Từ sau khi rời khỏi công ty đó.
Triệu Vũ không còn tìm được một công việc tử tế nào nữa.
Những kỹ năng bán hàng mà anh ta từng vô cùng tự hào.
Trong thời đại công nghệ lên ngôi hiện nay.
Đã trở nên vô giá trị.
Những mối quan hệ mà anh ta từng khoe khoang.
Sau khi anh ta sa cơ lỡ vận.
Đều tránh xa như tránh tà.
Vài ngày trước.
Trong một căn phòng trọ giá rẻ.
Anh ta tình cờ gặp lại Lý Vy.
Cô ta cũng đang đi tìm việc.
Thậm chí còn thảm hơn anh ta.
Vì quá kiêu ngạo nhưng lại không có năng lực thực sự.
Lý Vy đã đổi tới bảy, tám công việc.
Không công việc nào trụ nổi quá một tháng.
Bây giờ.
Cô ta phải sống bằng thẻ tín dụng.
Cả người tiều tụy đến mức không còn nhận ra.
Hai người ngồi trong một quán ăn nhỏ ven đường.
Uống thứ bia rẻ tiền.
Nhìn nhau không biết nói gì.
Cuối cùng.
Triệu Vũ vẫn cố lấy hết can đảm.
Nhờ người xin được tài khoản WeChat của tôi.
Anh ta tưởng rằng.
Biết đâu tôi sẽ niệm tình cũ.
Kéo họ một tay.
Cho dù chỉ được vào Lập Tấn Công Nghệ làm lao công.
Cũng tốt hơn hiện tại.
Nhưng hiện thực.
Đã tặng cho anh ta một cái tát vang dội nhất.
Đúng lúc Triệu Vũ hoàn toàn tuyệt vọng.
Chiếc tivi trong quán net đang phát chương trình tài chính.
“Gần đây, một doanh nghiệp nổi tiếng trong thành phố do hoạt động kinh doanh cốt lõi bị công nghệ mới tác động mạnh, tình hình kinh doanh sa sút, chính thức tuyên bố phá sản và thanh lý tài sản…”
Trên màn hình.
Hiện lên chính là tòa nhà công ty cũ của họ.
Từng tốp nhân viên ôm thùng giấy.
Mất hồn mất vía bước ra khỏi tòa nhà.
Giữa đám đông.
Triệu Vũ nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Vương Lệ.
Bà ta già hơn trước rất nhiều.
Mái tóc cũng đã bạc quá nửa.
Bà ta không ôm thùng giấy.
Bởi vì từ lâu đã bị sa thải.
Chỉ đứng bên kia đường.
Ngơ ngác nhìn tòa nhà mà mình đã phấn đấu nửa đời người.
Sụp đổ hoàn toàn.
Một cơn gió thu thổi qua.
Cuốn theo vài chiếc lá vàng.
Vương Lệ siết chặt chiếc áo khoác cũ đã bạc màu trên người.
Mờ mịt hòa vào dòng người.
Rồi biến mất.
Triệu Vũ nhìn màn hình tivi.
Chiếc ly bia trong tay rơi xuống đất.
Choang!
Mảnh vỡ bắn tung tóe.
Anh ta biết.
Thời đại ngạo mạn và tự cho mình là đúng của họ.
Đã thực sự kết thúc.
Còn họ.
Chính là những vật hi sinh đáng thương nhất của thời đại ấy.
21
Một năm sau.
Davos, Thụy Sĩ.
Hội nghị thường niên của Diễn đàn Kinh tế Thế giới đang được tổ chức tại đây.
Trong hội trường.
Quy tụ những nhân vật hàng đầu thế giới.
Từ giới chính trị.
Giới kinh doanh.
Cho tới giới công nghệ.
Mỗi cái tên xuất hiện.
Đều đủ sức làm rung chuyển thế giới.
Thế nhưng hôm nay.
Tâm điểm được chú ý nhất của cả hội nghị.
Lại là một gương mặt phụ nữ trẻ đến từ phương Đông.
Chu Nhiên.
Tôi mặc bộ vest công sở màu đen được cắt may tinh tế.
Đứng trên bục phát biểu.
Phía dưới.
Là những người đàn ông tóc bạc.
Những người đang nắm giữ huyết mạch kinh tế toàn cầu.
Trong ánh mắt họ.
Không còn sự kiêu ngạo hay dò xét như trước.
Thay vào đó.
Là tập trung.
Là kính trọng.
Thậm chí còn có chút khiêm nhường.
Trong suốt một năm qua.
Hệ thống Phượng Hoàng đã trở thành nền tảng vận hành của cả thế giới số.
Hơn tám mươi phần trăm ứng dụng Internet toàn cầu.
Đều được xây dựng trên nền tảng của nó.
Lập Tấn Công Nghệ cũng nhờ hệ thống Phượng Hoàng.
Mà trở thành công ty công nghệ có giá trị vốn hóa lớn nhất thế giới.
Còn tôi.
Người được gọi là “Mẹ đẻ của Phượng Hoàng”.
Địa vị đã vượt xa phạm vi của một nhà quản lý doanh nghiệp thông thường.
Tạp chí Thời Đại bình chọn tôi là:
“Nhà tư tưởng công nghệ định hình thập kỷ tiếp theo.”
Tôi trở thành thần tượng.
Và nguồn cảm hứng của vô số người trẻ tuổi.
Hôm nay.
Tôi được mời tới đây.
Để thực hiện bài diễn thuyết với chủ đề:
“Tương lai công nghệ và xã hội loài người.”
“Rất nhiều người từng hỏi tôi.”
“Bí quyết thành công là gì?”
Giọng tôi vang lên rõ ràng qua micro.
Lan khắp hội trường rộng lớn.
Âm lượng không lớn.
Nhưng đủ khiến tất cả mọi người lặng im lắng nghe.
“Hôm nay.”
“Điều tôi muốn chia sẻ.”
“Không phải công nghệ.”
“Cũng không phải mô hình kinh doanh.”
“Tôi muốn chia sẻ hai từ.”
“Từ đầu tiên.”
“Là tôn trọng.”
Tôi nhìn khắp khán phòng.
“Tôn trọng tri thức.”
“Tôn trọng nhân tài.”
“Và quan trọng hơn hết.”
“Hãy tôn trọng những người đang âm thầm cống hiến ở nơi mà bạn không nhìn thấy.”
“Bởi vì bạn sẽ không bao giờ biết.”
“Một hạt bụi mà hôm nay bạn xem thường.”
“Ngày mai có thể sẽ trở thành một vì sao mà bạn chỉ còn cách ngước nhìn.”
Dưới khán phòng, một loạt tiếng xì xào đầy suy ngẫm vang lên.
Rất nhiều người đều biết về quá khứ của tôi.
Vì thế họ càng hiểu rõ ý nghĩa sâu xa ẩn sau câu nói ấy.
“Cụm từ thứ hai.”
Tôi mỉm cười.
Một nụ cười chân thành và ấm áp từ tận đáy lòng.
“Là đam mê.”
“Hãy làm điều mà bản thân thực sự yêu thích.”
“Đừng làm điều người khác cho rằng bạn nên làm.”
“Bởi chỉ có đam mê mới đủ sức nâng đỡ bạn vượt qua những tháng ngày dài đằng đẵng không ai biết đến.”
“Chỉ có đam mê mới giúp bạn đứng thẳng lưng trước mọi nghi ngờ và đả kích.”
“Và cũng chỉ có đam mê mới mang đến cho bạn sự tự do và niềm hạnh phúc đích thực, những thứ vượt xa tiền bạc hay danh vọng.”
Bài phát biểu kết thúc.
Cả hội trường chìm vào im lặng trong giây lát.
Ngay sau đó.
Tiếng vỗ tay như sấm dậy vang lên không ngớt.
Tất cả mọi người đều đứng dậy.
Dành cho người phụ nữ trẻ đã dùng năng lực và trí tuệ của mình để giành được sự tôn trọng của cả thế giới.
Ở hàng ghế đầu tiên.
Ông Trần Lập Tấn.
Anh Ảnh.
Lâm Phong.
Cùng những thành viên sáng lập của dự án Phượng Hoàng đều có mặt.
Trên gương mặt họ là niềm tự hào và kiêu hãnh không thể che giấu.
Họ nhìn tôi trên sân khấu.
Giống như đang nhìn một mặt trời đang từ từ mọc lên.
Tỏa ra ánh sáng rực rỡ khắp chân trời.
Sau bài phát biểu.
Tôi từ chối toàn bộ tiệc tối và những lời mời giao lưu.
Một mình đi tới ban công ngoài hội trường.
Nơi có thể phóng tầm mắt nhìn toàn cảnh dãy Alps phủ tuyết trắng.
Màn đêm trong trẻo.
Bầu trời đầy sao.
Những ngọn núi tuyết phía xa dưới ánh trăng hiện lên vừa tĩnh lặng vừa thiêng liêng.
Ông Trần Lập Tấn cầm hai ly rượu vang bước tới.
Ông đưa cho tôi một ly.
“Bài phát biểu rất hay.”
Ông cười nói.
“Tôi chỉ nói những điều mình thực sự nghĩ thôi.”
Tôi khẽ lắc ly rượu.
Nhìn chất lỏng đỏ sẫm sóng sánh bên trong.
“Phượng Hoàng đã thật sự tung cánh rồi.”
Ông nhìn bầu trời sao xa xa.
“Tiếp theo cháu định làm gì?”
Tôi không trả lời ngay.
Tôi ngẩng đầu.
Ánh mắt vượt qua dãy núi tuyết trước mặt.
Hướng về nơi sâu hơn.
Rộng lớn hơn.
Về phía vũ trụ vô tận.
Trong đôi mắt tôi.
Phản chiếu ánh sáng của hàng tỷ vì sao.
Thứ ánh sáng ấy.
Rực rỡ hơn tất cả bóng tối tôi từng đi qua.
Bao la hơn mọi thành tựu tôi đang sở hữu.
“Ông Trần.”
Tôi quay đầu nhìn ông.
Khóe môi khẽ cong lên.
Vẽ nên một nụ cười đầy tự tin và tràn ngập những khả năng vô hạn.
“Ông thấy sao nếu chúng ta chế tạo một chiến hạm liên sao thật sự?”
Ông Trần Lập Tấn thoáng sững người.
Ngay sau đó bật cười sảng khoái.
Tiếng cười vang vọng thật lâu giữa bầu trời đêm tĩnh mịch của dãy Alps.
Ông biết.
Huyền thoại của tôi.
Mới chỉ vừa bắt đầu.
Đích đến của tôi là biển sao vô tận.
Còn cả thế giới này.
Rồi sẽ chỉ là phông nền cho bức tranh tương lai mà tôi vẽ nên.
Hết
Chaporia
Bình Luận (0)