Những ngày tháng trôi qua, Shinji và Hiyori không chỉ là bạn bè hay đồng nghiệp trong các dự án của trường, mà còn trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của nhau. Những buổi gặp gỡ ở quán cà phê, những lần làm việc khuya tại studio, hay thậm chí chỉ là những tin nhắn hỏi han bâng quơ, tất cả đều trở thành thói quen ngọt ngào. Họ đã vượt qua ranh giới của sự hợp tác, bước vào một mối quan hệ mà cả hai đều chưa thể định nghĩa, nhưng lại vô cùng trân trọng.
Một buổi chiều, Shinji đang ngồi trong thư viện của trường. Ngoại cảnh thư viện vô cùng yên tĩnh và cổ kính. Ánh nắng thu vàng ươm hắt qua những ô cửa sổ kính màu, chiếu rọi lên những chồng sách cũ kỹ cao ngất, những dãy bàn gỗ sồi đã sờn màu thời gian. Không khí trong lành, thoang thoảng mùi giấy cũ và mùi gỗ. Shinji ngồi ở một góc khuất, tay lật giở những cuốn sách về lịch sử nghệ thuật, thì một chiếc kẹo bạc hà quen thuộc được đặt nhẹ nhàng lên trang sách cậu đang đọc. Vị the mát của kẹo bạc hà dường như xua tan đi sự mệt mỏi của việc đọc sách.
Cậu ngẩng đầu lên, thấy Hiyori đang mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt hổ phách lấp lánh tinh nghịch.
"Nghiên cứu hăng say quá, anh Shinji," Hiyori thì thầm, ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
"Em đoán anh lại quên ăn trưa rồi đúng không?"
Shinji khẽ nhíu mày, nhưng không hề phủ nhận. Cậu đã quá quen với việc Hiyori luôn xuất hiện đúng lúc, mang theo những món ăn vặt hoặc nhắc nhở cậu về bữa ăn. Cô luôn để ý những điều nhỏ nhặt mà không ai khác từng làm cho cậu. Đối với Hiyori, những hành động này là hoàn toàn tự nhiên, nhưng đối với Shinji, chúng lại là những dấu ấn của sự quan tâm, của một sự ấm áp chưa từng có.
Cô ấy thật sự quan tâm đến mình sao? Shinji thầm nghĩ. Một người năng động và nổi tiếng như cô ấy, lại có thời gian để ý đến một người trầm lặng như mình sao? Cảm giác này vừa lạ lẫm, vừa khiến trái tim cậu bỗng trở nên mềm mại.
"Anh không bận tâm," Shinji đáp, nhưng tay lại bóc vỏ kẹo cho vào miệng.
Hiyori cười khúc khích, tiếng cười nhẹ nhàng như tiếng chuông gió. "Anh lúc nào cũng nói thế. Nhưng em biết là anh thích mà.
" Cô đưa cho cậu một hộp sữa nhỏ, loại sữa trắng không đường mà cậu yêu thích.
"Uống đi, em biết anh thích vị này."
Shinji nhìn hộp sữa, rồi lại nhìn Hiyori. Trong lòng cậu dấy lên một cảm giác ấm áp lạ lùng. Làm sao cô ấy biết? Cậu chưa từng nói ra sở thích này của mình với bất kỳ ai. Cậu, một người luôn sống khép kín, chưa từng mở lòng với ai, lại đang được một người con gái quan tâm đến những chi tiết nhỏ nhặt nhất. Shinji cảm thấy một sự tin tưởng và thân thuộc đến lạ lùng.
Mình thật sự muốn ở bên cô ấy hơn nữa. Nội tâm Shinji không ngừng gào thét.
"Cảm ơn em," Shinji nói, giọng cậu trầm hơn và có chút ngượng nghịu. Đó là lời cảm ơn chân thành nhất mà Hiyori từng nghe từ cậu, không phải cho một việc làm, mà cho chính bản thân cô.
Trong những ngày đó, Shinji cũng thể hiện sự quan tâm của mình theo cách riêng. Hiyori có một buổi chụp ảnh ngoài trời cho một thương hiệu thời trang. Địa điểm chụp là một công viên vắng vẻ với những hàng cây phong lá đỏ rực rỡ. Hiyori hôm nay mặc một chiếc váy dài, chất liệu voan mỏng màu kem, tôn lên vẻ đẹp thanh thoát, dịu dàng. Mái tóc vàng nhạt được bới cao, để lộ chiếc cổ thon dài. Cô đang tạo dáng chuyên nghiệp dưới ánh nắng nhạt màu, nhưng bầu trời bỗng trở nên ẩm ương, mây đen kéo đến nhanh chóng.
Shinji, sau khi xong việc tại studio, bước ra ngoài. Anh mặc một chiếc sơ mi đen, cài cúc đến tận cổ, và quần âu tối màu. Vẻ ngoài lạnh lùng và cuốn hút thường ngày của anh vẫn vậy. Anh nhìn lên bầu trời, nhận thấy những đám mây đen đang vần vũ. Cơn gió se lạnh thổi qua, mang theo hơi ẩm của mưa. Bỗng nhiên, trong đầu anh hiện lên hình ảnh Hiyori đang chụp ảnh ngoài trời. Một cảm giác lo lắng len lỏi.
Mình phải đến đó. Shinji không hề do dự. Anh nhanh chóng quay lại studio, lấy một chiếc ô lớn màu đen, rồi phóng như bay đến địa điểm chụp ảnh. Anh không muốn cô bị ốm.
Khi đến nơi, anh thấy Hiyori đang tạo dáng. Một cơn gió lạnh thổi qua, cô khẽ rùng mình. Đột nhiên, từ xa, Shinji xuất hiện. Anh đứng lặng lẽ ở một góc, cầm một chiếc ô lớn màu đen trong tay. Hiyori nhận ra anh, và trái tim cô đập thình thịch.
Anh ấy... đến vì mình sao? Hiyori cảm thấy vừa bất ngờ vừa hạnh phúc. Vẻ mặt anh vẫn lạnh lùng, nhưng sự hiện diện của anh ở đây đã nói lên tất cả.
"Anh Shinji..." Hiyori ngạc nhiên nói khi anh bước đến gần.
"Sao anh lại ở đây?" Shinji, với khuôn mặt vẫn lạnh lùng, đưa chiếc ô ra trước mặt cô.
"Anh nghe nói thời tiết sẽ thay đổi. Sợ em bị ốm."
Hiyori đứng sững sờ. Cô không ngờ Shinji lại quan tâm đến mức đó, thậm chí còn dành thời gian đến tận nơi chỉ để che ô cho cô. Sự quan tâm của cậu không ồn ào, không khoa trương, nhưng lại ấm áp và chân thành hơn bất kỳ ai. Cô cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực, vượt qua cả cơn gió lạnh của mùa thu.
"Cảm ơn anh," Hiyori lí nhí nói, mặt cô đỏ bừng.
Mình thật sự thích anh ấy rồi. Hiyori thầm nghĩ. Cái cách anh ấy quan tâm, âm thầm và tinh tế, thật sự rất đặc biệt.
Đúng lúc đó, một cơn mưa rào trút xuống xối xả. Mọi người trong ekip vội vàng chạy đi tìm chỗ trú. Shinji nhanh chóng mở ô, kéo Hiyori vào trong. Dưới vòm ô nhỏ, khoảng cách giữa họ gần đến lạ thường. Hiyori có thể ngửi thấy mùi hương gỗ thoang thoảng từ áo cậu, và cảm nhận hơi ấm từ cơ thể Shinji. Đôi mắt hổ phách của cô khẽ chạm vào đôi mắt đỏ máu của cậu.
"Anh không cần phải... đến đây đâu," Hiyori lí nhí nói, cố gắng che giấu sự bối rối.
Shinji không đáp lời, anh chỉ khẽ cúi đầu xuống. Bàn tay anh đưa lên, cẩn thận gỡ một chiếc lá phong nhỏ đã dính vào tóc Hiyori từ lúc nào không hay. Hành động đó thật nhẹ nhàng và ân cần, khiến Hiyori cảm thấy tim mình như tan chảy. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, và trong ánh mắt đó, Hiyori thấy một cảm xúc sâu sắc mà cậu chưa bao giờ bộc lộ. Không phải là sự lạnh lùng hay bối rối, mà là một sự quan tâm, một sự che chở rõ ràng.
Ánh mắt đó dường như muốn nói: Anh muốn ở bên em, muốn che chở cho em, dù chỉ là một cơn mưa bất chợt.
Cơn mưa xối xả làm ướt cả khung cảnh xung quanh, nhưng dưới chiếc ô của Shinji, Hiyori cảm thấy an toàn và ấm áp lạ thường. Cô đưa tay ra, khẽ nắm lấy vạt áo của cậu, một hành động vô thức nhưng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. Shinji cũng không đẩy ra, để mặc bàn tay nhỏ bé của cô nắm lấy vạt áo mình.
Giữa màn mưa trắng xóa, hai con người tưởng chừng như đối lập lại tìm thấy sự an ủi và gắn kết trong nhau. Những dấu ấn của sự quan tâm, dù nhỏ bé, đã khắc sâu vào trái tim họ, khiến tình cảm của họ càng thêm bền chặt. Họ chưa cần những lời nói hoa mỹ, chỉ cần những hành động nhỏ nhặt này cũng đủ để biết rằng họ đã trở nên quan trọng với đối phương đến nhường nào. Tình yêu của họ không cần phải định nghĩa, nó được thể hiện qua những hành động chân thành nhất.
Cơn mưa bất chợt kéo dài chừng mười lăm phút rồi tạnh hẳn, để lại không khí trong lành và mùi đất ẩm đặc trưng của mùa thu. Trên vỉa hè, những vũng nước nhỏ phản chiếu ánh đèn đường màu vàng, lấp lánh như những tấm gương vỡ. Shinji từ từ gập ô lại, cất vào một bên. Cậu nhìn Hiyori, mái tóc ánh vàng của cô còn vương vài giọt nước mưa, lấp lánh như những hạt sương sớm.
"Anh đưa em về." Shinji nói, giọng trầm ấm hơn thường lệ.
Hiyori gật đầu, má cô vẫn còn ửng hồng. Suốt đoạn đường đi bộ về ký túc xá, không ai nói thêm lời nào, nhưng sự im lặng ấy không hề gượng gạo. Thay vào đó, nó là một sự thoải mái lạ lùng, khi cả hai chỉ cần sự hiện diện của đối phương. Những chiếc lá phong đỏ ướt át nằm rải rác trên đường, đôi khi Hiyori khẽ bước tránh chúng. Shinji tinh ý nhận ra, và cậu chủ động đi chậm lại, luôn giữ mình ở phía ngoài để che chắn cho cô khỏi những vũng nước và những chiếc xe vội vã.
Hiyori khẽ rùng mình khi một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi lạnh từ những tán cây còn đẫm nước. Shinji ngay lập tức đưa tay ra, đặt hờ phía sau lưng cô, không chạm vào, nhưng đủ để cô cảm nhận được sự che chở. Hiyori mỉm cười nhẹ, khẽ liếc nhìn bàn tay anh rồi lại cúi đầu, bàn tay cô vẫn nắm chặt vạt áo anh.
"Cảm ơn anh," Hiyori lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.
"Em không ngờ anh lại đến."
"Anh... chỉ là vô tình đi ngang qua." Shinji đáp, nhưng giọng nói lại không thể che giấu sự thiếu tự nhiên.
Hiyori khúc khích cười, tiếng cười trong trẻo vang vọng trong màn đêm tĩnh lặng.
"Thật không? Anh đã đi làm rồi cơ mà. Studio của anh thì ở hướng ngược lại."
Shinji không nói gì, chỉ quay mặt đi, ánh mắt đỏ máu nhìn vào khoảng không vô định. Cậu không giỏi nói dối, và sự thật thì cậu cũng không muốn nói dối. Trong lòng cậu, một cảm xúc mãnh liệt dâng trào. Cô ấy đã biết mình nói dối, nhưng vẫn mỉm cười. Cô ấy hiểu mình mà không cần mình phải giải thích.
Hiyori cảm nhận được sự bối rối của Shinji, cô không muốn làm khó anh. "Em hiểu mà," cô thì thầm, giọng nói trở nên dịu dàng hơn.
"Anh không cần phải giải thích đâu."
Họ tiếp tục đi, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng. Bỗng Hiyori khựng lại, đôi mắt hổ phách lấp lánh nhìn về phía một quầy hàng rong nhỏ.
"Ôi, kem tươi! Dưới trời mưa mà vẫn bán sao?"
Shinji nhìn theo hướng tay cô chỉ, thấy một ông lão đang đứng bán kem trong một chiếc xe đẩy nhỏ. Ánh đèn vàng yếu ớt chiếu lên làn khói trắng bốc lên từ chiếc kem mới làm, tạo nên một hình ảnh ấm áp.
"Em muốn ăn à?" Shinji hỏi. Hiyori gật đầu lia lịa.
"Em thích kem. Nhất là vào lúc trời lạnh thế này, ăn kem lại càng ngon." Cô nói, vẻ mặt đầy hào hứng. Shinji khẽ lắc đầu, nụ cười tinh quái nở trên môi. Cậu bước đến, mua hai cây kem vị vani. Khi trở lại, cậu đưa cho Hiyori một cây.
"Của em đây." Hiyori nhận lấy cây kem, mắt cô sáng rực.
"Cảm ơn anh!" Cô đưa cây kem lên, cắn một miếng nhỏ, rồi mỉm cười với Shinji.
"Anh không ăn sao?"
Shinji nhìn cây kem trên tay mình, rồi lại nhìn Hiyori. Cậu không phải là người thích ăn đồ ngọt, nhưng khi thấy cô ăn ngon lành, cậu lại cảm thấy một sự ngọt ngào lan tỏa trong lòng. Cậu cũng đưa kem lên, cắn một miếng. Vị kem lạnh tan chảy trong miệng, một vị ngon lạ lùng mà cậu chưa từng cảm nhận.
"Ngon không anh?" Hiyori hỏi.
"Ngon," Shinji đáp. Anh không nói dối.
Khi đến cổng ký túc xá nữ, Shinji dừng lại. Ánh đèn vàng hắt xuống làm nổi bật mái tóc trắng và đôi mắt đỏ máu của cậu, khiến anh trông như một bức tượng sống động. Hiyori quay lại đối mặt với Shinji, đôi mắt hổ phách nhìn thẳng vào cậu.
"Cảm ơn anh, Shinji," Hiyori nói, cô cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dậy sóng.
"Em đã có một buổi tối rất vui."
Shinji nhìn cô, ánh mắt cậu sâu thẳm. Cậu muốn nói điều gì đó, nhưng những lời nói cứ mắc kẹt trong cổ họng. Một sự thôi thúc mãnh liệt khiến cậu đưa tay ra, khẽ chạm vào một giọt nước mưa còn vương trên má Hiyori. Ngón tay cậu lướt nhẹ, mang theo một sự dịu dàng hiếm thấy.
Khoảnh khắc đó, không gian dường như ngưng đọng. Hiyori đứng bất động, cảm nhận hơi ấm từ đầu ngón tay Shinji trên má mình. Tim cô đập thình thịch, những cảm xúc mãnh liệt dâng trào. Cảm giác này... thật sự rất giống với lần mình hôn anh ấy. Hiyori nhắm mắt lại, cảm nhận khoảnh khắc đó. Nó không phải là một sự bối rối, mà là một sự tin tưởng và hạnh phúc sâu sắc.
"Em vào đi." Shinji cuối cùng cũng lên tiếng, giọng khàn khàn. Cậu rụt tay về, như thể sợ hãi trước chính sự bộc lộ cảm xúc của mình. Khuôn mặt cậu ửng đỏ, một biểu cảm mà Hiyori hiếm khi thấy ở anh.
Hiyori nhìn Shinji một lần nữa, ánh mắt cô chất chứa bao điều muốn nói. Nhưng cô hiểu, Shinji vẫn cần thời gian. Cô khẽ gật đầu, rồi quay lưng bước vào trong ký túc xá, nhưng không quên ngoảnh lại nhìn cậu một lần cuối.
Shinji đứng đó, dưới ánh đèn đường, nhìn theo bóng Hiyori cho đến khi cô khuất hẳn. Cậu đưa tay lên chạm vào má mình, nơi Hiyori vừa hôn hôm lễ hội, rồi lại chạm vào ngón tay vừa lướt trên má cô. Cảm giác tê dại vẫn còn đó.
Chaporia
Bình Luận (0)