Cảm nhận được ánh sáng dần đi sâu vào trong mắt, tôi mới nhận ra mình đang ở trong một tình cảnh rất nguy cấp.
“Đừng sợ con ạ… Mẹ con sẽ lo liệu được chuyện này…”
Giọng nói dịu hiền của người cha cố xoa dịu nỗi lo lắng của con trai vang lên từ phía trước của chiếc xe ngựa. Nơi một gia đình quý tộc đang cố chạy trốn khỏi bọn cướp đang bám theo sau.
“Bố ơi, anh Hyoid, anh ấy…?” Cậu trai hỏi, nhưng câu nói bị nghẹn lại bởi một cái ôm đầm ấm.
Nhìn lũ cướp đã ở ngay sau lưng, tôi nghe tiếng nói mạnh mẽ của người mẹ vang lên cố gắng trấn an gia đình mình:
“Đừng lo lắng! Chúng ta sắp ra khỏi khu rừng này rồi! Chị nghe nói có một ngôi làng ở gần đây!”
Được rồi. Cuộc trò chuyện này chỉ hơi lạ một chút thôi, và trông tôi như một kẻ lập dị núp sau đống rơm của một chiếc xe chở hàng chỉ để bám theo một gia đình nào đó vậy. Nhưng điều tôi có thể làm gì khác được nữa đây? Không ai được quyền chọn nơi mình bắt—
‘Ối!’, cơ thể tôi đột ngột lộn nhào sang một bên.
Cảnh đống rơm bắn tung tóe khi chiếc xe ngựa nhỏ này bị lật sang một bên cứ như in đậm vào mắt tôi. Và cả tiếng bộ hàm thân thương của tôi va chạm với mặt phẳng trái đất nữa.
…
Tôi choàng tỉnh sau một lúc. Khi ngước người dậy khỏi đống rơm đã nuốt chửng tôi, cảnh tượng trước mắt là một đám cướp đang vây kín chỗ này.
Và ở ngay trung tâm, một ả thú nhân, có lẽ là thủ lĩnh của bọn chúng, đang giương cao thanh trường kiếm khổng lồ về phía người mẹ, người đang dùng cơ thể che chắn cho hai người đàn ông run rẩy ôm lấy nhau ở phía sau. Thị ta cao to, mái tóc xám, tôi không chắc đó là tóc hay lông nữa, nhưng nó rậm rạp dài ngang vai, và cái “mũi sói” to dài chẻ ngang khuôn mặt.
Đúng, là cái mũi sói đấy. Các bạn mong chờ gì vào một đứa là thú nhân tộc ở dị giới? Một cô gái xinh đẹp với đôi tai nhỏ nhắn và cái đuôi đáng yêu ư?
Thế thì để tôi nói cho các bạn nghe điều tệ nữa đây: Gã kia, người đàn ông duy nhất trong đám cướp, cũng là thú nhân nhưng lại mang khuôn mặt của loài người!
Các bạn nghĩ nó vô lý quá sao!? Thế thì…
“Chào mừng đến với dị giới nơi luân thường đảo lý bị lẫn lộn nhé! Đây là một thế giới nơi đàn ông chúng ta đã đánh mất vị thế, và phải sống dưới áp lực tư tưởng và sự chèn ép vô hình từ xã hội. Đi kèm theo đó là những tiêu chuẩn thông thường bị bóp méo.”
Nghe hơi bi kịch. Nhưng tin tôi đi, nó đã có thể tệ hơn rồi.
‘Rydiam, anh ổn không?’
“Vừa mới nói xong.”
‘Này, này tôi không có điếc nhé!’
Nhắc vỏ dưa lại gặp vỏ dừa, đó là Atresia, tấm bùa hộ mệnh tự xưng của tôi. Cô ta đang xuất hiện trong hình hài có lẽ là thật sự của mình, một con nhện bé tí và xấu xí. Và màn ra mắt không thể tuyệt hơn là phạm thượng tên người đã giao kèo với mình.
“Tên tôi, cô đọc nó sai rồi kìa. Mà bỏ đi… cứ gọi là Ryo cho tiện.”
“Ryo?… À… tôi hiểu rồi, nó là viết tắt.”
… Hơi chậm, nhưng chắc có còn hơn không vậy.
“Thế? Tôi có nên thắc mắc vì sao mà mình có thể nhận ra cô ở cái hình dạng trước khi trang điểm này không? Và cả việc mình bị bỏ rơi tới tận bây giờ nữa…”
“Chúng ta có sự liên kết! Và thái độ đó là sao!? Tìm được một ma vật để đến thế giới này khó lắm đấy nhé! Anh phải mừng khi tôi đã làm tất cả để đến đây cứu anh chứ!”
“Cứu tôi? Khỏi cái gì? Sự thoái hóa của nền kinh tế sao?”
“...”
“Được rồi… Cô chả cần lo cho tôi làm gì đâu. Nhìn này!”
Tôi vẫy tay về phía một cô gái trong đám cướp, rồi nhận được sự hồi đáp từ tận ba người khác.
“Thấy không? Toàn người tốt cả.”
Nó theo nghĩa đen ấy. Dù đa số bọn họ đều trùm kín người, nhưng thị giác của tôi đã mách bảo họ là người to, nhầm, tốt hết.
“Có gì đó sai sai nhưng khi nghĩ đó là anh thì bỗng dưng nó lại đúng… Được rồi! Anh thì ổn. Vậy còn họ thì sao?”
“Họ...? Ý cô là tầng lớp vô sản?”
… Cô ta lạnh lùng quay đầu rồi với những bàn chân bé tí của mình kéo đầu tôi nhìn về phía cuộc đụng căng thẳng đằng kia thay cho lời hồi đáp.
Bọn họ có lẽ đang rất nhập vai của mình, bởi ả sói xám hồi nãy vẫn đang tiếp tục nói:
“Ta đã từng nghĩ vàng là thứ quý giá nhất rồi chứ… Nhưng khi nhìn một ả quý tộc như ngươi phải quỳ xuống xin tha mạng, thì…”
Ả ta cười lớn một cách khoái chí sau đống thoại đậm chất phản diện của mình. Trong khi những người khác cũng hùa theo sếp lớn của mình.
Riêng chỉ có gã đàn ông đó là khác biệt, hơi cộc cằn. Có lẽ đây là dạng nhân vật bị ép buộc, sau này sẽ đổi phe vào dàn harem của nhân vật chính chăng…?
“Nếu ngươi muốn vàng, sao còn đuổi theo bọn ta? Bộ những gì mà ngươi đã cướp được kia là chưa đủ sao?”
Đối diện với bọn chúng, người mẹ dù đang đối mặt với đám cũng không tỏ ra một chút lo sợ nào…
“Vàng? Ngu xuẩn! Ngươi nghĩ thứ rẻ mạt đó đáng để ta phải liều mạng tấn công cả một đoàn xe công nương sao?”
Ả ta cúi người xuống, áp sát vào khuôn mặt người mẹ.
Trong khi đám người kia đã hoàn toàn khống chế hai người đàn ông kia.
“Này, ngươi dám!” Bà ấy muốn chống cự, nhưng cơ thể đã bị áp chế bởi khí phách của con ả kia.
“Ta muốn món đồ mà ngươi đang giấu! Thứ mà chỉ có lũ quý tộc thối nát như nhà ngươi mới đủ khả năng sở hữu!” Thị ta nói nhỏ nhẹ.
“Thứ gì? Chỉ cần nói tên của nó ra và ta sẽ đưa cho ngươi ngay.”
Thị ta tặc lưỡi khi nghe vậy. “Ngươi biết rõ ta đang nói về thứ gì.”
“Ta có biết hay không? Ai mà đoán được…”
Chát! Một âm thanh khô khốc vang lên. Thị ta đã không còn kiên nhẫn. Bàn tay to lớn của ả vung lên, giáng thẳng vào má người mẹ, khiến bà khựng lại trong giây lát.
“Đủ rồi! Đem bọn chúng về đi, con mụ ấy sẽ lo vụ này thôi!”
Đám người ấy nghe xong chỉ thị liền háo hức lôi kéo ba người kia đi.
“Trong khi đấy thì nhân vật chính của chúng ta sẽ quyết định nhẫn nhục trốn đi tu luyện, rồi sau mười năm sẽ quay lại báo thù tìm cơ hội thích hợp.”
‘Anh bị lẫn à!? Thấy chết mà không cứu còn nằm đó lảm nhảm gì vậy?’ Atresia ré lên.
“Ôi, hỡi đất mẹ cao quý! Người có thể nào rủ lòng từ bi mà xuống đây cứu vớt chúng con không? Bởi nhìn cảnh này con thật lòng không thể nào nhẫn nhịn!”
‘... Vẫn còn đang nói nhảm à!?’
“Ừ, tôi đang cố bơ vụ này đi để sau này không bị sự ăn năn đè chết.”
‘Thế thì làm gì đó ngay bây giờ đi!’
“Được rồi, được rồi!”
Mụ AV kia từng nói tôi sở hữu một phần sức mạnh của nữ thần chiến tranh đây rồi nhỉ? Thế thì sợ cái quái gì nữa?
Tôi phóng người bật dậy, đứng thẳng bằng hai chân, rồi hét thật lớn và chỉ tay về phía thủ lĩnh của đám cướp:
“Này! Anh cho các em mười giây để ngừng mọi chuyện lại, hoàn lương rồi bỏ về quê lập nghiệp hết.”
Tất cả đều ngạc nhiên trước một người mạnh mẽ và can đảm như tôi. Kể cả Atresia cũng thế. Không ai nói một lời, chỉ lặng lẽ nhìn tôi bước đi dưới ánh hào quang thẳng tới trước mặt con ả sói kia.
‘A—anh, không sợ sao…?’
Tôi liếc nhìn cô nhện vẫn bám vai mình, vẫn ngây ngô như ngày nào. Đến chính sức mạnh của cô mà còn không rõ nữa sao?
“Cô nói gì vậy? Tôi. Người đã nhận được quyền năng của Atresia, nữ thần chiến tranh, mà phải sợ cái con ả mặt hệt như con chó cỏ này á hả?”
‘Nữ, nữ… thần chiến tranh!? Tôi đâu phải là Atresia, tôi là Atresya mà!”
Cô ta đang đùa sao? Nhưng nghe giọng điệu hốt hoảng như thế, không giống như—
Thiên đường đã hiện ra trước mắt tôi dù chỉ là những giây ngắn ngủi. Một nơi mà cô gái trong mơ cùng tôi sinh sống những ngày đẹp nhất của cuộc đời mình giữa một cánh đồng hoa ấm áp.
“... Cái quái gì vậy?”
Tôi mở bừng mắt ra lần nữa. Lại là cái cảnh vật quen thuộc đến lạ lùng: cái mặt phẳng trái đất thân yêu của tôi và bên má phải sưng to, nhưng thật may mắn là răng vẫn còn đủ.
“Quyền năng của thần… Đám đàn ông quý tộc bọn mày không có thằng nào không bị hoang tưởng à!?”
Ngước nhìn về phía con ả sói hồi nãy, người đang đứng cách đó vài mét, và chậm rãi tiến lại, với con nữ thần Atresia bản fake, giờ đã nằm trọn trong tay ả.
“Nào, tôi chỉ nghe nhầm tên thôi. Không phải hoang tưởng mà.” Tôi cố gắng nhổm người dậy một lần nữa.
“Sao ta không làm quen lại nhỉ? Biết đâu một tình bạn đẹp lại nảy sinh sau mấy biến cố kiểu này.”
“Bạn bè cơ đấy. Với một lũ chỉ biết cụp đuôi chạy theo phụ nữ như tao à?”
“Tổn thương thật đấy. Ít nhất thì tôi cũng không khổ đến mức phải đi ăn trộm để kiếm sống.”
‘Ryo, anh điên à!?’ Atresia ré lên từ tay ả, chân nhện bé tí giãy giụa. ‘Nói gì đó thông minh hơn tí đi, không là chết cả lũ đấy!’
“Thông minh? Được thôi,” tôi đáp, liếc Atresia. “Này, nếu cô không muốn hối hận thì thả con nhện đó ra ngay. Nó tuy bé mà phiền, nhưng nắm giữ một bí mật cực kỳ quan trọng về thế giới này.”
RẮC! Âm thanh lạnh lùng đi kèm với lời nói: “Thằng ngu như mày đáng ra nên ngậm mồm lại rồi bước đi khi tao cố bơ mày nằm ở góc kia.”
“Tạm biệt, Atresia hay Atresya gì đó, tôi hy vọng là cô sẽ đừng quay lại cho đến khi nào hữu dụng hơn.”
Giờ là lúc tôi đưa ra quyết định thay đổi vận mệnh tương lai của mình là…
“Tôi đầu hàng!”
Sống hèn.
Đám cướp nhanh chóng trói tôi lại và lôi đi cùng với ba người kia. Cứ thế, trải nghiệm được cưỡi ngựa lần đầu tiên của tôi kết thúc bằng việc học thêm được một kỹ năng mới: hóp bụng để giảm áp lực lên bụng khi trượt trên yên ngựa.
Chúng tôi đi băng sâu vào trong rừng, nơi tôi thấy một đám cướp khác đang vận chuyển chiến lợi phẩm, có lẽ là những thứ chúng vừa cướp được từ đoàn xe quý tộc ban nãy.
Cuối cùng, đoàn người cũng dừng lại trước một vách núi lớn. Từ đó, chúng bắt chúng tôi đi bộ xuống một lối hẹp dẫn vào sâu trong, nơi tối tăm ẩm thấp chẳng khác gì lối vào ngục tối. Đây cũng chính là nơi đặc biệt sẽ kết thúc hành trình du lịch miễn phí năm sao của mình.
Chaporia
Bình Luận (0)