo nằm ngoài thị trường.”
“Còn cô và đội của mình.”
“Đã giúp chúng ta giành được quân bài quan trọng nhất.”
Tôi khẽ gật đầu.
Nhìn ánh mặt trời đang dần nhuộm cả thành phố thành màu vàng rực.
Tôi biết.
Đây chỉ mới là khởi đầu.
Là khởi đầu của một thời đại huy hoàng.
Thuộc về tôi.
Và thuộc về dự án Phượng Hoàng.
19
Báo cáo kiểm thử của phiên bản Alpha V0.2 của lõi dự án Phượng Hoàng giống như một quả bom hạt nhân vừa phát nổ.
Gây nên một cơn địa chấn cấp mười hai trong tầng lãnh đạo cao nhất của Lập Tấn Công Nghệ.
Khi Trần Lập Tấn nhẹ nhàng đặt bản báo cáo được in dày đặc những con số vượt xa nhận thức của cả ngành lên bàn họp hội đồng quản trị.
Cả phòng họp chìm vào sự im lặng chết chóc suốt ba phút.
Những người ngồi ở đây đều là các lão hồ ly đã lăn lộn thương trường nửa đời người.
Họ từng trải qua vô số sóng gió.
Cũng đã xem không ít những bản thuyết trình thổi phồng tới tận mây xanh.
Nhưng bản báo cáo trước mắt.
Mỗi con số.
Mỗi đường biểu đồ.
Đều giống như một chiếc búa thép nặng nề.
Nện thẳng vào trái tim họ.
Thông lượng đỉnh vượt quá 500G mỗi giây trong trạng thái vận hành ổn định.
Điều đó có ý nghĩa gì?
Nghĩa là hệ thống có thể xử lý đồng thời lưu lượng dữ liệu bùng nổ tức thời của mười nền tảng mạng xã hội lớn nhất thế giới cộng lại.
Mà vẫn còn dư sức.
Độ trễ chỉ ở cấp độ mili giây.
Điều đó đồng nghĩa trải nghiệm người dùng sẽ đạt đến mức mượt mà chưa từng có.
Còn hàng rào bảo mật gần như biến thái.
Có thể chống đỡ được những cuộc tấn công mô phỏng ở cấp độ cao nhất.
Điều đó có nghĩa.
Dự án Phượng Hoàng.
Ngay từ ngày đầu tiên ra đời.
Không phải là một con tàu.
Mà là một chiến hạm liên hành tinh.
Một chiến hạm đến từ tương lai.
Đủ sức nghiền nát mọi con tàu hiện có trên Trái Đất.
“Cái này… là thật sao?”
Một vị giám đốc tóc bạc run giọng hỏi.
Ông đẩy gọng kính lão lên.
Như muốn nhìn xuyên qua bản báo cáo.
Trần Lập Tấn bật cười.
Đó là nụ cười của người đã nắm chắc phần thắng trong tay.
“Hoàn toàn là sự thật.”
“Hơn nữa.”
“Đây mới chỉ là phiên bản Alpha được hoàn thành trong vòng một tháng.”
Trong phòng họp vang lên hàng loạt tiếng hít khí lạnh.
Trước đây.
Không phải không có người phản đối quyết định của Trần Lập Tấn.
Ông đã đặt cược lượng tài nguyên khổng lồ của công ty vào một người trẻ tuổi vô danh.
Nhưng lúc này.
Mọi nghi ngờ đều tan biến.
Trước bản báo cáo gần như là phép màu này.
Không ai còn có thể phản bác.
Thay vào đó.
Là sự tham lam và phấn khích nóng bỏng.
Họ dường như đã nhìn thấy giá cổ phiếu của Lập Tấn Công Nghệ tăng vọt như tên lửa.
Dường như đã nghe thấy tiếng các chuyên gia phân tích Phố Wall đau đầu nghĩ ra những khái niệm mới để định giá công ty.
“Tôi đồng ý.”
Vị giám đốc từng phản đối dữ dội nhất là người đầu tiên đứng dậy.
Thái độ thay đổi hoàn toàn.
“Tôi đồng ý với đề xuất trước đây của Chủ tịch Trần.”
“Nâng dự án Phượng Hoàng thành ‘Kế hoạch Sáng Thế’ có mức ưu tiên cao nhất công ty.”
“Mọi nguồn lực phải được ưu tiên vô điều kiện.”
“Tôi tán thành.”
“Tôi cũng tán thành.”
Toàn bộ phiếu thuận.
Sau cuộc họp.
Trần Lập Tấn lập tức ký duyệt khoản thưởng dự án lớn nhất trong lịch sử công ty.
Một con số khổng lồ.
Đủ để một người bình thường đạt được tự do tài chính trong nhiều đời.
Cùng lúc đó.
Ông còn ban hành lệnh cho toàn bộ thành viên dự án nghỉ phép hưởng lương một tuần.
“Bất kể các cậu muốn đi Maldives tắm nắng hay sang Iceland ngắm cực quang.”
Ông nói với tôi qua điện thoại.
“Trong vòng một tuần tới.”
“Tôi không muốn nhìn thấy bất kỳ ai trong nhóm Phượng Hoàng xuất hiện ở công ty.”
“Các cậu là những người hùng.”
“Nhưng người hùng cũng cần nghỉ ngơi.”
“Nghỉ thật tốt đi, Tiểu Chu.”
“Bởi vì sau khi quay lại.”
“Thứ chờ các cậu sẽ là tiếng reo hò của cả thế giới.”
“Và tiếng than khóc của đối thủ.”
Một tuần sau.
Tại thung lũng Silicon.
Trụ sở của một tập đoàn công nghệ khổng lồ.
Người phụ trách dự án Bàn Cổ.
Phó tổng giám đốc kỹ thuật Smith.
Một nhân vật sở hữu bản lý lịch hào nhoáng.
Đang nổi trận lôi đình trước mặt đội ngũ của mình.
“Đồ vô dụng!”
“Một lũ vô dụng!”
Ông ta ném mạnh một tập tài liệu xuống bàn.
“Ai nói cho tôi biết đây là cái gì?”
Đó là bản phân tích kỹ thuật sơ bộ về dự án Phượng Hoàng.
Thứ họ vừa thu thập được bằng những kênh đặc biệt.
Trong đó không có mã nguồn cốt lõi.
Chỉ có vài chỉ số hiệu năng then chốt đã được công khai.
Nhưng chỉ vài con số đó thôi.
Cũng đủ khiến Smith và toàn bộ đội ngũ tinh anh của ông ta lạnh sống lưng.
“Thông lượng đỉnh 500G mỗi giây…”
“Lạy Chúa.”
“Mấy người nghĩ họ đang dùng công nghệ ngoài hành tinh sao?”
Một kỹ sư nòng cốt lẩm bẩm.
“Dự án Bàn Cổ của chúng ta cho dù tối ưu thêm một năm nữa.”
“Cũng không thể đạt nổi một nửa con số đó.”
“Độ trễ của họ chỉ ở cấp mili giây.”
“Trong khi chúng ta vẫn đang đau đầu vì chưa thể ổn định dưới 50 mili giây.”
“Còn cấp độ bảo mật này nữa…”
“Đây hoàn toàn không phải hệ thống phòng thủ mà người bình thường có thể viết ra.”
Sắc mặt Smith trở nên xanh mét.
Chaporia
Bình Luận (0)